Giọng nói của Dung Đình nhỏ vô cùng. Chỉ cần Dung Đình nói nhỏ hơn một chút nữa thì ngay cả Hoài Thanh đang ở gần hắn nhất cũng không thể nghe được gì.
Vẻ mặt của Yến tiên sinh đầy tức giận, từ ô cửa sổ phía bắc, ông ấy quay người lại rồi bước đến. Hoài Thanh nghe thấy Dung Đình nói: “Lúc nãy ngươi nói gì, ta không nghe rõ.”
Hoài Thanh: “?”
Hắn ta đã trả lời rồi mà giờ Dung Đình còn nói là không nghe rõ?
“Thư phòng của tiên sinh là nơi thanh tịnh, nếu như có chuyện quan trọng thì ta ra ngoài rồi nói sau.” Dung Đình nhẹ nhàng nói, tuy Hoài Thanh không hiểu rõ nhưng vẫn đáp: “Dạ.”
Tuy Yến Nam Tầm có tính khí khá kỳ quái, nhưng ngoài chuyện học hành ra thì ông ấy rất khoan dung đối với học trò. Yến Nam Tầm phất tay nói: “Không cần, nếu là chuyện quan trọng thì nói ở đây cũng được.”
Yến Nam Tầm phất tay áo rồi tiếp tục ngồi xuống ghế, ông ấy uống một ngụm trà để làm dịu giọng. Lúc nãy ông ấy chỉ lo gào thét ngoài cửa sổ nên Hoài Thanh và Dung Đình nói gì Yến Nam Tầm không nghe rõ. Sau lưng ông ấy cũng không có mắt, cho nên không nhìn thấy họ nói chuyện gì.
Yến Nam Tầm đặt tách trà xuống, nhìn Hoài Thanh: “Có chuyện gì sao?”
Dung Đình cũng ngước mắt nhìn về phía Hoài Thanh. Vẻ mặt của hắn cũng giống như Yến Nam Tầm, hệt như một người đang chờ đợi được nghe. Ánh mắt trong veo như nước của hắn có vẻ đang chứa đựng một ngụ ý nào đó.
Hoài Thanh: “...”
Nếu không phải Dung Đình vừa mới đáp lời hắn ta thì Hoài Thanh sẽ nghĩ rằng Dung Đình không nghe thấy gì thật. Nhưng Hoài Thanh vẫn chưa hiểu đầu đuôi mọi chuyện như thế nào.
Dẫu không hiểu, Hoài Thanh vẫn lặp lại câu nói vừa rồi: “Điện hạ, trong thư viện này chỉ còn mình ngài là chưa nhận được thiệp mời từ phủ Ninh An Bá mà thôi.”
Dung Đình tỏ vẻ như đây là lần đầu tiên hắn được nghe nói về chuyện này, khuôn mặt hắn thoáng hiện lên vẻ u buồn và tủi hổ.
Yến Nam Tầm nhíu mày: “Chuyện này là sao?” Ông ấy nhìn vào tấm thiệp mời trên bàn.
Yến Nam Tầm chắc chắn sẽ đi dự bữa tiệc mừng thọ này, ông ấy còn dự định mang đến hai phần lễ. Một phần lễ là cho lão phu nhân, một phần còn lại là quà mừng dành cho Khương Hành Chu vừa mới hồi kinh.
Yến Nam Tầm đã nghĩ về phần lễ mừng của Khương Hành Chu từ rất lâu rồi. Món quà đó là một cây bút lông sói nhỏ được khắc hoa văn hình hoa điểu, đó là cây bút lông sói độc nhất vô nhị trên đời. Yến Nam Tầm đã cất giữ rất lâu, bây giờ mới có dịp lấy tặng Khương Hành Chu... Như vậy là đủ để châm biếm Khương Hành Chu cho dù có dùng bút tốt cũng viết không được chữ hay, vẽ không được tranh đẹp. Quả là vui sướng!
Dung Đình cúi đầu, ánh mắt hắn đượm vẻ bất an, luống cuống: “Khương Tứ gia từ trước tới nay đã không thích đệ tử.”
Hoài Thanh ở phía sau lưng Dung Đình thấy hắn nói thế thì lấy làm lạ. Nếu Cửu Điện hạ muốn người khác thấy mối quan hệ giữa mình và Khương gia rất tốt, thì chẳng phải Cửu Điện hạ nên thể hiện rằng ngài ấy và người nhà Khương gia vốn rất thân thiết sao?
