Nàng muốn mùa đông năm nay hai người phải ở bên nhau. Bọn họ vẫn còn rất nhiều rất nhiều sau này nữa. Nàng vừa mới nói được một nửa, lúc nói đến đoạn sau giọng nàng bắt đầu nhỏ đi, dần dần im lặng không nói gì nữa.
Dung Đình đang cõng nàng cũng đã dừng lại, sau đó nhìn lướt qua nàng. Vành tai sau của hắn dần dần đỏ bừng lên, ánh mắt cũng bắt đầu trở nên u ám. Hắn chưa từng có tâm trạng như vậy với bất kỳ ai, vừa muốn cẩn thận che chở lại vừa muốn ngang ngược chiếm giữ cho riêng mình.
Dung Đình dừng bước một lúc, sau đó hắn lại đi về phía trước, gió đêm ven sông rất lạnh, Dung Đình dùng một tay đang rảnh của mình kéo phần tay áo đang bay phấp phơ trong gió của Khương Nhiêu nhét vào trong ngực của bản thân nàng, tiếp theo lại kéo cái mũ ô sa vừa đội lên của nàng xuống, che khuất nhan sắc khi ngủ say của nàng. Hắn muốn giấu nàng đi, để mặt trăng cũng không thể nhìn thấy.
…
Sau khi đưa Khương Nhiêu về khách điếm, Dung Đình để nàng xuống giường, hắn luôn biết cách chăm sóc bản thân, tất nhiên cũng biết cách chăm sóc người khác. Hắn cởi vớ rồi lau chân cho nàng, đến lúc cởi áo ngoài, ngón tay thon dài của hắn khựng lại, Dung Đình cụp mắt xuống, liếc mắt nhìn sang chỗ khác không nhìn điều không hợp lễ giáo, sau đó mới bắt đầu cởi nút thắt vạt áo nàng.Chẳng qua ngay sau khi cụp mắt xuống, hắn trừng mắt nhìn, lại ngước mắt nhìn lên lần nữa. Sau đó mắt hắn cũng không cụp xuống nữa, thậm chí còn tiếp tục nhìn không chớp mắt. Mặc dù dáng người cô nương bình thường trông nhỏ nhắn xinh xắn nhưng chỗ nên có đều có, dáng người lồi lõm rõ ràng, chỉ nhìn thấy thôi toàn thân hắn đã máu nóng dâng trào, hắn nghiến răng kìm nén sự nóng nảy đang dâng lên trong lòng. Hắn tự đâm đầu vào khó khăn không nhìn sang chỗ khác, vốn dĩ chỉ muốn giúp nàng cởi áo ngoài ra chỉ để lại y phục lót trong để nàng ngủ thoải mái hơn mà thôi, trái lại cuối cùng lại khiến chính bản thân hắn bối rối như này, túa đầy mồ hôi.
Rõ ràng hắn không thể tiếp tục ở lại đây được nhưng khi hắn vừa định đứng dậy thì trên giường vang lên tiếng sột soạt. Dung Đình dừng bước, ngoài đầu lại nhìn về phía chiếc giường. Cô nương vừa nãy lúc được thả xuống giường là đang nằm thẳng, thế mà chỉ trong thời gian ngắn đã lật người, nằm nghiêng trên giường mặt quay ra ngoài, cánh tay khua khua trong không khí giống như muốn ôm cái gì đó, sau khi không vơ được gì, nàng nhíu mày lại, giống như đang cáu kỉnh trong mơ.
Thấy một loạt hành động và cử chỉ đó của nàng, ánh mắt Dung Đình tối lại, hắn đứng im một lúc lâu, cuối cùng lặng lẽ đi khóa cửa lại, sau đó vén chăn lên, chui vào trong ngực nàng. Cô nương nằm gọn trong lồng ngực hắn giống như mèo con tìm được ổ, sau khi ngửi ngửi mùi hương xung quanh, hàng lông mày đang cau lại của nàng cũng dần giãn ra. Động tác trong vô thức của nàng khiến nhịp thở Dung Đình loạn nhịp, cơ thể hắn căng cứng, cắn mạnh vào môi dưới của mình, trán nổi gân xanh, suốt cả đêm không ngủ ngon giấc.
