Chiết Khương

Chương 71

“Con còn trẻ tuổi, sao lại mang nhiều tâm sự như vậy?”

Vân Quý phi liếc mắt nhìn Khương Nhiêu.

Giọng điệu của bà ấy vẫn mang theo sự kiêu căng thường thấy: “Cho dù Gia Hòa Hoàng hậu có đến thì cũng chỉ để dò hỏi gì đó thôi, tâm tư sâu thẳm của bà ta chúng ta cũng không thể nào dò đoán được đâu. Nếu đã không đoán được, vậy thì lần nào bà ta đến thì chúng ta đối phó lần đó khiến bà ta thấy khó chịu là được rồi.”

Tuy Vân Quý phi nói vậy nhưng bà ấy vẫn hơi thất vọng, bực bội ném thức ăn cho cá ở trong tay ra.

Mặt nước bị dao động tạo thành những gợn sóng dày đặc, giống như trời đổ mưa khiến cả đàn cá chép đỏ đỏ xanh xanh mới đầu còn sợ hãi tản ra nhưng sau đó vẫn tụ lại.

“Trong lòng Thánh thượng, vị trí Hoàng hậu chỉ thuộc về mỗi mình Từ Lan Nhược. Trong số phi tần hậu cung thì không ai phù hợp hơn bà ta.”

“Cho dù là tính cách hay xuất thân, trong hoàng cung này cũng không tìm ra được người thứ hai thích hợp với hình ảnh Hoàng hậu một nước trong lòng Chiêu Vũ Đế như bà ta.”

Vân Quý phi nhìn Khương Nhiêu. Chỉ cần bà ấy nhìn một cái, Khương Nhiêu lập tức hiểu ý.

Khương Nhiêu quay về Kim Lăng, sau khi dò hỏi cẩn thận mới biết...

Cha của Gia Hòa Hoàng hậu hiện là gia chủ của Từ gia, tám năm trước ông ta đã lấy cớ sức khỏe không tốt mà cáo lão từ quan.

Bây giờ, ông ta chỉ còn giữ lại cái hư danh là Quốc trượng, suốt ngày ở nhà làm vườn. Dù có làm gì cũng đều giản dị, hành động kín đáo và đã xa lánh vòng xoáy quyền lực từ lâu.

Nếu Hoàng đế không thuyết phục ông ta ở lại thì ông ta đã trở về quê nhà.

Ngoại thích mà lại biết chừng mực như thế thì dù Hoàng đế không nói ra nhưng chắc chắn cũng cảm thấy rất hài lòng.

Nhưng Khương Nhiêu vẫn không quên những tử sĩ Từ gia mà nàng đã gặp ở Nghiệp thành, cũng không quên thái độ cảnh giác của Dung Đình khi nhắc đến Từ gia.

Một gia tộc nuôi dưỡng tử sĩ... Thì chỉ có quỷ mới tin rằng gia chủ của họ sẽ an phận thủ thường suốt ngày trồng rau nuôi cá.

Vân Quý phi thấy Khương Nhiêu đã hiểu rồi thì lập tức ghé lại gần nàng rồi liên tục than thở.

Bà ấy chỉ là phi tần trong cung. Cho dù bà ấy thường hay nhe nanh múa vuốt thì nhiều lúc cũng chỉ giống một con mèo, chỉ cào vào da thịt người khác mà không làm tổn thương đến xương cốt.

Ở trong cung, bà ấy cũng không thể sánh ngang với Gia Hòa Hoàng hậu. Mặc dù bà ấy có nhận được sự sủng ái của Chiêu Vũ Đế, có thể thỉnh thoảng khiến Gia Hòa Hoàng hậu tức giận nhưng cũng không thể đả động vào Từ gia ở sau lưng Gia Hòa Hoàng hậu.

Vân Quý phi liên tục thở dài: “Ta không thể lay chuyển được nền tảng của Gia Hòa Hoàng hậu. Nếu một ngày nào đó bà ta thực sự trở thành Thái hậu...”

Bà ấy quay đầu nhìn Khương Nhiêu, giọng điệu có phần nghiêm túc: “Niên Niên, ta bảo con đi tìm quan tài đẹp nhất, con đã tìm được chưa?”

Bà ấy nói với vẻ buồn bã: “Đến lúc đó ta sẽ cần dùng đến nó.”

“...”

“Không cần dùng đến đâu.” Khương Nhiêu nhét thức ăn cá của mình vào tay Vân Quý phi chủ yếu là để tìm việc cho bà ấy làm, không biết bà ấy đang thực sự đau lòng hay giả vờ.

