Thấy hơn mười vị khách nhân nhìn về phía mình, Liễu thị lập tức thay đổi dáng vẻ, khác hoàn toàn với hình ảnh hung hãn khi nãy.
Ánh mắt bà ta vẫn hung ác nhưng lại lộ ra vẻ như người bị hại, tức giận nói: “Tiểu nha đầu miệng lưỡi sắc bén, còn nhỏ mà đã học cách ngậm máu phun người!”
Chuyện gánh hát nể mặt Tần gia cùng với câu nói của Khương Nhiêu đã khiến Liễu thị nhớ đến xuất thân Tần Khuynh Thiện.
Khó trách nhà này thường ngày hành sự khiêm tốn, hơn nữa, thời gian họ rời Kim Lăng quá lâu khiến bà ta quên mất nhà mẹ đẻ chống lưng Tần Khuynh Thiện là cây đại thụ lớn thế nào.
But cho dù có khó xử thì bà ta tự có cách giải quyết chuyện hôm nay.
Bà ta giương mắt căm hận nhìn Khương Nhiêu: “Vừa đến đã vu oan ta nói xấu mẹ con, uổng công ta có ý tốt muốn xem mẹ con có bận hay không để còn giúp đỡ, vậy mà bị hiểu lầm thành có ý xấu.”
Bà ta nâng tay, vờ như lau nước mắt rồi hơi cao giọng cố gắng nói lớn: “Uổng công ta còn vì thanh danh phủ Ninh An Bá mà bận rộn trong miếu gần một tháng, vậy mà lúc quay về còn bị vu oan. Mệnh của ta sao lại như thế này chứ!”
Bà ta cứ bôi đen thành trắng, đổi trắng thay đen một cách trắng trợn. Bởi vì với danh tiếng và địa vị của bà ta ở phủ Ninh An Bá của Kim Lăng thì sẽ luôn có một số người sẽ tin lời bà ta nói.
Bà ta nhìn người xung quanh tụm lại càng đông thì chỉ muốn mau chóng rời khỏi nơi khiến bà ta xấu hổ này. Nhưng bà ta muốn đi cũng phải để cho người khác biết rằng đó là bà ta tự bỏ đi, không phải vì chột dạ hay nguyên nhân gì khác.
Bà ta buông thõng cánh tay vừa giả vờ lau nước mắt kia, nhìn Khương Nhiêu một cách khinh miệt, hừ lạnh: “Nể tình con còn nhỏ tuổi nên hôm nay ta không chấp nhặt với con đấy.”
Dáng vẻ rất khoan dung độ lượng. Nói xong, bà ta bèn phất tay áo muốn rời khỏi đây.
“Ta khinh!” Minh Thược ‘xùy’ một tiếng phía sau Liễu thị: “Ta khinh! Xùy! Xùy! Xùy!”
Minh Thược không biết ăn nói, hơn nữa cũng không có lệnh của Khương Nhiêu nên nàng ấy không dám tự tiện xông đến tát mặt Liễu thị, sợ mình quá xúc động sẽ gây họa cho Khương Nhiêu. Vì vậy, nàng ấy tức đến nỗi chỉ có thể giậm chân tại chỗ, hướng về phía bóng lưng của Liễu thị nói: “Đại phu nhân vừa nói chuyện gì, nô tỳ đều nghe rõ mồn một, người đừng tưởng lấy chuyện này có thể hãm hại cô nương nhà ta!”
Liễu thị nghe vậy thì bước chân hơi khựng lại. Nhưng bà ta nghĩ đến tình cảnh ban nãy, trong vòng mười bước chân chỉ có Khương Nhiêu và nha hoàn của nó. Những khách nhân đến viện ở ngoài từ sớm thì có thể nghe được gì chứ?
Chỉ cần bọn họ không nghe được gì cả thì chuyện đổi trắng thay đen cũng dễ như trở bàn tay. Một khi bà ta cứ khăng khăng Khương Nhiêu đổ tội cho bà ta thì sẽ không ai biết bà ta thật sự nói gì hết.
