Chiết Khương

Chương 59

Nhưng thứ bà ta đối diện là một khuôn mặt người chết sưng phù và xa lạ.

Dù gương mặt của người nọ sưng phù, bà ta vẫn nhận ra đó không phải là Dung Đình.

Không phải Dung Đình...

Mà là thái giám bên cạnh Dung Đình mà bà ta đã mua chuộc, Ti Ứng.

Gia Hòa Hoàng hậu lảo đảo lùi về phía sau một bước, thân thể lung lay, suýt nữa là ngã nhào xuống đất. Trước mắt bà ta tối sầm, cúi đầu, trâm ngọc lung lay, búi tóc trở nên tán loạn.

Bà ta từng bước tiến lên vị trí hôm nay, trên tay cũng dính không ít máu, đã chứng kiến không ít người chết trước mặt mình. Một người chết và một con kiến chết, đối với bà ta mà nói không có gì khác nhau.

Nhưng lần này thì khác.

Lần này là Dung Đình đang thị uy với bà ta. Hắn muốn bà ta biết rằng, hắn không chỉ biết bà ta muốn hại hắn mà hắn còn có bản lĩnh giết người của bà ta hết lần này đến lần khác.

Giống như khi hắn còn nhỏ, bà ta sai cung nữ để điểm tâm có tẩm thuốc độc trong cung của hắn, giả vờ là để bẫy chuột, muốn dụ hắn ăn rồi chết. Nhưng đứa trẻ mới sáu bảy tuổi đó không chết. Ngược lại, trước cửa sổ của bà ta lại treo mấy con chuột chết.

Trước đây là chuột chết. Lần này là người chết.

Hắn hết lần này đến lần khác thoát khỏi mưu kế của bà ta, bất kể tuổi tác lớn hay nhỏ đều có khả năng sống sót, khiến bà ta không khỏi kinh hồn bạt vía, sợ rằng khi hắn dần dần trưởng thành, những thủ đoạn bà ta từng dùng với hắn đều sẽ bị hắn trả lại đầy đủ không thiếu thứ gì. Hắn sẽ khiến bà ta sống không bằng chết.

Trước mắt Gia Hòa Hoàng hậu bỗng tối sầm, bỗng nghe thấy một giọng nói âm trầm như lưỡi dao sắc bén phá vỡ lớp băng từ bên ngoài cửa cung truyền đến: “Chưa mở vải liệm lên đã gọi tên ta, sao mẫu hậu dám chắc người gặp chuyện là ta, hửm?”

Tai bà ta chấn động. Móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay, bà ta ngước mắt lên, lạnh giọng: “Không sai cung nhân đi thông báo đã trực tiếp xông vào, ngươi không nhớ phép tắc sao?”

Sao lại không có ai ngăn hắn lại!

Nhưng chờ đến khi ngước mắt lên nhìn thấy bóng người bên cạnh Dung Đình, bà ta lại ngẩn ra. Khóe môi thiếu niên cong lên khẽ nở nụ cười rạng rỡ, bên cạnh hắn là một bóng người mặc áo màu minh hoàng đang đứng thẳng: “Trẫm đi cùng Tiểu Cửu.”

*Màu minh hoàng: màu vàng sáng, là màu được dùng cho quần áo và đồ dùng của vua.

Sắc mặt người kia âm trầm, không giận tự uy, vậy mà lại là Chiêu Vũ Đế.

...

Dung Đình được Yến Nam Tầm coi trọng, gương mặt Chiêu Vũ Đế cũng sáng sủa hẳn ra.

Tính cách Yến Nam Tầm quá ngoan cố, Chiêu Vũ Đế muốn ông ấy làm Thái sư dạy nhi tử mình nhưng họ Yến kia ngay cả việc bị chém đầu cũng không sợ, còn nói mấy đứa nhi tử của ông ta tài học thiên phú bình thường chẳng có gì hiếm lạ, không muốn dạy, lười dạy. Nếu không phải ông ta tiếc người tài như mạng, biết Yến Nam Tầm có thành tựu học vấn sâu rộng, là một nhân tài kiệt xuất, không thì đã thật sự muốn gặt đầu họ Yến kia ngay tại chỗ rồi.

Trong nhiều Hoàng tử như vậy, cuối cùng cũng có một người được làm học trò thân cận của Yến Nam Tầm, cũng coi như vả mặt họ Yến kia.

Trong lòng Chiêu Vũ Đế vô cùng đắc ý, Dung Đình vừa mời, ông ta đã đến ngay, xem thử người muốn hại Cửu nhi tử của ông ta rốt cuộc là ai. Không ngờ, vừa đến gần cung Cẩm Tú đã nghe thấy Gia Hòa Hoàng hậu cao giọng hô “Tiểu Cửu”, tiếng khóc lớn đến nỗi chỉ cần đi bên ngoài cung cũng có thể nghe thấy.

Tiếng khóc thê lương như tiếng khóc tang. Nếu không phải Dung Đình còn đang yên ổn đứng ngay bên cạnh ông ta thì Chiêu Vũ Đế cũng thật sự nghĩ rằng nhi tử này của mình đã gặp chuyện ngoài ý muốn.

Chiêu Vũ Đế cau mày nhìn Gia Hòa Hoàng hậu. Thấy bà ta cúi đầu, tóc mai rối bời, mặt đầy nước mắt, dung mạo không chỉnh tề, trong mắt ông ta hiện lên vẻ lạ lẫm.

