Chiết Khương

Chương 150

Từ sau lần gặp Bạch Ngọc Thư ở rừng mơ, Khương Nhiêu không còn thấy y xuất hiện ở đó nữa, nàng tạm thời an tâm nhưng cũng không dám một mình đến rừng mơ một lần nào. Trước giờ dùng bữa trưa, Vân Quý phi phái cung nữ đến gọi nàng: "Liên Chi viện có một bữa ngọ yến, Hoàng hậu gửi thiệp mời ta qua đó. Ta thấy các phi tử khác có dẫn theo nữ quyến nhà mình nên muốn dẫn con theo. Hôm qua Hoàng thượng đã đi săn trở về, buổi ngọ yến này có lẽ ngài ấy cũng sẽ đến, con bảo Minh Thược giúp con trang điểm cho thật đẹp, lát nữa theo ta qua đó, Hoàng thượng thấy con, nhớ đến chuyện hôn sự của con với Cửu Điện hạ, có lẽ sẽ nhắc đến chuyện Hoài Châu."

Trên đường đi, Khương Nhiêu kể chuyện Bạch Ngọc Thư cho Vân Quý phi nghe, bà ấy cười, ghé sát tai Khương Nhiêu nói nhỏ: "Sao Hoàng hậu không nghĩ ra việc dùng cách này để đối phó với ta nhỉ? Ta và mẹ con giống nhau, thích ngắm những tiểu nhi lang anh tuấn trong kinh nhất, đáng tiếc là vào cung rồi không còn cơ hội nữa, chỉ có thể sắp xếp vài cung nữ, thái giám xinh đẹp bên cạnh."

Khương Nhiêu nghiêng đầu, vô cùng bất đắc dĩ khi nhìn thấy nụ cười thiếu đứng đắn trên mặt Vân Quý phi, nhớ lại tiểu di của nàng từng muốn nuôi một viện đầy bạch diện lang quân, bà ấy có thể nói ra những lời này cũng không có gì lạ.

"Mẹ con nói đệ đệ con ồn ào muốn lên núi bắt chim, lát nữa sẽ cho người đưa nó đến đây, ta hiếm khi gặp được nó, chờ dùng bữa xong, ta sẽ đi cùng con đón nó qua đây."

Khương Nhiêu gật đầu, chậm rãi bước tới, chỉ còn mấy chục bước nữa là đến Liên Chi viện, đầu kia con đường xuất hiện hai bóng người. Gia Hòa Hoàng hậu và Chiêu Vũ Đế cùng che chung một chiếc ô, nắm tay xuất hiện ở cuối con đường tuyết.Chiêu Vũ Đế không thấy bọn họ, đi vài bước rồi rẽ vào Liên Chi viện. Gia Hòa Hoàng hậu lại nhìn thấy, ánh mắt bà ta liếc nhìn qua tràn đầy vẻ đắc ý.

Vào Liên Chi viện rồi, Khương Nhiêu và Vân Quý phi tách nhau ra ngồi vào vị trí của nữ quyến, một lát sau có cung nữ đến, nói là Hoàng thượng cho phép nàng đến ngồi cạnh Vân Quý phi.

"Tiểu di bảo người gọi con đến?" Khương Nhiêu đi qua, trong lòng thoáng cảm thấy kỳ lạ, hỏi Vân Quý phi.

Vân Quý phi lắc đầu, chỉ cười nói: "Con ngồi bên cạnh ta cũng tốt, tránh cho ta phải nghe những lời cười nhạo của người khác."

Khương Nhiêu ngạc nhiên lại nghi hoặc, nếu không phải tiểu di của nàng, vậy thì chỉ có thể là... Chiêu Vũ Đế?

Cung nữ nhanh chóng dâng các món ăn lên, trước mặt Gia Hòa Hoàng hậu và Chiêu Vũ Đế là một cái đĩa vuông màu xanh, trong đó có món canh cá bạc.

