Chiêu Vũ Đế thấy ngoại hình của Gia Hòa Hoàng hậu quả thật tiều tụy, sắc mặt khó coi như Dung Đình nói bèn an ủi một câu: "Trẫm cũng nóng lòng giống nàng, cũng rất hận hung thủ kia. Chờ đến khi tra ra hung thủ muốn hại hài tử của chúng ta là ai, trẫm nhất định sẽ lột da rút gân, trừng phạt nặng nề kẻ đó ngay trước mặt nàng."
Nụ cười của Gia Hòa Hoàng hậu cứng đờ lại. Trong nụ cười cay đắng mang theo một chút sợ hãi. Lột da rút gân... Trừng phạt nặng nề... Không được, bà ta nhất định sẽ không để Hoàng đế phát hiện là bà ta làm.
"Đa tạ phụ hoàng." Dung Đình cảm ơn Chiêu Vũ Đế, nhìn Gia Hòa Hoàng hậu, chậm rãi mỉm cười: "Mẫu hậu phải bảo trọng thân thể nhé."
Trong lời nói mang theo ý nghĩa sâu xa, trong đôi mắt hẹp dài thoáng hiện lên ý cười. Gia Hòa Hoàng hậu nhìn thấy chỉ hận không thể tiến lên trực tiếp bóp chết hắn!
...
Trước kia, lúc bà ta diễn trò mẫu từ tử hiếu ở trước mặt Chiêu Vũ Đế, bà ta lấy được sự yêu thích của Chiêu Vũ Đế và danh tiếng tốt, trong lòng vô cùng thoải mái. Nhưng bây giờ bà ta mới nhận ra dáng vẻ mẫu từ tử hiếu này lại giống như gông xiềng trói chặt bà ta lại.
Dung Đình giành lấy cái danh hiếu tử còn bà ta trở thành kẻ có mối hận trong lòng mà không phát tác được.
...
Mặc dù Gia Hòa Hoàng hậu hạ lệnh cho người đuổi Ngư Ảnh ra khỏi cung nhưng lại cử người đưa nàng ta về nhà mẹ đẻ - phủ Từ gia. Ngư Ảnh là tâm phúc của Hoàng hậu nương nương, lúc nói chuyện thay nương nương nhà nàng ta không nhịn được mà cảm thấy ấm ức thay Gia Hòa Hoàng hậu.
Gia chủ Từ gia ăn mặc giản dị nhưng lại dùng lụa mềm lau chùi ngọc ấn mà các quan viên khác tặng ông ta. Nghe nói nữ nhi phải chịu uất ức trong cung, sắc mặt ông ta ngay lập tức hiện ra vẻ bất mãn. Tất nhiên ông ta không dám bất mãn với Chiêu Vũ Đế. Ông ta chỉ là không hài lòng với biểu hiện của nữ nhi của mình.
Ông ta biết bản tính của nữ nhi là thích phô trương hay ghen tị, không biết nhẫn nhịn. Vì vậy cho nên ông ta đã nhắc nhở nhi nữ hết lần này đến lần khác rằng phải biết dịu dàng, biết đạo lý quan trọng, rất sợ nhi nữ phạm sai lầm, cẩn thận bày mưu tính kế sau lưng cho con, chờ con mình trở thành Hoàng hậu Đại Chiêu, vốn tưởng rằng có thể vô tư không lo lắng nữa nhưng không ngờ nó lại suýt nữa khiến Chiêu Vũ Đế tức giận? Rốt cuộc nó có hiểu địa vị của mình liên quan chặt chẽ với Từ gia đến mức nào, không thể qua loa được hay không?
...
Thư của gia chủ Từ gia gửi đến cung Hoàng hậu. Hoàng hậu mở bức thư kia ra, tưởng rằng phụ thân sẽ đưa ra mấy kế sách giúp đỡ bà ta. Kết quả, mở đầu đã là một câu tức giận trách mắng. Đọc hết bức thư chỉ toàn lời trách mắng. Phụ thân của bà ta còn gửi kèm theo son phấn, bảo bà ta phải chăm chút ngoại hình của bản thân.
