Chiết Khương

Chương 63

Sau khi mẫu thân rời đi, người bầu bạn bên cạnh ông ấy nhiều nhất đó là Đại ca.

Bây giờ nhớ lại tình nghĩa huynh đệ thuở thiếu thời, ông ấy vẫn cảm thấy quý tình nghĩa năm xưa. Nhưng có một số việc đã giẫm vào giới hạn cuối cùng của ông ấy.

Khương Tứ gia nghiêm nghị lên tiếng: “Dù Đại tẩu không quen cũng không nên lôi chuyện bắt cóc năm đó ra nói đùa.”

Năm đó trong hội đèn lồng, dù bên cạnh nữ nhi có rất nhiều người hầu đi theo nhưng vẫn bị bắt cóc, cho thấy đó không phải trùng hợp mà là vì có người động tay động chân. Nhưng ông ấy đã điều tra tận nửa năm mà không có bất kỳ manh mối nào cả, khiến ông ấy cứ mãi lo sợ, không được an lòng. Ông ấy sợ sẽ xảy ra chuyện bất trắc một lần nữa, vì vậy mới dứt khoát rời khỏi Kim Lăng.

Người thủ ác sau màn sợ ông ấy sẽ kế thừa tước vị của phủ Ninh An Bá, ông ấy có thể từ bỏ tước vị vì nữ nhi của mình nhưng không thể dung thứ cho kẻ nào tổn thương nữ nhi.

Sắc mặt Khương Đại gia trở nên xấu hổ, ông ta khó xử nói: “Ta sẽ dạy dỗ lại thê tử của mình.”

Sau khi chia ra, Khương Tần thị lắc đầu bảo: “Hồi trước Liễu thị chủ động đòi quản lý cửa hàng thì rất sốt ruột, phải đòi ngay bằng được, bây giờ chúng ta đã về, đòi lại cửa hàng thì không chịu trả cho chúng ta, còn bảo sợ tổn thương tình cảm huynh đệ của các người. Trong tẩu ấy chẳng giống chủ mẫu của cả gia tộc gì cả.”

Khương Tứ gia thở dài: “Không thể đổ thừa cho Đại ca được. Ngày xưa mẫu thân của bọn ta mất sớm, là một tay mẹ kế sắp xếp hôn sự cho Đại ca. Tuy xuất thân của Liễu thị rất xứng với Đại ca nhưng nhân phẩm thì…”

Khương Tứ gia không nói tiếp nữa.

Khương Tần thị biết hai huynh đệ họ rất cực khổ vì đã mất mẹ từ nhỏ, vì vậy mới nắm tay ông ấy vỗ về.

Lão bá gia tục huyền với Lưu phu nhân, Lưu phu nhân là người không dễ đối phó, may thay bà ấy không có con nên cũng bớt đi rất nhiều phiền phức.

Bà ấy nắm tay của trượng phu, khẽ hỏi: “Lão gia, lần này chúng ta quay về Kim Lăng, chàng vẫn không muốn trở thành gia chủ hay sao?”

Khương Tứ gia dứt khoát lắc đầu: “Ta chỉ muốn sống ở nhà mình thôi.”



Khương Cẩn Hành không những tố cáo mà còn được tổ phụ xoa bụng, dỗ dành hồi lâu mới thỏa mãn đi ra ngoài.

Cậu bé không biết cuối cùng tổ phụ dỗ dành cậu bé hay cậu bé mới là người dỗ tổ phụ nữa. Lúc nãy tổ phụ đã làm chỗ dựa cho Khương Cẩn Hành, mắng Đại nương, dỗ cậu bé vui vẻ nên cậu bé cũng muốn tổ phụ được vui, vì vậy đã phồng hai má phúng phính của mình, còn làm mặt xấu, còn dâng tặng bụng nhỏ tròn vo sợ nhột ra cho tổ phụ xoa nắn tùy thích.

Dỗ người già vui vẻ thật sự rất khó.

Cuối cùng đợi đến khi tổ phụ vui vẻ, Khương Cẩn Hành mới lót tót đi ra ngoài, chạy về phía nội viện nhà mình.

