Chiết Khương

Chương 62

Khương Đại gia chưa kịp trả lời Liễu thị thì bỗng nhiên mấy nắm bùn từ bụi cỏ bên cạnh vọt ra, liên tục quăng về phía họ như mưa rơi.

Bùn được ném về phía váy của Liễu thị, bà ta la ó chói tai rồi nhảy dựng lên, nhìn vào bụi cỏ rồi hoảng hốt hô: “Ai ở trong đó?”

Đây là hậu viện của phủ Ninh An Bá, sau khi đi qua đại sảnh và hành lang sẽ tới một cái đình nhỏ phía sau. Khương Đại gia và Liễu thị vừa rời khỏi chỗ Khương Tứ gia, đi ngang qua đây.

Bọn họ ở cách Tứ phòng rất xa, xung quanh vắng lặng, Liễu thị không nhịn được lửa giận nghẹn ứ trong lòng nên mới trút giận vài câu. Ai ngờ ở đây có người, bà ta nghĩ đến việc người ta đã nghe hết những gì bà ta vừa nói thì bỗng ớn lạnh, sởn cả gai óc. Bà ta nói với nha hoàn và gã sai vặt bên cạnh: “Mau đi xem xem ai ở bên đó.”

Nha hoàn và gã sai vặt vạch bụi cỏ ra. Một cơ thể mập mạp, tròn vo co ro ở góc tường, nằm rạp dưới đất. Nha hoàn và gã sai vặt bèn bẩm báo: “Dạ bẩm, là Lục thiếu gia ạ.”

Liễu thị kinh ngạc: “Tại sao nó lại ở đó.”

“Dạ bẩm Lục thiếu gia mắc kẹt… Kẹt trong chuồng chó rồi ạ.”

Khương Cẩn Hành không rên lấy một tiếng, đôi mắt to tròn và sáng bừng như mắt chó con trợn trừng nhìn chằm chằm Liễu thị, lửa giận cháy ngùn ngụt, như muốn lao ra cắn người. Có điều lúc này cậu bé bị mắc kẹt bên trong chuồng chó, không động đậy được, không có cách nào cắn người ta.

Vô cùng mất mặt. Mất mặt quá!

Khương Cẩn Hành chào đời chưa đầy một tuổi đã bị đưa ra khỏi Kim Lăng, cho đến tận lúc bảy tuổi mới về, nên cậu bé không có ký ức về những ngày tháng sống ở phủ Ninh An Bá. Nhưng trời sinh cậu bé rất to gan, sau khi quay về thì không sợ người lạ, ngày nào cũng chạy vòng quanh phủ Ninh An Bá ngắm nghía từng ngóc ngách, như chó con đánh dấu lãnh thổ của mình, để lại dấu chân khắp mọi nơi.

Hôm nay nhân lúc cha mẹ nói chuyện cùng Đại bá và Đại nương, Khương Cẩn Hành mới tránh khỏi nha hoàn và gã sai vặt và chuồn đến nơi này, ngồi xổm dưới góc tường, nhìn chằm chằm chuồng chó hồi lâu. Nhìn mãi. Nhìn mãi. Dường như có ma lực nào đó thúc đẩy cậu bé chui vào chuồng chó.

Sau đó, hôm nay Khương Cẩn Hành bảy tuổi đã ngộ ra một đại lý. Không phải chó nơi nào cũng có cùng kích thước với nhau. Tương tự không phải tất cả chuồng chó trên đời này cũng đều có cùng kích cỡ. Chỉ có cậu bé, dù ở Nghiệp thành hay Kim Lăng thì cậu bé vẫn ăn nhiều, cái bụng tròn vo của cậu bé vẫn y như vậy, chưa từng thay đổi. Hu hu hu, thế giới này quá tàn khốc.

Ban đầu Khương Cẩn Hành không muốn phát ra âm thanh, không muốn ai phát hiện ra mình cả, đợi khi mình bị bỏ đói một hai canh giờ thì sẽ chui ra được thôi. Vì vậy lúc Đại bá nương đi ngang qua đây, cậu bé mới không lên tiếng.

