Khương Nhiêu không kìm được nước mắt, từng giọt từng giọt lăn dài trên má, rơi xuống lòng bàn tay của Dung Đình. Niềm hạnh phúc vỡ òa khiến cho sự bối rối trong đôi mắt long lanh, mơ màng của nàng tan biến.
Dung Đình lập tức rụt tay lại. Hắn không kìm được lòng lùi về sau một bước. Mỗi một câu nàng từng nói với hắn, hắn đều ghi nhớ. Lúc ở Nghiệp thành, nàng nói nếu như vết thương ở chân của hắn tốt lên thì phải nói cho nàng đầu tiên. Hắn thấy hoảng loạn, tay chân luống cuống, đủ loại cảm giác mà hắn chưa từng có. Hôm nay, nhìn thấy nàng rơi nước mắt, hắn cũng đã cảm nhận được.
“Ngươi đừng khóc.” Hắn khàn giọng nói.
Khương Nhiêu che mắt mình lại, hốc mắt vẫn còn đang ngấn lệ. “Hu hu hu, đúng là chẳng dễ gì. Ta khổ quá đi mất. Hu hu hu ngươi cũng khổ quá đi.”
Lòng bàn tay của nàng càng ngày càng ướt. Nàng biết khi nàng nhìn thấy dáng vẻ hắn đứng lên thì sẽ rất buồn, nhưng không ngờ lại buồn như vậy. Dù nàng đã từng thấy chân của hắn hoàn toàn tàn phế, không có thuốc chữa. Hắn đang trong độ tuổi hào hoa phong nhã, đáng ra nên là ngọc thụ lâm phong*, là người xuất chúng trong đám đông nhưng lại chỉ có thể co mình trên xe lăn, sống không ra người cũng không ra ma.
*Ngọc thụ lâm phong: ý nói về người đàn ông dáng dấp thanh cao, ý chí sắt đá.
Vì lâu rồi không đi lại nên cơ bắp bị teo đi, làn da nhăn nheo, tĩnh mạch nổi lên. Tính tình hắn càng ngày càng xấu đi, vì khiếm khuyết trên cơ thể mình mà nổi giận vô cớ. Vì tính tình của hắn ngày càng kém đi nên khiếm khuyết cũng chuyển biến xấu hơn. Càng ngày hắn lại càng giống người không ra người, ma không ra ma.
...
Khương Nhiêu từ bé đến lớn đã được nuông chiều, chưa từng nếm trải đau khổ. Nửa năm này, nàng giống như thử hết khổ đau của trần gian. Khi đi xin thuốc thì phải đi qua con đường phủ đầy tuyết gập ghềnh trúc trắc, bị thần y làm khó dễ, không phải chưa nàng từng nghĩ đến chuyện bỏ cuộc giữa chừng. Nhưng nghĩ đến hình ảnh Dung Đình ngồi xe lăn, nàng lại yên lặng quang gánh trên lưng.
Không dễ gì mới xin được thuốc cùng phương thuốc thì nàng lại lo nghĩ không biết bao giờ hắn mới tốt lên. Mỗi lần nhìn thấy hắn ngồi trên xe lăn, mặc dù không nói nhưng trong lòng nàng cũng không mấy dễ chịu. Chỉ sợ xương cốt của hắn quá yếu, không thể hồi phục bình thường như lời thần y nói. Cuối cùng, cuối cùng nàng cũng không cần phải lo nữa rồi.
...
Khương Nhiêu cũng không biết tại sao tự nhiên bản thân lại mít ướt như thế. Có lẽ do áp lực đè nén quá lâu, nước mắt cũng không thể chảy ngược vào trong được nữa.
Dung Đình vô cùng khó chịu, tay chân luống cuống, không biết phải làm sao. Hắn bèn nâng mặt nàng lên, không ngừng dùng tay lau đi nước mắt trên mặt nàng, lông mày càng nhíu chặt hơn, lòng hắn rối như tơ vò. “Niên Niên.” Bây giờ hắn mới biết bản thân thấy sợ nước mắt của nàng như thế nào. “Ngươi đừng khóc nữa.”