Gia Hòa Hoàng hậu dùng đầu đũa gắp một miếng nhỏ đặt vào bát của Chiêu Vũ Đế, bà ta ngồi bên cạnh nhìn, bản thân không ăn gì, nhìn vào mặt Chiêu Vũ Đế, nhớ lại cảnh gặp Khương Nhiêu khi nãy.

Cho dù Khương Nhiêu không làm gì, chỉ nhìn thấy tiểu cô nương xinh đẹp như hoa này, trong lòng bà ta đã vô cùng chán ghét.

Trong lòng bà ta bực bội, nhìn vào đĩa canh cá bạc kia ánh mắt trở nên sâu thẳm, khẽ cười nói với Chiêu Vũ Đế: "Thần thiếp nhớ hồi nhỏ thằng bé thích món này nhất, mỗi lần bày món này lên bàn là thằng bé giữ riêng cho mình không cho ai động đũa, thần thiếp dạy vì dạy lễ nghi đã mắng thằng bé nhiều lần, kết quả gần đây lúc cùng nhau dùng bữa, thằng bé lại không thèm đụng đến món này, chắc đang giận dỗi thiếp."Nghĩ đến chuyện bây giờ thằng bé đang chịu khổ ở Hoài Châu, thần thiếp lại thấy không yên lòng, đợi thằng bé về, thần thiếp nhất định sẽ không quản thằng bé nghiêm như vậy nữa, sẽ bảo tiểu trù phòng nấu một nồi canh thật ngon, thưởng cho Tiểu Cửu.

Bàn tay đang cầm đũa của Khương Nhiêu dừng lại giữa không trung. Nàng bình thường không muốn và cũng sẽ không suy đoán ác ý về lời nói của người khác. Nhưng nàng đã thấy đủ sự ác độc và tàn nhẫn của Gia Hòa Hoàng hậu, loại người mà nàng biết rõ tính cách bên trong như rắn rết, dù có nói một câu bình thường như thời tiết hôm nay đẹp quá ngay trước mặt nàng, nàng cũng sẽ nghi ngờ mà suy nghĩ xem trong câu nói đó có phải có ẩn ý muốn dụ nàng xuất môn hay không.

Huống hồ lời của Gia Hòa Hoàng hậu thật sự rất chối tai. Bà ta tự biến mình thành mẫu thân nhớ thương hài tử, ân cần dạy bảo, dùng cái xấu của hài tử để tôn lên cái tốt đẹp của mình. Giữ cho riêng mình không cho ai động đũa là ích kỷ; dạy dỗ nhiều lần không nghe là khó bảo. Dung Đình không phải là người như vậy.

Khương Nhiêu lập tức mất hết hứng ăn uống.

Chiêu Vũ Đế bỗng nói với Gia Hòa Hoàng hậu: "Trẫm thấy nữ nhi của Khương ái khanh buồn rầu không vui, có phải đồ ăn ở hành cung này không hợp khẩu vị nàng ta?"

Gia Hòa Hoàng hậu nhìn xuống. Khương Nhiêu ngồi bên cạnh Vân Quý phi, bị bà ấy che khuất, trang phục phù hợp không nổi bật nhưng dung mạo xuất chúng, khuôn mặt trắng nõn xinh tươi, tướng mạo giống Tần Vân đến hai ba phần.Hoàng thượng đã lên tiếng, bà ta không thể không hỏi han, trong lòng đầy sự khó chịu, gọi cung nữ gọi Khương Nhiêu đến trước mặt. Chiêu Vũ Đế có thể để ý đến Khương Nhiêu chắc chắn là vì đã nhìn về phía Tần Vân mấy lần. Cho dù Chiêu Vũ đế ngày ngày ở bên cạnh bà ta, bà ta vẫn lo lắng khi ông ta gặp lại Tần Vân sẽ lại bị hớp hồn như trước.

Trong lòng Gia Hòa Hoàng hậu mang theo cảnh giác, chờ Khương Nhiêu đến trước mặt, trên mặt lại nở nụ cười, đưa tay muốn kéo Khương Nhiêu đến trước mặt: "Đứa bé ngoan, đến nói với mẫu hậu sao con lại không động đũa?"

