Chiết Khương

Chương 68

Khi nhìn kỹ lại, những nét vẽ trong bức tranh này không hề đồng nhất, thiếu sự mạnh mẽ, hơn nữa bề mặt giấy vẽ cũng không sạch sẽ.

Đây là một bức tranh rất tệ, kỹ thuật vẽ cũng rất kém cỏi.

Khương Tứ gia hỏi gã sai vặt đang đứng bên cạnh: “Gần đây, có ai vào thư phòng của ta không?”

Mấy tên đầy tớ cứ trố mắt nhìn nhau, sau đó bọn họ đều lắc đầu.

Khương Tứ gia chăm chú nhìn bức tranh, cuối cùng cũng phát hiện một dấu tay nhỏ bằng mực ở góc dưới bên phải. Dấu tay này rất mờ nhạt nên nếu không nhìn kỹ sẽ không để ý thấy. Nó vừa nhỏ nhắn lại vừa tròn trịa, giống như dấu chân của một chú mèo con vậy.

Đây là dấu tay của một đứa trẻ. Khương Tứ gia ngay lập tức biết là ai đã làm việc này.

“Đi tìm tiểu thiếu gia đến đây.” Ông ấy nói với mấy tên người hầu.

Khi mấy tên đầy tớ bèn đi tìm Khương Cẩn Hành, cậu bé vẫn đang dạo chơi gần sân của đại phòng. Cậu bé vẫn đang trêu chó chọc mèo, vui vẻ vô cùng. Lần trước, Khương Cẩn Hành nghe thấy Liễu thị nói xấu gia đình mình ở sau lưng khi cậu bé đang chui qua lỗ chó. Vì vậy, từ đó trở đi, cậu bé đột nhiên rất thích đi chơi khắp nơi.

Đại gia của Khương gia nhìn thấy tiểu chất tử này thì cảm thấy đau đầu, cậu bé cứ như phiên bản thu nhỏ của Ngự lâm quân đi tuần tra trong kinh thành ở Kim Lăng này vậy. Dường như cứ bắt gặp ai nói xấu gia đình cậu bé thì Khương Cẩn Hành sẽ nhanh như gió báo cáo lại với lão Bá gia.

Nhưng tiểu chất tử này lại quá nhỏ nên rõ ràng là lão Bá gia rất chiều chuộng và thiên vị Khương Cẩn Hành. Vì vậy, nếu đuổi cậu bé đi ngay khi ông ta nhìn vừa thấy thì có vẻ máu lạnh vô tình quá. Cho nên, ông ta chỉ có thể âm thầm tức giận.

Khương Cẩn Hành bị đưa đến trước mặt Khương Tứ gia, ông ấy chỉ vào bức tranh: "Bức tranh này có phải là con lén tự thêm vào không?”

Khương Cẩn Hành nhìn một cái, cậu bé không chút sợ hãi, tỏ vẻ “là con làm thì sao nào” rồi gật đầu. Cậu bé đập nhẹ lên bức tranh, lòng bàn tay Khương Cẩn Hành vừa vặn chạm vào dấu tay mờ ở góc dưới bên phải bức tranh.

Khương Tứ gia hỏi: “Bức tranh này là do con vẽ sao?”

Khương Cẩn Hành lại gật đầu. Nếu là tranh của một đứa trẻ bảy tuổi vẽ thì cũng không quá tệ, bởi vì ông ấy chưa từng dạy cậu bé vẽ tranh. Khương Cẩn Hành quả đúng là con trai của ông ấy.

Khuôn mặt của Khương Tứ gia trở nên dịu dàng hơn một chút, nói: “Tại sao lại đưa bức tranh của Cửu Điện hạ vào đây?”

Khương Cẩn Hành tự tin nói: “Cha định chọn rể cho tỷ, nhưng khả năng quan sát của cha...” Cậu bé hừ nhẹ một tiếng, nhìn qua những bức tranh bị lật qua hoặc chưa bị lật, ánh mắt như đang chọn thịt lợn, khắt khe đánh giá: "Quá tệ.”

Cậu bé nhăn mũi, không chút ngại ngùng: "Mắt của con tốt hơn một chút, không... Tốt hơn nhiều, còn cha thì không tốt lắm.”