Chưa đến mấy canh giờ nữa trời sẽ sáng. Một lúc sau khi tiếng gà gáy vang lên, Minh Thược choáng váng vì bị chuốc thuốc mê đêm qua đỡ đầu tìm người hỏi phòng của Khương Nhiêu. Theo thói quen, nàng ấy định vào phòng Khương Nhiêu để...hầu hạ Khương Nhiêu rời giường, thế nhưng khi đẩy cửa thì nàng ấy phát hiện cửa đã bị khóa lại từ bên trong, Minh Thược đứng bên ngoài gọi thử hai tiếng: “Cô nương.”
Dung Đình bịt tai Khương Nhiêu, khóe môi nở nụ cười, hơi ngẩng đầu lên, vẻ mặt lười biếng ngắm nhìn người trong ngực. Minh Thược gọi hai tiếng không thấy bên trong vang lên tiếng trả lời, nàng ấy thở dài rồi đi xa.
Trong mơ Khương Nhiêu muốn xoay người nhưng lại bị thứ gì đó cản trở, xúc cảm khác hẳn với mặt tường, nàng mở mắt ra, đôi mắt mơ màng vẫn còn ngái ngủ, ngước mắt lên nhìn bóng dáng bỗng nhiên xuất hiện trên giường. Nàng kinh ngạc đến nỗi khẽ giật mình, cánh tay đang đặt trên eo hắn cũng rụt về sau nhưng lại bị bàn tay dần nắm lấy tay nàng ngăn lại.
Trên người hắn vẫn thoang thoảng mùi thuốc thoải mái dễ ngửi kia, đây cũng không phải lần đầu Khương Nhiêu nhìn thấy dáng vẻ tóc dài rối tung của hắn nhưng có lẽ do nụ cười lười biếng trên khuôn mặt hắn quá quyến rũ, khiến cho lúc này trái tim nàng loạn nhịp trong chốc lát. Nàng lập tức đỏ mặt, cánh tay bị hắn nắm chặt không động đậy được gì nhưng phần ngón tay không bị hắn nắm nên nàng dồn sức vào cổ tay rồi vểnh bàn tay lên, không dám thật sự đặt tay vào eo hắn: “Sao chàng lại ở đây?”
“Sau khi đưa nàng về phòng, vốn dĩ ta định rời đi nhưng nàng ôm eo ta, không cho ta đi.” Cánh tay đang tóm tay nàng bỗng bóp chặt hơn giống như đang nhắc nhở Khương Nhiêu tay của nàng đang đặt ở đâu, hắn ngước đôi mắt một mí lên nhìn nàng, nói bằng giọng điệu vừa có chút uất ức vừa có chút bất đắc dĩ: “Ta vừa đi là nàng sẽ khóc.”
Hắn vẫn chưa cởi bộ huyền y trên người ra, giọng điệu nghiêm túc mặc dù vẫn mang ý vui đùa nhưng khuôn mặt chỉ nở nụ cười nhẹ, trông vừa đứng đắn lại vừa bất đắc dĩ, khiến lời hắn nói trông có phần đáng tin hơn, giống như đã thật sự có chuyện như vậy xảy ra.
Khương Nhiêu vội vàng cúi đầu xuống chui đầu vào trong chăn.
“Ngày thường lúc đợi nha hoàn của nàng thì nàng cũng như vậy sao?”
Cách một lớp chăn mền, nghe giọng điệu có phần vui vẻ của hắn, nàng không biết nên nói gì.Trong chăn ám mùi thuốc của hắn và sự thật cơ thể hắn gần ngay trước mắt mình khiến mặt mày nàng đỏ bừng lên. Nàng đã nói mà, tại sao nàng vốn lạ giường mà tối hôm qua lại vẫn có thể ngủ ngon như thế, hơn nữa ngủ thiếp đi rồi lại còn làm xằng làm bậy, cơ thể nhỏ nhắn của nàng co rụt lại xấu hổ không dám lộ mặt.
Một lúc sau mặt giường có chuyển động nhẹ, có người vén chăn của nàng lên, Khương Nhiêu túm chặt góc chăn giống như đang cố gắng giữ lại chút thể diện không còn lại bao nhiêu của mình: “Chàng để bản thân ta bình tĩnh lại một lúc đã.”
