Nàng bước nhanh về phía trước hai bước và vươn tay ra kéo xe lăn của hắn lại.
Dung Đình canh đúng thời điểm, chỉ dùng hai ba phần nội lực lên chỗ tựa tay của xe lăn để thắng xe lại ngay, ngăn được cảnh ngã chúi đầu xuống đất. Động tác của hắn vô cùng kín đáo. Dưới góc nhìn của những người khác, hắn không bị ngã sấp xuống đều là nhờ Khương Nhiêu kéo xe lăn của hắn lại kịp lúc.
Ngay cả chính Khương Nhiêu cũng nghĩ như vậy. Thậm chí, trong lòng nàng còn nảy sinh nỗi sợ hãi. Nếu lúc đó động tác của nàng chậm hơn một chút thì có khi nào mặt, tay hoặc chân của hắn sẽ bị thương không... Dù chỗ nào trên người hắn bị thương cũng khiến lòng nàng nhói đau.
Giọng nàng giống như đang than thở vậy: "Hay cứ để ta đưa ngươi về thì hơn."
Nàng suy nghĩ một hồi, cuối cùng vẫn không nói câu “Ngươi quá yếu, không thể ra gió được” ngay trước mặt hắn. Không biết một người đã phải ngồi trên xe lăn gần một năm rưỡi thì sẽ cảm thấy thế nào khi nghe người khác bình phẩm rằng mình quá yếu đuối.
Dung Đình cúi đầu xuống khiến mái tóc đen nhánh cột lên thật cao hơi rủ xuống theo động tác cúi đầu, đuôi tóc mềm cọ vào gáy hắn. Những vết sẹo cũ dài ngoằng in dấu thật sâu trên da hắn. Cho dù được lớp cổ áo đen huyền che chắn thì vết sẹo vẫn vừa dài vừa sâu hoắm. Đuôi sẹo lan sâu vào trong tóc, dù kéo cổ áo lên che cũng không tài nào giấu hết được. Tựa như mạng nhện kết lưới đan chằng chịt nhưng cũng giống như những vết nứt vỡ loang lổ trên món đồ sứ thượng hạng sáng bóng.
"Ta cứ thấy băn khoăn trong lòng mãi."
Động tác kia của hắn cũng có phần ngượng ngùng.
"Để ngươi đẩy ta về hết cả quãng đường dài thế này thì phiền ngươi quá."
"Không phiền mà."
Ánh mắt của Khương Nhiêu lướt qua cái gáy chằng chịt những vết sẹo mờ của hắn, giọng nói cũng ôn hòa hơn: "Nếu ngươi có chuyện phiền lòng nhất định không được giữ hết trong lòng, nhớ phải nói ra nhé."
Giọng Dung Đình hơi nghẹn lại, hắn chỉ khẽ “ừm” một tiếng.
Khương Nhiêu không thích bầu không khí quá đỗi yên tĩnh như thế này. Nàng muốn nói với hắn rằng vết thương ở chân hắn nhất định sẽ khỏi sớm thôi nhưng lại không thể nói thẳng ra. Vì vậy, cuối cùng nàng chỉ đành ra vẻ kiêu ngạo, cười nói với hắn: “Đợi đến ngày vết thương ở chân ngươi lành hẳn mà xem, tới lúc đó dù ngươi có xin ta đẩy xe lăn giúp, ta cũng không thèm giúp ngươi đâu. Bây giờ ngươi đang là người bị thương, khi nào cần thì cứ tới tìm ta. Ngươi chỉ cần dưỡng thương cho thật tốt, thương tích gì cũng sẽ sớm làm thôi.”
Dung Đình cụp mắt xuống, trong mắt thoáng lộ vẻ chột dạ nhưng hắn vẫn khẽ gật đầu. Chỉ là động tác gật đầu ấy rất nhẹ nhàng, còn có chút miễn cưỡng. Lộ ra dáng vẻ thầm lo lắng không yên vì nghĩ mình chỉ biết mang tới phiền phức cho người khác. Hắn hơi đầu cúi xuống, tay chân bối rối không biết để vào đâu.
Hắn quay đầu lại liếc nhìn Khương Nhiêu: "Làm phiền ngươi rồi."
