Chiết Khương

Chương 65

Dung Đình đã quyết định rằng hắn sẽ coi như mình đã chết lúc tám tuổi. Sau này, hắn sẽ không bao giờ nhắc lại chuyện này trước mặt nàng nữa.

...

Trên bàn tròn nhỏ có một cuốn sổ sách, bên cạnh cuốn sổ là một chiếc bàn tính nhỏ và một cây bút son. Khương Nhiêu lại mở cuốn sổ ra, hỏi Dung Đình: "Bao giờ thì ngươi phải trở về thư viện Bạch Lộ?"

Những thư sinh có thể vào thư viện Bạch Lộ, ngoài ngày yết bảng ra thì hôm nay chính là ngày nở mày nở mặt nhất của họ. Khi bọn họ ra khỏi thư viện, trên đường ai ai cũng nhìn họ với ánh mắt ngưỡng mộ, đi đến đâu cũng có những ánh mắt khen ngợi dõi theo đến đó. Làm gì có mấy ai sẵn lòng bỏ qua khoảnh khắc huy hoàng như thế này.

"Còn một canh giờ nữa."

"Trên đường ồn ào quá nên ta không muốn ở đó." Dung Đình cụp mắt: "Nhưng ta không có nơi nào khác để đi nữa cả. Hoàng cung... Ta cũng chẳng muốn về."

Khương Nhiêu nghĩ đến hoàn cảnh của hắn, nếu đổi lại là nàng thì nàng cũng không muốn quay về cái hoàng cung lạnh lẽo u ám, mang lại biết bao đau khổ cho mình đó. Ngoài hoàng cung, hắn chỉ quen mỗi nàng nên nàng đành để Dung Đình ở lại đây.

"Nhưng ta còn phải làm sổ sách nữa, không thể nói chuyện với ngươi đâu."

Nhìn ánh mắt bơ vơ, không nhà để về của Dung Đình, trong lòng Khương Nhiêu bỗng dâng lên một chút áy náy.

"Ngươi cứ tiếp tục làm sổ sách đi, ta chỉ ở đây nghỉ ngơi một lát thôi." Dung Đình trông cực kì ngoan ngoãn đáp lời: "Ta sẽ im lặng." Trông hắn cứ như sợ bị người ta đuổi đi nên giọng nói cũng rất nhỏ.

Mười ngày sau đó, hắn không thể ra khỏi thư viện Bạch Lộ nên cũng không thể gặp nàng. Trong ánh mắt sâu thẳm kia ẩn chứa sự tham lam. Một miếng ngọc lạnh băng như ánh trăng trắng sáng, treo ở thắt lưng hắn, tỏa sáng rực rỡ, nhẹ nhàng đung đưa.

Ban đầu, Hoài Thanh không hiểu tại sao điện hạ lại đột nhiên bảo hắn ta quay về cung tìm ra món đồ trang sức bằng ngọc này. Hắn ta còn nghĩ điện hạ coi món ngọc này là bùa may mắn. Nhưng khi hắn ta đột nhiên nhìn thấy cây trâm trên đầu Khương Nhiêu thì biết bao điều không hiểu trong lòng cũng đều trở nên rõ ràng. Cả hai cùng có màu trắng sáng như ánh trăng, độ sáng bóng và hoa vân gần giống nhau, vừa nhìn là biết ngay được làm từ cùng một miếng ngọc. Không trách được suốt dọc đường, điện hạ luôn để miếng ngọc này ở thắt lưng, không để bất cứ thứ gì che khuất, cứ thế để lộ ra ngoài. Suốt đường hắn cứ khoe khoang, rõ ràng là muốn người đi đường nhìn thấy hắn đang đeo gì.

Dung Đình chậm rãi ngước nhìn cây trâm trên đầu Khương Nhiêu. Trong lòng hắn vừa vui mừng, vừa lo lắng vì những việc vô liêm sỉ bản thân đã làm khi còn nhỏ nên cũng vì thế mà lặng lẽ nảy sinh nỗi bất an kia. Nàng cúi đầu làm sổ sách nên thấp hơn hắn một chút, không thể nhìn thấy rõ mặt nàng. Nhìn một lúc, thân hình thẳng tắp của hắn lại hơi cúi xuống, chống cằm, nghiêng đầu nhìn nàng. Ánh mắt hắn thiếu niên vô cùng cẩn thận, như đang nhìn một báu vật cực kỳ quý giá.

Trong lòng hắn ngày càng cảm thấy hối hận... Lúc tám tuổi hắn có mắt như mù nên mới không nhìn kỹ nàng một lần nào. Cho dù dính đầy bùn đất thì chắc chắn nàng vẫn trông rất xinh đẹp. Thế mà hắn còn đẩy nàng ra tận bốn lần, còn bây giờ thì hắn lại không còn cơ hội nào nữa. Dung Đình thoáng chút buồn bực.