Giọng Minh Thược vang lên: “Cô nương, trời sáng rồi, thiếu gia kêu muốn người dẫn ngài ấy đi ăn sáng, người nên dậy rồi.”
Khương Nhiêu thử thò đầu ra, chỉ để lộ đôi mắt ra ngoài, liếc mắt nhìn lướt qua sau lưng Minh Thược thì không thấy bóng người nào nàng mới yên tâm. Nàng mấp máy môi: “Cửu Điện hạ đâu?”
“Ngài ấy đi rồi.” Minh Thược kinh ngạc nói: “Người đó thật sự là Cửu Điện hạ ạ?”
Khương Nhiêu ném cái gối đầu qua: “Ngoại trừ chàng ấy ra thì còn có thể có người ngoài hay sao?”
Minh Thược cười hì hì nhặt cái gối không bị ném đi bao xa kia lên, sau khi phủi bụi xong thì đưa trả lại cho Khương Nhiêu: “Nô tỳ còn tưởng cô nương mong nhớ ngày đêm nên tìm một người có tướng mạo giống với Cửu Điện hạ để trò chuyện vơi bớt nỗi nhớ.”
Khương Nhiêu lại ném cái gối kia vào trong ngực Minh Thược. Minh Thược bắt lấy cái gối, cười rất vui vẻ, Khương Nhiêu hít sâu vài hơi, để rặng hoa đào đang nở rộ trên mặt dần biến mất, nàng nói: “Chuyện Cửu Điện hạ xuất hiện đừng để lộ ra ngoài.”
Mấy năm nay Minh Thược hầu hạ bên cạnh Khương Nhiêu nên cũng có mắt nhìn rất tinh tường, thế nên nàng ấy vẫn cư xử như thường ngày, chỉ trả lời Khương Nhiêu chứ cũng không hỏi nhiều: “Nô tỳ biết rồi ạ, lát nữa nô tỳ cũng xuống dưới thu xếp, dặn dò những người khác giữ kín miệng mình.”Nàng ấy hầu hạ Khương Nhiêu rửa mặt mặc y phục, giúp nàng chải tóc, lúc muốn gài trâm vào trong búi tóc của Khương Nhiêu, nàng ấy cười nhìn cô nương xinh đẹp động lòng người trong gương: “Nửa năm nay người cũng không ưng những món trang sức trong tiệm đồ trang sức nữa, nếu đã tìm được người, người tìm Cửu Điện hạ làm mấy món trang sức người thích cho người đi.”
Khương Nhiêu lườm nàng ấy, không để ý đến ý trêu chọc trong giọng nói nàng ấy. Nàng chỉ vào hộp giấy son trên bàn, ra hiệu Minh Thược bôi một chút lên môi cho nàng, Minh Thược cầm hộp son kia đến, liếc mắt nhìn Khương Nhiêu, trêu ghẹo nói: “Điều này có thể thấy nhìn thấy Cửu Điện hạ là người khác ngay, đã biết cất công sửa soạn ăn mặc nhưng lúc ra ngoài người đội mũ, ngài ấy cũng không nhìn thấy đâu.”
Khương Nhiêu đỏ mặt, mấp máy môi, dối lòng nói: “Nào có nhiều tâm tư suy tính như vậy chứ, ta chỉ là muốn bôi chút son thôi.”
Sau khi sửa soạn xong, Khương Nhiêu đội mũ lên, ra khỏi khách điếm. Mặc dù không cần phải đến Hoài Châu nữa nhưng nàng vẫn muốn ở lại trấn Tây Liễu thêm vài ngày nữa. Ít nhất cũng phải biết người phóng hỏa là ai rồi mới rời khỏi đây.
Sau khi ăn sáng trong một quán trà trên trấn cùng Khương Cẩn Hành, Khương Nhiêu không nhìn thấy bóng dáng Dung Đình đâu thì kéo người lại hỏi, sau đó mới biết hắn đến nha môn. Vừa nghe thấy vậy, Khương Cẩn Hành cũng nóng lòng muốn đến nha môn tra án. Những tùy tùng bị choáng đều đã tỉnh dậy, có thể tìm được người đi theo bên cạnh Khương Cẩn Hành nên Khương Nhiêu cũng để mặc cậu bé muốn đi thì đi.