Hắn nói tiếp: “Tại ta hồi phục quá chậm, cả ngày chỉ có thể ngồi lì trên xe lăn, bàn tay yếu ớt không có chút sức nào. Thậm chí còn không thể nhấc nổi một hòn đá…”
Đôi mắt hẹp dài của hắn giống y như mãnh thú, sắc bén như sói hổ. Đáng lẽ đôi mắt ấy phải luôn tràn ngập tính công kích nhưng khi hắn ngước mắt lên, ánh mắt lại ngây ngô và trong veo như dòng suối mát lành. Vì sự tương phản này mà trông hắn lại càng đáng thương hơn, cùng với giọng điệu mang vẻ tự trách và áy náy.
Nhìn hắn, trong lòng Khương Nhiêu chợt sinh ra ảo giác rằng mình đã ban cho hắn một ân huệ lớn bằng cách đẩy xe lăn giúp hắn. Nàng gật đầu: “Nếu tay ngươi mỏi rồi thì cứ nghỉ ngơi, để ta đẩy xe cho.”
Nàng không nói gì nữa và đẩy Dung Đình tiến về phía trước.
Dưới bức tường cao, ánh nắng cũng yếu dần. Tiếng bánh xe lăn kêu lọc cọc trên con đường lát đá xanh hòa lẫn với tiếng bước chân chậm rãi. Dung Đình liếc nhìn hai bóng người đang dán sát bên nhau in trên mặt đất, ánh mắt tham lam cứ quyến luyến mãi không rời. Cái đầu nhỏ này của nàng, chỉ cần hắn hơi ngửa đầu lên là đỉnh đầu có thể đụng trúng cằm nàng.
Còn nhớ cái ôm trong đình hóng mát hồi nãy, hắn thực sự không dám tin người nàng lại nhẹ đến vậy. Thể lực của hắn mới chỉ khôi phục lại được một nửa so với ngày trước nhưng khi ôm nàng trong vòng tay, hắn lại cảm thấy người trong ngực nhẹ bẫng như không. Thân thể mềm mại kèm theo hương thơm ngọt ngào, thỉnh thoảng lại thích cọ xát đôi chút lên người người khác. Trong đầu hắn chợt tràn ngập những suy nghĩ điên rồ.
Đúng lúc này, có một giọng nói đột ngột xen ngang.
"Cô nương, người đừng để mình mệt mỏi, để nô tỳ đẩy Cửu Điện hạ đi."
Là nha hoàn tên Dụ Nhi đột nhiên chen miệng vào. Đây là nha hoàn mới mà Khương Nhiêu xin từ chỗ Khương Tần thị sau khi trở về Kim Lăng. Nàng ấy lớn lên ở Kim Lăng nên cũng quen thuộc với Kim Lăng hơn Minh Thược.
Dụ Nhi đi theo sau suốt cả đoạn đường chỉ để đợi Khương Nhiêu giao nhiệm vụ đẩy xe lăn cho mình. Nàng ấy chưa bao giờ thấy cô nương nào xuất thân từ một gia tộc giàu có lại đích thân cúi đầu phục vụ người khác. Cho dù đối phương là Cửu Điện hạ thì các nàng vẫn mặc kệ, đẩy hết việc cho hạ nhân. Nàng ấy vừa mới được phân đến viện của Khương Nhiêu, chỉ sợ mình làm việc không chăm chỉ sẽ bị chủ tử trách cứ nên vội xung phong nhận việc.
Khương Nhiêu dừng bước lại. Tính ra thì tính cách của Dung Đình đã tốt hơn Cửu gia trong giấc mộng kia nhiều, không đến nỗi quái đản và âm trầm. Chỉ là nàng không biết cái tính xấu ghét bị người khác chạm vào kia… Có xuất hiện lại trên người hắn hay không. Nhưng trong giấc mơ kia nếu bị ai đó vô tình chạm vào người, hắn đều hận không thể lấy mạng kẻ đó ngay tại chỗ. Nàng không muốn hành động mạo hiểm.
Ánh mắt của chàng thi niên ngồi trên xe lăn đột nhiên trở nên u ám, cau mày nói: "Không cần."
Dụ Nhi bảo vệ chủ tử, vừa nghe thấy câu này thì lập tức sinh ra chút bất mãn với Dung Đình. Nàng ấy đang hỏi cô nương nhà mình mà, chủ tử còn chưa nói gì đâu mà hắn cứ xen vào làm gì.
Dung Đình vừa nói vậy thì lập tức tự điều khiển xe lăn tiến về phía trước. Chỉ là lần này, mặc dù hắn đang tự di chuyển trên con đường đá xanh gập ghềnh hơn nhiều so với con đường mòn cạnh đình nhỏ xuyên qua núi, chiếc xe lăn vẫn chạy băng băng như đi trên đất bằng. Chiếc xe lăn tuột khỏi tay Khương Nhiêu, Dung Đình ngoái đầu lại nhìn về phía Khương Nhiêu.