Chỉ thấy nàng khóc hu hu, đáp lại không rõ tiếng: “Giấc mơ này của ta đẹp quá.”
Dung Đình nhấc áo, động tác quỳ xuống, ngạc nhiên ngước mắt lên nhìn nàng. Nàng tưởng rằng... Nàng đang mơ sao?
“Đây không phải mơ.” Dung Đình nói.
Nhưng Khương Nhiêu không nghe lọt lời hắn nói: “Chắc chắn là mơ, nếu không sao tự nhiên ngươi lại khỏe lên được mà không nói với ta.”
Dung Đình: “...” Hắn nhanh chóng nhận lỗi: “Là lỗi của ta.”
Khương Nhiêu vẫn đang khóc. Dung Đình cau mày. Hắn cắn răng, nắm chặt tay: “Ta quỳ trước ngươi, có được không?”
...
Đầu gối của nam tử hán, lạy trời lạy đất lạy cha mẹ. Hắn bất hiếu bất nghĩa, không quỳ trước cha mẹ, còn bất kính với quỷ thần, không quỳ trước trời đất. Nhưng người có thể khiến hắn quỳ gối lại là nàng. Dung Đình vén vạt áo, nói quỳ là quỳ.
Nhưng khi Khương Nhiêu nhìn thấy hành động của hắn, bỗng nhiên tức giận: “Ngươi không được quỳ! Không dễ gì chân mới tốt lên, ngươi mà quỳ, vết thương kia trở nên nghiêm trọng hơn thì phải làm sao?”
Khương Nhiêu đá chân lên không trung, dù sao cũng là mơ, vậy nên nàng bộc lộ tính tình ngang ngược mà khi tỉnh táo không bao giờ lộ ra ngoài, hầm hừ, cằn nhằn: “Không được quỳ, không được quỳ. Chữa khỏi chân ngươi có một nửa công lao là của ta. Hai cái chân có một nửa là của ta. Tại sao ngươi lại không để tâm đến công sức của ta như vậy?”
“Là lỗi của ta.” Dung Đình cúi đầu, giọng điệu đầy nuông chiều: “Cái gì của ta cũng là của ngươi, có bao nhiêu cho ngươi hết.”
Thế mà Khương Nhiêu vẫn khó chiều, cố chấp lắc đầu: “Không muốn, ta không muốn nhiều hơn.” Tốc độ nói của nàng bỗng nhiên chậm lại, giống như đang suy tư gì đó. “Một nửa của hai là một, một cái... Một cái là của ta.”
Dung Đình nhìn nàng với ánh mắt trìu mến gần như bất lực. Tình ý dạt dào trong ánh mắt. “Được, ngươi muốn gì cũng được hết.” Hắn còn tưởng nàng nói chậm lại là do nói chuyện mệt rồi nhưng thì ra là nàng đang tính toán trong đầu. Không biết nên nói bây giờ nàng hồ đồ hay là tỉnh táo nữa.
Chân phải của hắn đột nhiên bị một thứ mềm mềm vồ lấy. Hắn nhìn xuống, thấy tiểu cô nương đang ngồi xổm bên chân. Má nàng dán vào chân right của hắn, cứ như đang ôm được bảo bối quý giá nào đó, làu bàu: “Của ta.”
Nàng lấy tay vỗ nhẹ chân phải của hắn, ánh mắt ấy giống như đang nhìn đồ của mình, không hề xa lạ một chút nào. Nàng lải nhải: “Chân này của ta mọc trên người ngươi, ngươi phải đối xử tốt với nó. Trước khi nó khỏe hẳn thì ngươi không được quỳ, cũng không được chạy, không được nhảy. Mấy cái này không tốt cho việc hồi phục, ngươi không được làm những thứ như vậy. Ta muốn thấy ngươi khỏe hơn bất cứ ai.”