Bà ta dừng bước, liếc mắt nhìn Minh Thược, đến bên cạnh nàng ấy rồi thì thầm bên tai rằng: “Đừng tưởng chỉ có một đứa hạ nhân là ngươi nghe thấy, nha hoàn của ta vẫn cũng có tai đấy.”
Nha hoàn phía sau Liễu thị không dám ho he, vẻ mặt cứ như đã bị Liễu thị khống chế. Minh Thược tức đến mức mặt cũng đỏ lên.
Ánh mắt Khương Nhiêu lại trở nên lạnh lùng và trong trẻo. Nàng đã dần hiểu vì sao phủ Ninh An Bá ở trong mơ lại sụp đổ đến tình trạng đó.
Trong giấc mơ, Đại bá phụ của nàng kế thừa phủ Ninh An Bá nên Liễu thị lập tức trở thành Đại phu nhân trong phủ. Cha nàng vì tình nghĩa huynh đệ nên mặc dù có ý định và bản lĩnh kế thừa gia nghiệp, ông ấy vẫn chắp tay nhường phủ Ninh An Bá cho đại ca của mình.
Thế mà Liễu thị lại coi cả nhà nàng thành cái đinh trong mắt, cái gai trong thịt. Bà ta giống như ếch ngồi đáy giếng, chỉ biết chăm chăm nhìn vào chút lợi ích như hạt vừng mà khiến cả nhà lục đục, xào xáo. Thậm chí, bà ta còn không biết đoàn kết với huynh đệ để đối phó địch nhân chân chính ở bên ngoài. Đúng là ngu không ai bằng!
Lửa giận trong lòng bùng lên, Khương Nhiêu quay người nhìn Liễu thị. Nghĩ đến sau này phủ Ninh An Bá bị hủy hoại, nàng thất lạc cha mẹ và cả đệ đệ, mọi chuyện đều không tránh khỏi liên quan đến Liễu thị. Trong ánh mắt nàng cũng chứa sự tức giận.
Nếu Liễu thị không nể tình thì nàng cũng không cần nể mặt vị trưởng bối này làm gì. Bà ta chỉ được mỗi thân phận trưởng bối, chứ không làm được việc mà trưởng bối nên làm. Huống hồ người Liễu thị mắng là mẫu thân của nàng, nếu hôm nay nhịn cơn tức này thì nàng sẽ là đứa con bất hiếu.
Khương Nhiêu siết chặt bàn tay dưới ống tay áo rộng rãi: “Bá mẫu nói không muốn chấp nhặt với ta, nhưng nếu ta muốn tính toán rõ ràng thì sao?”
…
Sau khi Yến Nam Tầm và Vu Âm Học đi trước thì Dung Đình vẫn ở yên tại chỗ đó. Ngón tay thon dài khẽ gõ gõ lên mặt bàn nhưng mặt nước trong chén trà không hề lay động. Dường như hắn đang cố kiềm chế điều gì đó.
Hoài Thanh nghe tiếng ngón tay gõ lên mặt bàn thì nhịp tim càng lúc càng nhanh. Hắn ta căng thẳng nhìn sân khấu bên dưới, cứ như muốn biết rốt cuộc ở đó có chuyện gì. Vì đã nhận ân huệ của Tứ cô nương nên hắn ta cũng sợ Tứ cô nương bị bắt nạt.
…
Liễu thị không ngờ Khương Nhiêu không bỏ qua, bà ta dừng chân lại rồi nhíu mày nhìn Khương Nhiêu. Tuy nhiên, bà ta lại không kiềm chế được vẻ hung hăng, bà ta chỉ Khương Nhiêu rồi nổi giận đùng đùng: “Ngươi!”
‘Cạch’ một tiếng…
Mặt nước trong chén trà bạch ngọc gợn sóng. Lá trà dưới đáy cũng theo đó mà xoay vòng rồi từ từ nổi lên.