Thấy Chiêu Vũ Đế vẫn luôn rất ưu ái với phủ Ninh An Bá, thái độ của Hoàng hậu đối với Khương Nhiêu tỏ ra rất thân thiết, dù Khương Nhiêu còn chưa gả tới, bà ta đã tự xưng là mẫu hậu trước. Bà ta cũng không sợ Khương Nhiêu nói gì trước mặt Chiêu Vũ Đế. Đại Chiêu từ trước đến nay luôn có tôn ti trật tự, nếu Khương Nhiêu dám vô lễ hoặc dám tỏ thái độ lạnh nhạt với bà ta tức là không tôn trọng một vị trưởng bối như bà ta. Bà ta nghĩ nếu Khương Nhiêu có chút khôn ngoan, tốt nhất là thuận theo bà ta, có lẽ bà ta còn có thể thu lại ý định làm khó nàng.

Nhưng tiểu cô nương lại dừng lại ở vị trí cách một bước, không tiến thêm nữa, giống như không thấy tay bà ta đưa ra, cúi đầu khom người hành lễ, cứ thế tránh được tay của bà ta. Mặc dù động tác hành lễ đúng mực nhưng lại thể hiện sự lạnh nhạt và né tránh.

Vẻ mặt Gia Hòa Hoàng lạnh lùng, thu tay về.

Lúc Khương Nhiêu ngẩng đầu lên đã nhìn lướt qua Gia Hòa Hoàng hậu, rồi lại liếc nhìn Chiêu Vũ Đế. Nàng không biết lời này của mình là đúng hay sai nhưng Chiêu Vũ Đế gọi nàng đến chắc chắn không phải chỉ vì chuyện nhỏ như đồ ăn có hợp khẩu vị của nàng hay không. Dù sao nàng nhiều nhất cũng chỉ là nhi tức của ông ta, cũng không phải nữ nhi, lòng bàn tay Khương Nhiêu hơi đổ mồ hôi, cũng không biết mình đoán có đúng hay không, nói: “Thần nữ mạo muội.”Thần nữ thầm nghĩ rằng những lời vừa rồi nương nương mới nói là nương nương nhớ nhầm. Nàng mơ hồ cảm thấy sủng ái của Chiêu Vũ Đế đối với Gia Hòa Hoàng hậu và đối với tiểu di của nàng là khác nhau. Chiêu Vũ Đế để Hoàng hậu gọi nàng tới chắc chắn là vì chuyện khác.

Gia Hòa Hoàng hậu nhìn chằm chằm vào Khương Nhiêu, biết người tới không có ý tốt, lạnh nhạt nói: “Tiểu Cửu là hài tử do bổn cung tự tay nuôi dưỡng, chuyện của thằng bé bổn cung nhớ rõ một năm một mười, làm sao có thể nhớ nhầm được?”

“Cửu Điện hạ hiện đang dùng thuốc, đồ ăn thức uống lấy thanh đạm là chính, phải tránh ăn món tanh mặn cho nên mới không đụng đến canh thịt, chẳng lẽ nương nương quên mất chàng ấy đang dùng thuốc gì, cần kiêng ăn những món gì sao?”

Vẻ mặt Hoàng hậu lập tức trở nên xấu hổ, bà ta đã không ít lần ám chỉ với Chiêu Vũ Đế rằng mình biết rất rõ tình trạng bệnh tình của Dung Đình, làm sao có thể thừa nhận mình không nhớ?

Khương Nhiêu cẩn thận quan sát vẻ mặt của Chiêu Vũ Đế. Ông ta đang cầm ly trà uống, trên mặt không nhìn ra biểu hiện bất mãn đối với nàng, cũng không nhìn ra ông ta nghiêng về phía Gia Hòa Hoàng hậu.

Khương Nhiêu nhớ lại, những ngày tháng trước kia khi tiểu di của nàng được sủng ái không phải là tác phong như vậy. Nếu có người nói bóng gió tiểu di của nàng như nàng đang nói bóng gió Gia Hòa Hoàng hậu lúc này, Hoàng đế chắc chắn sẽ lên tiếng bảo vệ.