Khương Tứ gia im lặng một lúc.

Một lát sau… Khương Cẩn Hành bị Khương Tứ gia rượt đánh khắp sân. Nhi tử này đúng là thứ ba ngày không đánh thì nó leo lên mái nhà giở ngói ngay!

Khương Cẩn Hành chạy nhảy khắp nơi, cho đến khi chạy đến bên cạnh Khương Tần thị, trốn sau lưng bà ấy, núp sát sau cơ thể ấm áp của mẹ rồi mới thở phào nhẹ nhõm. Cậu bé nắm chặt lấy tay áo của Khương Tần thị, như một con chim cút bị mưa đánh, vừa thở hổn hển vừa lấy lại sự bình tĩnh trên khuôn mặt.

Khương Tần thị bảo vệ nhi tử rồi nhìn sang phu quân hỏi: “Sao chàng lại nổi giận nữa rồi?”

Khương Tứ gia cũng hơi thở dốc, nói: “Thằng nhóc này, lại lẻn vào thư phòng của ta, dùng trộm bút mực của ta, còn bỏ bức họa Cửu Hoàng tử vào đống tranh ta đang xem.”

Thật ra, Khương Tứ gia cũng không muốn đánh con, chỉ là Khương Cẩn Hành tính tình giống ông ấy hồi trẻ nên ông ấy phải dùng chút thủ đoạn nghiêm khắc thì thằng nhóc này mới nhớ: “Ta phải dạy dỗ nó, đừng lấy chuyện hôn sự của tỷ tỷ nó ra đùa giỡn.”

“Con không đùa giỡn.” Khương Cẩn Hành lén lút từ sau lưng Khương Tần thị thò đầu ra thăm dò, sau đó cậu bé tự biện minh cho mình: "Con chỉ để bức tranh vào đó chứ cũng đâu có ép cha phải chọn. Người mà cha chọn, con đều không biết là ai, nhìn tranh thì thấy toàn là người xấu xí cứ như dưa vẹo táo nứt vậy, còn không đẹp bằng con, con không muốn họ làm tỷ phu của con.”

Cậu bé càng lý luận rõ ràng và mạch lạc thì Khương Tứ gia càng cảm thấy đau tim.

Khương Tần thị vội gọi nha hoàn dẫn Khương Cẩn Hành ra chỗ khác, vỗ vỗ lưng Khương Tứ gia: "Lúc còn ở Nghiệp thành, Cẩn Hành tiếp xúc nhiều với Niên Niên và Cửu Hoàng tử, còn những công tử ở Kim Lăng thì Cẩn Hành chưa từng gặp nên đương nhiên mới cảm thấy Cửu Hoàng tử tốt hơn. Chàng không cần phải tức giận với con làm gì cả.”

Khương Tứ gia liếc nhìn Khương Cẩn Hành. Cậu bé đang ngồi xổm bên tường, tay cầm một cái que nhỏ, tức giận vẽ khuôn mặt của ông ấy ở trên đất. Cậu bé vẽ khuôn mặt ông ấy méo mó, ngũ quan lệch lạc và chụm lại thành một cục.

Khương Tứ gia: “...” Nuôi mỗi nhi tử mà khổ quá đi thôi!

Khương Tứ gia cố tình nói để Khương Cẩn Hành nghe: "Ngay cả khi không tìm được người làm ta hài lòng, ta cũng sẽ không bao giờ gả Niên Niên cho bất kỳ vị Hoàng tử nào.”

Bóng lưng của Khương Cẩn Hành hình càng giận dỗi hơn nữa, cậu bé cầm que gỗ nhỏ vẽ ra khuôn mặt không còn ngũ quan.

Khương Tần thị thở dài hỏi: “Chàng đã tìm được người làm chàng hài lòng chưa?”

Khương Tứ gia: “...” Ông ấy cũng cảm thấy y như nhi tử, rằng tất cả những thanh niên ở Kim Lăng này đều là những quả dưa vẹo táo nứt. Nhưng vấn đề là Hoàng tử gì gì đó kia thì lại càng không thể coi là quả dưa quả táo được!

