Khương Nhiêu chỉ tới đây vấn an trước. Hỗ phu nhân là nữ nhi nhà Đại học sĩ nhất phẩm tiền nhiệm. Khi gặp được bà, thật khó tưởng tượng rằng một người dịu dàng thanh nhã, tri thư đạt lễ thế kia lại có nữ nhi như vậy. Theo lời bà kể, các nàng không chỉ không nghe lời mà còn thường đi gây rối khắp mọi nơi.
Nàng cảm thấy đó chỉ là lời nhận xét khiêm tốn của Hỗ phu nhân khi muốn giới thiệu nữ nhi nhà mình với những người khác, cũng chỉ hơi khoa trương chút thôi.
Nàng mỉm cười với Hỗ phu nhân và nói: "Phu nhân, người khiêm tốn quá. Có lẽ hai vị cô nương thấy vở kịch hơi nhàm chán nên mới ra ngoài một lát, thưởng ngoạn hoa cỏ và cảnh đẹp bên trong phủ."
Khương Nhiêu thầm nghĩ tới mấy nơi mà các cô nương ở tầm tuổi này thích đi, rồi nói: "Ta sẽ đi sang hồ sen bên kia tìm họ. Nếu có tin tức gì, ta sẽ phái người về báo với phu nhân."
Nói xong, nàng dẫn Minh Thược và Dụ Nhi rời đi, đi về phía hồ sen.
Hỗ phu nhân ở phía sau kêu lên: “Nhớ tập trung tìm trên mấy tán cây nhé!”
Khương Nhiêu lập tức nghẹn họng.
Đột nhiên, nàng nhận ra một chuyện, hình như Hỗ Lê và Hỗ Đường thực sự rất khác thường, giống y như những lời Hỗ phu nhân đã nói.
Sau khi nàng rời đi, Hỗ phu nhân nhìn theo bóng lưng nàng rồi khẽ thở dài.
"Ta thậm chí còn không trông đợi Lê Nhi và Đường Nhi sẽ học được chút dáng vẻ như cô nương người ta. Nếu các nàng có thể làm quen và kết bạn với một cô nương tốt như Khương Tứ cô nương thì tốt biết bao. Mưa dầm thấm đất, có thể học thêm chút gì thì hay biết mấy."
Trên mặt bà chỉ còn vẻ bất đắc dĩ và nỗi ưu sầu: "Thôi bỏ đi, chỉ cần các nàng không doạ người khác chạy mất là ta đã mãn nguyện lắm rồi."
…
Mặc dù Hỗ Lê và Hỗ Đường là tỷ muội song sinh nhưng dung mạo của họ lại không giống nhau lắm.
Ở Đại Chiêu, cặp song sinh luôn bị coi là điềm rủi. Nếu là một đôi nam hài song sinh thì nhiều nhất cũng chỉ có một đứa nhỏ có thể sống sót.
Hỗ Tướng quân quanh năm đóng quân nơi biên cảnh, Hoàng đế thương xót sự vất vả của ông, hơn nữa Hỗ Lê và Hỗ Đường đều là nữ nhi nên ông ta mới không lấy mạng hai đứa nhỏ.
Mặc dù vậy, xung quanh chúng vẫn có rất nhiều ánh mắt xem thường và những lời chỉ trích. Mặc dù gia sản trong nhà đầy ắp nhưng phụ thân của họ lại trấn thủ nơi biên cương xa xôi, thế lực trong tay cũng không với tới Kim Lăng. Cộng với thân phận là cặp song sinh nên giới quý nữ ở Kim Lăng chưa bao giờ chào đón các nàng.
Điều này càng khiến mối quan hệ giữa tỷ muội hai người trở nên khăng khít hơn bao giờ hết.
Các nàng đang tụ lại một chỗ, cùng ngồi xổm dưới chân tường và thì thầm to nhỏ với nhau.
“Cái lỗ chó dưới này trông mới hơn những nơi khác nhiều lắm. Hình như hồi nãy có chó chui qua, nhưng sao không thấy con chó nào trong cái nhà này hết vậy?”
"Nhìn xem dấu vết dưới cái lỗ chó này đi, con chó này rất thường xuyên lui tới, cũng không chỉ chui vào mới lần một lần hai. Có lẽ nó chỉ ở gần đây thôi, chúng ta tìm kỹ lại xem, có lẽ sẽ tìm được nó."
“Vậy chúng ta tìm thử xem sao.”
“Vậy khi nào chúng ta quay lại đó?”
"Thôi không quay lại đó đâu. Tìm chó còn thú vị hơn là ngồi giữa một đống các cô nương trên người nồng mùi son phấn đó, bao giờ đói bụng thì tính sau."
Hai người đang trò chuyện, bỗng nhiên ngẩng đầu lên.
"Có tiếng bước chân!"
Hai người họ đã luyện võ từ khi còn nhỏ, người nhẹ như cánh yến, vèo một cái leo lót lên cây trốn.
Khương Nhiêu rẽ vào góc đường, nhìn con đường dài vắng vẻ mà trong lòng thấy kỳ lạ không thôi. Nàng nói với nha hoàn bên cạnh: “Rõ ràng ta vừa nghe thấy có người nói chuyện ở đây mà, sao bây giờ lại không thấy ai hết?”