Nhưng khi nghe Liễu thị nguyền rủa tỷ tỷ của cậu bé quản lý cửa hàng sẽ lỗ vốn, cậu bé bắt đầu sử dụng hai cánh tay còn cử động được và vo bùn đất thành từng cục. Đến khi Khương Cẩn Hành nghe Liễu thị nói rất tiếc khi tỷ tỷ trốn thoát khỏi bọn bắt cóc, cậu bé mới bắt đầu ném hết số bùn vừa vo vào người bà ta.

Dù lúc này bụi cỏ bị vạch ra, cậu bé bị bắt quả tang ném bùn vào người lớn nhưng tiểu bá vương vẫn không hề sợ hãi khi làm sai, bởi vì bây giờ cậu bé không có gì phải sợ cả. Không những vậy, Khương Cẩn Hành còn thẳng tay ném vóc bùn lên mặt Liễu thị khi bị người người vây xem.

Nhưng cuối cùng nha hoàn bên trái đã kéo cánh tay trái, gã sai vặt bên phải kéo cánh tay phải của cậu bé, khiến cậu bé trở thành chú heo con nằm chờ trên giá nướng, bị lôi ra khỏi chuồng chó. Tay Khương Cẩn Hành dính đầy bùn đất đen nhánh, lưu lại chứng cứ gây án vừa rồi.

Khương Đại gia nhìn mặt của Khương Cẩn Hành, không khỏi cảm thấy đau đầu. Đây đúng là tiểu nhi tử của nhà Tứ đệ.

Vì bọn họ sơ suất phút chốc nên Khương Cẩn Hành đã vùng ra khỏi tay của nha hoàn và gã sai vặt sau khi bị lôi ra khỏi chuồng chó, sau đó chạy đi. Liễu thị không đề phòng nên bị đụng ngã trên mặt đất, trên váy lại có thêm hai dấu tay màu đen.

“Đại nương là người xấu!” Khương Cẩn Hành không biết nên diễn tả sự tức giận hừng hực trong lòng lúc này như thế nào, vì vốn từ quá ít khiến cậu bé nghẹn đến mức ngột ngạt, càng kìm nén càng tức giận, hứ vài tiếng rồi nói: “Người đền tiền, cả nhà người mới đền tiền! Không có tiền tiêu! Con của người có thể bị đám buôn người bắt cóc!”

Khương Cẩn Hành nghĩ mãi mà không thể tin được, vừa rồi Đại bá và Đại nương còn khen ngợi tỷ tỷ cậu bé trổ mã xinh đẹp ở trước mặt cha và mẹ của cậu bé, thế mà vừa quay lưng đi đã nói những lời khó nghe đến vậy. Cậu bé vừa đánh bà ta vừa khóc lóc nức nở: “Tỷ tỷ của con không gặp bọn bắt cóc, không gặp lần nào, cả đời cũng không gặp được.”

Liễu thị cản những cú đánh từ cậu bé, ui da ui da liên tục, bà ta gọi Khương Đại gia và đám nha hoàn, sai vặt bên cạnh: “Các người đứng đực ra đó làm gì, mau kéo nó ra đi!”

Khương Cẩn Hành được Khương Đại gia bế lên. Khương Đại gia thoáng lảo đảo vì trọng lượng của cậu bé, nhờ vậy đã tạo cơ hội cho cậu bé đạp lên người Liễu thị một cái. Liễu thị hoàn toàn mất hết dáng vẻ đoan trang trước đó, bà ta từ từ đứng dậy, giơ bàn tay lên định tát Khương Cẩn Hành.

Khương Đại gia thấy vậy bèn nắm cổ tay bà ta lại: “Nàng đừng so đo với một đứa trẻ.” Ông ta nghiêm túc nói: “Nếu việc này đến tai lão thái gia, người bị trách tội là nàng đấy.”

Liễu thị biết mình đuối lý, dù cơn giận đã xộc lên tận óc nhưng bà ta vẫn từ từ thả tay xuống.

