Khương Cẩn Hành đưa chăn nhung đến trước mặt Dung Đình.
Cái chăn này dài hơn những cái khác nhiều, cả đoạn đường Khương Cẩn Hành chạy đến đây khiến cái chăn đã được gấp gọn bung ra, một góc chăn sắp sửa rơi xuống đất. Nhưng cậu bé lại không nỡ để góc chăn ấy rơi xuống đất nên đã quấn nó quanh cổ mình, muốn giơ chăn nhung lên cao hơn một chút, cao thêm một chút nữa, cách xa mặt đất.
Cũng chính vì thế nên tầm mắt cậu bé bị che khuất, bước chân loạng choạng như thể sắp sửa vấp ngã.
Hoài Thanh vội vàng đi đến đỡ cậu bé, cầm lấy chăn nhung trong tay cậu bé.
Khương Cẩn Hành rất sốt ruột, đôi tay nhỏ múa may, nói với Dung Đình: “Huynh mau đắp chăn nhung đi, đây là mệnh lệnh của a tỷ đấy.”
Dung Đình đưa tay ra cầm lấy chăn nhung, đắp lên đầu gối mình.
Khi cụp mắt xuống, trong đầu hắn nghĩ đến dáng vẻ tiểu cô nương sai đệ đệ của nàng, sự mệt mỏi chán chường tột độ trong đôi mắt lạnh như băng bỗng nhiên tan biến, băng tuyết tan chảy.
Khương Cẩn Hành nhìn thấy Dung Đình đã đắp chăn lên chân mình, đôi tay nhỏ đang khua khoắng của cậu bé cũng hạ xuống.
Vẻ mặt Vu Âm Học ngơ ngác.
Hắn ta cúi người nhìn Khương Cẩn Hành: “Khương tiểu thiếu gia.”
Đối diện với Khương Cẩn Hành, ánh mắt hắn ta khi hắn ta nở nụ cười cực kỳ dịu dàng: “Ngươi với a tỷ của ngươi tốt bụng thật đấy.”
Khương Cẩn Hành kéo tay Hoài Thanh, lén lút trốn ra sau lưng Hoài Thanh, cậu bé nhíu mày hơi cảnh giác.
Lúc này, Dung Đình vẫy tay với Khương Cẩn Hành: “Đến đây.”
Khương Cẩn Hành chạy đến ngay sau khi được hắn gọi. Cậu bé vội vàng chạy đến bên cạnh hắn.
Lần này, rõ ràng là Vu Âm Học đã bị làm lơ.
Dung Đình khẽ cười nhìn Vu Âm Học, giải thích thay cho Khương Cẩn Hành: “Đệ ấy sợ người lạ, sư huynh đừng để ý.”
Vu Âm Học cười khan: “Hoá ra là vậy à.”
Bởi vì tìm được nấc thang để bước xuống, không hiểu sao hắn ta lại thấy hơi cảm kích Dung Đình. Trong lòng bỗng thấy hối hận vì lúc đầu hắn ta tìm nhầm người. Tuy Bùi Tùng Ngữ là bà con họ hàng xa của phủ Ninh An Bá, nhưng y lại không biết một cái gì, thậm chí còn không bằng Dung Đình. Nhìn cách Khương Cẩn Hành thân thiết với hắn đã đủ để chắc chắn hai người họ có quen biết nhau từ trước. Thậm chí, màu sắc y phục của hai người họ có hơi giống nhau.
Dung Đình nói với Khương Cẩn Hành: “Một lúc nữa, đệ cảm ơn tỷ tỷ đệ hộ ta.”
