Hồi nhỏ Dung Đình đã gặp phải bọn buôn người một lần. Lúc đó hắn mới tám tuổi, người trong hoàng cung cùng nhau đến khu vực săn bắn, sau đó tất cả mọi người đều trở về nhưng chỉ có hắn là bị cố ý bỏ quên lại nơi đó.
Khu săn bắn nằm gần khu rừng sâu. Rừng sâu là nơi hổ ẩn núp, nơi hổ gầm sói hú. Vào nửa đêm thường có những con dã thú được người nuôi để cho các quý tộc trong hoàng thành bắn giết làm thú vui lui tới, mỗi năm đều nghe nói có dân làng gần đó vô tình lạc vào khu săn bắn sẽ không may bị thú hoang tấn công, thịt nát xương tan.
Hắn nghĩ sẽ có người tới tìm hắn thôi. Một cậu bé tám tuổi lăn lộn trên con đường gập ghềnh, mặt đầy máu bò ra từ trong núi, quả nhiên hắn cũng nhìn thấy bóng người đang chờ hắn bên đường. Hắn cực kỳ vui mừng vì nghĩ đó là người trong hoàng cung đến đưa hắn về. Nhưng đó lại là một sai lầm cực lớn.
Gia Hòa Hoàng hậu đã sắp đặt cho đứa trẻ tám tuổi ấy hai con đường. Một là chết trong rừng sâu, bị thú hoang cắn chết đến tan xương nát thịt, trở thành thức ăn cho thú hoang. Còn con đường khác chính là, dù hắn có bò được ra khỏi khu săn bắn thì cũng sẽ bị bọn buôn người bắt đi, bị bán đến một nơi xa lạ chẳng biết đâu là đâu, không biết sẽ sống chết ra sao.
Nhà bọn buôn người nằm dưới núi, ở ngay ngoại thành. Hắn bị nhốt ở đó hai ngày. Có một đêm, qua lỗ hổng xuyên thấu trên tường, hắn mới biết ở Kim Lăng đang diễn ra lễ hội đèn lồng Nguyên tiêu. Hắn tựa lưng vào tường, cái lạnh của mặt tường thấm vào tận xương. Nhờ cái lỗ hổng nhỏ, hắn có thể nhìn thấy ánh đèn sáng rực trên bầu trời đen tối bên ngoài.
Đêm đó, bọn buôn người đã mang về một tiểu cô nương. Tiểu cô nương đó khoảng năm, sáu tuổi, từ mặt mày cho đến thân thể đều dính đầy bùn đất. Hắn lười xem tiểu cô nương đó trông như thế nào nhưng hắn lại thấy tiểu cô nương đó đang cầm kẹo và một cái túi tiền căng phồng. Hắn đã đói quá lâu rồi.
...
Khương Nhiêu thấy Dung Đình đến thì lập tức đứng dậy, giúp hắn đẩy xe lăn vào. Dung Đình cúi đầu, vẻ mặt rối rắm, có phần tối tăm khó đoán. Thần sắc hắn yếu ớt tựa như một chú chó con rơi xuống nước.
...
Hoài Thanh đứng một bên nhìn thấy thế bèn nghĩ thầm rằng quả nhiên là thế. Cửu Điện hạ vốn có thể tự đẩy xe lăn được, đi đâu cũng không cần người giúp. Thế nhưng, từ khi Tứ cô nương nhìn thấy hắn, hắn lập tức bắt đầu tỏ vẻ như tay mình không còn chút sức lực nào. Trông hắn hoàn toàn khác xa dáng vẻ ở thư viện, một tay điều khiển xe lăn, đi đâu cũng tự tại như đi trên mặt đất bằng phẳng mà từ thần sắc đến hành động đều lộ ra vẻ cần người khác giúp đỡ. Dáng vẻ như tiên tử kết hợp với biểu cảm yếu đuối như vậy... Ai nhìn mà không muốn giúp chứ? Nếu không phải trong lòng hắn ta biết rõ Cửu Điện hạ không cần hắn ta giúp đỡ, thì Hoài Thanh cũng muốn đi tới giúp đỡ ngài ấy rồi.
Trong lòng Hoài Thanh đang cuồn cuộn dâng trào biết bao lời muốn nói, nhưng hắn ta chỉ lại lặng thinh không nói một lời. Hắn ta đi theo sau hai vị chủ tử. May mà dường như Khương Tứ cô nương cũng hiểu rõ tính tình của chủ tử hắn ta, hiểu được khó khăn của những hạ nhân như bọn họ nên chưa bao giờ trách hắn ta phục vụ Cửu Điện hạ không đủ nhanh nhẹn.
...
Rèm buông xuống, khi bước vào trong phòng, Khương Nhiêu đi tới bên cạnh bàn tròn, ngồi bên cạnh Khương Cẩn Hành rồi nói với Dung Đình: "Hôm nay Cửu điện hạ ở thư viện thế nào?"
