Chiết Khương

Chương 67

Biểu cảm trên gương mặt của Tam Hoàng tử dần trở nên rất vi diệu, lông mày nhíu lại.

Cửu đệ nói không muốn hắn ta nghĩ nhiều nhưng nghe giọng của Cửu đệ, dù có phần hơi quá khi thổ lộ sự ngưỡng mộ cô nương kia, nhưng giọng điệu ấy... Rõ ràng không chỉ là ngưỡng mộ mà là trên cả ngưỡng mộ. Hắn còn nói, cô nương ấy đối xử với hắn như huynh trưởng... Dường như giữa hai người có một mối liên kết gì đó mà người ngoài không thể chen vào.

Hắn ta càng nghĩ càng thấy lạ, thế là Tam Hoàng tử ngước nhìn Dung Đình. Nhưng khi thấy ánh mắt sâu thẳm và nụ cười của hắn, hắn ta lại cảm thấy hình như mình đã dính vào một rắc rối không nhỏ. Điều này có thể khiến hắn ta không suy nghĩ nhiều được sao?

Tam Hoàng tử nói: “Mẫu phi của ta chỉ đề cập một chút, hỏi ta có muốn gặp không, chứ không bảo nhất định phải gặp...”

Dung Đình tỏ vẻ thân thiện, chậm rãi nói: “Thư viện hơi nhiều việc, Tam ca học thức sâu rộng, chuyên tâm học hành nên đương nhiên là không có thời gian để gặp gỡ. Dù là hôm nay, ngày mai hay tương lai, Tam ca lúc nào cũng luôn tập trung vào học hành, ta nói có đúng không?”

Dung Đình hơi cụp mắt, nheo mắt cười nhưng trước khi Tam Hoàng tử kịp nói gì thì hắn đã nói trước: “Quả nhiên Tam ca là người chăm chỉ học hành, thật đáng kính phục.” Cứ như thể nếu Tam Hoàng tử không nói một câu “đúng”, thì câu đáng kính phục kia sẽ không còn chân thành nữa vậy.

Trong tiềm thức Tam Hoàng tử chỉ nghe thấy lời khen ngợi của Dung Đình, hắn ta ngượng ngùng gãi đầu nhưng trong lòng cũng đồng ý nên khẽ gật đầu. Nhưng một lát sau hắn ta mới nhận ra... Hắn ta vừa đồng ý sẽ luôn tập trung vào học hành... Điều này chẳng phải đồng nghĩa với việc hắn ta sẽ không gặp Khương Tứ cô nương sao?

Năm nay, Tam Hoàng tử đã hai mươi mốt tuổi, đã có một thiếp thất và một nữ nhi nên không vội thành thân. Hắn ta chỉ tò mò về dung mạo của Khương Nhiêu mà thôi. Năm xưa, Khương Tứ gia và Khương Tần thị đã nổi danh ở Kim Lăng về ngoại hình, là đôi nam thanh nữ tú cực kì hiếm có. Khương gia lại thường sinh ra mỹ nhân nên hắn ta nghĩ rằng Khương Tứ cô nương cũng không phải là ngoại lệ. Đàn ông đều ưa sắc đẹp nên việc có chút tò mò cũng là bình thường. Chỉ là, sự tò mò này không thể so sánh với việc bảo vệ danh tiếng của mình.

“Đương nhiên đi học là việc quan trọng nhất, phải dốc lòng vào mới có thể tạo ra tri thức.” Hắn ta nói xong thì lại liếc nhìn Dung Đình đầy ẩn ý. Không biết vì sao, khi thấy gương mặt của Dung Đình, hắn ta lại cảm thấy Dung Đình thiện lương vô hại nhưng ngẫm kỹ thì luôn có chút gì đó không đúng.

Dung Đình càng cười tươi hơn. Hắn hơi nghiêng đầu, đôi môi mỏng nhếch lên cười: “Tam ca luôn nói lời giữ lời, đúng không?”

