Nghĩ đến trước đây hắn ta còn nhận được quà của Quý ma ma, nhưng lại chưa từng làm được việc gì cho bà ta thì trong lòng Tứ Hoàng tử cảm thấy rất khó chịu. Vì vậy, hắn không khỏi cau mày nói: “Lẽ nào người không lo mình trách lầm Quý ma ma sao?"
Hắn ta do dự một chút rồi nói với Gia Hòa Hoàng hậu: “Mấy ngày trước con có gặp ngoại tổ phụ, khi nhắc đến Quý ma ma, ngoại tổ phụ còn nói đó là người ông ấy dày công bồi dưỡng, rất hiếm khi phạm sai lầm.”
Ngoại tổ phụ của Tứ Hoàng tử, chính là cha ruột của Gia Hòa Hoàng hậu, là gia chủ Từ gia đã cáo lão từ quan.
“Có đôi khi phụ thân cũng nhìn lầm người.” Ánh mắt của Gia Hòa Hoàng hậu không chút dao động, bà ta cực kỳ tự tin: “Nhưng ta thì không nhìn lầm.”
Bà ta chậm rãi ngước mắt lên, hộ chỉ bằng vàng khẽ gõ nhẹ vào bề mặt sứ của tách trà, biện giải cho điều đó: “Quý ma ma thật sự đã phản chủ.”
“Lần trước, Thập Thất Hoàng tử bắn cung trước mặt tất cả cung phi trong hậu hoa viên, Vân Quý phi đã thẳng thừng chỉ ra bia bắn có vấn đề. Lúc ấy, bổn cung còn thắc mắc sao Vân Quý phi lại có thị lực tốt đến vậy, hóa ra là do Quý ma ma báo tin.”
“Kẻ có tâm phản bội thì thà giết nhầm còn hơn bỏ sót, nếu không sẽ hủy hoại đại nghiệp của Từ gia chúng ta.”
Giọng nói của Gia Hòa Hoàng hậu rất bình tĩnh, nhưng trong mắt bà ta lại lộ ra vẻ tàn độc không thể che giấu.
“Huống hồ Quý ma ma đã thực sự phản bội thì dù chết cũng không oan uổng, có gì đáng để người ta thương xót?”
...
Ánh mặt trời vừa ló dạng.
Vì Hoài Thanh làm thái giám trong cung nên trước giờ hắn ta luôn dậy sớm. Vào ngày mừng thọ của lão phu nhân, hắn ta cũng biết chủ tử coi trọng chuyện này nên đã dậy sớm hơn bình thường nửa canh giờ.
Trên lá cây ven đường còn đọng sương lạnh.
Hoài Thanh thầm nghĩ cuối cùng cũng có thể thức dậy trước Dung Đình một lần. Thế nhưng, sau khi hắn ta đi vào phòng Dung Đình thì lại thấy Dung Đình đã thức dậy, đang quay lưng về phía hắn ta. Đôi khi Hoài Thanh cũng không thể hiểu rõ được, một ngày tiểu Điện hạ đã ngủ bao nhiêu canh giờ. Có lẽ còn ít hơn nhiều so với hắn ta nghĩ.
Dung Đình không quay đầu lại nhưng giọng của hắn lại vang lên: “Chuẩn bị xe ngựa, lập tức đến phủ Ninh An Bá.”
Hoài Thanh hơi sững sờ: “Ngài không đợi Yến tiên sinh sao?”
“Chúng ta đi trước rồi đợi tiên sinh ở bên ngoài phủ Ninh An Bá. Ngươi báo việc này cho người hầu bên cạnh tiên sinh đi.”
Hoài Thanh không biết Dung Đình có dự tính gì, nhưng cũng không dám hỏi nhiều. Theo lời Dung Đình nói, trước tiên phải thông báo cho người hầu của Yến Nam Tầm, sau đó tìm xe ngựa và người đánh xe rồi đợi Dung Đình ra xe.
Cuối xuân đầu hạ, dù trời đã bắt đầu nóng dần, nhưng vào lúc mặt trời chưa mọc thì trong không khí vẫn còn phảng phất chút se lạnh.