“Cha, mẹ.” Khương Cẩn Hành bò lên trên ghế, căng thẳng hỏi cha mẹ của mình: “Chuyện a tỷ bị bắt cóc khi còn bé là thế nào vậy ạ?”

Tại sao không ai nói với cậu bé hết vậy?

“Vào lúc a tỷ của con sáu tuổi, trong hội đèn lồng, a tỷ của con bị lạc giữa dòng người, sau đó mới bị kẻ xấu bắt cóc. May mắn là ba hôm sau a tỷ của con đã được tìm thấy.” Khương Tần thị không hề nói rõ ràng chi tiết với nhi tử còn nhỏ tuổi, bà ấy chỉ bảo rằng: “Khi đó a tỷ của con bị dọa sợ, nên sau đó cha mẹ không nhắc việc này nữa.”

“Bây giờ a tỷ đang ở đâu?” Thấy hai người nói quá ít, Khương Cẩn Hành càng căng thẳng hơn.

Khương Tần thị gọi nha hoàn đến hỏi rồi mới trả lời cậu bé: “A tỷ của con đang ở tiệm lương thực bên cạnh sông Tần Hoài.”



Ráng chiều đỏ rực cả chân trời.

Khương Cẩn Hành hùng hổ đi ra bờ sông Tần Hoài, bắt gặp Khương Nhiêu đang lật xem sổ sách trong căn phòng nhỏ ở nội viện của tiệm lương thực. Cậu bé chạy đến nắm lấy tay nàng, sau đó áp lên má mình rồi cọ cọ. Sau đó cậu bé mới thở phào một hơi.

Khương Cẩn Hành buông tay Khương Nhiêu ra, ngoan ngoãn leo lên băng ghế ngồi cạnh nàng, ngắm nhìn tỷ tỷ lật xem sổ sách, cậu bé bỗng yên tâm khó tả.

Đợi đến khi Khương Nhiêu xem sổ sách xong, Khương Cẩn Hành mới lấy một cuộn giấy ra khỏi ngực mình rồi trải ra bàn, bày trước mặt nàng.

Khương Nhiêu cúi đầu, thoáng nhìn tờ giấy mà Khương Cẩn Hành mang đến, không hiểu gì hết: “Tại sao đệ mang địa đồ Kim Lăng cho ta xem thế?”

“A tỷ nhìn kỹ chỗ này đi.” Khương Cẩn Hành nghiêm túc lên tiếng.

Cậu bé cứ nghĩ mà sợ. Thì ra suýt nữa cậu đã mất tỷ tỷ rồi. Tuy giọng nói của cậu bé vẫn còn bập bẹ nhưng bây giờ vô cùng rõ ràng: “Sau này a tỷ phải xem địa đồ nhiều hơn, đừng có đọc đống thoại bản vô bổ kia nữa, cũng không được lạc đường.”

Mẫu thân nói a tỷ bị dọa sợ, tốt nhất cậu bé không nên nhắc lại việc này, có điều cậu bé lo lắng lúc mình chểnh mảng thì a tỷ lại lạc đường nữa thì sao.

“Nhớ phải luôn xem kỹ địa đồ, mỗi ngày đều xem, khắc ghi địa đồ vào lòng.” Khương Cẩn Hành lặp lại lần nữa.

Giọng điệu của Khương Cẩn Hành lúc này giống hệt mấy lão tiên sinh ở trên học đường, chỉ thiếu mỗi cây thước tre trong tay nữa thôi. Lời nói đầy chân thành, vô cùng nghiêm túc.

Khương Nhiêu nhận ra đệ đệ của mình hơi khác thường.

Cả nhà họ vừa về Kim Lăng được mấy hôm, phủ Ninh An Bá vẫn còn mới mẻ đối với Khương Cẩn Hành. Đáng lẽ lúc này cậu bé nên chạy chơi khắp nơi, chưa chán mới đúng. Tự nhiên mới ra ngoài một chuyến giờ lại đến tìm nàng, còn mang theo cả địa đồ Kim Lăng, cứ dặn đi dặn lại bảo nàng đừng lạc đường.