Khẩu khí vô cùng bá đạo nhưng lại khiến lòng Dung Đình rối như tơ vò. Hắn cúi xuống nhìn búi tóc mềm mượt của nàng. Tai hắn đỏ lên. Đáng yêu quá! Đáng yêu đến mức hắn không chịu nổi. Hắn chợt siết chặt nắm đấm, thở ra một hơi dài, muốn hơi nóng trên người mình tản đi. Hắn sắp điên rồi!
Bỗng nhiên có tiếng xào xạc ở bên cạnh. Tai Dung Đình rất thính nên hắn nghe rất rõ. Tính cách đa nghi khiến cho ánh mắt của hắn lạnh đi, nghe thấy âm thanh thì ngẩng đầu lên nhìn qua đó, trong mắt cũng mang theo sát ý. Dáng vẻ này của nàng, nếu như bị người thứ hai nhìn thấy… Hắn nhất định phải chọc mù đôi mắt của tên kia.
Nhưng ở đó lại là một con chim sẻ đầu xám. Con chim sẻ kia đang đứng trên cành cây, cúi đầu dùng mỏ chỉnh lại những chiếc lông trên cánh của mình. Có lẽ do ánh mắt của Dung Đình quá mức sắc bén, giống như một con cáo lộ ra vẻ tàn nhẫn hung ác, chim sẻ không rỉa lông nữa. Hình như nó cảm nhận được gì, nhảy mấy cái trên cành cây.
Ngón tay Dung Đình khẽ nhúc nhích, lại nhớ tới đầu ngón tay đã không còn ám khí. Trước khi hắn kịp nhặt hòn đá lên, con chim sẻ đã bay đi mất. Sổ sinh tử của âm phủ viết hôm nay mạng sống của nó vẫn chưa tận. Chim sẻ nhỏ vỗ cánh bay cao, thành công kéo dài mạng sống. Ý muốn của Dung Đình thất bại, hắn kéo căng ngón tay.
Trên má của Khương Nhiêu vẫn còn những giọt nước mắt trong suốt, như hạt mưa trên hoa lê, vô cùng đáng thương, tay ôm chân Dung Đình không buông. Dung Đình cúi người xuống, nhân lúc nàng chưa kịp chuẩn bị, điểm huyệt ngủ của nàng.
Hắn bế nàng lên, đi đến chỗ xe lăn, kéo ra một tấm chăn nhung mỏng, trải lên mặt bàn đá rồi mới đặt nàng lên đó. Hắn để nàng nằm trên tấm chăn nhung giúp hai má không bị lạnh. Xe lăn chuyển bánh đền đình hóng mát, hắn ngồi xuống cạnh nàng. Dung Đình nằm nghiêng đầu trên bàn đá ngắm nhìn gương mặt đang ngủ của nàng, vén tay áo bên trong ra. Chỗ đó vải mềm không gây cảm giác, hắn lau nước mắt trên mặt nàng từng chút một. Vậy mà nàng lại để ý vết thương chân của hắn hơn cả hắn. Gió lạnh thổi qua đình hóng mát, trong mắt Dung Đình tràn đầy sự dịu dàng, lấy hết sự nhẫn nại của mình, cẩn thận từng chút một.
...
Tiểu nha hoàn đi đun trà trong phòng bếp về đến núi nhỏ ngoài đình thì dừng chân lại. Nàng ấy có chút bối rối, nhìn về phía đình hóng mát. Cửu Điện hạ đang cầm quạt thổi mát, đuổi muỗi cho cô nương đang say ngủ trên lớp chăn nhung. Đằng sau là hoa cẩm tú đang nở xanh ngát hương.