Vu Âm Học nghĩ đến lời vừa nãy Dung Đình nói với hắn ta. Bây giờ, Khương Nhiêu còn đang giận dỗi, không có ai có thể đến làm phiền nàng, thấy Khương Cẩn Hành đến đây từ chỗ của Khương Nhiêu nên hắn ta muốn dò hỏi được gì đấy từ miệng tiểu hài tử này. Cho dù vừa nãy mới bị làm lơ, nhưng hắn ta vẫn nở nụ cười ấm áp thử hỏi thăm Khương Cẩn Hành: “Khi trở về, ngươi nói với a tỷ của ngươi như thế, chắc chắn a tỷ của ngươi sẽ rất vui.” Hắn ta muốn biết có phải lúc này Khương Nhiêu thật sự đang tức giận giống như những gì Dung Đình đã nói không.
Ánh mắt Dung Đình trở nên âm u, nhìn Khương Cẩn Hành, ngón tay hơi siết chặt.
Khương Cẩn Hành nhìn Vu Âm Học đầy hung dữ. Một lần bị rắn cắn, mười năm sợ dây thừng. Lúc còn ở Nghiệp thành, cậu bé từng bị Dương Tu Trúc trêu chọc nên bây giờ cậu bé cứ nhìn thấy kiểu người thư sinh hào hoa phong nhã, mở mồm ra là nhắc đến a tỷ của cậu bé là trong lòng cậu bé lại thấy sợ.
“Hừ, ta không biết.” Cậu bé đã thông minh hơn rồi, sẽ không bị rắn cắn nữa đâu.
Ánh mắt Dung Đình trở lại bình thường, hắn nói với Hoài Thanh: “Hí khúc trong Thính Âm viện đang rất náo nhiệt, Hoài Thanh, ngươi đưa tiểu thiếu gia về chỗ Tứ gia với Tần phu nhân đi.”
Hoài Thanh hiểu ý của Dung Đình, hắn ta đi đến nắm tay Khương Cẩn Hành: “Tiểu thiếu gia, nô tài đưa ngài về xem hí nhé?”
Nếu Khương Cẩn Hành ở lại đây thì có khi lại bị Vu Âm Học dò hỏi ra được gì đấy.
Khương Cẩn Hành hơi do dự, khẽ lẩm bẩm nói: “Ta muốn đi tìm a tỷ của ta.”
Hoài Thanh chỉ muốn làm tốt chuyện Dung Đình đã dặn dò, không dám quyết định linh tinh, khuyên nhủ: “Trong chỗ gánh hát đang hát khúc Định Quân Sơn, cao đầu đại mã rất oai phong đấy, giống như tiểu thiếu gia sau khi lớn lên vậy, tiểu thiếu gia, chúng ta đi nhé?”
Khương Cẩn Hành hơi dao động rồi bị Hoài Thanh dắt đi.
...
Vu Âm Học nhìn thấy đến cả thái giám hầu hạ bên cạnh Dung Đình cũng có mối quan hệ thân thiết với Khương Cẩn Hành. Lúc hắn ta nhìn về phía Dung Đình, ánh mắt đã thay đổi. Những nghi ngờ đã hoàn toàn biến mất. Tuy hắn ta vẫn không thể hiểu được vì sao nhi tử của Hoàng hậu lại có thể thân thiết với người có quan hệ họ hàng với Vân Quý phi. Nhưng hoàng cung sâu thẳm, đâu phải nơi mà hắn ta có thể nhìn thấu. Có lẽ là có chuyện gì đấy mà hắn ta không biết. Ít nhất nhìn từ tình hình hiện tại, mối quan hệ của Cửu Hoàng tử với phủ Ninh An Bá thật sự rất tốt.
Nhưng không hiểu sao hắn ta lại thấy hơi ghen tị và nghi ngờ đối với Dung Đình. Thanh mai trúc mã... Mối quan hệ này... Dung Đình thật sự có thể bình tĩnh thản nhiên giúp đỡ người sư huynh là hắn ta à?
Dung Đình đang nhìn về hướng Khương Cẩn Hành rời đi, đến khi nhìn thấy Hoài Thanh đưa Khương Cẩn Hành về phía Thính Âm viện thì hắn ta mới thôi không nhìn nữa. Sau đó, hắn ta lại nhìn sang Vu Âm Học. Động tác của hắn nhìn như cố ý nhưng cũng như chỉ vô tình, hắn nhẹ nhàng phủi cái chăn nhung màu trắng trên chân giống như đang cố ý thu hút sự chú ý của Vu Âm Học đổ dồn về phía hắn lần nữa.
