Chiết Khương

Chương 104

Gia Hòa Hoàng hậu nghĩ đến sau khi phủ Ninh An Bá gặp chuyện không may và Vân Quý phi kiêu ngạo hả hê thế nào, bà ta cảm thấy cổ họng như bị nghẹn. Một phủ Ninh An Bá không là gì, nhưng nếu phủ Ninh An Bá bắt tay với Tần gia ủng hộ Dung Đình thì dù phụ thân bà ta âm thầm chiêu binh mãi mã mấy năm nay, bồi dưỡng thế lực như nào thì cũng không chống cự nổi. Điều khiến lòng bà ta cảm thấy an ủi chút đỉnh là Dung Đình vẫn là một kẻ tàn tật, dù thế lực chống lưng phía sau có mạnh mẽ cỡ nào thì Chiêu Vũ Đế cũng sẽ không lựa chọn một nhi tử bị tàn phế thừa kế sự nghiệp thống nhất đất nước.

Dù Dung Đình không thể xưng đế nhưng một khi lông cánh cứng cáp, bà ta vẫn không ăn ngon ngủ yên nổi. Bà ta nói: “Những gì con thấy có thể chỉ là vẻ bề ngoài, mọi chuyện không hẳn như con nghĩ.”

“Đó là sao?” Gia Hòa Hoàng hậu bóp trán: “Bổn cung sẽ nghĩ cách hỏi thăm xem rốt cuộc Khương Hành Chu tính toán hôn sự của nữ nhi ông ta như thế nào.” Đâu có bậc phụ mẫu chân thành yêu thương hài tử nào sẽ đồng ý gả nữ nhi cho một kẻ tàn phế?

“Cứ buông tha kẻ tàn phế kia như thế sao?” Thập Thất Hoàng tử không hài lòng với kết quả này.Tuy hắn ta không muốn Dung Đình âm mưu kiếm được một mối hôn sự tử tế, nhưng khó khăn lắm mới chộp được nhược điểm của Dung Đình, hắn ta không cam lòng cứ bỏ qua như thế.

“Tất nhiên là không bỏ qua.” Gia Hòa Hoàng hậu cong môi, chậm rãi cười: “Việc ngày hôm nay đã nhắc nhở ta một chuyện.”

Sau khi Yến Nam Tầm biết Dung Đình vào Công bộ thì ông ấy đã tìm cho hắn những sách vở ghi chép liên quan đến thủy lợi đồn điền, nông học rồi cặn dặn Dung Đình đọc càng nhiều càng tốt. Vì để sắp xếp những thứ đó nên cũng mất không ít thời gian, lúc hắn về phủ thì đã đêm khuya.

Ban đêm gió thổi lạnh lẽo, đèn cung đình treo ở mái nhà cong cong bị thổi lắc lư, ánh sáng lúc rõ lúc tối. Hoài Thanh cõng sọt sách nặng nề bị gió thổi lảo đảo, bước chân không vững vàng. Mà người ngồi xe lăn đi về phía trước cách đó mấy bước chân chẳng hề bị ảnh hưởng, ổn định đi về phía trước.

Bóng dáng đó đi thêm một đoạn rồi dừng lại. Dung Đình buông thõng cánh tay, hắn nhặt một cái đèn lồng bị gió thổi bay, dùng đầu ngón tay phủi nhẹ lớp bụi bám trên đèn.

Vì để không khí trong viện có vẻ hân hoan hơn chút, Khương Nhiêu chọn toàn là đèn lưu ly bảy màu đẹp đẽ, khi những ngọn đèn rơi xuống khiến ngọc lưu ly bể tạo ra vết rách làm giấy đèn cũng tan tác. Dung Đình nhìn vị trí đèn rách, đôi mắt đen sâu thẳm cứ như đang nghĩ điều gì đó.Vết rách không nham nhở, không giống như bị rách tự nhiên mà như bị đao kiếm chém. Phía hành lang có tiếng bước chân dồn dập, Trường Hưng đi ra, thấy Dung Đình thì quỳ xuống trước mặt hắn: “Điện hạ.” Trên mặt Trường Hưng có vết thương, y nói: “Canh ba buổi trưa có người từ nội cung đến, thuộc hạ muốn ngăn cản nhưng người tới có mang theo ý chỉ của Hoàng hậu nương nương nên không thể cản nổi.”