Nàng dùng thân phận người ngoài cuộc suy nghĩ về thái độ của Chiêu Vũ Đế, cảm thấy hiện tại toàn bộ trái tim Hoàng thượng không đặt trên người Hoàng hậu giống như lời tiểu di của nàng nói, trong lòng bình tĩnh hơn nhiều, lớn gan nói: “Không chỉ nhớ nhầm chuyện này, còn có một chuyện nữa.”Cửu Điện hạ không phải là người ích kỷ tham lam, cho dù là khi còn nhỏ cũng sẽ không làm ra chuyện tự mình chiếm lấy đĩa đồ ăn, không để người khác động đũa. Lời vừa rồi của nương nương thực sự dễ khiến người ta hiểu lầm.

Hôm nay Gia Hòa Hoàng hậu nói xấu sau lưng Dung Đình, nếu không để nàng nghe thấy thì thôi, nếu nàng đã nghe thấy rồi làm sao cũng không thể bỏ qua.

Hồi đó… ngươi theo phụ thân rời kinh nhiều năm, trước kia chưa từng gặp thằng bé, làm sao biết rõ được như bổn cung?

Khương Nhiêu không nhìn bà ta nữa, quỳ xuống trước mặt Chiêu Vũ Đế, “Hoàng thượng, thứ cho thần nữ mạo muội thêm một lần nữa.”

Tính cách của Cửu Điện hạ như thế nào, Hoàng thượng phái người đến thư viện Bạch Lộ hỏi thăm là biết ngay. Cửu Điện hạ cũng không phải là người tham lam ích kỷ. Cho dù thần nữ lúc còn nhỏ không có phúc phần gặp được Cửu Điện hạ một lần nhưng thần nữ cho rằng giang sơn dễ đổi, bản tính khó dời, bây giờ chàng ấy là người thế nào thì lúc trước cũng không khác biệt nhiều lắm.

Trong lòng Khương Nhiêu như có một con thỏ nhỏ nhảy loạn lên. Nàng thực sự có chút sợ hãi, lấy can đảm đến trước mặt Chiêu Vũ Đế và Gia Hòa Hoàng hậu nói những lời này, hơi thở cũng có chút không vững vàng. Nhưng những gì nên nói vẫn phải nói.

Nếu như Dung Đình tỏ vẻ bất mãn với Gia Hòa Hoàng hậu ngay trước mặt Chiêu Vũ Đế sẽ bị nói là lỗ mãng, bất hiếu. Nhưng nếu là nàng tới, tiếng xấu bất hiếu và lỗ mãng sẽ chỉ rơi vào đầu nàng, không ảnh hưởng đến cảm tưởng của Chiêu Vũ Đế đối với Dung Đình, không làm lỡ đại sự.

Gia Hòa Hoàng hậu không ngờ Khương Nhiêu lại không tiếc bị người chỉ trích cũng muốn nói đỡ cho Dung Đình, trong lòng phẫn nộ, cười lạnh nói: “Vừa rồi bổn cung có nói câu nào bảo rằng Tiểu Cửu…”ích kỷ tham lam? Đứa nhỏ này, ngươi nghĩ nhiều quá rồi.” Nửa năm qua Chiêu Vũ Đế dung túng Gia Hòa Hoàng hậu khiến bà ta đắm chìm trong đó, nhất thời quên mất chữ hai chữ “nhẫn nhịn” viết thế nào rồi. Bà ta liếc nhìn Khương Nhiêu, dù không thể nói xấu Dung Đình trước mặt Chiêu Vũ Đế nhưng để xử lý một tiểu cô nương vẫn có vô vàn thủ đoạn. Khương Nhiêu tự mình xông lên, đừng trách bà ta không lưu tình với nàng. Giọng điệu của bà ta dần trở nên sắc bén: “Người ta nói Phật giả kiến Phật, ác giả kiến ác, ngươi vẫn còn nhỏ, chuyện nhỏ nhặt cũng muốn tính toán chi li.” Phật giả kiến Phật, ác giả kiến ác. Rõ ràng đang nói Khương Nhiêu tâm tư ác độc.