Khương Nhiêu mới lật được vài trang sổ sách, đã cảm thấy nhiệt độ xung quanh mình như nóng lên, giống như bị ai đó nhìn chằm chằm. Nhưng khi nàng ngẩng đầu lên thì tầm mắt của Dung Đình lập tức dời đi. Khương Nhiêu ngạc nhiên: "Sao ngươi lại nằm bò trên bàn rồi?"

Mặt mày Dung Đình không chút gợn sóng, không có chút xấu hổ khi bị bắt gặp, ngược lại chỉ nhẹ nhàng nhíu mày. Vẻ yếu ớt bệnh tật, trong đôi mắt lộ ra vẻ đau đớn.

"Ta đau đầu." Hắn nói.

Dáng vẻ ngoan ngoãn, yếu ớt lại bất lực này… Khiến trong lòng Hoài Thanh lại thở dài một tiếng. Vốn dĩ hắn ta là thái giám trong cung, cũng đã thấy nhiều thủ đoạn tranh sủng của cung phi. Nhưng nhìn Cửu điện hạ bây giờ thì hắn ta vẫn cảm thấy những gì mình từng thấy, vẫn còn quá kém.

Tuy trong lòng thở dài, nhưng hắn ta vẫn kịp thời phụ họa nói: "Cửu Điện hạ dậy từ giờ Dần, không nghỉ ngơi phút nào, có lẽ mệt mỏi nên mới bị đau đầu."

Khương Nhiêu luôn lo lắng cho sức khỏe của Dung Đình, dừng tay khỏi bàn tính: "Có cần đi gặp đại phu không?"

"Không đau lắm đâu." Dung Đình vẫn không rời mắt khỏi nàng.

"Còn vết thương ở chân của ngươi thì sao? Có còn đau không?" Khương Nhiêu căng thẳng nhìn về phía hắn.

Trong mắt Dung Đình thoáng hiện lên vẻ chột dạ. Đến bây giờ, vết thương ở chân hắn gần như lành hoàn toàn, ngoại trừ cưỡi ngựa săn bắn không thể làm thì còn lại không khác gì người bình thường. Nhưng chuyện hai chân hắn hồi phục, trước mắt, ngoài hắn ra, chỉ có duy nhất phụ hoàng hắn biết mà thôi. Nhưng đã bỏ lỡ thời điểm tốt nhất để nói với nàng nên hắn không biết mở lời thế nào.

Sau đó, hắn lại nghĩ đến mỗi lần nàng lo lắng cho vết thương của hắn, là nàng có thể nghĩ đến hắn nhiều thêm một lần, càng khiến Dung Đình không mở miệng được. Dung Đình vẫn đang định chờ đến khi hồi phục đến mức có thể cưỡi ngựa săn bắn mới nói cho nàng biết.

Tuy rằng Hoài Thanh đi theo bên người Dung Đình, nhưng Dung Đình mặc quần áo tắm rửa cũng không cần hạ nhân hầu hạ, nên Hoài Thanh chỉ được thấy dáng vẻ hắn ngồi trên xe lăn. Hơn nữa, Hoài Thanh đã nghe qua tin đồn trong cung, trong cung xôn xao về chuyện hai chân của Cửu điện hạ, đã nghiêm trọng đến mức kim đâm vào, cũng không có cảm giác nào. Hắn ta nghe xong lập tức cảm thấy kinh hãi không thôi, nhẹ nhàng nói: "Tứ cô nương, vết thương của chủ tử vẫn còn nặng lắm."

Dung Đình nhìn sang nơi khác, nói với vẻ mập mờ: "Ngươi không cần quá lo lắng đâu, so với khi ở Nghiệp Thành thì đã tốt hơn nhiều rồi."

Nhưng khi hai câu của chủ tớ bọn họ lọt vào tai Khương Nhiêu, giống như Dung Đình nói vết thương của mình đã tốt hơn nhiều, chỉ để an ủi nàng không cần phải lo lắng quá. Thực ra vẫn còn rất nặng. Trong mắt nàng tràn đầy vẻ thương xót. Nghe thần y nói cơ thể khỏe mạnh thì hồi phục sẽ nhanh hơn nhiều, nhanh nhất, chỉ cần nửa năm đã gần như bình phục cũng không sai lắm.

Khi còn nhỏ, chắc chắn Dung Đình đã chịu đựng rất nhiều khổ sở. Năm đó ở Nghiệp Thành, trước khi gặp nàng, hắn không có cơm ăn cũng không có ai quan tâm, cơ thể yếu đuối nên mới hồi phục chậm chạp. Thật đáng thương!