Dung Đình nghe thấy âm thanh của tiểu nha hoàn, bèn ngước mắt lên nhìn, lạnh nhạt nói: “Khẽ thôi, để trà xuống.” Khi nhìn tiểu nha hoàn, mặt hắn không có chút biểu cảm nào. Mặc dù gương mặt của hắn đẹp động lòng người nhưng lại mang vẻ “người lạ chớ gần”. Giống như băng tuyết vậy, chỉ được nhìn từ xa.
Nha hoàn cúi đầu, dưới ánh mắt lạnh lùng của Dung Đình, đặt chén trà lên trên bàn đá. Nàng ấy nhất thời bất cẩn, làm cho sứ xanh chạm vào mặt đá phát ra tiếng “keng” khiến cho Khương Nhiêu đang lúc mơ ngủ cũng cựa quậy đầu. Dung Đình cau mày, vẻ mặt có chút không vui.
Khương Nhiêu đang nằm trên bàn đá từ từ ngẩng đầu lên, trên gương mặt trắng nõn hằn lên vết đỏ ửng. Dung Đình nhìn nàng, dịu dàng hỏi: “Tỉnh rồi à?” Hắn đặt quạt tròn trong tay lên bàn đá.
Khương Nhiêu ngủ ngon đến nỗi mặt hơi nóng lên, nàng cúi đầu nhìn chăn nhung trên bàn đá. Dường như nàng đã hiểu ra điều gì, nhấc quạt tròn lên quạt quạt hai má nóng hực của mình, có chút bối rối hỏi Dung Đình: “Ngươi đợi ở đây bao lâu rồi?”
Dung Đình trả lời theo đúng sự thật: “Chỉ khoảng một nén hương thôi.”
“Lúc nãy lúc ta nằm mơ không nói mớ gì chứ?” Khương Nhiêu bỗng nhiên vô cùng lo lắng, cặp mắt lộ vẻ hoảng sợ trốn sau quạt tròn, lén lút liếc nhìn Dung Đình.
Dung Đình ho một tiếng, cụp mắt xuống khiến hàng mi dài cũng rủ xuống, giọng nói mang theo chín phần kiên định trả lời: “Không có.” Nhưng còn có một phần lo lắng.
Khương Nhiêu thở phào nhẹ nhõm. Lúc này, nha hoàn bưng trà mới nói: “Cô nương, lớp trang điểm của người nhạt đi rồi.”
Ánh mắt dò xét của Khương Nhiêu lại hướng về phía Dung Đình. Nàng ngủ say nên, không biết bản thân đã làm gì, chỉ có thể trông cậy vào Dung Đình, nhìn xem hắn có biết hay không. Dung Đình thuận theo lời nói ngủ mơ của nàng, đáp lại: “Vừa nãy ngươi mớ ngủ… Trong mơ, ngươi đã khóc.”
Khương Nhiêu nhìn chằm chằm hắn. Mí mắt có chút khó chịu, nàng còn tưởng vừa tỉnh ngủ nên như thế thì ra là nàng đã khóc. Không ngờ nàng không chỉ khóc trong mơ mà thực tế nàng cũng khóc. Nàng sợ lớp trang điểm của mình nhòe đi, lập tức có chút hoảng loạn, quạt tròn nhỏ lại càng che kín mặt hơn, lo lắng hỏi nha hoàn của mình: “Bây giờ, lớp trang điểm của ta có xấu không?”
Tiểu nha hoàn còn chưa trả lời, Dung Đình đã trả lời trước: “Không xấu.”
Nha hoàn nói sau Dung Đình: “Phần trên mặt người chỉ đang hơi nhạt nhưng nhìn tổng thể của cô nương vẫn khá ổn, vẫn bình thường ạ.”
Lúc này, Khương Nhiêu mới có chút yên lòng nhưng khi nhìn Dung Đình vẫn đang ngồi xe lăn, nàng lại bắt đầu buồn bã. Vừa rồi trong mơ, nàng thấy vết thương chân của hắn đã khỏe lại. Phần lớn giấc mơ của nàng đều không mơ đến bản thân. Kể cả có mơ đến thì cũng giống như đang ở ngoài xem, mọi chuyện thân bất do kỷ. Cho dù nhìn bản thân cũng giống như đang nhìn người khác nhưng giấc mơ hôm nay lại cho nàng cảm giác rất chắc chắn.