Gia Hòa Hoàng hậu nhìn vào bản thân bên trong chiếc gương đồng. Liên tiếp mấy tháng trời ăn ngủ không yên cộng thêm những rắc rối gần đây, bà ta sờ vào gò má mình, đã hoàn toàn không còn cảm nhận được vẻ tươi trẻ non mềm lúc còn trẻ. Bà ta quả thật không còn đẹp nữa.
Bà ta hít một hơi thật sâu, trong lòng vô cùng buồn phiền. Chỉ có một ý nghĩ giúp bà ta tiếp tục kiên trì. Đợi Tiểu Thập Thất lên ngôi rồi, bà ta sẽ là Thái hậu, là mẫu thân của Hoàng đế. Khi đó những ấm ức mà bây giờ bà ta phải chịu đều đáng giá.
...
Sau ngày hôm đó, Hoài Thanh lại một thân một mình trong cung Thọ Hoài, có hơi sợ hãi. Mặc dù trước giờ Dung Đình chưa từng để hắn ta hầu bên cạnh nhưng có lúc hắn ta đứng nhìn từ xa thôi cũng đã thấy sợ rồi.
Cũng may là không lâu sau trong cung xuất hiện thêm nhiều cung nhân khác. Có người biết võ công, có người biết y thuật. Hoài Thanh chỉ cảm thấy vô cùng xúc động. Những người hầu Khương Tứ cô nương tìm được không chỉ trung thành mà còn có bản lĩnh.
Về phần trung thành không hai lòng… trong cung Thọ Hoài đã có hai thái giám chết liên tục, các cung nữ và thái giám bên ngoài đều lén đồn rằng Cửu Hoàng tử máu lạnh vô tình, bây giờ những người hầu hạ ở đây đều không dám làm hắn không vui, chỉ sợ mất mạng, sao dám phản bội.
Dung Đình đang ngồi dưới cửa sổ gõ gõ đục đục. Cung nhân mới đến tò mò hỏi người cũ là Hoài Thanh: “Cửu Điện hạ đang làm gì vậy?”
Hoài Thanh liếc mắt nhìn qua. Trên bàn, hộp chu sa đó được lau chùi sáng bóng như mới, đặt ở vị trí dễ thấy nhất. Những món quà người khác tặng dù quý hiếm đến đâu cuối cùng cũng chỉ bị vứt vào góc tường để bám bụi. Còn nãy giờ Dung Đình đang gõ gõ đục đục, hình như đang làm trâm cài và trang sức cho nữ hài.
Hoài Thanh biết Dung Đình muốn tặng trâm cho Khương Tứ cô nương. Nếu có một cô nương đối xử tốt với hắn ta như vậy, chắc chắn hắn ta cũng muốn tặng nàng tất cả những gì mà nàng muốn. Hắn ta chỉ không ngờ chủ tử đối xử tàn nhẫn với người khác như vậy nhưng khi nghĩ đến Tứ cô nương kia, những gai nhọn trên người hắn lại biến mất.
Không cần nhìn thấy người ở ngay trước mắt, chỉ cần làm việc liên quan đến nàng, trên người hắn không còn chút dáng vẻ bạo ngược phát điên nào nữa. Nhưng trong lòng Hoài Thanh luôn ghi nhớ bốn chữ châm ngôn: Nói ít, sống lâu. Hắn ta lời ít ý nhiều trả lời: “Đừng hỏi quá nhiều.”
...
Cây trâm không tặng được lúc ở Nghiệp thành, sau khi về Kim Lăng, Dung Đình lại không tặng đi. Trước đây hắn chưa từng chú ý đến trang sức trên đầu nữ nhân. Nhưng sau khi trở về Kim Lăng, nhìn thấy những thứ người khác đeo, hắn cảm thấy đồ người khác làm tốt hơn thứ hắn muốn tặng cho Khương Nhiêu.