"Nhưng ta vẫn muốn tìm đại phu cho ngươi." Nàng nói xong, lập tức quay đầu nhìn nha hoàn.

"Không cần." Dung Đình từ chối. Hắn nhân lúc nàng quay đi thì di chuyển cánh tay, điều chỉnh góc độ. Lúc này, hắn mới chịu ngoan ngoãn an phận, gác cằm lên bàn, nâng hàng mi dài lên để nhìn cô nàng rồi nói: "Ta chỉ hơi mệt mà thôi, dựa lên bàn nghỉ một lát là được."

Tuy nói là dựa lên bàn nhưng thực ra là tìm một vị trí dễ dàng để nhìn rõ dung mạo của người đối diện hơn. Dung Đình tiếp tục ngẩng đôi mắt ẩn chứa vẻ lanh lợi kia, chăm chú nhìn nàng.

Đối với Khương Nhiêu mà nói thì với góc nhìn từ trên cao xuống, đã làm giảm bớt vẻ lạnh lùng và tính công kích từ đôi mắt dài hẹp của hắn, thay vào đó là vẻ điềm đạm và đáng yêu tăng lên gấp bội. Giống như khi nàng bế chú chó nhỏ trong sân của tổ phụ, hai tay nâng mặt nó lên rồi gãi cằm nó, khiến chú chó nhỏ nhắm híp đôi mắt lại. Bỗng dưng, lòng bàn tay của Khương Nhiêu lại cảm thấy ngứa ngáy. Nhưng nàng đã kìm nén lại.

Nếu nàng không nhanh chóng làm xong thì đống sổ sách này sẽ không bao giờ xong được. Vừa nãy đệ đệ đến bất ngờ, nàng phải dỗ dành cậu bé nên mới đành tạm gác sổ sách sang một bên. Nhưng ngoài việc phải quản lý sổ sách của cửa hàng lương thực này, nàng còn phải lo liệu sổ sách của một tiệm bạc và một tiệm cầm đồ nữa… Cha nàng đúng là không nói đùa, bảo tìm cho nàng chút việc làm thì quả nhiên là tìm cho nàng rất nhiều chuyện để làm.

"Nhưng nếu đau quá thì nhớ gọi ta nhé." Nàng dặn dò Dung Đình một câu rồi tiếp tục xem sổ sách.

Khương Nhiêu vốn cũng không vội vàng xem sổ sách, định ở nhà chờ Liễu thị bảo các quản gia của từng tiệm mang sổ sách đến cho nàng xem là được, không cần phải đích thân chạy đi một chuyến. Mẫu thân nàng cũng đã nói trước với nàng rằng, dù Liễu thị có thể đã lấy một ít tiền từ doanh thu của tiệm để sử dụng cá nhân nhưng cũng không cần phải tính toán chi li làm gì.

Dù sao khi thuê một người quản lý giúp gia đình nàng điều hành cửa tiệm thì vào dịp lễ Tết, cũng phải tặng quà. Nếu là thân thích có quan hệ huyết thống thì càng không cần phải đuổi cùng viết tận, khiến cả hai nhà đều không vui. Thời niên thiếu, phụ thân nàng quả thật đã được đại bá nàng giúp đỡ rất nhiều. Vì vậy, dù việc sổ sách cửa tiệm có chút mập mờ thì họ vẫn mắt nhắm mắt mở cho qua, cũng coi như là trả ơn thay phụ thân nàng. Năm đó, Khương Tần thị cũng là cô nương được trong nhà nuông chiều nuôi lớn nên với việc mất chút tiền nhỏ, xưa nay cũng không để ý tới.

Khương Nhiêu vốn định nghe lời mẫu thân nàng nói nhưng sau giấc mơ tối qua, nàng không muốn mắt nhắm mắt mở như thế nữa. Trong giấc mơ đêm qua của nàng, Liễu thị tung tin nói xấu sau lưng gia đình nàng ở khắp nơi, nói cha nàng là kẻ vong ơn bội nghĩa. Hôm nay, nghe đệ đệ nàng kể lại những gì Liễu thị đã làm, lòng tốt bị coi như lòng lang sói khiến Khương Nhiêu lại cảm thấy bực mình.

Dù thế nào thì sổ sách của vài cửa hàng cũng phải được tính toán rõ ràng. Nếu sau này nàng bắt gặp Liễu thị nói lung tung nữa thì sẽ thẳng thắn vạch những sổ sách này ra, xem mỗi thứ đã thiếu bao nhiêu, ít nhất Liễu thị cũng phải bồi thường lại số tiền đó. Thế nên, nàng bèn đi thẳng tới cửa tiệm, yêu cầu quản lý cho mình xem sổ sách, tránh để Liễu thị có cơ hội động tay động chân.