Khương Đại gia vỗ về Khương Cẩn Hành ở trong lòng ông ta: “Cẩn ca nhi, con đừng nóng mà, vừa rồi Đại nương của con không nói tỷ tỷ con sẽ đền tiền, cũng không nói tỷ tỷ của con bị người ta bắt cóc.”

Khương Cẩn Hành nhân lúc Khương Đại gia không chú ý, bèn bôi bùn trên tay vào quần áo trên người ông ta. Mắt thấy bùn đất trên cánh tay và bàn tay sắp được lau sạch. Khương Đại gia thấy cả người sạch sẽ của mình đều dính bẩn thì nhíu mày, lập tức thả cậu bé xuống.

Ông ta còn tưởng một thằng nhóc bảy tuổi miệng còn hôi sữa, chưa phân biệt được đúng sai phải trái, vì vậy mới ra sức dỗ dành lừa gạt cậu bé: “Đại nương của con nói đúng lắm, Đại nương chỉ lo lắng tỷ tỷ của con thua lỗ, chơi không vui, còn cảm thấy may mắn vì tỷ tỷ của con đã được tìm thấy vào lúc sáu tuổi.”

Trước giờ Khương Cẩn Hành chưa từng nghe nói chuyện Khương Nhiêu bị bắt cóc, bây giờ biết được mình suýt thì không có tỷ tỷ, thế là nước mắt rơi ào ào như mưa. Khương Đại gia vội vã lau nước mắt cho cậu bé, sau đó thoáng nhìn Liễu thị, ý bảo bà ta mau tới dỗ cậu bé.

Liễu thị ngầm hiểu, móc khăn tay ra định lau nước mắt cho cậu bé. Ai ngờ Khương Cẩn Hành không cần khăn của bà ta, tự tay lau nước mắt cho mình, sau đó quen thói lau lên người Khương Đại gia. Khương Đại gia lại sầm mặt.

Có điều khi thấy dường như hai người đã vỗ về cậu bé thành công, ông ta yên tâm hơn hẳn, bèn vỗ vào lưng của cậu bé rồi nhẹ giọng dụ dỗ: “Con về đừng nói chuyện này cho cha mẹ biết, Đại bá cũng không mách chuyện con chui vào chuồng chó với cha mẹ của con, con thấy được không?”

Ánh mắt Khương Cẩn Hành khẽ thay đổi, cậu bé cúi đầu, lau sạch sẽ nước mắt và nước mũi vào ống tay áo đang chìa ra của Khương Đại gia, cúi đầu như cún con, trông có vẻ như đang gật đầu.

Khương Đại gia cho rằng mình dỗ dành con nhà người ta xong rồi nên hoàn toàn yên tâm. Khương Cẩn Hành lau mặt sạch sẽ bèn ngẩng gương mặt phúng phính trắng nõn lên, vắt chân lên cổ chạy đi: “Con muốn đi tìm tổ phụ!”

Sắc mặt của hai phu thê Khương Đại gia đồng loạt thay đổi! Tiểu tử này đi mách lẻo là cái chắc.



Trước giờ Khương Cẩn Hành không hiểu hết về cụm tám chữ “trước mặt một kiểu, sau lưng một kiểu”.

Nhưng sau khi bị Dung Tu Trúc hố một lần, sau đó cha mẹ đã nói cho cậu bé biết rằng người trong nhà không cho cậu bé ăn kẹo là bởi vì cậu bé đang thay răng, Dung Tu Trúc biết rõ cậu bé thay răng mà còn cho cậu bé ăn kẹo, đó không phải lòng tốt mà là mua chuộc.

Khương Cẩn Hành còn tưởng mình đã giúp đại ca ca tốt bụng, người đó cũng đối xử tốt và hợp ý với mình, nhưng thật ra người ta chỉ nhắm vào tiền tài nhà cậu bé, muốn cưới tỷ tỷ của cậu bé. Khương Cẩn Hành giúp hắn ta là chỉa khuỷu tay ra bên ngoài, là một việc vô cùng ngu ngốc.