Vu Âm Học nhìn lướt qua động tác của hắn.
Dung Đình nhìn thấy ánh mắt hắn ta thì hài lòng dừng tay lại.
“Sư huynh.” Hắn nói: “Tính tiểu hài tử hơi cáu kỉnh thôi, sư huynh đừng so đo với đệ ấy làm gì.”
Vu Âm Học nhẹ nhàng lắc đầu, hắn ta không để ý, nhưng lại nghe thấy Dung Đình nói: “Thật ra tính tình của hai tỷ đệ có phần giống nhau, sư huynh cũng thấy vừa nãy tiểu thiếu gia trông rất tức giận, còn chẳng buồn để ý đến sư huynh. Sư huynh... Lẽ nào sư huynh vẫn muốn đến gặp Nhiêu Nhiêu à?”
“Nhiêu Nhiêu?”
“Ừm, là ta sơ suất. Từ nhỏ, ta đã quen gọi nhũ danh của nàng ấy rồi.” Sắc mặt Dung Đình hơi thay đổi giống như tự trách, áy náy cúi thấp đầu: “Sư huynh đừng có gọi nàng ấy như thế đấy, gọi thế dễ bị người ta chê là bất lịch sự lắm.”
“Đương nhiên rồi.” Vu Âm Học gật đầu.
Nhưng trong lòng hắn ta lại âm thầm nhớ kỹ nhũ danh của Khương Nhiêu.
“Vậy, sư huynh có về Thính Âm viện không?”
Vu Âm Học thở dài: “Về thôi.”
Tuy không biết rốt cuộc Dung Đình có ý gì nhưng tin lời hắn nói còn tốt hơn là không tin. Hắn ta không còn nhiều cơ hội nữa. Nếu đi sai một bước thì sau này càng đi càng sai.
Dung Đình nhìn bóng dáng Vu Âm Học, đôi môi mỏng khẽ mỉm cười.
Vu Âm Học còn đang suy đoán mối quan hệ giữa Dung Đình và Khương Nhiêu, cũng như mức độ để có thể gọi nhũ danh... Giữa tiểu hài tử thì không có gì đáng lo, nhưng đến khi nữ tử cập kê, sau khi nam tử mười sáu tuổi sẽ phải tránh thân mật. Hắn ta lại nghĩ đến tuổi tác của Dung Đình và Khương Nhiêu, cũng sắp sửa đến lúc phải tránh thân mật. Hắn ta quay đầu lại, liếc nhìn Dung Đình như muốn nhắc nhắc Dung Đình chuyện lễ giáo.
Đúng lúc này, thiếu niên phát hiện ra ánh mắt của hắn ta, hơi ngước mắt lên nhìn hắn ta với biểu cảm vô tội.
Tuy là khuôn mặt đẹp đẽ vô cùng thuần khiết nhưng không hiểu sao lại mang đến cảm giác ngốc nghếch, ngơ ngác.
Vu Âm Học cũng không còn tâm trạng đâu để rao giảng nữa. Sự ghen tị quấy phá khiến hắn ta càng không thể hiểu nổi vì sao Yến Nam Tầm lại thiên vị đệ tử Dung Đình này như thế, trong yến hội còn muốn đưa hắn đi cùng. Thôi vậy, chờ sau này hắn làm sai bị người ta chê cười rồi sẽ biết, chứ việc gì hắn ta phải sốt sắng đi cảnh tỉnh Dung Đình. Hắn ta lại quay đầu lại lần nữa.
Bỗng dưng, Dung Đình lại sử dụng ba phần nội lực khiến trên trán mình đổ một lớp mồ hôi mỏng. Hắn nhíu mày, nói đầy đau đớn: “Sư huynh, ta... Ta không về chỗ gánh hát với sư huynh được, bụng ta đau quá.”