Chưởng quầy là người do Liễu thị sắp xếp vào, ban đầu vốn cũng không tình nguyện giao sổ sách ra, đến khi nàng nói đích danh của tổ phụ, ông ta mới bằng lòng đưa ra. Tên chưởng quầy đó do dự như vậy thì chắc chắn bên trong có vấn đề. Nhưng Khương Nhiêu không ngờ tới, vấn đề bên trong lại lớn như vậy.

Trước đây, vì để đại bá nàng và Liễu thị quản lý cửa hàng nên phụ thân nàng đã đồng ý chia ba phần doanh thu cho bọn họ. Nhưng thực tế, sau khi xem xong đống sổ sách này thì lại không biết ba phần tiền kia đã đi đâu. Mọi người đều nói Liễu thị cần kiệm lo toan mọi thứ… Thì ra là loại cần kiệm thế này đây... Nàng lập tức cảm thấy đau đầu không thôi, lông mày khẽ nhíu lại, cầm bút son, khoanh vài nét bên cạnh những mục có vấn đề.

Dung Đình nhìn thấy nàng như vậy thì ánh mắt bỗng trở nên lạnh lẽo như kim châm, lạnh lùng hỏi: "Sổ sách có vấn đề à?"

Khương Nhiêu "ừm" một tiếng: "Có vài khoản chi lớn không rõ ràng lắm." Nàng không muốn nói nhiều về mấy chuyện lông gà vỏ tỏi, chỉ nói: "Ta sẽ điều tra sau."

Nhưng Khương Nhiêu thực sự rất đau đầu về chuyện này. Nàng vốn chỉ muốn bắt được chút sơ hở nhỏ của Liễu thị, bây giờ xem ra, không cẩn thận đã bắt được chuyện lớn rồi... Chuyện này đủ để khiến hai nhà ầm ĩ.

Nhưng nếu thực sự ầm ĩ với Liễu thị thì có thể phải cắt đứt quan hệ với đại phòng. Khi ấy, không biết phụ thân nàng sẽ đau lòng đến mức nào nữa. Cả phủ Ninh An Bá, Khương Tứ gia coi trọng nhất là tình cảm giữa ông ấy và Đại ca mình. Ông ấy coi trọng đến mức ngay cả khi ban đầu tổ phụ vốn thiên vị ông ấy, thì khi còn trẻ, ông ấy vẫn không màng đến phủ Ninh An Bá mà các phòng khác tranh giành đến vỡ đầu, coi nó như củ khoai lang bỏng tay. Chỉ vì ông ấy không muốn làm tổn thương tình cảm giữa mình và Đại ca. Điều này, Khương Nhiêu vẫn luôn biết. Khó xử thật...

Nàng nhẹ nhàng thở dài nhưng chính nàng cũng không biết mình đã cau mày chặt đến mức nào. Hoài Thanh bỗng cảm thấy, ánh mắt của Cửu Điện Hạ nhà hắn ta dần trở nên u ám, gần như lạnh thấu xương. Biểu cảm đó gói gọn trong vài chữ... Có người sắp gặp rắc rối rồi.

...

Quả nhiên. Sau khi ra khỏi cửa hàng lương thực, Hoài Thanh thấy Dung Đình hơi dừng lại. Dung Đình quay đầu nhìn một cái.

Trên mặt hắn đã không còn chút nào dáng vẻ yếu đuối đáng thương lúc trước. Hắn ngồi ngay ngắn trên xe lăn, đôi mắt dài hẹp lạnh lùng liếc nhìn, giọng nói nghe có vẻ lạnh lẽo và trầm thấp vô cùng. Hắn nhẹ nhàng gõ ngón tay, có vẻ như đang đau đầu: "Đưa Trường Hưng theo, đi điều tra gia cảnh của vị phu nhân của đại phòng Khương gia kia và những việc bà ta đã làm trong mấy năm nay."

Trường Hưng là người trước đây Khương Nhiêu đưa vào cung Thọ Hoài, là người có võ nghệ cao cường nhất. Hoài Thanh cẩn thận hỏi: "Chủ tử muốn đối phó với Liễu phu nhân sao?" Giọng điệu của hắn ta mang theo chút lo lắng.

Dung Đình cau mày. Chưởng gia phu nhân tương lai của phủ Ninh An Bá... Dù có thể đối phó nhưng hiện giờ hắn cũng chỉ có thể dùng một số chiêu trò, bởi vì có thể gây hại tới bản thân. Nhưng hắn không muốn bất cứ kẻ nào bắt nạt người hắn muốn bảo vệ. Cho dù chỉ khiến người đó cau mày, hắn cũng cảm thấy... Khó chịu, không được.

"Cứ làm theo lời ta nói đi." Dung Đình nói.