Khương Tần thị thấy ông ấy im lặng thì hiểu cả, bà ấy bất đắc dĩ lắc đầu. Bà ấy cũng nghĩ giống như những mấy tên tôi tớ, nếu để Khương Tứ gia tiếp tục tìm theo tiêu chuẩn của ông ấy thì có lẽ có tìm cả đời cũng không ra người nào lọt được vào mắt xanh của Khương Hành Chu.

“Hai mươi mấy ngày nữa là thọ thần của lão phu nhân, thiếp sẽ cho người mời hết các công tử có độ tuổi phù hợp ở Kim Lăng đến chơi. Đến khi đó chàng hãy chú ý xem có ai phù hợp không, cũng để ý xem Niên Niên thích ai nhé.”

Khương Tứ gia nghĩ đến cảnh nữ nhi đứng cùng mấy tên đó thì đã muốn cầm dao, nhưng cuối cùng ông ấy vẫn nhịn được cơn giận mà nói: “Vậy thì làm theo ý nàng đi. Nhưng nàng đừng gửi thiệp mời cho Hoàng tử, Vương gia hoặc Thế tử gì gì đó nhé.” Đây là chuyện mà ông ấy luôn kiên quyết: "Đặc biệt là Cửu Hoàng tử.”



Trong thư viện Bạch Lộ, tại Thanh Sơn Thục do Yến tiên sinh giảng dạy.

Bùi Tùng Ngữ khép tấm thiệp mời trên tay lại, đưa cho thư đồng đứng bên cạnh: "Cuối tháng này ta sẽ đi chúc thọ lão phu nhân của phủ Ninh An Bá, hãy chuẩn bị một phần lễ, chọn lựa cẩn thận vào.”

“Tại sao Bùi huynh lại coi trọng thọ thần của lão phu nhân phủ Ninh An Bá như vậy?” Một giọng nói vang lên bên cạnh. Người nói là Vu Âm Học, đó là người ở chung phòng với Bùi Tùng Ngữ. Hắn ta vào thư viện sau Bùi Tùng Ngữ khoảng hai năm, là thứ tử của nhà Đại lý Tự khanh nhưng vì mẹ chỉ là một thông phòng nên không được gia đình coi trọng.

Vu Âm Học ngồi xuống ở phía bên kia bàn đá, mỉm cười nhìn Bùi Tùng Ngữ: "Ta chưa từng thấy Bùi huynh để tâm đến việc gì ngoài việc học cả.”

“Nhà họ Khương có ơn với ta.” Bùi Tùng Ngữ trả lời một cách thản nhiên, y nhìn thấy thư đồng phía sau Vu Âm Học cũng cầm thiệp mời: "Nếu huynh cũng nhận được thiệp mời, vậy đến ngày mừng thọ, chi bằng hãy đi cùng với ta?"

"Được thế thì tốt quá, nhưng mà..." Vu Âm Học thở dài: "Ta chưa từng có qua lại với phủ Ninh An Bá, nếu đến đó rồi thì còn phải nhờ Bùi huynh giới thiệu."

Bùi Tùng Ngữ gật đầu đồng ý nên hắn ta lại cười nói: "Đa tạ Bùi huynh."

Trò chuyện vài câu rồi Vu Âm Học hỏi sang chuyện khác: "Khương Tứ gia vừa trở lại kinh thành kia, có phải ông ấy có một vị nữ nhi chưa có hôn phối phải không?"

Bùi Tùng Ngữ nhớ lại cảnh đã vô tình nhìn thấy vài ngày trước thì bỗng ngẩn người ra một chút, sau đó y gật đầu. Vu Âm Học thấy Bùi Tùng Ngữ ngẩn người như vậy khiến hắn ta không khỏi suy nghĩ nhiều hơn. Trên mặt Vu Âm Học vẫn là nụ cười nho nhã như thường, hắn ta dò hỏi: "Bùi huynh là biểu ca họ hàng xa xa của nàng ấy đúng không, Khương Tứ gia có ý định tìm một vị hôn phu cho nữ nhi, Bùi huynh có suy nghĩ gì về việc này không?"

Bùi Tùng Ngữ khẽ nhíu mày, y kiên định lắc đầu: "Chưa công thành danh toại thì ta chưa nghĩ đến chuyện thành gia lập thất."