Quả nhiên là Vân Quý phi đang giả vờ đau lòng, bà ấy cười khúc khích nói: “Đúng là Niên Niên thương tiểu di, tiểu di sẽ cố gắng sống lâu trăm tuổi để luôn ở bên cạnh con.”

Khương Nhiêu bèn liếc mắt đi chỗ khác, khẽ “ừm” một tiếng, giấu đi sự buồn bã trong đôi mắt.

Mặc dù trong mơ nàng không mơ thấy kết cục cuối cùng của tiểu di, nhưng gia đình nàng đã ra nông nỗi này thì tiểu di có thể tốt hơn được bao nhiêu... Hơn nữa, tiểu di cũng chưa từng xuất hiện trong giấc mơ của nàng.

Khương Nhiêu không những không biết sau này tiểu di sẽ sống ra sao mà ngay cả chuyện bà ấy sống hay chết thì nàng cũng không rõ.

Tiếng “ừm” của nàng tuy nhẹ nhàng nhưng lại mang theo một sự cố chấp và bướng bỉnh hiếm thấy: “Người hứa rồi đấy.”

“Nhìn con buồn như vậy, sau này ta sẽ không lấy chuyện quan tài ra hù con nữa.” Vân Quý phi thấy nàng có vẻ rất nghiêm túc, bèn chuyển từ vẻ đùa cợt sang nghiêm túc rồi nói: “Sau này, Gia Hòa Hoàng hậu có được làm Thái hậu hay không thì còn chưa chắc.”

“Dù bà ta có toan tính đến đâu, nhưng trong số các vị Hoàng tử thì Thập Thất Hoàng tử cũng không phải là người xuất sắc nhất về văn tài hay võ lược. Hơn nữa, lòng Đế vương khó lường, ai biết ngài ấy xem trọng ai.”

“Với lại chẳng phải Niên Niên đã tìm thêm người giúp đỡ cho tiểu di sao?”

Khương Nhiêu ngước mắt lên nhìn bà ấy.

“Bây giờ, Cửu Hoàng tử chính là một cái bánh bao thơm lừng.”

Khương Nhiêu nhất thời không hiểu, Vân Quý phi bèn giải thích cho nàng một cách chậm rãi: “Chiêu Vũ Đế là người thích sĩ diện, việc con nhờ cha con viết thư tiến cử cho Cửu Hoàng tử là một chuyện rất tốt vì đã giúp Cửu Hoàng tử tạo được ấn tượng rất tốt với Chiêu Vũ Đế. Tuy nhiên, Cửu Hoàng tử lại có tật ở hai chân, dù Chiêu Vũ Đế có yêu thích hắn đến đâu thì Cửu Hoàng tử cũng sẽ không thể...”

Khương Nhiêu hiểu ý, gật đầu nói tiếp: “Không ảnh hưởng đến ngôi vị Hoàng đế của con họ.”

“Đúng vậy, cao lắm thì hắn cũng chỉ là một Vương gia có thực quyền nên có rất nhiều Hoàng tử muốn lôi kéo hắn.” Vân Quý phi cười nhạt nói: “Lần này Gia Hòa Hoàng hậu đã tự lấy đá đập vào chân mình rồi.”

“Lúc đó, bà ta đã lớn tiếng tuyên bố rằng Cửu Hoàng tử khó dạy dỗ, khó quản lý cũng chỉ để tô vẽ sự vất vả khi làm mẫu thân của bà ta. Tuy nhiên, các phi tần khác lại cảm thấy mối quan hệ giữa Cửu Hoàng tử và Gia Hòa Hoàng hậu đã không hòa hợp nhiều năm qua nên một số người đã nảy sinh ý định lôi kéo Cửu Hoàng Tử giúp đỡ nhi tử của mình, nhưng may là…”

“Cửu Hoàng tử đứng về phía chúng ta.” Vân Quý phi nắm lấy tay Khương Nhiêu: “Mặc dù hắn có vẻ lạnh lùng với người khác, nhưng ta nghe cung nữ nói hắn cực kì hòa nhã khi ở trước mặt con, cũng không phải kiểu gàn dở hay khó chịu, không biết đúng sai như là Gia Hòa Hoàng hậu đã nói.”

“Đợi đến khi Gia Hòa Hoàng hậu nhìn thấy đứa con được nuôi dưỡng trong cung của bà ta nhưng lại đứng về phía kẻ thù của bà ta... Ta thật sự rất nóng lòng muốn nhìn thấy cảnh tượng đó.” Vân Quý phi mỉm cười nhìn Khương Nhiêu: “Niên Niên đúng là ngôi sao may mắn của ta, đã mang đến cho ta một quân bài lợi hại như vậy.”