Dung Đình không kiềm chế được nữa. Ngón tay của hắn lại gõ mặt bàn một chút, sau đó đưa tay lên. Hắn híp mắt lại để lộ ra sự tàn bạo. Dung Đình cứ nhìn chằm chằm vào sau cổ Liễu thị, trong mắt không hề có chút thương hại hay tình người nào mà còn mang theo sự máu lạnh vô tình. Trông hắn giống như đồ tể ở ngoài chợ đang nhìn con gà đợi mình làm thịt trên thớt.
Nhưng khi nhìn đến Khương Nhiêu thì hắn bỗng nhớ… Tiểu cô nương đã chuẩn bị rất lâu cho thọ thần sinh nhật của lão phu nhân phủ Ninh An Bá nên hôm nay không nên có máu. Bởi vì nàng cũng sẽ sợ.
Sau đó, sát ý quanh người hắn cũng dần dần tan biến nhưng ngay lúc đó, tầm mắt của hắn bị một bóng hình chắn lại. Yến Nam Tầm đến trước mặt Khương Nhiêu, dường như ông ấy đang đứng giữa Khương Nhiêu và Liễu thị nên không hề có vẻ như thiên vị ai. Nhưng cơ thể lại hơi nghiêng để chắn cho Khương Nhiêu ở phía sau, nói với Liễu thị: “Liễu phu nhân.”
Liễu thị nhận ra Yến Nam Tầm, bà ta không dám thất lễ nên nhanh chóng hành lễ chào: “Yến tiên sinh.”
Đôi mắt bà ta nhìn phía sau Yến Nam Tầm, dường như tìm thấy chỗ trốn của Khương Nhiêu nên trong lòng bà ta lại hận đến mức muốn giết người. Nhưng bà ta lại chỉ có thể cười gượng trước mặt Yến Nam Tầm: “Tiểu bối trong nhà không hiểu chuyện, để Yến tiên sinh chê cười rồi.”
Minh Thược muốn đánh người! Nhưng nàng ấy chưa kịp ra tay thì Yến Nam Tầm đã cười khẩy một tiếng. Ông ấy mỉm cười nhàn nhạt với Liễu thị.
Liễu thị cho là Yến Nam Tầm đồng ý với mình nên khẽ thở phào trong lòng. Nhưng bà ta cũng biết Yến Nam Tầm có quan hệ tốt với tứ phòng, nên cũng sợ Yến Nam Tầm sẽ đứng về phía Khương Nhiêu. “Đứa nhỏ này còn nhỏ nên cũng có thể thông cảm…”
Bà ta bị tiếng cười khẩy của Yến Nam Tầm cắt ngang: “Vậy trưởng bối lớn tuổi đã làm thê tử người khác, làm mẫu thân người khác mà không hiểu chuyện thì không cần thông cảm đúng không?”
Liễu thị lập tức ngơ ngác. Gương mặt bà ta trở nên lạnh lùng, lập tức hiểu thái độ của Yến Nam Tầm. Rõ ràng ông ấy đang che chở Khương Nhiêu. Vẻ mặt khi nhìn Yến Nam Tầm cũng trở nên khó coi: “Yến tiên sinh cũng biết nói năng xằng bậy là điều không nên. Yến tiên sinh không nghe thấy gì cả thì sao có thể nói lung tung thế chứ?”
“Ai nói ta không nghe thấy?”
Thật ra Yến Nam Tầm không nghe được đoạn tranh chấp ban đầu giữa Liễu thị và Khương Nhiêu mà ông ấy chỉ nghe được Liễu thị tố cáo Khương Nhiêu ngậm máu phun người. Sau đó, bà ta còn khoan dung nói không so đo những chuyện này. Nhưng dù sao cũng không ảnh hưởng đến việc ông ấy thản nhiên nói mò.
“Không khéo lắm, thính lực của lão phu khá tốt, nãy giờ Liễu phu nhân nói gì thì lão phu đều nghe được cả.” Ông ấy liếc nhìn Vu Âm Học: “E là cả đệ tử ta cũng nghe được, có đúng không?”