"Bùi huynh một lòng học hành, ta thật hổ thẹn không bằng." Vu Âm Học cảm thấy nhẹ nhõm hơn nhiều.

Vu Âm Học là con thứ trong nhà, từ nhỏ không được coi trọng. Cho nên, nếu hắn ta muốn làm cho con đường sau này của mình suôn sẻ hơn thì hắn ta phải tìm một hôn sự tốt, để sau này thế lực gia đình của thê tử có thể chống lưng cho hắn ta.

"Lần này lễ mừng thọ của lão phu nhân, có lẽ Khương Tứ gia sẽ nhân cơ hội này để tìm vị hôn phu cho nữ nhi." Trước đây, hắn ta chưa từng tìm hiểu về Khương gia, cho nên giờ Vu Âm Học muốn hỏi thêm từ Bùi Tùng Ngữ.

Bỗng nhiên, Vu Âm Học cảm thấy sau lưng mình như đang có ánh mắt lạnh lùng của ai đó nhìn chằm chằm. Khi quay đầu lại nhìn thì hắn ta chỉ thấy có một người ngồi trên xe lăn dưới bóng cây.

Vu Âm Học và Bùi Tùng Ngữ đều đứng lên, cúi người chào: "Cửu Điện hạ."

Dung Đình khẽ gật đầu. Ánh mắt hắn lướt qua hai người bọn họ, nhìn thấy thiệp mời trong tay của tiểu thư đồng. Tầm mắt hắn chỉ nhẹ nhàng lướt qua, cuối cùng Dung Đình cũng không nói gì.

Nhưng trong lòng Hoài Thanh lại rất sợ hãi. Hắn ta đã nghe thấy cuộc đối thoại vừa rồi của Bùi Tùng Ngữ và Vu Âm Học. Giọng điệu của Vu Âm Học khi nói chuyện có vài phần giống giọng điệu của Cửu Điện hạ khi nói chuyện trước mặt Tam Hoàng tử... Là kiểu có ý đồ mập mờ với Khương Tứ cô nương.

Cửu Điện hạ chắc chắn cũng đã nghe thấy. Nếu đã nghe thấy thì sao ngài ấy có thể không làm gì?

Nhưng hắn ta lại thấy Dung Đình quay người nhìn mình: "Dẫn ta đi gặp Yến tiên sinh."

Vẻ mặt của Hoài Thanh thoáng lộ vẻ ngạc nhiên. Hắn ta quay đầu nhìn Vu Âm Học, như thể nhìn thấy một vật hiếm lạ có thần quang bảo hộ. Thế mà Vu Âm Học có thể khiến Cửu Điện hạ bỏ qua cho hắn ta.



Yến Nam Tầm đang ở trong thư phòng của mình ở tầng hai của lầu các, một tay ông ấy cầm cuốn sách, còn tay kia thì cầm bút son, khoanh mấy chỗ rồi lại chấm mấy chỗ. Yến Nam Tầm chỉ ngồi đó thôi cũng đã toát lên khí chất thanh cao không gì sánh bằng.

Nghe thấy tiếng gõ cửa, ông ấy không ngẩng đầu lên, chỉ nói một câu: "Vào đi."

"Tiên sinh." Dung Đình đưa cuốn sách cầm trong tay ra: "Cuốn sách sử mà tiên sinh bảo đệ tử học thuộc, đệ tử đã học thuộc lòng rồi."

Yến Nam Tầm tùy ý lật qua vài trang, hỏi thử vài câu thì thấy quả nhiên là hắn đã thuộc lòng thì ông ấy nhất thời không biết nói gì. Mới chỉ vài ngày...

Mấy ngày trước, Gia Hòa Hoàng hậu đã sai một thái giám đến nói với ông ấy rằng, Cửu Hoàng tử lúc nhỏ học hành lười biếng, không có thói quen học tập tốt. Vì vậy, nếu có lúc nào không tôn sư trọng đạo, hoặc lười biếng không chăm chỉ học hành thì xin Yến Nam Tầm đừng nể mặt bà ta hoặc Chiêu Vũ Đế, không cần ngần ngại mà cứ phạt thật nặng.