Dung Đình mặc y phục mỏng màu trắng chậm rãi bước ra khỏi thư viện Bạch Lộ, Hoài Thanh nhìn thấy thế thì không khỏi cảm thấy lạnh thay cho hắn. Hắn ta không nhịn được nữa bèn hỏi: “Điện hạ, trời còn sớm, ngài có cần quay lại để mặc thêm áo không?”
“Không cần.”
Dung Đình ôm một chiếc hộp gỗ dài khoảng hai ba thước đến bên xe ngựa rồi đưa nó cho Hoài Thanh: “Bỏ vào trong xe đi.”
Hoài Thanh nhận lấy chiếc hộp, nhìn giọt sương trên những chiếc lá bên vệ đường rồi lại nhìn trang phục mỏng manh của Dung Đình, hắn lại thấy lo lắng chuyện Dung Đình sẽ bị cảm. Hắn ta bèn khuyên: “Điện hạ, Tứ cô nương đã dặn dò nô tài kỹ lưỡng, thân thể ngài yếu ớt, không thể để bị ốm, xin ngài nghe theo lời nô tài quay vào thay y phục.”
Ánh mắt Dung Đình vốn lạnh lùng thiếu kiên nhẫn, nhưng nghe Hoài Thanh nói xong thì ánh mắt hắn đã dịu dàng hơn một chút. Thậm chí, ở trong mắt hắn còn thoáng hiện ý cười: “Nàng ấy nói vậy thật à?”
“Đương nhiên rồi ạ.” Hoài Thanh nói.
Cơ thể Cửu Hoàng tử rất yếu ớt nên không thể chịu lạnh. Hoài Thanh thật sự đã nghe Khương Nhiêu nói thế, không thiếu một chữ nào. Hắn ta ghi nhớ từng chữ mà Khương Nhiêu nói.
Tứ cô nương là người xinh đẹp và tốt bụng, không những ban thưởng cho hắn ta số ngân phiếu tương đương nửa năm bổng lộc mà còn đón đệ đệ của hắn ta ở dưới quê xa xôi lên kinh thành. Nhờ vậy, hắn ta mới có thể dùng số tiền thưởng thuê một căn nhà cho đệ đệ ở, hơn nữa còn nghĩ cách giúp đệ đệ được vào học đường Kim Lăng.
Thái giám trong thâm cung thì có mấy ai có được phúc phần đoàn tụ với người thân. Cho dù là mua chuộc lòng người thì việc có thể làm được đến mức này... Thậm chí, hắn ta còn chưa từng nghĩ tới kiếp này mình vẫn có thể gặp lại đệ đệ.
Vì vậy, dù đã nhìn thấy mặt hung tàn của Dung Đình nhưng Hoài Thanh vẫn hoàn thành trách nhiệm của mình, chưa từng nghĩ sẽ bỏ đi. Dù là đang hầu hạ Dung Đình nhưng Hoài Thanh thường cảm thấy mình mới là người của Khương Tứ cô nương.
“Nếu ngài bị cảm lạnh thì Tứ cô nương sẽ lo lắng.”
Khi nãy ý cười chỉ mới thấp thoáng trong mắt Dung Đình nhưng lần này đã hiện rõ trên khóe mắt. Đôi mắt hẹp dài xếch lên vì nụ cười này mà cứ cong cong, giọng nói dường như cũng có chút ý cười, chất giọng trầm ấm và êm tai vang lên bên tai: “Ta sẽ nghe lời nàng ấy.”
Hoài Thanh mừng rỡ nhảy lên nói: “Vậy nô tài quay về lấy áo choàng cho điện hạ?”
Nhưng Dung Đình lại nói: “Không cần.” Nói xong, hắn điều khiển xe lăn dọc theo tấm ván dài được dựng lên để thuận tiện cho xe lăn lên xe ngựa.
Người luyện võ thường không sợ lạnh. Hơn nữa, hắn đã trải qua nhiều mùa đông lạnh giá nhất mà chỉ mặc một lớp y phục mỏng.
Hoài Thanh: “...”
Dù hắn ta nhìn bằng mắt trái hay mắt phải thì cũng không nhìn ra Cửu Điện hạ đang nghe lời ở chỗ nào. Hắn ta đi theo sau Dung Đình, bước vào xe ngựa. Cửu Điện hạ vẫn không nghe lời mà nhắm mắt giả vờ ngủ. Hắn ta đoán rằng dù mình có nói gì thêm nữa thì Dung Đình cũng sẽ không nghe. Hoài Thanh cảm thấy rất bất lực, nhưng cũng không bắt Dung Đình mặc thêm áo choàng nữa.