Vu Âm Học quay đầu lại nhìn hắn, thấy bộ dạng hắn trông có hơi đau đớn thật, còn trông rất đáng thương. Hắn ta chưa từng nghi ngờ bất cứ điều gì, nhưng cũng không có lòng tốt muốn đi cùng với hắn. Nhưng dù gì cũng phải nói mấy câu cho có: “Có cần ta giúp điện hạ không?”
“Sao ta có thể không biết xấu hổ làm phiền sư huynh được...” Dung Đình cười yếu ớt.
Vu Âm Học cũng không thật sự muốn giúp hắn, nghe thấy hắn nói như vậy thì lập tức thở phào nhẹ nhõm. Sau đó, hắn ta lại xoay người trở về Thính Âm viện.
Biểu cảm đau đớn trên mặt Dung Đình lập tức biến mất. Hắn chậm rãi ngước mắt lên, nhìn bóng lưng Vu Âm Học, ánh mắt dần trở nên lạnh lùng, lạnh lẽo như lưỡi dao. Tuy đang là ban ngày, nhưng hơi thở trên người hắn lại giống như một con ác quỷ chuyên đi đêm, tay cầm một con dao dính đầy máu với máu me khắp người đi lấy mạng người khác. Mãi cho đến khi tầm mắt Dung Đình nhìn về phía cái chăn mỏng trên đùi, ánh mắt ấy mới dần dần trở nên ấm áp hơn đôi chút, phần lớn sát ý đã tan biến.
Dung Đình nhìn lướt qua địa hình xung quanh rồi di chuyển xe lăn, đi về một hướng.
...
Minh Thược đang mang bức tranh Khương Nhiêu đã vẽ xong đi đưa cho nha hoàn và hạ nhân khác xem, trên đường đi nàng ấy gặp được Dung Đình, vội vàng hành lễ với hắn: “Cửu Điện hạ.”
Ánh mắt Dung Đình nhìn cuộn tranh nàng ấy cầm trong tay, hỏi: “Đây là cái gì thế?”
Minh Thược suy nghĩ một lúc, cảm thấy dù có nói mệnh lệnh của cô nương với Cửu Điện hạ thì cũng không sao, vì họ đều là người một nhà cả. Nàng ấy đưa bức tranh cho Dung Đình: “Cô nương dặn dò nô tỳ, bảo nô tỳ đưa bức tranh này cho hạ nhân trong viện xem, nhờ bọn họ tìm hộ xem hôm nay có vị khách nào đến đây đeo vòng tay như này. Đúng rồi, màu của vòng tay này là màu xanh lơ, xanh trong hơn màu lá sen một chút.”
Dung Đình gật đầu nhưng cũng không để ý lắm hỏi: “Đang tìm nữ nhân à?” Sắc mặt hắn lại hơi khó chịu.
Minh Thược cười: “Đeo vòng tay nên đương nhiên phải là nữ nhân rồi. Lẽ nào lại là nam nhân sao ạ?” Sắc mặt Dung Đình dịu đi được phần nào.
Hắn cầm bức tranh kia, nhìn chi tiết hoa văn trên chiếc vòng tay trong bức tranh. Ánh mắt hắn càng lúc càng trở nên nghiêm túc và cẩn thận hơn, giống như đang nghĩ đến gì đấy. Sau một lúc lâu, hắn thả cuộn tranh trong tay xuống, trả lại cho Minh Thược rồi hỏi: “Cô nương nhà ngươi đâu rồi?”
Minh Thược trả lời: “Đang ở đình Tiểu Quá Sơn.”
Dung Đình gật đầu, tạm biệt Minh Thược rồi đi về phía đình Tiểu Quá Sơn.
...
Khương Nhiêu tiễn Khương Cẩn Hành đi, chờ đợi tiếng đàn sáo trong Thính Âm viện dừng lại. Nhưng nàng chờ mãi vẫn không chờ được tiếng đàn sáo kia nhỏ đi, thay vào đó nàng lại thấy mệt vì chờ trước.