Trong đại sảnh nhất thời im lặng như tờ. Tần Vân trực tiếp ném chiếc khăn trong tay xuống, lửa giận bừng lên trên mặt, không nhịn được muốn nói đỡ cho ngoại sinh nữ. Chiêu Vũ Đế vẫn luôn ngồi bên cạnh Gia Hòa Hoàng hậu uống trà, lúc này ông ta đặt chén trà xuống, liếc mắt nhìn xuống. Ngồi trên ngôi vị cửu ngũ chí tôn lâu rồi, trên người ông ta có một loại uy nghiêm không giận mà uy, một cái liếc nhìn này khiến cho trong sảnh càng thêm yên tĩnh. Người nhát gan trực tiếp cúi đầu xuống. Chỉ có Tần Vân nhìn thẳng vào mắt ông ta, ánh mắt không chút lùi bước.Khương Nhiêu vội vàng chớp mắt nhìn Tần Vân. Lúc vẫn còn được Chiêu Vũ Đế sủng ái, tiểu di của nàng tùy hứng làm bậy, nàng cũng không lo lắng như vậy. Hiện tại tâm tư của Chiêu Vũ Đế khiến người ta đoán không ra, mặc dù nàng cảm thấy Chiêu Vũ Đế không phải thực sự sủng ái Hoàng hậu nhưng dù sao đó cũng chỉ là suy đoán, lỡ như đoán sai… Sợ tiểu di lại đứng ra bảo vệ nàng, nàng sợ bà ấy sẽ gặp phải phiền toái không cần thiết. Chuyện hôm nay do nàng tự mình gánh vác, nếu lát nữa Chiêu Vũ Đế lên tiếng bênh vực Hoàng hậu thì nàng sẽ cúi đầu nhận sai rằng mình đã lỗ mãng. Dù sao chuyện của Dung Đình cũng đã giải thích rõ ràng, không để Chiêu Vũ Đế có ấn tượng xấu gì về hắn. Cho dù nàng có bị trách phạt cũng là đáng giá.

Vân Quý phi tự biết mình yếu thế, tính cách của bà ấy khiến bà ấy không thể cúi đầu nuốt trôi cục tức này nhưng nhìn ánh mắt lạnh lùng, hoàn toàn không có ý định đứng ra bênh vực mình của nam nhân bên cạnh Hoàng hậu, trong lòng biết rõ hoàn cảnh hiện tại của mình, cố gắng chống đỡ chỉ khiến Gia Hòa Hoàng hậu càng có thêm lý do, tức giận cắn răng quay mặt đi. Kiêu ngạo làm bậy đã quen, đây là lần đầu tiên bà ấy phải chịu đựng cơn tức như vậy, hốc mắt đỏ hoe vì tức giận.

Gia Hòa Hoàng hậu nhìn Vân Quý phi chịu nhục, trong lòng âm thầm đắc ý. Mặc dù Khương Nhiêu có lý có chứng cứ nhưng hoàng mệnh mới là thứ duy nhất đúng đắn trên thế gian này. Chỉ cần Chiêu Vũ Đế đứng về phía bà ta, bà ta sẽ luôn đứng ở vị trí bất bại. Bà ta có gì phải sợ?

“Lần này ngươi gặp bổn cung, bổn cung sẽ không trách cứ gì ngươi nhưng nhất định đừng tính toán chi li lại lỗ mãng như vậy ở nơi khác.” Tâm trạng của bà ta lại tốt lên, ra vẻ an ủi thực chất là đang cố tình chê bai gièm pha Khương Nhiêu, mỉm cười thêm trà cho Chiêu Vũ Đế.

Nhưng nam nhân bên cạnh không nhận lấy, ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn nói: “Trẫm lại cảm thấy tính toán chi li cũng không có gì là không tốt.”