Yến Nam Tầm cũng thấy lạ: “Lúc trước chính Khương Hành Chu viết thư tiến cử con đến chỗ ta, sao lại như thế...”
“Nhưng mà...” Dường như ông ấy nhớ ra điều gì, nhíu mày: “Trong thư ông ta cũng không khen ngợi con cho lắm.”
“Từ trước đến giờ Tứ gia vẫn luôn nghĩ đệ tử không tốt.”
“Đệ tử của ta có gì không tốt cơ chứ?” Yến Nam Tầm là oan gia của Khương Hành Chu, cho nên ông ấy cũng vô thức đối chọi với Khương Tứ gia: “Khương lão Tứ nói năng bậy bạ.”
Dung Đình cúi đầu: “Chắc là đệ tử đã làm sai điều gì, cho nên Tứ gia mới không hài lòng về ta.” Hắn nhận hết lỗi lầm về mình. Ánh mắt Dung Đình đầy vẻ buồn bã, mọi tâm tư hiện rõ trên khuôn mặt hắn, đôi mắt của hắn như một dòng suối trong veo, mọi suy nghĩ trong đầu đều dễ bị người khác đọc được. Trông hắn ngoan ngoãn đến mức đáng thương.
Yến Nam Tầm liếc nhìn hắn: “Con có muốn đi không?”
Dung Đình lộ vẻ ngập ngừng như muốn nói nhưng lại không dám, khuôn mặt hắn đầy vẻ khó xử khiến Yến Nam Tầm không khỏi cảm thán.
Đây là lần đầu tiên Yến Nam Tầm dạy một học trò nhỏ tuổi đến như vậy, cho nên ông ấy bất giác có phần khoan dung hơn. Yến Nam Tầm nghĩ rằng, có lẽ là do vừa rồi ông mắng Vu Âm Học khiến Dung Đình thấy sợ nên cho dù có muốn đi cũng không dám nói ra. Chỉ là đứa trẻ này quá đơn thuần, tâm tư gì cũng hiện rõ như viết thẳng lên mặt để người khác dễ dàng nhìn thấu. Lòng Yến Nam Tầm bỗng thấy càng thêm yêu thương Dung Đình.
“Con đã học thuộc lòng hết những cuốn sách sử phải học trong nửa tháng tới rồi, nếu muốn đi dự tiệc mừng thọ thì cũng được.”
“Nhưng đệ tử không có thiệp mời, Tứ gia mỗi khi gặp đệ tử đều luôn tỏ vẻ không vui. Nếu đến đột nhiên...” Dung Đình tỏ vẻ ngoan ngoãn lại luôn nghĩ cho người khác: “Đệ tử không muốn khiến Tứ gia không vui.”
Có thể khiến Khương Hành Chu không vui?
Yến Nam Tầm vô thức thốt lên: “Tại sao lại không chứ?”
Yến Nam Tầm quyết định ngay lập tức, ông ấy đập bàn nói: “Ngày mừng thọ ấy, ta sẽ đưa con vào để tặng Khương lão Tứ một món quà.” Yến Nam Tầm cười, dường như ông ấy rất hài lòng với quyết định này: “Vậy thì sẽ khiến ông ta khó chịu một chút.”
Dung Đình ngẩn người: “Tiên sinh, như vậy không tốt đâu...”
“Con nghĩ cho người khác nhiều quá đấy.” Yến Nam Tầm sợ hắn không muốn đi, ông ấy hạ lệnh: “Dù sao đi nữa, hôm mừng thọ, con nhất định phải đi theo ta.”
...
Cuối cùng Hoài Thanh cũng hiểu ra. Chuyện Yến Nam Tầm và Khương Hành Chu không ưa nhau ra mặt là chuyện ai ai ở Kim Lăng cũng biết. Cửu Điện hạ đã lợi dụng điều này...
Yến Nam Tầm có tầm ảnh hưởng lớn như vậy, cho nên ai dám ngăn lại khách của ông ấy. Hắn ta lại nhìn sang Dung Đình. Ánh mắt của Cửu Điện hạ mang vài phần lo lắng.