...
Chỉ còn một con phố nữa là đến phủ Ninh An Bá. Từ nãy đến giờ, Dung Đình vẫn luôn nhắm mắt giả vờ ngủ, cuối cùng cũng từ từ mở mắt ra. Hắn tựa vào cửa sổ, nhìn ra ngoài rồi gọi phu xe dừng lại.
Hoài Thanh nhắc nhở: “Điện hạ, chúng ta còn chưa đến phủ Ninh An Bá.”
“Dừng xe.” Giọng Dung Đình không thay đổi, nói với phu xe.
Chuyện này khiến Hoài Thanh không khỏi thấy lo lắng. Ngài ấy mặc ít thế mà còn đòi xuống xe, là cố tình muốn bị ốm mới chịu thôi sao? Hắn ta đã không làm tròn lời dặn của Tứ cô nương. Cũng tại hắn ta đã nói nếu Tứ cô nương biết sẽ cảm thấy lo lắng nên chủ tử của hắn ta mới lợi dụng điều này.
Dung Đình rời khỏi xe ngựa một lát. Hoài Thanh thấy hắn nói chuyện với vài tên hạ nhân đi ra từ phủ Ninh An Bá, nhưng không biết Dung Đình đã hỏi gì. Sau khi trò chuyện với khoảng bốn năm người, hắn quay trở lại xe ngựa. Hắn nói với Hoài Thanh: “Đưa hộp gỗ cho ta.”
Hoài Thanh bèn đưa hộp gỗ cho hắn.
Một lát sau, Hoài Thanh nhìn thấy Dung Đình lấy từ trong hộp gỗ ra một chiếc áo khoác ngoài màu xanh đậm và đỏ rồi thong thả khoác lên người. Tuy thiếu niên này ngày ngày đều phải ngồi xe lăn, nhưng vẻ bệnh tật của hắn hầu như chỉ đến từ làn da trắng bệch, chứ không liên quan đến vóc dáng. Vóc dáng vai rộng eo thon đã làm nổi bật đường nét cơ thể cao lớn của hắn. Hai màu đen và đỏ càng tôn lên khuôn mặt của hắn, ngay cả khi ngồi trên xe lăn thì hắn vẫn toát lên khí thế lạnh lùng và kiêu ngạo.
Hoài Thanh rũ mắt thì nhìn thấy mấy chiếc áo khoác ngoài được xếp ngay ngắn trong hộp gỗ. Y phục của Cửu Điện hạ trước giờ đều có kiểu dáng đơn giản, chỉ có màu sắc hơi khác một chút. Hoài Thanh nhìn những chiếc áo khoác ngoài đó, bèn thầm nghĩ hắn ta lại một lần nữa đoán sai ý định của Cửu Điện hạ. Hắn ta chưa từng đoán đúng suy nghĩ của Cửu Điện hạ.
Ngay lúc hắn ta đang im lặng cúi đầu thì bỗng nhận ra có một ánh mắt đang nhìn người mình. Cùng lúc đó, một giọng nói vang lên trong xe.
“Ta đã nói là sẽ nghe lời nàng ấy.” Dung Đình cụp mắt xuống rồi chậm rãi buộc thắt lưng.
Đôi mắt cáo hẹp dài cùng với đôi môi mỏng hơi cong lên ngay cả khi hắn không cười, khiến khuôn mặt hắn cũng không thể nào đoan trang nỗi dù giọng nói của hắn có trầm lắng và ôn hòa đi nữa. Trong đôi mắt đen sâu thẳm như chứa những chiếc móc nhọn khiến ánh mắt hắn trông như lưỡi dao, vừa lạnh lùng vừa sắc bén.
Sau khi thắt dây đai xong, hắn ngẩng đầu lên rồi mỉm cười nhàn nhạt với Hoài Thanh. Giống như có việc gì đó cho hắn ta làm khiến Hoài Thanh bỗng rùng mình một cái. Hắn ta thầm nghĩ, dù sao thì cũng không đoán ra được, có đoán thì cũng đoán sai nên chi bằng cứ hỏi thẳng: “Điện hạ, ngài muốn căn dặn gì hay sao?”