Hai mắt nàng sáng bừng như tấm gương đồng, phản chiếu ra suy nghĩ trong đầu nàng lúc này. Chỉ vừa mới nhìn thoáng qua, hắn đã nhận ra nàng đang do dự, không biết có nên để nha hoàn tới đẩy xe giúp hắn hay không. Nghĩ tới đây, trong lòng Dung Đình thấy hơi khó chịu: “Tay ta đã hồi phục kha khá rồi, ta có thể tự đi được.”
Khương Nhiêu bán tín bán nghi. Năm ngón tay thon dài và khớp xương mảnh khảnh của Dung Đình rủ xuống nắm chặt tay vịn của xe lăn, hắn mỉm cười đầy ôn hòa, vừa hiền vừa ngoan rồi vội đáp lời: “Nơi này rất gần Thính Âm viện, nếu để những người khác trông thấy ngươi ở gần ta quá sẽ ảnh hưởng tới thanh danh của ngươi.”
Khương Nhiêu ngập ngừng nói: “Vậy, sao không để nha hoàn của ta đẩy xe giúp ngươi…”
"Không cần."
Dung Đình mím chặt đôi môi mỏng rồi bĩu môi. Hắn nhìn về phía nha hoàn kia, vẻ thâm trầm lộ ra trong nháy mắt, trong mắt hắn hiện ra sự ghét bỏ rõ ràng: “Ta sợ ảnh hưởng tới thanh danh của chính mình.”
…
Khương Nhiêu lập tức hiểu ra hắn không thích bị người khác chạm vào người. Những gì hắn nói nghe cũng khá quen tai. Nàng chợt nhớ lại cái đêm mình vô tình chạm lên thân thể để trần của hắn, ngày hôm sau, hắn lập tức hành xử như các cô nương. Hắn vung tay đánh nàng, nói rằng nàng đã vấy bẩn sự trong sạch của hắn...
Làm gì có nam nhân nào chú trọng thanh danh nhiều như hắn chứ. Nàng thực sự không hiểu nổi... Rõ ràng hắn là một hoàng tử, tại sao lại sống như một tiểu cô nương đã thấm nhuần tư tưởng từ [Nữ Giới] và [Nữ Huấn] chứ. Gây dựng nền tảng căn bản, không thầy mà biết, tự học thành tài.
…
Nàng muốn tìm hai cô nương Hỗ Lê và Hỗ Đường đúng là chuyện không dễ.
Minh Thược đi tìm danh sách khách mời tới thọ yến hôm nay của Khương Nhiêu. Cả Hỗ Lê và Hỗ Đường đều có tên trong danh sách, ngay cả mẫu thân của các nàng là Hỗ phu nhân cũng được mời đến. Nhưng khi Khương Nhiêu tới tìm Hỗ phu nhân lại phát hiện ra đôi nữ nhi song sinh kia của bà đã không còn ở bên bà nữa.
Khi Khương Nhiêu hỏi, Hỗ phu nhân có vẻ ngần ngại muốn nói rồi lại thôi. Bà liên tục xin lỗi vì nữ nhi nhà mình đã gây rắc rối cho phủ Ninh An Bá. Khương Nhiêu hơi bối rối, cũng không hiểu ra sao.
Hỗ phu nhân nhận ra Khương Nhiêu tới đây tìm mình không phải là để khởi binh vấn tội, bà lập tức thở phào nhẹ nhõm một hơi.
"Lê Nhi và Đường Nhi tính tình khó dạy, hành xử tự do đến mức trông không giống các cô nương khác. Là ta hiểu lầm rồi. Ta còn tưởng hôm nay để các nàng theo ta tới thọ yến nhà người khác, có lẽ các nàng sẽ an phận hơn chút. Nhưng không ngờ chỉ sau một vở kịch, các nàng đã biến mất không thấy tăm hơi. Ta đã phái hạ nhân đi tìm nhưng tới tận bây giờ vẫn chưa tìm được các nàng. Nếu như các nàng thực sự gây sự, gây thêm phiền toái cho cô nương thì cô nương không cần để tâm tới mặt mũi của ta nữa, có thể thẳng thừng trách phạt chúng." Hỗ phu nhân nói nhẹ nhàng uyển chuyển và đầy chân thành.
Chiết Khương