Dung Đình không hề thấy bất ngờ khi Gia Hòa Hoàng hậu sẽ phái người đến, hắn ra hiệu cho Trường Hưng nói tiếp. “Hoàng hậu nương nương sắp xếp cung nữ hầu hạ Điện hạ, đã đưa đến viện Bội Sân. Ô Thước và thuộc hạ muốn ngăn cản nhưng bọn họ người đông thế mạnh, Ô Thước và thuộc hạ bị nói là không tuân quy củ nên bị phạt đánh. Ô Thước đã bị thương rồi.”

Dung Đình quay đầu lệnh cho Hoài Thanh: “Đi mời đại phu.” Hoài Thanh nhíu mày: “Những cung nữ được đưa đến kia...” Ánh mắt Dung Đình sắc như dao: “Ta đến xem thử.”

Trong viện Bội Sân có một ma ma già và một hàng mười cung nữ đang chờ. Ma ma thấy Dung Đình tới thì ánh mắt liếc qua chân của hắn, giọng nói tuy cung kính nhưng vẫn kèm theo sự khinh miệt. Bà ta đọc ý chỉ của Hoàng hậu rồi nói: “Cửu điện hạ, Hoàng hậu nương nương thương nhớ ngài, ngài ấy chỉ đang quan tâm ngài thôi.”

Dung Đình ngoài cười nhưng trong không cười, dưới ánh đèn càng có vẻ vô hại hơn: “Xin hỏi ma ma, người ở đâu?” “Trong buồng phía tây.”Ma ma nhận tiền thưởng rồi về chỗ Gia Hòa Hoàng hậu, bẩm báo lại cuộc đối thoại vừa rồi với Dung Đình cho Gia Hòa Hoàng hậu nghe. Dễ dàng sắp xếp cung nữ vào bên cạnh Dung Đình như thế khiến Gia Hòa Hoàng hậu nghe xong mà giật mình, có hơi không tin nổi.

Dung Đình đã đến tuổi trưởng thành nên biết phải làm gì, Hoàng tử trong cung mười hai mười ba tuổi là đã có cung nữ đến từ Ty Duy ty cho bọn họ thị tẩm. Bà ta phải sắp xếp cung nữ ở Ty Duy ty cho hắn từ lâu nhưng vì hắn bị thương nên mới kéo dài đến tận giờ. Bây giờ thân thể của hắn chắc vẫn chưa làm được, kiểu thân thể không toàn vẹn một khi sa vào tửu sắc thì sẽ nhanh chóng bị đào rỗng.

Ma ma nói: “Cửu điện hạ đã giữ người ở lại rồi cho nô tỳ tiền thưởng, có vẻ tâm trạng không tệ...”

Gia Hòa Hoàng hậu cảm thấy cực kì bất ngờ. Lúc Dung Đình còn nhỏ rất ghét người lạ, bị người ta chạm vào là bực mình, loại tính cánh như thế khiến bà ta cứ tưởng khi lớn lên hắn sẽ không gần nữ sắc, ai ngờ không phải.

Gia Hòa Hoàng hậu xoa đầu Thập Thất Hoàng tử: “Nhờ có Uyên Nhi nói chuyện này với ta.”