Yến Nam Tầm vốn là người nóng tính, ông ấy không cần biết có phải là hoàng tử hay không, đôi khi đến mặt mũi của Hoàng đế ông ấy cũng không nể, huống hồ là của Gia Hòa Hoàng hậu. Chỉ là Gia Hòa Hoàng hậu còn cố ý sai người đến dặn dò như vậy, cho nên ông ấy còn tưởng Cửu Hoàng tử sẽ là người chỉ biết dựa vào tài năng thiên phú, không chịu học hành khổ cực. Cũng vì vậy mà ông ấy còn nhất thời hơi lo lắng, ông ấy lo lắng rằng mình nhìn sai người.

Yến Nam Tầm hơi liếc nhìn hắn, ánh mắt ông ấy hơi lạnh lùng: "Con từ nhỏ đã có khả năng nhìn một lần là không quên sao?"

Dung Đình lắc đầu, có thể thấy chút sắc xanh nhạt của quầng thâm ở làn da dưới mắt hắn: "Đệ tử ngu dốt, tự biết không bằng các sư huynh sư đệ khác, cho nên phải học thuộc suốt mấy ngày đêm mới tạm nhớ được."

Hoài Thanh: "..."

Hắn tận mắt thấy vào ban đêm, dưới ánh nến, tiểu điện hạ cầm cuốn sách của thợ kim hoàn, hoặc là gõ gõ đập đập trên miếng ngọc, hoặc là đúc vàng đúc bạc chứ thực ra điện hạ chẳng hề ngồi học thuộc lòng sách vở. Gần đây hình như điện hạ còn kỳ lạ hơn, ngài ấy còn bắt đầu nghiên cứu cách làm kẹo, nói tóm lại là dù làm gì thì cũng chẳng phải là học thuộc sách. Thậm chí, hắn ta còn chưa từng thấy Cửu Điện hạ cầm sách lên khi nào.

Nếu như đây là ngu dốt thì trên đời này ai là người thông minh? Lúc cần thể hiện, Cửu Điện hạ lại phải nói dối. Nhưng với tình cảnh của Cửu Điện hạ hiện tại, trong cung nhiều người muốn hại ngài ấy thì giấu tài cũng là điều tốt.

Nghe Dung Đình nói vậy, Yến Nam Tầm gật đầu, ánh mắt ông ấy dành cho hắn có phần ấm áp hơn. Thái độ của Dung Đình làm ông ấy khá hài lòng. Nếu Dung Đình quá lười biếng đúng như Gia Hòa Hoàng hậu nói thì cho dù vào cái đêm lần đầu tiên đàm đạo với Dung Đình, lời nói của hắn đã khiến ông ấy ngạc nhiên thế nào, dù hắn thông minh đến đâu thì ông ấy cũng sẽ không coi trọng. Học hành không chỉ nhìn vào sự thông minh nhất thời.

Yến Nam Tầm tìm mấy cuốn sách sử mới trên kệ sách rồi đưa cho Dung Đình: "Những cuốn sách này đã có chú thích của ta, nếu con đã học thuộc hết những cuốn kia rồi thì hãy xem những cuốn này trước đi."

Dung Đình tạ ơn, đột nhiên hắn ngẩng đầu lên, nhìn Yến Nam Tầm rồi cười nói: "Tiên sinh, hôm nay bên ngoài trời nắng, thời tiết sáng sủa, mây trời như biển, rất đẹp, tiên sinh có muốn ngắm một chút không? Thật sự chỉ cần nhìn thôi cũng đủ làm lòng người trở nên thoải mái hẳn ra."

Yến Nam Tầm nhìn nụ cười trong sáng, lộ ra chiếc răng nanh nhỏ của cậu thiếu niên, ông ấy mới chợt nhận ra rằng đây là đệ tử nhỏ tuổi nhất trong số tất cả các đệ tử của mình. Giọng điệu của ông ấy vừa rồi có phần hơi quá nghiêm khắc. Đây chỉ là một đứa trẻ chưa đến tuổi cập quan, đi đường còn mải ngắm nhìn trời đất, đơn giản và chân thành. Nhìn hắn như vậy, ông ấy không khỏi nhớ lại thời niên thiếu của mình nên cũng hơi bị ảnh hưởng, cười nói: "Vậy thì ta sẽ đi ngắm một chút."