Còn bản thân nàng thì đi dạo loanh quanh trấn Tây Liễu. Mặc dù nàng đã nghỉ chân ở khách điếm mới nhưng thực tế chủ khách điếm mới đó cũng không phải người tốt đẹp gì, ban ngày nàng đến thì ông chủ kia nói khách điếm đã kín chỗ, buổi tối họ đến mới biết khách điếm kia bị cháy, mà bọn họ không bị sao cả nên lập tức đổi giọng nói phòng trong khách điếm vẫn trống hơn nửa.Thế là chuyện nào ra chuyện nấy, mặc dù nàng đã đưa bạc cho chủ khách điếm mới nhưng nàng cũng mượn lệnh bài trong tay Dung Đình để bắt người lại. Chủ khách điếm này có vấn đề, từng nhà từng nhà nàng đến hỏi kia, thậm chí là tất cả khách điếm trong trấn này đều có chuyện mờ ám bên trong. Tuy đêm qua nàng đã đến bến tàu không thu hoạch được gì nhưng có lẽ do bóng tối cản trở tầm nhìn nên nàng không nhìn thấy. Vừa nghĩ như vậy, trong lòng Khương Nhiêu lại có chút ngứa ngáy, nàng gọi mấy tên nha hoàn thị vệ đến, định đến bến tàu một chuyến vào ban ngày xem sao.
Thói quen ở bên ngoài nhiều năm khiến nàng không muốn lộ thân phận quá rõ ràng, nhất là ở trấn Tây Liễu có đủ loại người trời nam biển bắc, vàng thau lẫn lộn này, nàng ăn mặc kém xa cách ăn mặc lộng lẫy như lúc ở Kim Lăng, trên đầu cũng không cài nhiều trâm, nàng cũng bảo nha hoàn thị vệ đi cách xa một chút, chỉ giữ lại Minh Thược đi bên cạnh mình, trông giống như chỉ là một tiểu thư trong nhà giàu có bình thường.
Bầu trời đầy mây, không gian xung quanh có chút u ám. Những ánh mắt của đám người hai bên đường nhìn vào Khương Nhiêu giống như những tên trộm đang theo dõi nàng. Nàng đội mũ che mặt khiến người khác hoàn toàn không nhìn rõ nhưng hai bàn tay với những ngón tay thon dài đầy đặn lộ ra ngoài cộng thêm khí chất nàng toát ra đã đủ khiến người khác chú ý rồi. Huống chi cũng không phải đội mũ là có thể tránh khỏi những ánh mắt bẩn thỉu.
Có hai người ngồi trên đường miệng ngậm tẩu thuốc, ánh mắt liếc ngang liếc dọc quan sát Khương Nhiêu, nhả khói thuốc rồi mở miệng nói toàn lời thô tục: “Có thể ngủ một đêm ở ả này thì chết cũng đáng.”
“Đừng, người ta trông không giàu cũng sang, nói không chừng gia cảnh cũng có lai lịch gì đó. Loại người này chúng ta không ăn được đâu, nhìn nhiều thêm vài lần, cố gắng nhớ kỹ trong đầu, sau đó ‘đùa giỡn’ mấy lần trong mơ giải nghiện là được.”Ý chí của ngươi đâu, con ả kia đi một mình thì có thể có sức mạnh gì, qua đó đi, ngươi chặn lại cho ta để lão tử sờ một cái, để ngươi nhìn thử xem cái gì mới gọi là giải nghiện thật sự.
Có thể làm được sao?
Đây cũng không phải lần đầu ta làm việc này, vừa nhìn đã biết nàng ta không phải người địa phương chúng ta, thời gian ở lai đây cũng ngắn, bên cạnh chỉ có một nha hoàn đi theo, cho dù bị bắt thì có thể làm được gì chứ?