...

Trong hậu hoa viên, một chiếc xích đu đang đung đưa.

Gia Hòa Hoàng Hậu đi đến nơi đây, nghe thấy trong vườn sau có tiếng người quen thuộc nên lập tức ra lệnh cho cung nhân đi chậm lại.

Bà ta cũng bước đi nhẹ nhàng hơn, lặng lẽ bước vào hậu hoa viên. Khi nhìn thấy Tứ Hoàng tử đang đẩy xích đu cho Thập Thất Hoàng tử, mặt bà ta lập tức đanh lại, đứng cách chiếc xích đu hai bước.

Thập Thất Hoàng tử lủi thủi nhảy xuống xích đu, cụp mắt xuống không dám nhìn ai: “Mẫu hậu.”

Tứ Hoàng tử đứng ở phía sau Thập Thất Hoàng tử: “Biểu di mẫu, sao dì lại tới đây?”

Gia Hòa Hoàng hậu đi thẳng đến trước mặt Thập Thất Hoàng tử, lạnh lùng hỏi: “Nếu cứ tiếp tục phung phí thời gian như thế này, con thật sự sẽ thua cả đứa tàn tật kia đấy!”

Sắc mặt của Thập Thất Hoàng tử càng trở nên khó coi, cậu ta cúi gằm mặt xuống, cằm gần như chạm vào cổ áo và trong đôi mắt ảm đạm của cậu ta thoáng qua vẻ hận thù Dung Đình.

Gia Hòa Hoàng hậu không nói thêm gì nữa. Bà ta ra lệnh cho cung nữ đưa Thập thất Hoàng tử trở về cung Cẩm Tú, sau đó mới nhìn sang Tứ Hoàng tử: “Ta bảo con đi đón Tiểu Thập Thất về, sao lại đưa nó đến đây?”

Khuôn mặt Tứ Hoàng tử lộ vẻ xấu hổ.

Vừa nãy, khi hắn ta đón Thập Thất Hoàng đệ từ thư viện Bạch Lộ về, lúc đi ngang qua cung Hương Nam thì thấy Ninh tần đang chơi xích đu với nữ nhi chín tuổi của nàng ấy, Hòa Nhiên Quận chúa.

Suốt dọc đường Thập Thất Hoàng đệ cứ cúi đầu ủ rũ, thế nhưng lúc này đột nhiên ngước mắt lên nhìn hai mẫu tử đó một lúc lâu. Trong mắt cậu ta có chút ngưỡng mộ, sau đó cậu ta cứ nài nỉ hắn ta cho mình chơi xích đu một lúc. Vì vậy, hắn ta mới đưa cậu ta đến hậu hoa viên.

“Chỉ chơi xích đu một chút thôi. Hoàng đệ học trong thư viện cũng mệt rồi...”

“Nó kêu mệt nhưng người khác có kêu mệt không?” Vẻ mặt Gia Hòa Hoàng hậu đầy lạnh lùng: “Thập Thất Hoàng đệ của con còn nhỏ nên con đừng dụ dỗ nó ham chơi, không lo học hành. Nếu mà tập thành thói quen thì sau này khó mà sửa được.”

Tứ Hoàng tử lúng túng gật đầu.

“Đúng lúc, bổn cung cũng có chuyện muốn nói với con.”

Sau khi trở về cung Cẩm Tú, Gia Hòa Hoàng hậu lại sai người hầu lui ra, chỉ giữ lại Tứ Hoàng tử rồi nói với hắn ta: “Bổn cung biết tại sao Dung Đình lại vào được thư viện Bạch Lộ.”

Ánh mắt của Tứ Hoàng tử trở nên sắc bén.

“Con có còn nhớ chuyện Quý ma ma đã nghe ngóng được chuyện, vào mùa đông năm ngoái, Khương Tứ gia của phủ Ninh An Bá ở Nghiệp thành đã giúp Dung Đình loại bỏ Uông Chu mà bổn cung đã cẩn thiện lựa chọn và sắp xếp bên cạnh hắn không?”

Tứ Hoàng tử lắc đầu: “Nhưng thông tin này không đúng, Khương Hành Chu chính miệng nói với con rằng lúc đó ông ấy mới từ Giang Nam về.”