Tam Hoàng tử: “...”

Điều này hắn ta làm sao phản bác được? Ai lại nói mình không giữ lời? Hắn ta chỉ có thể nói: “Đúng.” Sau đó, hắn ta lại âm thầm lùi xa khỏi Dung Đình một chút. Hắn ta vốn muốn gần gũi với Dung Đình hơn, để hỏi xem mấy ngày trước hắn đã nói gì với phụ hoàng mà khiến phụ hoàng vui mừng như thế. Nhưng giờ trong đầu hắn ta chỉ còn lại một ý nghĩ: Có lẽ hắn ta không thể thắng được đệ đệ nhỏ hơn mình mấy tuổi này.

Lúc nói chuyện với Dung Đình, nhìn mặt hắn thì cứ như được tắm mình trong gió xuân, nhưng những lời Dung Đình nói luôn khiến hắn ta phải suy nghĩ. “Chúng ta mau về cung thôi.” Hắn ta nói xong thì trên trán đã đẫm mồ hôi lạnh. Vừa dứt lời, hắn ta vội vàng bước nhanh về phía cổng cung.

“Tam ca.” Dung Đình lại gọi hắn ta.

Chạng vạng tối trời không quá nóng, trời vẫn còn rất sáng. Bây giờ cũng đang dần vào mùa hè nên ban ngày cũng dài hơn. Nụ cười mỉm của Dung Đình chìm trong ánh sáng mờ ảo của buổi chiều tà, ngón tay hắn siết chặt trong tay áo. “Tam ca có còn nhớ khi còn nhỏ, Thục phi nương nương suýt chút nữa đã hứa hôn từ bé cho huynh không?”

“Hứa hôn từ bé? Không có chuyện đó đâu?” Tam Hoàng tử nhíu mày thật chặt, nhìn người thái giám lớn tuổi bên cạnh: “Ngươi có nhớ không?”

Thái giám nói: “Nô tài từ khi Tam điện hạ sinh ra đã hầu hạ Tam điện hạ, chưa từng nghe nói có ai định hôn sự với Tam điện hạ.”

“Chẳng lẽ Cửu đệ nghe nhầm sao?” Tam Hoàng tử ngạc nhiên hỏi.

Chân mày của Dung Đình rõ ràng đã giãn ra một chút. Nụ cười của hắn giống như vừa buông xuống một gánh nặng, sát khí biến mất hoàn toàn, nụ cười trên môi cũng dịu dàng hơn nhiều: “Là ta nhớ nhầm.”

...

Khương phủ.

Lão Bá gia nghe nói cửa hàng của Liễu thị bị điều tra, lông mày nhíu lại trông đầy lạnh lùng. Dù ông không nổi trận lôi đình nhưng ánh mắt đã để lộ sự khó chịu rõ rệt. Liễu thị mới gả vào không lâu thì thói tham tiền nhỏ nhặt đã lọt vào mắt ông. Ông đã nhắc nhở trưởng tử, phải trông chừng tức phụ này, đừng để bà ta vì chuyện nhỏ mà mất lớn. Ăn mặc, tiêu dùng hàng ngày và tiền thưởng hàng tháng, ông cũng không hề ngó lơ Liễu thị cũng chỉ vì muốn dạy bà ta cách hành xử hào phóng, khéo léo hơn một chút. Không ngờ, bà ta vẫn vì một chút lợi nhỏ mà gây ra rắc rối.

Người hầu nói: “Liễu phu nhân nói là muốn tìm ra người tố cáo là ai, lão gia chuyện này...”

Lão Bá gia đập mạnh tay xuống bàn: “Nàng ta phạm sai lầm, bị người ta tố cáo mà còn mặt mũi mà tìm ra người tố cáo là ai à? Đừng mong ta giúp nàng ta tìm hiểu chuyện này.”