Nhưng hắn muốn tặng cho nàng những thứ tốt nhất, tốt hơn tất cả mọi thứ những người khác có. Vì vậy, hắn làm ra một đống, cố chấp so bì với chính mình. Trên bàn bày la liệt đủ loại trang sức đẹp mắt, có thể so với những cửa hàng trang sức bên ngoài. Nhưng hắn vẫn không hài lòng.
Nhìn cảnh tượng này, mấy tiểu thái giám mới đến cảm khái không thôi: "Cửu điện hạ... bị ma ám rồi đúng không?"
Hoài Thanh tiếp tục làm người câm, không nói một lời nào. Trong lòng hắn ta lại nghĩ ngươi thì biết cái gì, nghìn vàng không mua được nụ cười của mỹ nhân.
...
Dung Đình thức mấy đêm để làm. Cuối tháng tư, thư viện Bạch Lộ khai giảng, hắn không có nhiều thời gian làm trang sức. Chờ đến khi vào thư viện Bạch Lộ rồi, mỗi tháng phải ở trong thư viện học hơn hai mươi ngày, lại càng không có thời gian.
Bởi vì cân nhắc đến chuyện có mấy học tử đến từ nông thôn phải về quê làm ruộng, bốn mùa thư viện Bạch Lộ chỉ khai giảng hai mùa hạ, đông. Chương trình học sắp xếp rất kín, hoàn toàn không có thời gian ra ngoài.
Nhưng cho dù thức mấy đêm liền, đồ làm ra vẫn khiến hắn không hài lòng. Không hài lòng với chuyện có khả năng nàng sẽ không thích nó. Hắn không phải nữ nhân, không biết những thứ mình làm ra nữ nhân có thích hay không. Từ nhỏ hắn chỉ khiến người khác sợ hãi, Cửu Hoàng tử từ trước đến giờ chưa từng sợ ai, lần đầu tiên cảm thấy sợ.
Hắn cũng không dám trực tiếp tặng lễ vật mà đợi đến ngày hôm trước khi thư viện khai giảng, bỏ hết toàn bộ trâm và đồ trang sức làm được trong khoảng thời gian này vào trong một cái hộp gỗ, sai tiểu thái giám đưa đến Khương phủ, đưa cho Khương Nhiêu. Hắn còn nói: "Nếu ngươi thấy xấu không muốn nhận thì tìm chỗ nào đó vứt đi."
Nếu nàng không muốn, đống đồ hắn làm ra sẽ chẳng có giá trị gì.
...
Cuối tháng tư, thư viện khai giảng. Ngày khai giảng, trước thư viện chật kín người. Học tử đến học thì ít, ngược lại bách tính quần chúng tò mò muốn xem lứa học sinh lần này trông như thế nào thì nhiều. Dù sao vào được thư viện Bạch Lộ, không ít người sau này sẽ trở thành quan lớn. Nhất là lần này có hai vị Hoàng tử nhập học.
Sự tò mò về Cửu Hoàng tử được Yến Nam Tầm nhận làm học trò thân cận đương nhiên vượt xa Thập Thất Hoàng tử.
“Nghe nói Cửu Hoàng tử này là một kẻ tàn phế không thể đi lại.”
“Cho dù có tàn phế, làm một kẻ tàn phế được Yến tiên sinh nhận làm học trò thân cận còn tốt hơn nhiều so với kẻ chỉ biết rượu thịt nữ nhân như ngươi.”
Hoàng hậu biết trước rằng người dân Kim Lăng sẽ tò mò về Dung Đình nên đã sắp xếp người trà trộn vào trong đám đông, nói mấy lời bôi nhọ Dung Đình, tránh cho hào quang của Tiểu Thập Thất của bà ta thật sự bị kẻ tàn phế kia làm lu mờ.
“Nhưng ta nghĩ Thập Thất Hoàng tử vẫn lợi hại hơn, mới mười hai tuổi đã vào thư viện Bạch Lộ, đúng là thần đồng.”