Nhưng rồi Dung Đình lại từ từ gật đầu: “Đệ tử xin nghe theo sự sắp xếp của tiên sinh.” Như thể hắn phải gật đầu chỉ vì đây là mệnh lệnh của tiên sinh, không thể từ chối, không thể không tuân theo và hắn chỉ là bị ép buộc mà thôi. Quả thật là một đóa sen trắng, gần bùn mà chẳng hôi tanh mùi bùn.
...
Hôm nay, Khương Nhiêu được Vân Quý phi gọi vào cung, lúc này nàng đang cùng Quý phi đứng bên hồ cho cá ăn.
“Ngày tổ chức lễ mừng thọ của tổ mẫu con, ta không tiện ra cung, cho nên lát nữa ta sẽ đưa lễ mừng thọ cho con, đến lúc đó con giúp ta tặng cho tổ mẫu của con.” Vân Quý phi nhàn nhã đứng dựa vào lan can bên hồ, ném thức ăn cho cá, bà ấy vừa trêu đùa những con cá chép đỏ và cá chép xanh trong hồ vừa nói: “Đó là một bộ trâm cài tóc có tua rua, các cô nương mười ba, mười bốn tuổi đeo vào trông rất đẹp.”
“Mười ba, mười bốn tuổi... Tổ mẫu của con...”
“Biết là thọ thần của tổ mẫu con rồi.” Vân Quý phi lười nhác nhướng mày: “Món quà ta tặng, ngoài mặt là cho tổ mẫu con nhưng thực chất là cho con đấy.”
“Tổ mẫu của con chỉ là kế thất, lại không thiên vị nhà con, hà tất ta phải tặng cho bà ta món gì hữu dụng. Ta tặng cho bà ta chiếc trâm tua rua này cùng với việc tỏ vẻ tôn kính bà ta ở trước mặt người ngoài, đã là cho bà ta thể diện lắm rồi.”
Vân Quý phi hừ một tiếng: “Nếu bà ta không hiểu ý ta, không biết chiếc trâm này là phần thưởng mà tặng lại cho con mà tự giữ lấy hoặc thưởng cho ai đó, thì sau này, ngay cả chút tôn kính giả vờ cho người ngoài nhìn vào này, ta cũng sẽ không cho bà ta nữa.”
“Tiện nhắc tới chuyện lão Bá gia để biểu tỷ giữ hòm chìa khóa, bà già bên Đại phòng chắc tức chết rồi ấy nhỉ?” Mặt mũi Vân Quý phi vui vẻ, bà ấy cười: “Nghe nói phụ nhân kia bây giờ đang ở trong chùa trên núi phát gạo cứu trợ thiên tai phải không? Sống kham khổ như một ni cô đã xuống tóc thật sự vậy. Nếu không phải bây giờ ta đang ở trong cung nên không tiện ra ngoài thì ta cũng muốn nhân cơ hội này đi chùa thắp hương, xem bà ta diễn kịch kệch cỡm đến thế nào.”
“Tiểu di thích tham gia những chỗ có kịch vui thế!”
Vân Quý phi liếc nhìn Khương Nhiêu: “Có kịch vui mà không xem thì phí. Tuy ta không ra được cung nhưng con và mẫu thân con, lúc nào cũng có thể đi xem mà?”
“Con không đi được đâu.” Khương Nhiêu lắc đầu. Bởi vì mẫu thân nàng không giống tiểu di, bà ấy không có cái tính hành động mà không suy nghĩ, chỉ quan tâm đến việc khiến bản thân mình vui.
“Quyền quản lý chi tiêu trong nhà bỗng rơi vào tay mẫu thân con nên tháng này mẫu thân con gần như bận đến mức vắt cả chân lên cổ mà chạy.” Khương Nhiêu ném hết thức ăn cho cá trong tay xuống hồ, lại nhận từ tay tiểu cung nữ một ít thức ăn mới: “Đến con còn phải giúp mẫu thân con một tay trong việc tổ chức bữa tiệc mừng thọ, làm gì có thời gian đi chùa thắp hương nữa.”
“Con là đứa trẻ ngoan, biết giúp đỡ mẫu thân con.” Vân Quý phi mỉm cười nhìn Khương Nhiêu, càng nhìn bà ấy càng thấy yêu quý nàng: “Biết đâu, cuối cùng phủ Ninh An Bá vẫn sẽ rơi vào tay phụ thân con, đến lúc đó con sẽ còn bận rộn hơn nữa đấy.”
“Phụ thân con chắc chắn không muốn thế đâu.”
Chiết Khương