Nha hoàn khẽ lắc đầu, cũng thấy rất khó hiểu.
Khương Nhiêu nghĩ tới những gì Hỗ phu nhân từng nói, lập tức ngẩng đầu lên quan sát từng tán cây.
Lá cây rậm rạp xanh tốt, bóng cây hợp lại với nhau nhưng không thấy bóng người.
Nàng chỉ đành rời đi với vẻ bất đắc dĩ.
Ban đầu, nàng còn cho rằng mình quen thuộc với phủ Ninh An Bá hơn đám hạ nhân của Hỗ phu nhân, có thể đi tìm Hỗ Lê và Hỗ Đường giúp bà. Chỉ là không ngờ, nàng nhầm rồi.
Sau khi tiếng bước chân của nàng dần biến mất.
Hỗ Đường và Hỗ Lê trượt xuống từ trên cây.
Các nàng nhìn nhau nói: “Nàng ấy biết phải nhìn lên cây. Chắc mẫu thân đã kêu nàng ấy đến tìm chúng ta rồi”.
Sau đó, hai người đồng loạt thở dài: “Phiền quá đi.”
Trong ánh mắt đã lộ ra vẻ không hài lòng.
…
Đã đến giờ dùng bữa trưa.
Khương Nhiêu đi theo mẫu thân mình, nhìn kỹ một lượt từng món ăn do nha hoàn trình lên bàn. Nàng còn cố chú ý xem có món chè mà mình đã từng nhìn thấy trong mơ hay không.
Lúc này, Minh Thược từ xa đi tới rồi đến bên cạnh nàng nói nhỏ: "Cô nương, hai vị cô nương là Hỗ Lê và Hỗ Đường đã về tới rồi, các nàng đang chuẩn bị dùng bữa với Hỗ phu nhân."
Khương Nhiêu nghe vậy, hai mắt sáng lên: "Mau dẫn ta tới đó."
Trong yến tiệc tiếng người cười nói ồn ào, cực kỳ náo nhiệt, nhưng trong phòng của Liễu thị lại âm u lạnh lẽo, hoang vắng thê lương.
Bà ta ngồi bên khung cửa sổ, ngóng nhìn ra bên ngoài bằng ánh mắt sâu thẳm. Trong mắt bà ta tràn ngập sự ghen tị và hung ác khó lòng kìm chế nổi.
Khi nha hoàn thiếp thân quay lại, Liễu thị sốt ruột đứng dậy: “Làm xong chuyện đó chưa?”
Nha hoàn gật đầu: “Đã mua chuộc được nha hoàn trong bếp, kêu nàng ta ghi thêm món chè vào thực đơn hôm nay rồi. Chỉ chốc lát nữa, nàng ta sẽ bưng món chè kia tới trước mặt hai nữ nhi nhà Hỗ Tướng quân, sau đó lén trốn đi bằng lối cửa sau và sống trong thôn trang nhỏ ngoài ngoại ô. Như vậy thì sẽ không bị ai tìm ra đâu. Phu nhân cứ yên tâm, không ai biết được thứ thuốc xổ trộn lẫn trong món chè đó có liên quan đến người đâu."
Nghe thấy lời này của nha hoàn, vẻ ghen tị và ngoan độc trong mắt Liễu thị đã được thay thế bằng sự vui sướng tột cùng, bà ta thấy cực kỳ đắc ý.
“Nghe nói hai nữ nhi này của Hỗ Tướng quân thích ăn món ngọt nhất. Dưới gối Hỗ Tướng quân không con, chỉ có hai nữ nhi này nên cưng chiều như mệnh. Tính cách của hai con nha đầu đó lại vô pháp vô thiên, nếu phải chịu uỷ khuất thì chúng nhất định sẽ làm ầm lên.”
Giọng bà ta nghe rất chắc chắn: “Hồi đó, Hỗ Tướng quân đã từng cứu lão Bá gia một lần. Nếu Hỗ Tướng quân muốn truy cứu thì lão Bá gia nhất định sẽ không tha cho Khương Tần thị.”
Nha hoàn thiếp thân nịnh nọt nói: "Phu nhân an bài quá tuyệt."
Liễu thị cười lạnh một tiếng: "Không phải nữ nhi ngoan kia của Khương Tần thị luôn sẵn sàng đứng ra phân ưu, giúp đỡ mẫu thân nó trong mọi việc sao? Lần này, ta thật sự muốn xem thử, nó còn tìm được cách nào để cứu mẫu thân mình không đây."
…
Khi Khương Nhiêu chạy tới chỗ Hỗ Lê và Hỗ Đường thì tình cờ va phải một nha hoàn vừa vời đi với vẻ vội vã.
Trên tay nha hoàn bưng một chiếc khay tròn trống trơn, dáng vẻ này trông như vừa mới bưng đồ ăn ra bàn nên đang định trở về phòng bếp.
Sau khi đụng phải Khương Nhiêu, nàng ta vội vàng cúi đầu rời đi mà không nói lời nào.