“Việc người ở Nghiệp thành âm thầm giúp đỡ Dung Đình có phải là Khương Hành Chu hay không, tạm thời cứ gác lại. Hôm nay, bổn cung mới biết được chính Khương Hành Chu đã viết thư giới thiệu cho Dung Đình nên hắn mới có cơ hội gặp riêng Yến Nam Tầm.”

“Chỉ gặp riêng một lần mà đã được Yến Nam Tầm nhận làm đệ tử...”

Tứ Hoàng tử đang định hỏi Dung Đình học được bản lĩnh này từ đâu, nhưng thấy Gia Hòa Hoàng hậu tỏ ra không vui, lại nhớ đến việc bà ta so sánh Dung Đình và Tiểu Thập Thất nên hắn ta không dám tiếp tục hỏi chuyện này nữa.

Hắn ta đổi chủ đề, cau mày nói: “Cửu đệ có được sự giúp đỡ của Khương Tứ gia thì e là hơi khó đối phó một chút.”

“Con lo cái gì?” Gia Hòa Hoàng hậu cười khẩy, tỏ vẻ khinh thường: “Phủ Ninh An Bá cuối cùng sẽ rơi vào tay Khương Đại gia, Khương Tứ gia thì...”

“Ông ta chỉ là một thư sinh có tài thư họa, chỉ có danh tiếng chứ chẳng có quyền hành gì, năng lực của ông ta chỉ đủ để đưa Dung Đình đến thư viện Bạch Lộ thôi.”

Khi biết Khương Tứ gia đang giúp đỡ Dung Đình, Gia Hòa Hoàng hậu mới thở phào nhẹ nhõm: “Không cần phải đối phó với một kẻ bình thường như vậy.”

“Hoàng thượng rất thích tranh chữ của ông ta, nếu công khai đối đầu với ông ta thì sẽ khiến Hoàng thượng không vui. Huống chi Vân Quý phi còn có quan hệ mật thiết với đích thê của Khương Tứ gia, có thể là Vân Quý phi mượn thư giới thiệu của Khương Tứ gia để khiêu khích bổn cung.” Gia Hòa Hoàng hậu có chút ghen tị: “Tiếc là tuy bề ngoài Tần Vân khá ngang ngược nhưng lại là người sáng suốt và thông minh, hôm nay bổn cung đến chỗ nàng ta không moi được nửa lời.”

Tứ Hoàng tử lại lo lắng.

Gia Hòa Hoàng hậu liếc hắn ta một cái: “Đã bảo con đừng lo lắng, con còn lo lắng cái gì? Ai cũng biết Khương Hành Chu nhàn hạ rảnh rỗi, không có khả năng thừa kế phủ Ninh An Bá.”

Tứ Hoàng tử nghe Gia Hòa Hoàng hậu nói vậy thì cũng cảm thấy yên tâm.

Hắn ta nhìn xung quanh nhưng trong điện chẳng có một ai. Không thấy bóng dáng của Ngư Ảnh, cũng không thấy Quý ma ma.

Tứ Hoàng tử biết Ngư Ảnh đã bị đuổi ra khỏi cung, tạm thời được Từ phủ thu nhận, chờ cơ hội trở về cung. Nhưng hắn ta lại không biết Quý ma ma đang ở đâu.

Trong lòng hắn ta vẫn còn đang lo lắng về việc Quý ma ma phản bội mà Gia Hòa Hoàng hậu đã từng nhắc đến, bèn hỏi: “Quý ma ma đâu rồi?”

Gia Hòa Hoàng hậu bình tĩnh uống trà, im lặng một lúc lâu.

Uống trà xong, bà ta từ từ ngước mắt lên: “Nửa đêm ba canh, trời mưa gió, nhớ tránh xa giếng nước ở lãnh cung Tây Uyển.”

Một câu trả lời không liên quan gì tới câu hỏi của Tứ Hoàng tử.

Tuy giọng điệu của bà ta rất nhẹ nhàng thờ ơ nhưng lại khiến Tứ Hoàng tử cảm thấy toàn thân lạnh toát.

Quý ma ma đã dành gần như cả cuộc đời để phục vụ Từ gia, và luôn ở bên cạnh Gia Hòa Hoàng hậu từ trước khi bà ta xuất giá.

Hắn ta còn tưởng rằng cho đến khi vụ phản bội của Quý ma ma được điều tra kỹ lưỡng, thì Gia Hòa Hoàng hậu sẽ nể tình Quý ma ma hầu hạ nhiều năm mà không vội vàng ra tay.

Không ngờ chỉ vài ngày ngắn ngủi mà lão bộc ấy đã trở thành hồn ma đáy giếng.