Cảm giác vô cùng chân thật, còn rất mãnh liệt. Thậm chí, lúc ở trong mơ nàng còn biết rõ là mơ, lá gan còn lớn hơn ở ngoài, tùy tiện làm bậy, nghĩ gì thì làm cái đó. Quy củ và lễ nghi trước đó từng học qua đều vứt cho chó ăn, không giữ lại một tí gì, còn điên khùng hơn cả lúc say rượu. Vừa nghĩ đến dáng vẻ như con ngốc của nàng, ôm đùi hắn vỗ vỗ kêu gào “Của ta, của ta” làm gì phải tiểu thư đài các đoan trang giữ ý giữ tứ nữa. Sắc mặt Khương Nhiêu đột nhiên đen lại.
Hình như nàng còn tính nhẩm, một nửa của hai là một, hai cái chân chỉ cần một cái. Đường đường là Cửu Điện hạ, đôi chân đáng giá nghìn vàng như vậy, lại bị nàng coi như chân giò heo ngoài chợ, tự ý chiếm lấy một cái. Ai mà ngờ nàng lại dám.
“...” Khương Nhiêu lấy quạt tròn nhỏ che mặt mình, không dám nhớ lại. Mặc dù chỉ là mơ nhưng nàng cảm thấy mặt mũi nàng sắp bị bản thân làm cho mất hết. Sau này, nếu như hắn thật sự đứng lên được giống như trong mơ thì chắc chắn nàng sẽ không làm bậy giống như thế. Nàng phải tỏ ra giống một cô nương bình thường một chút. Khương Nhiêu đau khổ nghĩ thầm.
...
Nhưng khi nhìn thấy y phục hôm nay Dung Đình mặc, Khương Nhiêu bỗng dưng nhíu mày. Xiêm y này của hắn tại sao lại giống hệt như trong mơ vừa nãy? Hình như cảnh vật cũng không khác. Có phải chuyện trong mơ sắp xảy ra rồi không?
Tâm trạng của Khương Nhiêu bỗng trở nên rất tốt. Không biết là do cảnh tượng ở trong mơ hay là vì dáng người của hắn thật sự rất cao, thân hình hắn khi đứng lên trông cao to vô cùng. Dáng người hắn mang đến cảm giác an toàn cho người đối diện, bờ vai to rộng, còn đẹp trai hơn so với tưởng tượng của nàng. Giấc mơ này chỉ cần không có thêm nàng thì sẽ là giấc mơ đẹp. Đằng sau quạt tròn nhỏ, Khương Nhiêu híp mắt cười.
Dung Đình thấy nàng nhìn chằm chằm chân hắn thì bỗng siết chặt nắm đấm. Hắn chợt vô thức muốn nhận lỗi. Vừa nãy thà rằng hắn quỳ xuống thật thì có lẽ trong lòng hắn còn dễ chịu hơn đôi chút.
Tiểu nha hoàn rót trà cho Khương Nhiêu và Dung Đình. Tiếp đó, nàng ấy đứng cạnh Khương Nhiêu, chỉnh lại tóc mái rối bù khi ngủ của Khương Nhiêu, hỏi: “Cô nương vừa mơ thấy gì vậy? Tại sao người lại khóc?”
Khương Nhiêu trả lời qua loa: “Cũng không có gì, ta mơ thấy ôm chân giò heo nên khóc.”
Dung Đình vừa mới nhấp một ngụm trà thì tự nhiên ho khan. Gương mặt tuấn tú đỏ lên bất thường. Chuyện này làm Khương Nhiêu cũng phải nhìn qua đó: “Ngươi làm sao thế?”
Chiết Khương