Ánh mắt của lão Bá gia trở nên trầm lắng, trông có chút vô tình. Nếu muốn bảo vệ danh tiếng của phủ Ninh An Bá thì phải hy sinh một người, chịu trách nhiệm toàn bộ chuyện này. Đây là cách duy nhất để khiến Chiêu Vũ Đế hài lòng, ứng phó với việc bị tố cáo kia và cũng bảo vệ danh tiếng của phủ Ninh An Bá. Nếu là lỗi Liễu thị gây ra, vậy thì… Người gánh toàn bộ trách nhiệm chính là bà ta.

Dù lão Bá gia biết rằng nhi tử của ông cũng có lỗi trong chuyện này nhưng bất kể là vì lòng riêng hay vì bảo vệ danh tiếng của phủ Ninh An Bá, ông chỉ trách phạt một mình Liễu thị, để nhi tử không phải chịu trách nhiệm. Chỉ là không biết liệu Liễu thị có hiểu được lòng ông hay không. Nếu không có lần này thì ông cũng thực sự không muốn để Đại nhi tức này trở thành chưởng gia phu nhân tương lai của phủ Ninh An Bá.

Lão Bá gia lạnh lùng nói: “Đừng chờ đến khi bị trách phạt, trước hết hãy giao số gạo trong cửa hàng của Liễu thị cho quốc khố, tạm thời đóng cửa hàng đó lại. Đợi khi Liễu thị quay về thì bảo nàng ta và lão Đại cùng nhau đến gặp ta.”

Lão Bá gia càng nghĩ càng thấy không hài lòng nên không kìm được mà so sánh. Ông quay sang hỏi người hầu bên cạnh: “Gần đây lão Tứ đang bận gì?”

“Tứ gia đã thu hồi lại cửa hàng, hôm nay đang mở kho lương, cứu tế nạn dân.”

Lão Bá gia hơi dãn lông mày: “Nó đúng là người thông minh.”

Đúng lúc hôm nay xảy ra hai chuyện giữa đại phòng và tứ phòng, càng làm lão Bá gia thêm bất mãn với Liễu thị. Ông càng giận dữ vì quý nam không có chí tiến thủ. Ông nhíu mày, hừ một tiếng: “Dù có thông minh thì cũng chẳng có ích gì.” Bởi vì nó cứ luôn nhàn hạ lười biếng, không làm việc nghiêm chỉnh.

Năm xưa, ông đã dùng đủ mọi cách, mềm mỏng có, cứng rắn có nhưng quý nam lại thật sự không có chút ý định tiếp quản gia nghiệp nào, chỉ muốn giúp đỡ ca ca. Nếu không phải như vậy thì ông cũng không nói sẽ giao dần việc chưởng gia cho đại phòng. Nếu trưởng tử của ông không có quý nam ở bên giúp đỡ thì ông thực sự không yên tâm. Lỗi là do năm xưa sau khi mẫu thân của chúng qua đời, ông đã bỏ bê chúng khiến tình cảm giữa hai anh em chúng còn thân thiết hơn cả ông. So với ông, rõ ràng là quý nam nghe lời ca ca hơn. Nó cũng cam tâm “tự hủy hoại” mình, làm cánh tay đắc lực của ca ca.

Lão Bá gia thở dài, gõ trán, bỗng nghĩ ra một cách: “Liễu thị phạm lỗi, phạt nàng ta đi chùa tu tâm một tháng, một tháng sau mới được quay lại. Trong một tháng này, giao việc quản lý bếp núc cho bên lão Tứ, báo trước cho tứ phòng biết đi.” Ông phải nghĩ ra cách nào đó để quý nam của ông quản lý một chút công việc. Không thể để quý nam đã về lại Kim Lăng mà ông vẫn vờ như không có hài tử này.

...