Dung Đình vẫn đang đắm chìm trong hồi ức, nghe thấy nàng hỏi mình thì mới chầm chậm ngước mắt lên. Cửu Điện hạ... Từ khi trở lại kinh thành, hắn không còn nghe nàng gọi hắn là Đình ca ca nữa. Ánh mắt ảm đạm của hắn lại ẩn chứa vài phần phiền muộn, hắn nhẹ nhàng đáp: "Mọi thứ đều tốt cả."
Với danh tiếng của Yến tiên sinh, những thư sinh khác trong thư viện đều đối xử với hắn rất khách sáo. Trong sự khách sáo đó, thậm chí còn có chút nịnh nọt. Tất cả đều là bọt biển cả thôi. Những ngày bị người người khác giẫm đạp dưới bùn, những kẻ đó còn không chẳng thèm liếc nhìn hắn một cái. Những người không hề đổ thêm dầu vào lửa, không cùng với những người khác giẫm đạp lên hắn thì cũng đã được xem như người tốt rồi. Bây giờ chỉ mới có chút tiếng tăm mà hắn đã đổi lấy được sự nịnh nọt và tâng bốc, đúng là vừa chán chường lại xen lẫn chút buồn cười.
Nhưng hắn vẫn nhớ mãi, người đã kéo hắn ra khỏi đầm lầy tối tăm không thấy ngày mai là ai. Hắn vẫn chỉ mãi nhớ về một người. Dung Đình nhìn về phía Khương Nhiêu. Khương Nhiêu khẽ thở phào nhẹ nhõm, cười tươi rồi nói: "Vậy là tốt rồi, vậy là tốt rồi."
Nàng giỏi nhất là dùng tiền bạc để mua chuộc nhân tình nên cả người đều toát lên mùi tiền. Nhưng dùng tiền mua chuộc lòng người không phải là kế lâu dài, cũng không phải rằng ở nơi đâu cũng làm thế được. Tuy không thể làm thế nhưng ở trong thư viện Bạch Lộ của Yến bá phụ thì vẫn được. Do đó nàng có hơi lo lắng vô cớ, lo rằng hắn sẽ bị người khác bắt nạt. Nhưng nghĩ kỹ lại thì không thể như thế được, đó là thư viện của Yến bá phụ, hắn lại là đệ tử thân cận của ông ấy, sao có thể bị bắt nạt trong thư viện của ông ấy được.
Ánh mắt của Dung Đình tinh tế lướt qua khuôn mặt của Khương Nhiêu. Từng chút một, dần dần khớp với hình ảnh tiểu cô nương lấm lem ở trong ký ức. Hắn tự nhận mình không phải là người tốt, từ trong xương tủy hắn đã là một kẻ ác nhưng hắn chưa bao giờ vì điều này mà thấy xấu hổ chút nào. Hắn sinh ra đã như vậy mà số phận cũng đã định sẵn như thế.
Nhưng lúc đó hắn không biết tiểu cô nương đó là nàng. Từ lúc tám tuổi hắn đã muốn sống sót nên hắn không cần đắn đo phải dùng bất cứ thủ đoạn nào hay phải làm tổn thương người nào cả. Nếu biết trước là nàng thì hắn nhất định sẽ không cướp đoạt bất cứ thứ gì của nàng. Lần đầu tiên, Dung Đình cảm thấy áy náy khó chịu vì việc ác mà mình đã làm, bởi vì hắn không thể quay lại quá khứ mà hối hận được.
Hắn không để tâm quá nhiều đến lần bị bắt cóc đó, từ nhỏ đến lớn, những lần suýt mất mạng như thế đã quá nhiều rồi. Nhưng nếu hồi tưởng lại thì ký ức khi đó vẫn rất rõ ràng. Đêm đó sau khi bị bắt vào, tiểu cô nương đó lại không giống những đứa trẻ khác, vừa vào đã bật khóc mà nàng lại rất bình tĩnh hơn nhiều đứa trẻ lớn tuổi hơn nàng. Thậm chí, nàng đi khắp phòng như đang tìm cách ra ngoài.
Nhưng sau đó nước mắt của nàng cũng không ít hơn là bao. Khi hắn cướp kẹo của nàng, nàng đã bật khóc dữ dội, khi hắn cướp cây trâm của nàng, Khương Nhiêu lập tức ngồi bệt xuống đất, tóc tai rối bù, khóc òa lên, nước mắt chảy đầy mặt, làm bùn đất trên mặt chảy thành vệt dài. Lúc đó, hắn cảm thấy nàng rất ồn ào nhưng giờ thì hắn lại cảm thấy đau lòng.
Sau đó, có lẽ vì nàng đã khóc quá lâu, khóc mệt rồi nên chỉ thút tha thút thít rồi ngủ thiếp đi. Có lẽ vì quá sợ hãi nên ngủ mới được một lúc, nàng đã lăn đến bên cạnh hắn, ôm lấy hắn để sưởi ấm. Vì thấy vướng víu nên hắn đã đẩy nàng ra. Nhưng không lâu sau đó, nàng lại sáp vào tiếp rồi ôm lấy hắn, hoảng sợ gọi cha mẹ. Cơ thể tiểu cô
Chiết Khương