Khương Nhiêu dừng bước, quay đầu lại và liếc nhìn nàng ta.
Sau đó, nàng lại lập tức quay đi.
Nàng quay đầu lại và nét mặt vẫn bình tĩnh như thường, chỉ có ánh mắt và giọng nói là lạnh lùng hơn hẳn. Nàng nói với Dụ Nhi: "Bám theo đi."
Khương Nhiêu cảm thấy nha hoàn vừa đi qua có chút kỳ lạ.
Không những có ánh mắt hoảng loạn không dám nhìn thẳng vào người khác mà bước chân của nàng ta cũng nhanh đến kinh người.
Có lẽ chính giấc mơ đó đã khiến nàng dần đa nghi hơn trước, thần hồn nát thần tính. Trong lòng Khương Nhiêu chợt thấy hơi bất an.
Nhưng dù có sợ bóng sợ gió hay trông gà hoá cuốc hồi lâu, nàng cũng không cho phép bất cứ điều gì bất thường nằm ngoài tầm kiểm soát của mình xảy ra trong yến tiệc mà mẫu thân nàng tổ chức.
Khương Nhiêu quay đầu lại và tiếp tục đi về phía trước.
Khi nàng đến gần nơi tổ chức yến tiệc và nhìn thấy hai nữ hài ngồi cạnh Hỗ phu nhân, vẻ mặt nàng lập tức thay đổi.
Chút cảm giác bất an mơ hồ ban nãy đã hoá thành sự thật chỉ trong nháy mắt.
Mặc dù Hỗ Lê và Hỗ Đường là tỷ muội sinh đôi nhưng trông các nàng lại khá khác nhau.
So với tiểu cô nương Hỗ Lê, Hỗ Đường trông xinh xắn hơn hẳn.
Chỉ có điều Khương Nhiêu vẫn không thể phân biệt được ai là Hỗ Lê, ai là Hỗ Đường.
Nàng chỉ nhìn thấy nàng ấy ngồi bên phải trông giống Hỗ phu nhân hơn đang bưng một chiếc bát sứ trắng lên, đặt bên khoé môi.
Tay áo của nàng ấy hơi tuột xuống, để lộ cổ tay thon thả và chiếc vòng ngọc xanh mà nàng ấy đang đeo.
Nét mặt của Khương Nhiêu lập tức thay đổi vì hoảng sợ. Cảnh tượng này giống hệt với cảnh từng xảy ra trong giấc mơ của nàng.
Trong thực đơn rõ ràng không có món chè, sao bây giờ lại đột ngột xuất hiện?
Nhưng nàng đã chẳng còn thời gian để ngẫm nghĩ thêm nữa.
…
Hỗ Lê hồn nhiên không biết món chè kia có gì khác thường. Nàng ấy đã chạy loạn khắp mọi nơi chỉ để tìm một chú chó, cuối cùng ngay cả lông chó cũng không tìm được. Trong lòng nàng ấy ngập tràn lửa giận, vừa mệt vừa khát nên lập tức bưng bát lên. Lúc nàng ấy chuẩn bị uống thì đột nhiên nghe thấy một giọng nữ ngọt ngào vang lên bên tai: "Xin thứ lỗi!"
Nàng ấy bị bất ngờ không kịp đề phòng, bát chè kia lập tức bị cướp đi rồi đặt lại trên bàn.
Hơn nửa chè trong bát bị đổ đầy ra bàn, vung vãi trên đất. Mùi nước đường ngọt ngào tràn ngập trong không khí.
Trong khi mọi người xung quanh đều ngơ ngác, chỉ có Khương Nhiêu là người duy nhất nhìn xuống món chè vương vãi trên mặt đất với vẻ sợ hãi.
Hỗ Lê và Hỗ Đường vốn đã có ấn tượng xấu về Khương Nhiêu nên bây giờ vừa nhìn thấy Khương Nhiêu, họ lập tức nhìn nàng như đang nhìn một kẻ điên.
Món chè của Hỗ Lê đã bị lấy đi khiến bàn tay nàng ấy trống trơn. Nàng ấy giơ tay lên như thủ đao theo thói quen, định đánh người vừa cướp đồ của mình, lạnh lùng chất vấn: “Tại sao ngươi lại cướp chè của ta?”
"Món chè này có vấn đề."
Ánh mắt lạnh lẽo của Khương Nhiêu như sắp sửa đông cứng, nhìn chằm chằm xuống mặt đất.
Đôi mắt nàng ngày càng thâm trầm hơn, hai đầu mày cũng nhíu chặt lại với nhau.
Hỗ Lê và Hỗ Đường nhìn theo ánh mắt nàng, cúi đầu xuống nhìn theo thì phát hiện ra có vài con kiến ngửi thấy mùi thơm ngọt nên đang mon men bò tới gần.
Các nàng nhìn thấy những con kiến đó đều lăn quay ra sau khi chạm vào món chè kia, không có ngoại lệ.
Chúng nằm yên bất động, cứ như đã chết rồi vậy.
Cả Hỗ Lê và Hỗ Đường đều bị sốc.
Một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng.
Chiết Khương