“Tàn phế kiểu gì á, hai chân biến dạng xấu xí, nhìn vào... luôn khiến trong lòng người ta không thoải mái, chướng mắt khó coi. Dù có học hành, nếu xuất hiện trước mặt người khác, chẳng phải sẽ dọa trẻ con sợ sao.”
“Nghe nói Cửu Hoàng tử này từ nhỏ tính tình xấu xa, rất hung ác, quả thật không thể so với Thập Thất Hoàng tử do Hoàng hậu thân sinh.”
Chủ đề bàn luận của bách tính bị dắt đi xa, có người nghe thấy “tàn phế”, lại nghe nói tính cách xấu xa bèn không nhịn được mà suy đoán: “Vậy có phải Cửu Hoàng tử kia trông như quỷ dữ hay không? Tại sao Yến tiên sinh còn nhận hắn làm học trò thân cận?”
Trong tiếng nghị luận sôi nổi, một thiếu niên khoảng mười lăm, mười sáu tuổi, mặc áo trắng, đầu đội khăn vải, ngồi trên xe lăn bằng gỗ chậm rãi đi qua. Mái tóc đen của hắn được búi cao, lúc đi ngang qua đám người, ánh mắt sâu thẳm như đầm nước chỉ nhìn về phía trước, chẳng buồn quan tâm đến người đi đường ở hai bên.
Nhưng người hai bên đường lại bị thu hút bởi góc nghiêng gương mặt xinh đẹp sắc sảo của thiếu niên ấy. Hắn khác xa với quỷ dữ mà bọn họ bàn tán, ngược lại còn đẹp đến mức giống như yêu như tiên khiến họ nhất thời đều không dám nhận ra là ai.
“Thiếu niên lang này anh tuấn thật đấy...”
Đến khi có người mở đầu nói: “Người vừa đi ngang qua chính là Cửu Hoàng tử đúng không?”
Lúc này bọn họ mới liên hệ hắn với Cửu Hoàng tử. Bọn họ cảm thấy tướng mạo của Cửu Hoàng tử không hề hung ác, ở trong đám người, cho dù ngồi trên xe lăn vẫn có cảm giác như hạc đứng trong bầy gà. Đừng nói dọa sợ trẻ con, thậm chí có những bậc phụ mẫu ôm con, chỉ vào Dung Đình rồi chọc vào hai bàn chân nhỏ của con mình: “Nhìn Cửu Hoàng tử kia hai chân tàn phế, tuổi còn nhỏ mà đã được Yến tiên sinh nhận làm học trò. Hai chân của con đều lành lặn.”
Đứa trẻ kia kêu ê a, đôi chân đung đưa trong ngực phụ mẫu, ánh mắt vẫn luôn nhìn theo Dung Đình, không rời mắt khỏi vị ca ca đẹp trai kia. Tiếng khen ngợi dần lấn át những lời chê bai.
Trong đám đông, một lão thư sinh rất có danh vọng nói: “Nói đến thì Cửu Hoàng tử này cũng mới chưa đầy mười lăm tuổi, không chỉ là Hoàng tử đầu tiên làm học trò thân cận, mà còn là học trò nhỏ tuổi nhất của Yến tiên sinh. Dù Thập Thất Hoàng tử kia cũng lợi hại nhưng trước hắn, Tam Hoàng tử và mấy đồng sinh khác cũng đều tiến vào thư viện Bạch Lộ từ năm mười hai tuổi. Ai hơn ai kém nhìn là rõ. Có người sinh ra tứ chi lành lặn nhưng không có cái đầu để phân biệt đúng sai phải trái.”
Những người đồng ý với lời lão thư sinh nói đồng loạt gật đầu. Chỉ còn lại những người do Hoàng hậu sắp xếp từ trước, những lời Hoàng hậu dạy bọn họ đều đã nói xong, cả đám hốt hoảng luống cuống, không còn biết phải bôi đen Cửu Hoàng tử như nào mới có thể thay đổi được hướng gió.