Vu Âm Học nhìn sang Khương Nhiêu. Hắn ta còn đang kinh ngạc trước vẻ đẹp của nàng nên hơi sững sờ trong chốc lát. Khi nghe tiên sinh gọi hắn ta như vậy thì cũng ngầm hiểu trả lời: “Đệ tử cũng nghe rõ, là lỗi của Liễu phu nhân.”
Mặc dù hắn ta không nghe gì hết nhưng hắn ta cũng đoán được lợi ích trong này. Dưới gối Liễu thị chỉ có một nhi tử tuổi còn nhỏ, cho dù có giao hảo với Liễu thị thì cũng không bằng việc làm nữ tế của tứ phòng, việc này sẽ mang đến trợ lực lớn cho hắn ta. Trước mắt, mặc kệ vì lấy lòng Khương Nhiêu hay là tiên sinh, cho dù có không phải như vậy thì hắn ta cũng phải nói Liễu thị sai rồi.
Liễu thị lập tức biến thành người câm, không thốt nên lời. Bà ta hiểu đạo lý chỉ cần ba người nói có cọp thì thiên hạ cũng sẽ tin có cọp. Huống hồ, Yến Nam Tầm cũng không phải người bình thường. Ông ấy là người ở đỉnh cao, ai ai cũng ngưỡng mộ. Nếu chỉ thẳng mặt mà nói ông ấy ngậm máu phun người, chỉ cần mỗi người ngưỡng mộ ông ấy nhổ một ngụm nước bọt thì cũng có thể dìm chết bà ta.
Liễu thị siết chặt tay, tất cả lửa giận trong lòng giờ đây chỉ có thể phát tiết lên một người. Bà ta nhìn Khương Nhiêu ở phía sau Yến Nam Tầm, nói với vẻ hung tợn: “Đồ sao chổi!”
Từ khi quay về, không khi nào bà ta gặp chuyện tốt cả. Thậm chí, việc bà ta ở trên núi hơn hai mươi ngày, càng nghĩ càng thấy việc cửa hàng bị tra xét không tránh khỏi liên quan đến tứ phòng! Vừa nghĩ đến việc Yến Nam Tầm giúp Khương Nhiêu thì bà ta có thể sẽ mất sạch thanh danh, Liễu thị hoảng hốt không kịp lựa lời, chỉ muốn kéo Khương Nhiêu ra: “Các người đều bị nó lừa rồi! Nó chỉ có bề ngoài trông hiền lành thế mà thôi!”
Động tác vừa nhanh vừa mạnh, dường như cảm xúc của bà ta đã mất kiểm soát. Bàn tay với móng tay nhọn giơ lên cao như muốn kéo Khương Nhiêu ra, nhưng cũng giống như muốn đánh nàng.
Nhưng khi tay bà ta vừa giơ lên thì một cơn đau như rách da thịt bỗng truyền đến từ cổ tay. Tay áo bị móc nhọn xé toạc, bên dưới ống tay áo, cánh tay bà ta cũng có kết quả tương tự. Cổ tay sạch sẽ trở nên đẫm máu chỉ trong nháy mắt.
"Á á á!" Liễu thị hét lên rồi ngã ngồi xuống đất.
Bà ta ngã xuống đất trước sân khấu, người dính máu và bụi bẩn, khuôn mặt tái nhợt lấm lem. Trông bà ta có vẻ hoảng loạn cực độ, cúi đầu nhìn cổ tay bị thương không rõ nguyên do như thể bị ma ám.
Ngay lúc đó, Khương Tứ gia cũng bước vào viện. Ông ấy nghe hạ nhân nói Liễu thị đang gây rắc rối cho nữ nhi của mình, nhưng khi đến nơi thì ông lại thấy tay áo Liễu thị dính máu, tình cảnh thê thảm. Vừa biết Liễu thị bắt nạt Khương Nhiêu, phản ứng đầu tiên của ông ấy không phải là vội vàng gọi đại phu mà là nhíu mày, nhìn thoáng qua viện tử. Dường như ông ấy muốn tìm ra người đã âm thầm giúp con gái ông. Chỉ có điều thủ đoạn của người này có phần quá tàn nhẫn.