Bây giờ Đại bá lại muốn dùng việc giữ kín bí mật cậu bé chui vào chuồng chó để dụ dỗ cậu bé. Nhưng cậu bé không bao giờ chỉa khuỷu tay ra ngoài nữa. Những gì cậu bé nghe được lúc mình ở trong chuồng chó mới chính là thật. Đại bá không hề có lòng tốt. Mà là lấy lòng. Đại nương còn ngấm ngầm nguyền rủa sau lưng tỷ tỷ cậu bé!

Khinh thường người đệ đệ này chết rồi à?

Khương Cẩn Hành chạy còn nhanh hơn chó, đám nha hoàn và sai vặt đều không tóm được cậu bé, cậu bé dễ dàng chạy thẳng đến sân của tổ phụ.

...

Lão Bá gia của phủ Ninh An Bá luôn thiên vị Tứ phòng, vừa nghe tôn tử mũm mĩm khóc lóc, kể lể một hồi thì nổi giận, gọi cả nhà của Đại nhi tử đến mắng xối xả.

Khương Đại gia và Liễu thị cố gắng nghĩ cách giải thích cho quần áo lấm lem đầy bùn đất của mình, đổ hết mọi sai lầm lên đầu đứa trẻ. Bọn họ bảo lời con nít không đáng tin, đừng nghe cậu bé nói lung tung.

Đối với những chuyện chưa biết đúng sai phải trái này, tất nhiên lão Bá gia sẽ tin người mà ông thiên vị rồi. Ông vẫn cảm thấy tiểu nhi tử Khương Hành Chu mới là đứa con xuất sắc nhất trong nhà, có hy vọng kéo dài vinh quang của cả gia tộc trong số những nhi tử của ông. Vậy mà tiểu nhi tử này lại là đứa khó đỡ nhất trong đám nhi tử nhà ông, hoàn toàn không có ý định quản lý chèo chống nhà cửa, chỉ muốn phụ tá Đại ca của mình. Sáu năm trước, lão Tứ còn bỏ trốn khỏi gia đình, dù lão Bá gia có thiên vị hay yêu thương nhi tử này đến đâu chăng nữa thì cũng tức giận.

Nhưng cuối cùng phần yêu thương trong lòng ông vẫn nhiều hơn. Bây giờ tiểu nhi tử vừa mới về nhà thì đã bị triệu kiến vào cung vẽ tranh cho Chiêu Vũ Đế. Mới về được một hôm, lão Tứ đã nhận được ban thưởng từ Hoàng đế, vinh dự đến nhường nào.

Vì cán cân trong lòng lão Bá gia nghiêng về phía Tứ phòng nên tất nhiên ông sẽ phạt Liễu thị. Lão Bá gia lấy lý do Liễu thị làm tổn hại sự hòa thuận trong gia tộc, vì vậy đã phạt bà ta phân rõ người làm, hàng hóa của tất cả cửa hàng trong vòng ba ngày, sau đó trả hết số cửa hàng đó lại cho Tứ phòng. Còn bảo bà ta trả cửa hàng lại xong thì đến từ đường, đối diện với bài vị của các liệt tổ liệt tông và chép mười lần gia quy.

Dù Liễu thị có không vui đến đâu đi chăng nữa cũng không dám phát tác trước mặt lão Bá gia. Bà ta âm thầm nghiến răng, ước gì có thể thấy cảnh các cửa hàng lụn bại trong tay Khương Nhiêu ngay lập tức.

Chỉ chốc lát sau, Khương Tứ gia nghe nói đã xảy ra chuyện bèn cùng Khương Tần thị đến đây hỏi thăm tình hình.

Khương Đại gia đang ra khỏi chỗ ở của lão Bá gia, vừa thấy Tứ đệ và đệ muội đến nơi bèn dừng bước. Ông ta bảo: “Chuyện hôm nay là lỗi của Tú Nương.” Giọng nói đầy áy náy.

“Tú Nương đã tốn rất nhiều tâm huyết mới quản lý tốt những cửa hàng đó, bây giờ bất thình lình bảo nàng ấy đừng quản nữa nên nàng ấy không quen, nói năng hơi nặng lời một tí, các người đừng oán trách nàng ấy.”

Khương Tứ gia luôn tôn trọng Đại ca này của mình.