Mấy ngày này, nàng bận rộn lo lắng cho mấy cửa hàng liên tục khai trương cạnh sông Tần Hoài, lại bận rộn chuyện tiệc mừng thọ của tổ mẫu. Vì vậy, thời gian nàng được ngủ mỗi đêm ít đến đáng thương, hôm nay nàng còn phải dậy từ sáng sớm. Bây giờ nàng được rảnh rỗi không phải làm gì, tiếng nhạc lả lướt vang lên từ Thánh Âm viện ở phía xa, càng nghe càng thấy buồn ngủ.
Nàng bảo nha hoàn bên cạnh đến phòng bếp lấy cho nàng một tách trà đặc để nàng uống cho tỉnh người. Sau khi nhà hoàn rời đi, nàng vẫn ngồi chờ trong đình hóng gió.
Dung Đình đi qua ngã rẽ, đi đến dưới đình Tiểu Quá Sơn, hắn nhìn thấy cảnh Khương Nhiêu đang chống khuỷu tay lên bàn đá, tay trái chống lên má trái, nhắm mắt lại, đầu gật gà gật gù giống như sắp sửa ngủ gật. Vào khoảnh khắc ấy, tất cả những mưu kế và tâm cơ trước mặt người ngoài, dục vọng muốn được huỷ diệt và sát khí muốn nuốt chửng mọi cảm xúc khác lại trở nên tĩnh lặng. Hắn cụp mắt xuống nhìn cái chăn nhung đang đắp trên đùi mình. Bỗng nhiên, trái tim hắn trở nên mềm nhũn.
Đình Tiểu Quá Sơn có tổng cộng bốn chiếu nghỉ. Dung Đình nhíu mày nghĩ xem nên làm như nào để mang xe lăn lên đấy. Bỗng nhiên, hắn nhìn thấy đầu của tiểu cô nương trong đình hóng gió gật gà gật gù, cằm chợt trượt ra khỏi lòng bàn tay, đầu cũng gục xuống rất mạnh. Khi thấy chỉ một chút nữa thôi là nàng sẽ đập đầu vào cạnh bàn đá vừa cứng vừa lạnh.
...
Chỉ trong chớp mắt, trên xe lăn đã trống rỗng không thấy người ngồi trên đấy đâu. Chăn nhung mỏng cũng bị vứt bừa bãi trên xe lăn. Đến khi Dung Đình nhận ra bản thân đang làm gì... Hắn đã đứng bên cạnh Khương Nhiêu, bàn tay hắn nâng cằm nàng lên.
Lồng ngực hắn phập phồng, thở hổn hển. Toàn bộ bàn tay phải của hắn chắn giữa cằm Khương Nhiêu và bàn đá, xương ngón tay của hắn đập trúng mặt bàn khiến hắn thấy hơi nhức nhức. Nhưng hắn lại thở phào nhẹ nhõm bởi vì nàng không sao hết. Tốt rồi.
...
Trong giấc mơ Khương Nhiêu cảm thấy cằm mình va trúng cái gì đấy cứng cứng, cộm không chịu nổi nhưng lại hơi ấm áp. Mùi thuốc đắng mát lạnh quanh quẩn trên chóp mũi. Nàng nhăn mũi, chậm rãi mở mắt.
Nàng nghiêng đầu, ánh mắt nhập nhoè giống như đang mơ màng rồi nhìn thấy một bóng người đang đứng ngược sáng trước mặt nàng. Nàng ngẩng đầu lên, ánh mắt nhìn về phía đường nét trên gương mặt người kia rồi sửng sốt trong giây lát.
Bỗng nhiên, nàng rưng rưng nước mắt giống như sắp khóc, nàng oà lên, vui mừng đến nỗi bật khóc.
“Ngươi có thể đứng dậy rồi sao?”
Chiết Khương