Khương Tứ gia tạm thời không biết việc mà lão Bá gia sắp xếp cho ông ấy. Ông ấy đang ở trong thư phòng, lo lắng đợi những người hầu được phái đến bờ sông Tần Hoài báo cáo tình hình cửa hàng gạo bên đó. Cửa hàng đã mở, ông ấy phái mấy người hầu, mỗi giờ lại có một người chạy về báo cáo tình hình bên cửa hàng gạo. Dù ông ấy đã giao việc này cho Khương Nhiêu nhưng ông ấy cũng là người lo lắng nhất. Ông ấy định ngày đầu khai trương thì sẽ bí mật sắp xếp vài người đóng giả làm khách mua gạo để tăng thêm vài đơn hàng, tránh việc cả ngày không bán được gì khiến con gái buồn lòng. Nhưng vì Khương Nhiêu muốn mở kho lương cứu tế, ông ấy cũng chiều theo ý nàng, chỉ là những người đã sắp xếp sẵn có thể đến muộn hơn.

Vài giờ trôi qua, nghe nói bên cửa hàng không xảy ra sự cố gì, mọi thứ rất trật tự thì ông ấy mới thở phào nhẹ nhõm. Nghe người báo cáo lại rằng, Khương Nhiêu mở kho cứu tế dưới danh nghĩa của ông ấy khiến lòng ông ấy cảm thấy ấm áp. Vẫn là nữ nhi quan tâm đến danh tiếng của ông ấy. Ông ấy luôn cảm thấy nữ nhi của mình là cô nương tốt nhất trên đời, nên khi nhìn những bức họa chất đống trên bàn, ánh mắt soi xét của ông ấy càng trở nên nghiêm túc hơn.

Mấy ngày qua Khương Tứ gia luôn xem tranh của các công tử có tuổi tác xấp xỉ với nữ nhi của ông ấy ở Kim Lăng. Ông ấy muốn chọn người ưng ý rồi hỏi ý nữ nhi xem có muốn gặp không. Ông ấy phải chọn nhiều người để tránh việc nữ nhi không hài lòng ai. Nhưng đến nay, dù đã xem cả chục bức cũng không có ai khiến ông ấy ưng ý, nhìn ai cũng thấy không xứng.

Khương Tứ gia ngồi lại, tiếp tục cầm mấy bức tranh lên xem, nghe người hầu bên cạnh nói về xuất thân, phẩm hạnh của các công tử thì ông ấy lại liên tục lắc đầu. Không hài lòng, vẫn không hài lòng, tất cả đều khiến ông ấy không hài lòng. Người đẹp trai thì trông như có tâm địa xấu, không được. Người xấu xí thì vừa xấu vừa có tâm địa xấu, càng không được. Khương Tứ gia khi còn trẻ là một lãng tử, chính vì điểm này, ông ấy càng thấy ai cũng không được.

Người hầu bên cạnh đã miệng đắng lưỡi khô vì đọc quá nhiều. Xem nhiều ngày như vậy, dù là thanh niên tài giỏi đẹp trai thì trong mắt ông ấy cũng chẳng khác gì đám lưu manh hạ lưu. Cứ cái đà này, đến khi trời sập cũng không chọn được ai, e rằng cô nương sẽ cô đơn cả đời.

Khương Tứ gia lại lật đến một bức tranh rồi bỗng nhiên đứng dậy. Người hầu bên cạnh cuối cùng cũng thở phào. Tưởng rằng ông ấy đã tìm được ý trung nhân cho con gái. Kết quả là…

Khương Tứ gia nhíu mày sâu, nhìn bức tranh rồi dở khóc dở cười. Trong mắt ông ấy còn thoáng hiện chút lửa giận, hỏi: “Bức tranh của Cửu Hoàng tử mà ai lại cho vào đây?”

Khương Tứ gia nhớ rõ mình bảo người tìm tranh của các công tử thế gia. Những hoàng thân quốc thích thì càng không bao giờ nghĩ đến. Nhưng trong số tranh của các công tử thế gia, sao lại có tranh của Dung Đình?