...
Dung Đình cụp mắt rồi nhìn xuống ly trà bằng bạch ngọc trên bàn. Hắn nâng ly trà và đung đưa trong tay. Vẻ yên tĩnh của hắn dường như không liên quan gì đến Liễu thị đang gào thét bên kia.
Chỉ có đôi mắt là tối sầm lại chứng tỏ hắn không kiềm chế được, không thể kiềm chế khi Liễu thị giơ tay lên cao. Ám khí trong tay hắn bay ra trước cả khi hắn kịp suy nghĩ, khiến bữa tiệc sinh thần nàng chuẩn bị kỹ lưỡng lại nhuốm máu. Đây là chuyện xui xẻo!
Ngón tay Dung Đình mân mê bề mặt lạnh lẽo của ly trà, vẻ mặt hơi hối hận. Hắn cúi đầu, không muốn thấy biểu cảm sợ hãi có thể xuất hiện trên mặt tiểu cô nương. Nhưng nghĩ lại cảnh đó, Dung Đình lại càng hối hận sâu sắc hơn. Trong mắt hắn để lộ vẻ không thỏa mãn nhưng cuối cùng hắn vẫn kiềm chế được đôi chút. Nếu không thì ám khí sẽ không đâm trúng cổ tay Liễu thị, mà là cổ của bà ta.
...
Không ai ở đó nhìn thấy Dung Đình vừa nhúc nhích ngón tay. Cũng không ai thấy hắn làm Liễu thị bị thương xong thì âm thầm nhúc nhích ngón tay. Sau đó, hắn nhân lúc không ai chú ý, ném tất cả ám khí giấu trong tay áo lên cây ngô đồng cao trong sân. Phi tiêu và kim bay vào thân cây, tiếng động bị tiếng xào xạc của lá cây che lấp.
Trên người hắn không còn ám khí, dù có người đến kiểm tra cũng không ai biết là hắn. Chỉ có Hoài Thanh nghe tiếng hét thảm của Liễu thị, ngoảnh lại nhìn thấy Dung Đình đang chơi đùa với ly trà trên bàn, trong lòng hắn ta cảm thấy hơi kì lạ. Nhìn hắn quá bình thản cứ như thể hắn vừa làm gì đó. Nhưng hắn ta không nghĩ chủ nhân yếu ớt của mình có khả năng đâm trúng cổ tay của Liễu thị từ khoảng cách xa như vậy. Những người khác ở đó cũng không có khả năng này.
Dung Đình cúi mắt nhìn ly trà, dường như nhận ra Hoài Thanh đang nhìn hắn nên từ từ ngẩng đầu lên. Hắn thản nhiên nhìn vào mắt của Hoài Thanh rồi chớp mắt. Dường như nhận ra gì đó, hắn cũng liếc nhìn Liễu thị một cái rồi nhanh chóng quay đầu lại, cụp mắt. Giọng khàn khàn nhỏ nhẹ, lông mi dưới mắt dường như khẽ rung.
"Đáng sợ quá." Hắn nói.
Nếu nhìn kỹ vào đôi mắt đang cúi xuống của hắn, thậm chí có thể thấy ánh nước trong veo lấp lánh. Trông hắn cứ như loài động vật ăn cỏ ngửi thấy mùi máu nên mới có biểu cảm yếu ớt và sợ hãi.
Hoài Thanh: "..."
Hắn ta nghe nhầm à? Sợ á? Dù Liễu thị bị thương không liên quan gì đến chủ nhân của hắn ta, nhưng... Hắn ta vẫn nhớ rõ cái chết của Ti Ứng. Chẳng lẽ Cửu Điện hạ lại sợ? Hắn ta nghi ngờ, sau đó lại nhìn về phía Liễu thị.
Chỉ thấy... Khương Nhiêu đang nhìn về phía này.
Chiết Khương