Cung nhân theo hầu đi xuống xe ngựa rồi vào trong cửa hàng hỏi, một lúc sau mới quay về nói thầm vào bên tai Thập Thất Hoàng tử hai câu. Ánh mắt của Thập Thất Hoàng tử bỗng dần dần trở nên lạnh lẽo.
...
Trước khi tới cửa hàng gạo, Khương Nhiêu đã mượn phòng bếp nhỏ trong cung Thấu Tương của Vân Quý phi để hầm một nồi canh nhân sâm với bồ câu. Nàng lấy công thức phối với dược liệu từ chỗ ngự y, phù hợp để bồi bổ cho những người mới khỏi cảm lạnh.
Cái bát trắng như sứ hầm cách thủy mở ra khiến hơi nóng bốc lên mặt. Khương Nhiêu vốn định nhét thìa vào tay Dung Đình nhưng tay hắn đang bị thương nên Khương Nhiêu bèn cầm cái thìa khẽ di chuyển sang bên khác, nàng đưa chiếc thìa vào bàn tay trái lành lặn của hắn.
Tay hắn không hề đẹp đẽ như gương mặt, đó là một đôi tay đã chịu nhiều khổ cực. Tuy xương bàn tay rất đẹp, mười ngón thẳng và thon dài nhưng trong lòng bàn tay chằng chịt những vết thương, vết chai rớm máu. Thậm chí, vết chai ở chỗ hổ khẩu là dày nhất.
Điều đó khiến Khương Nhiêu cảm thấy kỳ lạ. Nàng đã thấy vết chai đó khi băng bó cho Dung Đình. Một người bị thương bỏ lỡ cả năm trời không tập luyện, không có cơ hội tập võ thì trong lòng bàn tay sẽ có vết chai dày như thế sao? Coi như hắn tập bắn tên tạo thành vết chai, nhưng hắn cầm cung bắn tên bằng tay trái vậy mà vết chai ở tay trái không dày như tay phải.
Có thể do lúc đó Dung Đình đau nên nắm bàn tay thành trảo, mới khiến nàng nhìn nhầm. Khương Nhiêu không kịp nhìn kĩ, hơn nữa một cô nương chưa từng tập võ sao có thể hiểu rõ những việc đó.
Dung Đình cầm thìa bằng tay trái một cách khó khăn, Khương Nhiêu nhìn thấy cảnh này thì thở dài. Nàng bèn cầm lấy thìa rồi nói: “Để ta giúp.”
Nếu vết thương đó nằm trên tay người khác thì cũng không khiến người ta đau lòng như thế. Nàng không biết gương mặt thật của Dung Đình, nhưng bình thường hắn luôn tỏ ra mệt mỏi và xa cách. Chỉ khi nào nhìn nàng chăm chú, con ngươi đẹp đẽ của hắn như có ánh sáng nhỏ tụ lại, giống như ngôi sao rơi xuống mặt hồ yên tĩnh. Trông hắn chẳng khác nào một đứa trẻ bị đau nhưng không nói tiếng nào, cứ luôn luôn khiến người ta thương xót.
Khương Nhiêu nhanh chóng quăng vết chai ra sau đầu, nàng đút canh cho hắn uống.
Minh Thược canh chừng bên ngoài lén nhìn thoáng qua khe cửa chưa đóng kín, nàng ấy thấy cô nương nhà mình đối xử với Dung Đình cứ như đối với ca ca ruột thì không khỏi day day trán thở dài một hơi.
Tuy là giống ca ca ruột nhưng lại không phải ca ca ruột. Nếu cảnh tượng này để người khác nhìn thấy thì danh tiếng của cô nương sẽ bị hủy hoại. Cứ tiếp tục thế này, về sau dù có mối lương duyên tìm đến cửa, khi biết cô nương gần gũi với Cửu Điện hạ như thế thì cũng sẽ hiểu lầm là cô nương không tuân thủ lễ nghĩa, việc hôn sự sẽ hỏng bét.
Minh Thược liều mạng nhìn chằm chằm cổng lớn, tránh cho khách không mời mà đến đột nhiên xông vào. Được một lát, nàng ấy không vui lên tiếng nói với Hoài Thanh bên cạnh: “Công công, nô tỳ đánh bạo nói một câu.”