Cung nữ được đưa đến không phải một nữ tử bình thường, không chỉ giúp bà ta theo dõi Dung Đình mà còn có sự quyến rũ được tôi luyện từ thanh lâu, cực kỳ cuốn hút. Hơn nữa, bọn họ đã uống canh tuyệt tự, không sợ nàng ta sinh con nối dõi cho Dung Đình. Chờ hắn sa vào nữ sắc, bà ta muốn xem hắn sẽ giữ gìn danh tiếng của mình như thế nào.Cung nữ ở trong buồng phía tây nghe tiếng nói chuyện bên ngoài thì biết mình được giữ lại thì mừng rỡ không thôi. Đèn trong thư phòng Dung Đình sáng đến nửa đêm, hắn không thích người khác lại gần nên Hoài Thanh và Trường Hưng không có ở đây. Hắn ở một mình trong phòng chong đèn đọc sách.

Cửa thư phòng đột nhiên mở ra. Cung nữ ở phòng phía tây xông vào, ả mặc đồ sa mỏng. Mặc dù không lộ lắm nhưng cũng chẳng che được gì, dáng vẻ nửa chống cự nửa mời gọi. Khuôn mặt ả không quá xinh đẹp diễm lệ nhưng trông rất đáng yêu và ngoan ngoãn, gương mặt loại này rất dễ khiến nam nhân yêu thương. Ngay cả khi ả ngồi khụy dưới đất, dáng người cũng cong lên thể hiện đường cong mê người.

Ả quỳ sụp xuống dưới chân Dung Đình, nói: “Xin điện hạ hãy cùng với nô tỳ. Nếu không đến khi quay về, nương nương biết được sẽ trách tội nô tỳ.” Ả khóc thút tha thút thít, còn đập đầu xuống đất mấy cái thành tiếng, cơ thể cũng vì lạnh mà run lên.

Tuy ả là cung nữ nhưng thực tế là nữ nhân ở thanh lâu do Hoàng hậu tìm đến, cơ thể không còn trong trắng. Cho nên ả chỉ việc đổi một thân phận khác rồi đến Kính Sự phòng trong cung lấy lệnh bài cung nữ, ban cho tên “Liên Kiều”. Ả cũng đã được dạy quy củ mấy ngày và căn dặn những việc cần làm, sau đó mới đưa đến đây.

Trên người Liên Kiều có một mùi thơm lôi cuốn người khác lạ lùng, những gã nam nhân sau khi mây mưa với ả đều không giữ mình nổi. Ả biết rõ ưu thế của bản thân. Khi thấy Dung Đình lật sách mà trước mặt hắn lại để một cái đèn cung đình, không biết hắn đang làm gì nhưng ả vẫn âm thầm nhớ hết bày biện trong phòng để bẩm báo lại cho Hoàng hậu, mặt khác thì lại bước hai bước về phía Dung Đình.Nam nhân đều thích sự mới mẻ, nhất là nam nhân lần đầu chạm vào nữ nhân thì sao có thể từ chối? “Nô tỳ sẽ không làm phiền, cũng không gây rắc rối. Nô tỳ cũng biết hát tiểu khúc Giang Nam, có thể mua vui cho Điện hạ. Chẳng mong cầu Điện hạ có thể cho nô tỳ bao nhiêu thứ, chỉ mong Điện hạ giữ nô tỳ ở lại, bầu bạn bên cạnh ngài, giúp ngài giải tỏa ưu phiền.”

Nhưng nam tử cạnh ả ta không hề động đậy, thậm chí còn chẳng cho ả một ánh nhìn. Liên Kiều nôn nóng, mùi thơm trên người ả có công dụng thúc tình. Thế nhưng, ả đã quỳ ở chỗ này một lúc mà hắn vẫn không nhúc nhích, điều này không hợp với lẽ thường. Hoàng hậu nương nương đã nói với ả rằng tuy Dung Đình bị thương ở chân, bất tiện nhưng không phải là không làm được, ả lo lắng nói: “Nếu Điện hạ ra ngoài xã giao có thể dẫn theo nô tỳ đi, nô tỳ sẽ hát và nhảy múa góp vui cho các ngài. Nô tỳ cũng biết quy củ nên sẽ không làm Điện hạ mất mặt.”

“Nghe có vẻ không tồi nhỉ.”