...
Trước khi vào thư viện, Dung Đình quay đầu nhìn lại. Ánh mắt hắn lướt qua đám đông nhốn nháo, không thấy xe ngựa của Khương gia. Hắn nhanh chóng cụp mắt lại, trong lòng cũng không gợn sóng...
Hắn đã nói với Khương Nhiêu, ngày thư viện khai giảng trên đường sẽ rất đông đúc, sẽ xô đẩy nàng nên không cần nàng phải đến tiễn. Lúc đó nàng bĩu môi, dáng vẻ không tình nguyện, hắn còn tưởng nàng sẽ không nghe lời mà lén chạy đến. Bây giờ nhìn bốn phía không thấy bóng dáng nàng, trong lòng hắn thoáng yên tâm.
Chỉ là... hắn vừa cảm thấy nàng ngoan ngoãn vâng lời, lại nghĩ vốn dĩ có thể gặp được nàng nhưng lại mất đi một cơ hội được gặp nàng, trong lòng lại có chút buồn bã khó nói thành lời.
Bỗng nhiên hắn cau mày, bên tai như nghe thấy âm thanh gì đó, như có cảm ứng, một lần nữa quay đầu nhìn lại. Lần này, hắn nhìn về tầng hai của tửu lầu bên kia đường.
...
Trên tầng hai, Khương Nhiêu ôm lan can, đang kiễng chân thò đầu nhìn ra. Dung Đình không cho nàng đến nhưng nàng len lén chạy đến. Hắn nói trên đường đông người, nàng bèn bao cả tầng hai của tửu lầu này để lén nhìn trộm.
Một ngày trọng đại như vào thư viện đi học vậy, làm sao nàng có thể không đến xem? Đây là thư viện mà nàng đã nhờ cha mình viết thư tiến cử, hôm nay hắn được nở mày nở mặt như vậy có phân nửa công sức là của nàng. Nghe trên đường có mấy kẻ xấu xí lớn tiếng chửi rủa hắn là tàn phế, nàng còn nhờ một lão thư sinh quen biết mắng lại những kẻ xấu xí kia. Lão tiên sinh có học vấn, mắng rất hay!
...
Nàng đang đắc ý, không ngờ Dung Đình đột nhiên quay đầu lại, ngước mắt lên, nhìn chuẩn xác về phía nàng. Nàng vô thức cảm thấy căng thẳng vì bị bắt quả tang, cúi đầu xuống, dùng lan can che mình lại. Nhưng qua khe hở lan can, nàng thấy hắn cười với nàng.
Quả nhiên bị nhìn thấy rồi... Nhưng thấy hắn không hề có vẻ hung dữ, còn cười với nàng, nỗi sợ hãi trong vô thức của nàng không còn nữa, lại ló đầu ra khỏi lan can, mặt dày chớp mắt, cười đáp lại.
...
Nàng không nghe lời. Nhưng trong đôi mắt cong cong của Dung Đình lại không giấu nổi vui vẻ. Trên gương mặt sáng sủa trắng nõn của nàng nở nụ cười, nhìn có vẻ không nghe lời lại có chút nghịch ngợm.
Nụ cười trên mặt Dung Đình vô thức trở nên cưng chiều. Nụ cười của nàng rất rạng rỡ, lúc cười lên hai lúm đồng tiền bên má rất sâu, đôi mắt cong thành hình trăng lưỡi liềm làm người ta nhìn thấy tâm trạng bỗng tốt hơn hẳn. Ánh mắt hắn chuyển đến cái đầu nhỏ đang khẽ lắc lư của nàng.
Hắn nhìn thấy một cây trâm ngọc đang cắm ngang trên tóc. Ánh mắt Dung Đình trở nên sâu thẳm. Chiếc trâm nàng đang cài hình như là... chiếc trâm ngọc hắn làm lần đầu ở Nghiệp thành.
Chiết Khương