Hoài Thanh nhìn về phía nàng ấy.
“Ngài hầu hạ Cửu Điện hạ xin hãy quan tâm ngài ấy hơn chút, đừng khiến ngài ấy hôm nay mắc bệnh, ngày mai vẫn mắc bệnh.” Minh Thược bất bình thay cho Khương Nhiêu: “Nếu ngài ấy ốm thì chắc chắn cô nương sẽ quan tâm ngài ấy, kể cả khi đến gặp tiểu di mà cô nương vẫn phải bận lòng vì ngài ấy, cả hai phía đều không yên ổn, cần gì phải thế chứ.”
Hoài Thanh thở dài. Hắn ta cũng đâu còn cách nào nên chỉ đành khuyên nhủ: “Ngươi quay về khuyên nhủ Tứ cô nương, để nàng ấy giải quyết còn hơn.”
Thật ra Cửu Điện hạ không ốm yếu như thế, mấy ngày báo là ốm thực tế cũng không khác gì bình thường. Dung Đình bảo Hoài Thanh loan tin hắn ốm ra ngoài chứ thoạt nhìn không biết ốm đau chỗ nào. Hoài Thanh nghi ngờ không biết thực hư thế nào nhưng hắn ta không dám hỏi nhiều, đành xem như hắn ốm thật.
Trong phủ đệ không thiếu thứ gì, đám người bên phủ Nội Vụ giỏi nhìn mặt đoán ý, thấy Chiêu Vũ Đế có vẻ coi trọng Cửu nhi tử thì không dám trắng trợn lơ là bọn họ hay cắt xén bớt vật dụng như thường lệ. Nào là gấm vóc tiền bạc, hoa cỏ trong viện, hoành phi rồi cả đèn cung đình ở góc hành lang và những món đồ bày biện trang trí bên trong nhà đều đầy đủ và được sắp xếp tươm tất.
So với lúc hắn ta mới từ Kính Sự phòng bị phân đến cung Thọ Hoài, phục vụ Cửu Hoàng tử rồi bị người khác hiểu lầm và xem thường thì đã hoàn toàn khác biệt.
Những món đồ phủ Nội Vụ đưa đến đều bị Cửu Điện hạ mang đi cầm đồ, quy đổi thành ngân lượng rồi mời thợ xây tạo ra mật thất và cho hạ nhân trong phủ thêm lương tháng. Một hòn đá ném trúng hai con nhạn, hắn vừa trấn an được bất mãn trong lòng những kẻ trong cung nhờ việc phủ đệ quá hẻo lánh và tồi tàn, vừa tỏ ra bản thân sống cuộc sống khổ sở thê lương.
Nhất là khi ở trước mặt Tứ cô nương, hắn bỗng nhiên trở nên yếu đuối đến mức vai không thể khiêng tay không thể gánh, cứ như bước nửa bước xuống hoàng tuyền rồi. Đúng là kẻ giả dối đa đoan, cẩn thận kỹ tính.
Nếu không phải nghe thấy những tiếng kêu la thảm thiết từ mật thất trong phủ vọng lên mà chỉ nhìn sắc mặt tái nhợt và dáng vẻ yếu ớt của Cửu Điện hạ, hắn ta chắc chắn sẽ thật sự tin rằng là hắn mới khỏi ốm sau một đợt bệnh nặng.
Ai bảo ông trời ban cho hắn một gương mặt thân thiện cơ chứ! Hoài Thanh âm thầm nói cảm nghĩ thật của mình trong lòng. Hắn ta thật lòng cảm thấy mọi khuyết điểm của Cửu Điện hạ đều do Tứ cô nương nuông chiều mà ra.
Minh Thược trợn mắt nhìn hắn ta: “Trái tim của cô nương nhà chúng ta lúc nên mềm lòng thì mềm lòng, lúc cần cứng rắn thì cứng rắn, nàng ấy nào có khuyết điểm gì chứ?”
Những lời Hoài Thanh nói vào tai nàng ấy không khác gì đang đùn đẩy trách nhiệm. Nàng ấy bảo hắn ta chăm sóc chủ tử nhà hắn ta kỹ lưỡng hơn, hắn ta lại đổ thừa là tại tật xấu của cô nương nhà nàng ấy. Minh Thược hầm hừ giận dữ.