Dung Đình nhắc nhở: "Thưa tiên sinh, nếu tiên nhìn từ cửa sổ phía Bắc ra sẽ thấy, mây bên đó rất đẹp."

Thư đồng của Yến Nam Tầm mở cửa sổ phía Bắc rộng hơn một chút. Yến Nam Tầm đứng bên cửa sổ, đưa mắt nhìn ra… Thì thấy cảnh Vu Âm Học và Bùi Tùng Ngữ đang đứng ở hai bên bàn đá của Tàng Thư các, hai người bọn họ vẫn đang trò chuyện. Khuôn mặt Vu Âm Học nở nụ cười rất tươi, trông không giống đang nói chuyện về sách vở.

"Đứng đó nói chuyện phiếm, có phải đã đọc hết sách trên đời này rồi không? Có gì mà nói chứ?" Từ xưa tới nay, Yến Nam Tầm đối xử với đệ tử rất nghiêm khắc, ông ấy nói với vẻ không vui. Cái tên Vu Âm Học này tuy thông minh nhưng lại không dùng sự thông minh đó vào việc đúng đắn, lúc nào cũng luôn muốn tìm đường tắt. Nhưng khuôn mặt hắn ta lại luôn nở nụ cười, không bao giờ phạm sai lầm cho nên ông ấy không có cơ hội để dạy bảo.

"Có phải tiên sinh đang nói đến Bùi sư huynh và Vu sư huynh chăng?" Đúng vào ngay lúc này, Dung Đình lại hỏi.

"Đúng là đang nói đến bọn nó, con vừa đi từ đó qua có nghe thấy bọn nó nói gì không?"

"Đệ tử không để ý..."

Hoài Thanh còn đang kinh ngạc, thắc mắc vì sao Dung Đình lại nói hắn không nghe thấy thì thấy Dung Đình hơi nghiêng đầu và nhìn hắn ta. Khuôn mặt hắn được ánh sáng từ cửa sổ hắt vào, trông thật hiền hòa nên chẳng ai có thể nghĩ rằng người này có thể làm hại bất kỳ thứ gì: "Hoài Thanh, ngươi có nghe thấy gì không?"

Hoài Thanh hơi biến sắc. Hắn ta hiểu rồi. Cửu Điện hạ mượn cớ thời tiết để Yến Nam Tầm mở cửa sổ, nhìn thấy cảnh Bùi Tùng Ngữ và Vu Âm Học trò chuyện. Sau đó, ngài ấy lại để hắn ta, kẻ làm nô tài này thay hắn báo cáo. Còn Cửu Điện hạ từ đầu đến cuối vẫn như một đóa sen trắng, gần bùn mà chẳng hôi tanh mùi bùn. Ngài ấy vẫn chỉ là một thiếu niên thích ngắm mây trời mà thôi.

"Hai vị công tử đang nói chuyện đi dự tiệc tại phủ Ninh An Bá." Đi theo Dung Đình lâu ngày, Hoài Thanh cảm thấy mình cũng luyện được chút bản lĩnh: "Thứ mà thư đồng của hai vị công tử đó đang cầm trong tay chính là tấm thiệp mời."

Yến Nam Tầm liếc nhìn, quả nhiên thấy tấm thiệp mời trong tay hai thư đồng trông rất giống với tấm thiệp đang đặt trên bàn của ông ấy. Không kiềm chế được cơn tức giận, ông ấy cầm một vật từ trên bàn rồi ném ra ngoài qua cửa sổ. Tiếng gầm và chiếc thước đồng cùng bay về phía đầu của Vu Âm Học: "Còn biết học hành chăm chỉ không đấy!"



Hoài Thanh nhìn thiệp mời trên bàn của Yến Nam Tầm, không khỏi cảm thương mà nhìn Dung Đình: "Cửu Điện hạ, trong thư viện hình như chỉ có ngài... Chưa nhận được thiệp mời."

Nhưng trên khuôn mặt Dung Đình không lộ ra một chút biểu cảm nào, hoàn toàn không có vẻ buồn bã, cô đơn nào cả. Ngón tay dài lật qua vài trang sách trong tay, giọng điệu và thần thái đều bình thản: "Chẳng lẽ không nhận được thiệp mời thì nhất định không thể đi sao?"