Khương Nhiêu nghiêm túc suy nghĩ giây lát rồi nhớ đến một việc. Khương Nhiêu thử thăm dò: “Có phải đệ đã… Biết chuyện ta bị bắt cóc khi còn bé đúng không?”

Khương Cẩn Hành nhẹ nhàng gật đầy, khẽ “hmm” thành tiếng bằng giọng mũi. Cậu bé bẹp miệng, nước mắt đọng lại trong mắt. Bảo bối ôm lấy tay Khương Nhiêu cọ lấy cọ để, bập bẹ nói đầy tàn nhẫn: “Ta muốn đánh chết đám buôn người đáng ghét kia.”

Thì ra cậu bé đã biết việc này…

Khương Nhiêu vẫn còn nhớ chuyện mình bị bắt cóc vào năm sáu tuổi nhưng nàng không muốn nhớ lại.

Lúc này Minh Thược tiến vào rồi bẩm báo: “Cô nương, Cửu Điện hạ muốn tìm người, người có cho ngài ấy vào không ạ?”

“Cho hắn vào đi.”

Khương Nhiêu thoáng nhìn sắc trời, thầm đoán đã đến giờ thư viện Bạch Lộc tan học rồi. Nàng quay đầu nhìn Khương Cẩn Hành, xoa đầu cậu bé rồi bảo: “Chuyện ta bị bắt cóc đã là chuyện của sáu, bảy năm về trước. Nhiều năm trôi qua lắm rồi, mọi chuyện cũng đã ổn.”

Đôi mắt Khương Cẩn Hành vẫn đỏ ngầu.

Khương Nhiêu ngắm nhìn gương mặt non nớt của đệ đệ, nhớ lại lúc mình bị bắt cóc cũng xê xích tuổi với cậu bé hiện giờ, vì vậy nàng bỗng cảm thấy không yên tâm bèn dặn dò đệ đệ: “Sau này đệ không được chạy trốn nha hoàn và gã sai vặt nữa, bởi nếu một mình chuồn ra ngoài chơi rất dễ bị kẻ xấu bắt cóc.”



Vào hội đèn lòng năm đó, Khương Nhiêu không nhớ mình bị nha hoàn tách ra khỏi cha mẹ như thế nào, tại sao nha hoàn bên cạnh mình không còn người nào cả.

Nàng chỉ nhớ mình đang ở bên bờ sông, cầm một cái túi đầy kẹo. Nàng ngậm kẹo, ngắm nhìn ánh đèn giăng đầy trên sông, thì bỗng có người từ phía bịt miệng mũi nàng lại, đợi khi nàng hôn mê bất tỉnh bèn bế nàng đi.

Giữa chừng Khương Nhiêu tỉnh dậy, vùng vẫy ra khỏi vòng tay của kẻ buôn người rồi định chạy trốn. Nhưng vì tác dụng còn sót lại của thuốc mê khiến cảnh vật ở trước mặt nàng chồng chéo lên nhau.

Rừng núi hoang vu, cảnh sắc xung quanh tối đen như mực, Khương Nhiêu vấp phải nhánh cây, ngã vào vũng bùn. Tiểu Khương Nhiêu sáu tuổi nên vẫn còn nhẹ tênh, người trưởng thành chỉ cần một tay đã dễ dàng xách nàng lên.

Kẻ buôn người xách cổ áo Tiểu Khương Nhiêu chỉ bằng một tay, kéo nàng dính đầy bùn đất trên mặt mũi và cả người ra khỏi vũng bùn, nhẹ nhàng như nhổ một củ cải nhỏ ra khỏi đất vậy.

Bọn họ xách củ cải nhỏ Khương Nhiêu dính đầy bùn ra khỏi thành, ném vào một căn phòng cũ nát, sau đó khóa cửa lại. Trong phòng còn vài đứa trẻ khác, cả căn phòng chỉ toàn tiếng khóc sụt sùi khàn khàn của trẻ con sau khi thấm mệt, bọn họ co người lại, tựa sát vào nhau, run lên cầm cập.