Hoài Thanh cũng hết cách đành nhún vai mà thôi.
...
Sau khi Dung Đình rời khỏi cửa hàng gạo, Minh Thược bèn xốc màn trướng đi vào trong.
Trên tay Khương Nhiêu đang cầm một cái tráp cực kỳ tinh xảo. Lần trước, nàng nhờ Dung Đình làm cho nàng một cây trâm và hắn cũng rất nghe lời, làm trâm cực kỳ đơn giản và mộc mạc. Nhưng làm cái tráp này phải mất rất nhiều công sức, nàng không rõ hắn tự làm hay là hắn mua.
Tráp đựng đồ trang sức của nữ giới được điêu khắc từ bạch ngọc, vừa nhìn đã biết có giá trị không nhỏ, nhưng bên trong chỉ đặt một cây trâm bé, đúng là khiến người ta thấy kỳ cục và tức cười vì không biết liệu cái nào mới là quà.
Tuy nàng chưa từng xem qua sổ sách trong phủ của hắn nhưng đôi khi kiểm tra xong sổ sách trong tiệm rảnh rỗi không có việc gì làm, nàng gõ bàn tính tính thử xem sao. Có lẽ hắn cũng không gặp khó khăn gì khi mua cái tráp đựng trang sức này.
Khương Nhiêu cũng không khách sáo, thoải mái nhận tráp và cây trâm. Tuy hiện tại cuộc sống của Dung Đình thuận lợi là dựa vào tài bắn cung và mưu lược của hắn, nhưng cũng có phần nhỏ công lao của nàng. Vì vậy Khương Nhiêu không ngại dát vàng lên mặt, yên tâm thoải mái nhận quà của hắn.
Sau khi Dung Đình đi rồi, nàng cầm cái tráp nhỏ sờ tới sờ lui. Hình như cái tráp này đã được phơi nắng và rải hoa quế đã phơi khô ở bên trong, thế nên sau khi mở ra có mùi hương hoa quế dễ chịu.
Khương Nhiêu mở ra rồi đóng lại, ngắm nghía từ trong ra ngoài hết thời gian của mấy tách trà rồi mà vẫn chưa ngừng.
Minh Thược đi đến thấy Khương Nhiêu vừa nghịch tráp vừa mỉm cười, khi thưởng thức cái tráp thì đáy lòng không nhịn được thầm than rằng “thích rồi”. Nàng ấy vốn tưởng là Cửu Hoàng tử đi rồi thì cô nương sẽ không nhớ nhung gì đến hắn nữa. Ai ngờ người đã đi nhưng để lại một cái tráp đựng đồ trang điểm tuyệt đẹp.
Minh Thược là nha hoàn thiếp thân của nàng, nàng ấy hiểu rõ sở thích của Khương Nhiêu. Cô nương thích những món đồ tinh xảo, khéo léo và đẹp đẽ này nhất. Có đôi lúc sau khi về sẽ đặt nó ở bàn trang điểm, mỗi ngày khi trang điểm, nàng sẽ nhìn thấy nó rồi nghĩ đến người tặng.
Minh Thược bỗng nhiên thấy đau đầu, hai ngày trước Tứ gia và phu nhân đã căn dặn nàng ấy phải trông coi cô nương cho kỹ. Đừng nói Tứ gia và phu nhân không muốn gả nữ nhi cho con cháu hoàng thất, dù là nha hoàn như nàng ấy cũng không muốn cô nương mà mình hầu hạ gả cho một kẻ tàn phế. Nàng ấy thấy ấm ức thay Khương Nhiêu.
Minh Thược bước về phía trước, cầm cái tráp trong tay Khương Nhiêu rồi đặt xuống bàn và nói với nàng: “Cô nương, nghe nói ở Mân Hạc lâu mới nhập về thêm mấy món đồ trang sức mới, nhân lúc trời còn chưa tối, chúng ta lén đến xem thử nhé?”
Chỉ cần có thêm đồ chơi mới thì có lẽ cô nương sẽ thôi ngắm nhìn thứ Cửu Hoàng tử tặng suốt ngày.