Dung Đình nghiêng đầu, nói nhỏ: “Ta ngoan ngoãn như vậy, nếu ngươi không nói thì ai mà biết được?”
“...”
Hoài Thanh: Hiểu rồi. Tuy rằng hắn ta vẫn không biết tại sao Dung Đình lại đột nhiên mặc áo khoác vào, nhưng hắn ta biết hắn ta nên nói gì khi gặp lại Khương Tứ cô nương.
...
Hơn một canh giờ sau, xe ngựa của Yến Nam Tầm mới xuất hiện ở đây. Yến Nam Tầm cũng dậy rất sớm. Bởi vì nếu khách dự tiệc đến quá sớm thì chủ nhà sẽ phải tiếp đãi họ trước, điều này sẽ tăng thêm gánh nặng chi họ. Chính vì Yến Nam Tầm biết điều này nên cố tình đến sớm để xem dáng vẻ bận rộn cuống quýt của Khương Tứ gia. Khi ông ấy nhìn thấy Dung Đình, thậm chí ông ấy còn hối hận vì không để Dung Đình đánh thức ông ấy sớm hơn. Sau khi đưa thiệp mời, Dung Đình được Yến Nam Tầm dẫn vào Khương phủ.
...
Cùng lúc đó, xe ngựa của Vu Âm Học và Bùi Tùng Ngữ cũng rời khỏi thư viện Bạch Lộ. Vu Âm Học và Bùi Tùng Ngữ ngồi cùng một cỗ xe. Hôm nay, Vu Âm Học đã sửa soạn vô cùng sáng sủa và bóng bẩy, trong xe ngựa, hắn ta đã chào hỏi Bùi Tùng Ngữ trước.
“Bùi huynh, đây là lần đầu tiên ta đến phủ Ninh An Bá, Bùi huynh lại có quan hệ họ hàng với phủ Ninh An Bá, thậm chí có thể được coi là người trong phủ, người bình thường khó mà sánh kịp. Vậy nên, đến lúc đó có thể cho ta đi theo bên cạnh Bùi huynh, ngồi cùng Bùi huynh được không?”
Lời nói của hắn ta cứ như nâng người khác lên tận mây xanh, hạ bản thân xuống mức thấp nhất, Bùi Tùng Ngữ cũng không nghĩ ngợi lâu mà gật đầu đồng ý.
Vu Âm Học nhếch môi cười nói: “Cảm ơn Bùi huynh.”
Bùi Tùng Ngữ đã đồng ý, vậy thì kế hoạch của hắn ta sẽ không còn sơ hở gì nữa. Bùi Tùng Ngữ là đệ tử mà Yến tiên sinh cảm thấy hài lòng nhất, đến lúc đó Yến Nam Tầm nhất định sẽ tự động dẫn theo y ở bên cạnh. Nếu hắn ta có thể ở bên cạnh Bùi Tùng Ngữ thì cũng đồng nghĩa với việc chiếm một vị trí khác bên cạnh Yến Nam Tầm.
Mọi người ở Kim Lăng đều biết Yến Nam Tầm và Khương Hành Chu có mối quan hệ rất thân thiết. Chỉ cần có thể ở bên cạnh Yến Nam Tầm thì nhất định sẽ được Khương Hành Chu chú ý. Cho dù không được Khương Hành Chu chú ý thì biết đâu hắn ta cũng sẽ được những quý nhân khác nhìn thấy thì sao.
Vu Âm Học thong thả liếc nhìn ra ngoài cửa sổ. Hắn ta không có tài năng xuất chúng như Bùi Tùng Ngữ, cũng không có xuất thân có thể giúp hắn ta vô tư nhàn hạ nên chỉ có thể lên kế hoạch cẩn thận từng li từng tí cho bản thân.
...
Sau khi bước vào đại sảnh tổ chức tiệc, Yến Nam Tầm nói với Dung Đình: “Con có thể tìm chỗ ngồi tùy thích.” Sau đó, ông ấy xoay người đi ra ngoài tìm Khương Hành Chu, chuẩn bị tặng món quà lớn của mình. Một lát sau, ông ấy mới dẫn Khương Hành Chu đi gặp những đệ tử mà mình dẫn đến. Trong lòng Yến Nam Tầm như đang muốn vỗ tay hoan hô.