Cuối cùng, hắn cũng nói chuyện khiến Liên Kiều mừng thầm trong bụng, khi nghe lời Dung Đình nói thì ả lại càng mừng hơn. Ả không ngờ lại thuận lợi thế này.

“Điện hạ.” Ả hơi ngước cằm lên, để người bên trên nhìn rõ gương mặt đẫm nước mắt của mình hơn.

Nhưng chỉ trong nháy mắt, tiếng cười phiền chán đã vang lên bên tai ả. “Vừa hay ta còn đang thiếu một cái đèn lồng giấy. Tấm da của ngươi đúng lúc để làm đèn lồng cũng được.”

Tiếng cười đó rất êm tai, nhưng cứ như gõ từng dùi vào lỗ tai Liên Kiều. Cơ thể quỳ dưới đất đứng đờ, cơn ớn lạnh chạy dọc khắp lưng khiến cả người tê dại.Khớp ngón tay của nam tử dưới ánh đèn thon dài, hắn vân vê chiếc đèn lưu ly bằng giấy mỏng manh bằng động tác cực kỳ đẹp mắt. Nhưng Liên Kiều liên tưởng đến những gì hắn vừa nói thì dường như động tác tay của hắn đang ám chỉ sâu xa đến đáng sợ: “Lúc đầu ta cứ nghĩ đọc sách xong sẽ tới tìm ngươi, không ngờ ngươi lại tự mình tới.” Đôi mắt hắn cong cong lên thành vầng trăng non, phản chiếu ánh lửa, ẩn hiện sự hung bạo khát máu điên cuồng. Hắn bỗng nhiên đặt đèn lồng xuống rồi móc từ đâu ra một con dao găm, cầm nó múa may, phản chiếu ra ánh sáng lạnh. “Không phải ngươi nói mình biết hát sao? Ta muốn vừa lột da sống ngươi để làm đèn lồng, vừa nghe ngươi hát tiểu khúc mua vui cho ta, có được không?” “Ngươi có làm được không?” “Không làm được thì cút đi!”

Tinh thần của ả suy sụp tưởng như đã chết một lần. Nhưng vẻ mặt như muốn giết người của hắn lại khiến cho Liên Kiều sợ đến mức hét toáng lên rồi chạy khỏi phủ Dung Đình.

Ngày hôm sau khi gặp nhau ở hậu viện cửa hàng gạo, Khương Nhiêu thấy Dung Đình, trong lòng không khỏi cảm thấy kỳ lạ. Thế là nàng hỏi Hoài Thanh: “Cửu Điện hạ làm sao thế?” Hoài Thanh nói với nàng: “Đêm qua Hoàng hậu nương nương đưa một cung nữ của Ty Duy ty đến cho Cửu Điện hạ thị tẩm.” Khương Nhiêu tạm thời chưa hiểu nên phải nghĩ một lúc mới ra. Sau khi nghĩ thông suốt, nụ cười trên mặt nàng hơi gượng gạo.

Điên mất, trong lòng nàng bỗng thấy không vui nhưng phản ứng đầu tiên là không tin nổi. Hắn không cho người khác chạm vào hắn thì sao có thể thị tẩm? Nàng chưa kịp nghĩ cảm xúc này từ đâu tới, đang định đè nén sự khó chịu trong lòng xuống thì chợt nghe Dung Đình gọi nhũ danh của nàng. “Niên Niên.” Ánh mắt Dung Đình lặng lẽ nhìn chằm chằm vào mặt Khương Nhiêu, thấy nụ cười trên môi nàng nhạt đi, trong con ngươi của hắn như có thêm mấy đốm sáng, vui vẻ ngoài mong đợi. Nhưng hắn không nóng vội, hắn lặng lẽ ngửa cằm lên để người trước mắt nhìn rõ gương mặt hoảng sợ và chua chát của mình hơn. Trên mặt hắn lộ vẻ cực kỳ căm hận bản thân, hắn ai oán nói: “Ta không còn sạch sẽ nữa.”