Tiếng hai nam nhân bàn bạc vang lên chưa dứt thì người nói chuyện đã bị người khác túm tóc kéo mạnh ra sau. Cơ thể người nói chuyện bị người ta ném kéo lê trên mặt đất giống như một bao tải rách, tên đó bị kéo thẳng đến một góc xó hẻo lánh âm u. Cơ thể hắn ta bị ném vào bờ tường đá vang lên một tiếng “rầm”, tiếng vang này không chỉ do lưng hắn ta đập mạnh vào tường mà còn do mặt hắn ta cũng bị va đập.
Cú va đập mạnh này cũng khiến xương mũi của hắn ta bị gãy, đầu rơi máu chảy, hắn ta hoảng sợ mở đôi mắt bị máu nóng chảy qua ra, nghiêng đầu nhìn sang, trong tầm mắt đỏ tươi của màu máu, hắn ta có thể lờ mờ nhìn thấy một gương mặt xuất chúng, trong không khí vang lên một tiếng “xoẹt”.
…
Sau khi nghe thấy tiếng động, Khương Nhiêu cũng liếc mắt nhìn về phía đám người. Hẻm nhỏ yên tĩnh, bên trong âm u tối tăm. Khương Nhiêu cau mày lại, cố gắng nhìn vào trong ngõ xem có chuyện gì nhưng không nhìn thấy gì, nàng lại im lặng nghe ngóng, cũng không nghe thấy tiếng động gì khác, thế là nàng tiếp tục đi về phía bến tàu.Lúc đến bến tàu, nàng nghe thấy người đi đường đều đang bàn tán chuyện có người bị đánh trên đường Trường Thiên. Đường Trường Thiên vừa khéo lại chính là chỗ nàng đến. Người đánh người khác không thấy tăm hơi còn người bị đánh thì tàn phế hai tay, kêu la nằm sõng soài trong vũng máu trên đất. Hai người bị đánh là hai tên du côn chuyên làm việc ác nổi tiếng chơi bời lêu lổng ở vùng này, hai tên đó bị đánh tất nhiên khiến mọi người hả lòng hả dạ. Nhưng kể cả lúc bị đánh mạnh tay như vậy, hai tên đó vẫn khăng khăng nói mình vô tội, cộng thêm dáng vẻ thê thảm nằm trên vũng máu của hai tên đó, cuối cùng vẫn khiến trong lòng một số người cảm thấy sợ hãi với người ra tay đánh.
Khương Nhiêu nghe thấy người bị đánh là du côn khốn nạn nổi tiếng nơi này thế nên nàng cũng rất bình tĩnh về âm thanh gì đó lúc sau nghe thấy lúc đi qua đường Trường Thiên. Cho dù có thể người đánh cũng không phải người tốt lành gì nhưng tốt xấu gì cũng đã ra tay diệt trừ cái ác.
Ban ngày bến tàu nhộn nhịp hơn ban đêm rất nhiều, bờ sông có bà cụ bán hoa, trong lãng hoa trang trí hoa mai. Ban đầu Khương Nhiêu không muốn mua gì nhưng thấy dáng vẻ còng lưng tay chân run rẩy của bà cụ, nàng bèn mua nguyên một rổ hoa mai, dìu tay bà cụ hỏi: “Bà ơi, sao bà cứ run mãi thế ạ?”
“Bên đường Trường Thiên kia có người bị đánh, ta, ta đều nhìn thấy.” Cánh tay của bà cụ bán hoa run lên: “Những thứ máu me kia quả thật rất đáng sợ, cô nương cũng đừng đi đến chỗ đó.”
Khương Nhiêu khẽ gật đầu, nghe thấy giọng Dung Đình khẽ gọi nàng, nàng quay đầu lại nhìn lướt qua, thấy thật sự là hắn, nàng cong mắt cười định đi qua chỗ hắn.
Thế nhưng cụ già bán hoa lại kéo tay Khương Nhiêu lại. Khương Nhiêu dừng bước, hơi ngoảnh đầu lại nhìn cụ già này, ánh mắt cụ già cũng đang nhìn vào Dung Đình, bà ấy cau mày lại, đôi mắt nhìn hắn đầy vẻ dò xét, sau đó có chút chắc chắn, bà ấy nói với Khương Nhiêu: “Hình như chính là hắn ta, hắn ta đánh người rất tàn nhẫn.”
Chiết Khương