Chỉ có một bé trai duy nhất dựa vào tường, không tụ lại với những đứa trẻ khác, trông khác biệt hoàn toàn. Cũng chỉ có cậu bé đó không khóc thôi.

Cả gương mặt của cậu bé chỉ toàn là máu, dường như cậu bé bị thương nên tiếng hít thở vô cùng nặng nề. Toàn bộ gương mặt của cậu bé dính đầy máu, ánh trăng rất mờ, nàng không thấy rõ tướng mạo người đó ra sao. Chỉ cảm nhận được ánh mắt của đối phương vô cùng hung dữ, ánh mắt lúc cậu bé ngước lên nhìn nàng khi nghe thấy tiếng động dường như mang theo mùi máu tanh.

Đám buôn người vừa gặp cậu bé đã mắng mỏ một câu, sau đó đưa nàng vào trong rồi khóa cửa lại, tiếng bước chân bên ngoài dần xa.

Khương Nhiêu nghĩ cách cả buổi nhưng vẫn không trốn thoát được, thế là tuyệt vọng bật khóc nức nở. Bỗng nhiên tiếng sột soạt vang lên sau lưng.

Cậu bé dựa vào tường, không hề nhúc nhích hay cử động gì lại đột ngột đi về phía nàng. Nàng cho rằng cậu bé muốn lại đây cùng khóc với mình. Ai ngờ cậu bé lại đến giành kẹo trong tay nàng. Cả túi kẹo đều bị người ta cướp hết!

Nhưng dường như đối phương rất đói, bởi vì kẹo trong túi của Khương Nhiêu đều dính bùn bẩn cả rồi, thế mà cậu bé vẫn ăn được. Dù nàng cũng đói nhưng khi nhìn thấy có người đói hơn cả mình, nàng vẫn lau nước mắt, san sẻ cho cậu bé phần kẹo còn lại của mình.

Không ngờ sau khi đối phương ăn kẹo của nàng xong còn cướp mất cây trâm của nàng. Hu hu hu! Tại sao người này xấu thế?

….

Khương Nhiêu không muốn nhớ lại lúc đó nàng đã khóc thế nào.



Cậu bé cướp mất cây trâm của nàng, tìm tảng đá mài cây trâm thành vũ khí sắc bén.

Đợi đến hôm sau khi bọn bắt cóc mở cửa ra xem bọn họ thế nào, cậu bé bèn yếu ớt ôm bụng la đau, muốn người bế. Đợi đến khi kẻ buôn người quay sang nhìn cậu bé, ánh mắt cậu bé bỗng đầy hung ác, đâm thẳng vào cổ họng của kẻ buôn người.

Kẻ buôn người phản kháng bèn bóp cổ cậu bé, gã dùng sức mạnh đến nổi tay nổi đầy gân xanh nhưng cậu bé nhất quyết không chịu buông tay. Cho đến khi kẻ buôn người tắt thở, đôi tay trượt xuống.

Cậu bé đó mới từ từ thả cây trâm dính đầy máu tươi ra. Cảnh tượng đó là bóng ma mãi mãi in vết trong lòng Khương Nhiêu.

Nhưng kẻ buôn người chết rồi, nàng có thể về nhà. Nếu xét về khía cạnh nào đó, cậu bé đáng sợ tột cùng lúc ấy đã cứu nàng một mạng.

Khương Nhiêu nói với Khương Cẩn Hành: “Đệ nhất định phải cẩn thận đấy, thường thì mười người bị bắt cóc thì chắc chắn chín người không trốn thoát được. Khi ấy ta may mắn gặp được… Cậu bé dũng cảm năm nào…”

Nhưng cũng là cậu bé đáng sợ nhất mà ta từng gặp… Khương Nhiêu âm thầm bổ sung.

Sau đó nàng thấy đệ đệ bỗng dời mắt về phía cửa. Khương Nhiêu cũng nhìn theo ánh mắt của đệ đệ thì thấy… Xe lăn của Dung Đình đã ở cạnh cửa từ bao giờ.

Lúc này hắn nhìn về phía nàng với ánh mắt vô cùng kỳ lạ.