Nhớ đến sinh thần của tiểu di sắp đến, hẳn là nàng nên đi chuẩn bị quà tặng chu đáo trước, Khương Nhiêu gật đầu rồi tới tìm chưởng quỹ của cửa hàng gạo xem sổ sách tháng trước. Sau đó, nàng lại nói Minh Thược theo mình đến Mân Hạc lâu một chuyến.
...
Xe ngựa của Thập Thất Hoàng tử đứng ở đầu hẻm. Hai bên bờ sông Tần Hoài là những hàng quán san sát, xe cộ đông đúc và tấp nập. Xe ngựa của Thập Thất Hoàng tử núp trong hơn mười chiếc xe ngựa khác nên không dễ phát hiện.
Cậu ta nhìn chằm chằm về phía hậu viện của cửa hàng gạo. Mãi đến khi cánh cửa son bị đẩy ra, Dung Đình và Hoài Thanh xuất hiện, ánh mắt Thập Thất Hoàng tử đột nhiên trở nên nhạy bén. Đúng lúc này ánh mắt của Dung Đình như có như không nhìn thoáng qua chỗ cậu ta.
Thập Thất Hoàng tử vội vàng rụt đầu lại, sau khi chắc chắn Dung Đình không nhìn thấy mình thì cậu ta mới thở phào một hơi rồi nhô đầu ra tiếp. Cậu ta vẫn cứ chờ đợi, chờ đến khi Khương Nhiêu cũng đi từ trong cửa hàng gạo ra thì cậu ta lại cố gắng nhìn cho thật kĩ. Sau khi chắc chắn mình không nhìn lầm, trong lòng cậu ta cảm thấy hơi mừng rỡ.
Thành Kim Lăng là hoàng thành nên lễ giáo cực kỳ nghiêm khắc. Chuyện nam nữ chưa cưới gả mà qua lại với nhau sẽ bị gièm pha. Nếu không xử lý tốt chuyện này thì danh tiếng của Dung Đình hỏng bét rồi.
Chỉ có điều...
“Có đúng là nữ nhi của Khương Tứ gia không?”
Tùy tùng gật đầu: “Đúng là nữ nhi, con chính thê của Khương Tứ gia Khương Nhiêu, tiểu nhân cũng nhận ra được gương mặt của nàng.”
Vài ngày trước đó cả thành Kim Lăng còn bàn tán chuyện xảy ra ở phủ Ninh An Bá. Khương Tứ gia có tiếng từ lâu về thư họa. Mặc dù lúc còn trẻ danh tiếng của ông ấy không tốt, là một công tử ăn chơi bậc nhất trong kinh, chỉ có đại ca của ông ấy quản lý được ông ấy. Ai cũng biết ông ấy cực kỳ yêu thương đại ca mình.
Nhưng không ai ngờ, chỉ vì đại ca ông ấy giấu diếm chuyện rất nhiều năm trước nữ nhi ông ấy suýt bị bắt cóc mà một người đàn ông trung niên như Khương Tứ gia có thể phản bội lại đại ca mình. Đủ để thấy ông ấy yêu thương và chiều chuộng nữ nhi ra sao.
Nếu loan tin này ra, so với bên đàng trai thì danh tiếng của đàng gái mới bị thiệt hại nặng hơn. Nếu Khương Nhiêu muốn giữ thể diện thì chỉ có thể gả cho người đã hủy hoại danh tiếng của nàng.
Thập Thất Hoàng tử phải cố gắng lắm mới nén được sự bực bội này, vất vả lắm cậu ta mới chộp được nhược điểm của Dung Đình, tưởng rằng có thể thở phào nhẹ nhõm. Nhưng nếu cắn mãi không nhả thì cứ như cậu ta đã giúp Cửu ca mình định được một mối hôn sự tốt.
Hắn ta rầu rĩ buồn bã về cung kể chuyện này cho Gia Hòa Hoàng hậu nghe, bà ta lạnh lùng nói: “Việc này chớ nói ra bên ngoài.”
“Khương Hành Xuyên mất vị thế, sau này Khương Hành Chu là người có quyền lên tiếng ở phủ Ninh An Bá, nếu để tên tàn phế kia cưới nữ nhi của Khương Hành Chu...”
Chiết Khương