“Tiên sinh.” Dung Đình gọi ông ấy: “Đệ tử không thích chỗ nào cả, đệ tử muốn ở bên cạnh tiên sinh.”
Yến Nam Tầm dừng bước, quay đầu lại hỏi: “Tại sao?”
“Đệ tử từ nhỏ sức khỏe đã kém, cho dù trong cung có tổ chức yến tiệc thì cũng rất ít khi tham gia. Vì vậy, ta không hiểu quy củ trong bữa tiệc, sợ làm sai chuyện gì đó sẽ làm mất mặt của tiên sinh.” Dung Đình cau mày, có chút áy náy nói: “Có thể cho ta ngồi cạnh tiên sinh luôn được không? Có tiên sinh trông chừng thì chắc chắn ta sẽ không mắc lỗi.”
Thấy hắn khó xử như vậy, Yến Nam Tầm cũng không cần suy nghĩ mà lập tức đồng ý: “Vậy cứ ngồi đi, nếu vi sư đã đưa con tới đây thì đương nhiên phải chăm sóc cho con. Trước khi bữa tiệc bắt đầu, con cứ đi theo vi sư, sau khi bắt đầu thì tới ngồi bên cạnh vi sư.”
Vẻ mặt Dung Đình có chút xấu hổ, nhưng hắn cũng không quên cảm ơn Yến Nam Tầm: “Cảm ơn tiên sinh.” Hắn cúi đầu nói: “Nếu đệ tử xa tiên sinh thì cũng không biết làm sao mới tốt.”
Lời này... Yến Nam Tầm vốn tưởng mình không thích nghe những lời như vậy. Nhưng sau khi nghe xong, bản thân ông ấy cũng không biết ánh mắt của mình đã trở nên dịu dàng đến mức nào. Ông ấy nhìn Dung Đình, cảm giác như đang nhìn một chú chim nhỏ chưa biết bay. Nó không dám bước sai một bước nên cứ bám sát theo phía sau thầy của nó.
“Vậy thì con cứ theo sát bên vi sư.” Ông ấy nói.
Yến Nam Tầm vốn không phải là người hay nói, nhưng càng ngày ông ấy càng quan tâm đến Dung Đình và cũng bắt đầu nói nhiều hơn: “Lúc đầu, ta muốn tặng bút lông sói đó xong sẽ dẫn Khương Hành Chu đến gặp con, trêu tức ông ta hai lần. Tuy nhiên, con cùng ta đi qua đó cũng được, đến đó con cũng có cơ hội cảm ơn ông ta về lá thư giới thiệu.”
Nhưng Dung Đình nghe ông ấy nói xong thì hơi do dự một chút, hắn chậm rãi nói: “Nhưng nếu Khương Tứ gia nhìn thấy ta thì sẽ tức giận muốn đuổi ta đi, không cho ta cơ hội nói chuyện...” Giọng điệu của hắn có vẻ bất an, vừa lo lắng vừa tự trách: “Đệ tử không muốn nhìn thấy tiên sinh vì đệ tử mà tranh cãi với bằng hữu nhiều năm.” Khi hắn ngước mắt lên, khuôn mặt trông rất buồn bã.
“Đuổi con đi thì cũng chính là đuổi ta đi!” Yến Nam Tầm là kiểu điển hình của những người thích nghe lời ngon ngọt, ông ấy bỗng dưng nảy sinh ý muốn bao bọc đối với tiểu đệ tử mỏng manh và yếu đuối này. Vì vậy, ông ấy bèn vỗ về động viên nói: “Ông ta chắc chắn sẽ không đuổi ta, nếu đuổi thật thì bọn ta cũng sẽ cắt đứt mối quan hệ bằng hữu mấy chục năm qua.”
Giữa con đường đá xanh, bỗng nhiên xuất hiện một tiểu đồng chạy nhảy. Hoài Thanh chỉ vào tiểu đồng để tóc chỏm đó rồi nói: “Đó không phải là Khương tiểu thiếu gia sao?”
Hoài Thanh nhìn chiếc áo khoác đỏ rực của Khương Cẩn Hành. Sau đó, hắn ta lại nhìn sang Dung Đình đang mặc áo đen cổ đỏ có thêu hình chim Trĩ. Hắn ta được nhắc nhở như vậy thì hình như cũng hiểu ra điều gì đó.
Chiết Khương