Câu nói vừa rồi của Dung Đình khiến cảm giác kỳ lạ trong lòng ông ta bị phóng đại đến cực điểm. Ông ta cũng tận mắt nhìn thấy trước khi vải liệm mở ra, Gia Hòa Hoàng hậu đã gọi tên Dung Đình. Hoàng tử bất ngờ qua đời là chuyện lớn, cung nhân không thể nào truyền tin sai tin tức.

Tiếp tục suy nghĩ kỹ hơn, trong lòng Chiêu Vũ Đế hơi kinh hãi, lại có phần khó tin. Tại sao Hoàng hậu của ông ta lại biểu hiện như thể đã biết từ trước rồi vậy. Dáng vẻ lạnh lùng chất vấn Dung Đình về phép tắc vừa rồi cũng khác với dáng vẻ nhu hòa hiền hậu không nổi giận ngày thường.

...

Trong mắt Chiêu Vũ Đế mang theo vẻ lạnh lùng và nghi ngờ khiến trong lòng Gia Hòa Hoàng hậu lạnh lẽo. Dù bản tính của bà ta không thực sự lương thiện dịu dàng nhưng bà ta ngồi trên ngôi vị Hoàng hậu, học dáng vẻ lương thiện dịu dàng, cố gắng giữ dáng vẻ đó suốt gần hai mươi năm.

Hôm nay chỉ một lúc bất cẩn, trong mắt nam nhân chung chăn gối với bà ta gần hai mươi năm này lại lộ ra vẻ xoi mói và nghi ngờ?

Trong lòng bà ta trào dâng một cảm giác lạnh lẽo đầy trào phúng, bi ai nhưng khoảnh khắc nhìn thấy Chiêu Vũ Đế, cơ thể như có trí nhớ, lập tức hành lễ một cách trôi chảy hoàn hảo. Khuôn mặt cũng như có trí nhớ, nở nụ cười dịu dàng, nhẹ nhàng nói: “Sao Hoàng thượng đến đây mà không báo trước cho thần thiếp một tiếng, thần thiếp không kịp nghênh đón từ xa.”

“Hôm nay trẫm đi cùng Tiểu Cửu tới đây, đến hơi vội vàng.”

Chiêu Vũ Đế cau mày: “Tại sao ở bên ngoài cung đã nghe thấy tiếng nàng khóc gọi Tiểu Cửu.”

Mà lúc bọn họ vừa bước vào cửa cung đã thấy cảnh vải liệm bị mở ra. “Tại sao nàng lại nghĩ người này là Tiểu Cửu?” Chiêu Vũ Đế lại hỏi một lần nữa.

Trong lòng Gia Hòa Hoàng hậu chột dạ, tâm trạng bất an lan ra toàn thân, trong lòng có oán hận nhưng không dám phát ra, vẫn bày ra bộ dạng nước mắt giàn giụa như vừa nãy, nhìn Dung Đình như một từ mẫu tìm thấy hài tử: “Là cung nhân truyền sai tin tức.”

Ngón tay dưới tay áo lặng lẽ siết chặt, bà ta liếc mắt nhìn Ngư Ảnh.

Ngư Ảnh nhận được ánh mắt của bà ta, vội vàng quỳ xuống trước mặt Hoàng đế và Hoàng hậu, nhận hết lỗi lầm về mình: "Tất cả đều là lỗi của nô tỳ, là nô tỳ nghe người ta nói trong cung Thọ Hoài xảy ra chuyện nên nghĩ rằng đó là Cửu Điện hạ."

Chiêu Vũ Đế lúc đối mặt với Hoàng hậu của ông ta vẻ mặt còn có phần hòa nhã nhưng đối diện với một cung nữ, vẻ mặt ông ta lập tức sa sầm xuống, nghiêm giọng nói: "Chuyện sống chết của con cháu thiên gia sao có thể tùy tiện nói bừa?" Trong giọng nói đầy vẻ không vui: "Đuổi cung nữ này ra khỏi cung đi."

Ánh mắt Chiêu Vũ Đế lạnh lẽo đến mức gần như vô tình. Đối với ông ta mà nói, người ngồi trên ngôi vị trí Hoàng hậu này lúc nào cũng phải luôn đoan trang, hành xử đúng mực. Xuất thân từ danh môn thế gia, tính tình dịu dàng hiền thục, có thể giúp ông ta quản lý tốt hậu cung, lại có thể thể hiện ra sự đoan trang và khí thế của bậc mẫu nghi thiên hạ trong tất cả các sự kiện lớn nhỏ mới không làm mất mặt Đại Chiêu của ông ta.

Vừa rồi Gia Hòa Hoàng hậu thất thố, may mắn là ở trong cung Cẩm Tú nho nhỏ này không có bao nhiêu người thấy. Nếu để những người khác nhìn thấy sẽ khiến người ta nghi ngờ uy nghiêm của hoàng thất của ông ta. Chiêu Vũ Đế không thể chấp nhận để cung nữ phạm sai lầm này tiếp tục ở lại bên cạnh Hoàng hậu.

Cả người Gia Hòa Hoàng hậu run lên.

Tử sĩ lúc trước gửi đến Nghiệp thành đột nhiên mất tin tức, Gia Hòa Hoàng hậu không dám dùng Quý ma ma nữa, bà ta khổ sở vất vả đào tạo Ngư Ảnh biết bao nhiêu thời gian, vốn là những chuyện lúc trước giao cho Quý ma ma làm đã chuyển giao gần hết rồi. Mất đi Ngư Ảnh, bà ta chẳng khác nào mất đi một cánh tay đắc lực.

Bà ta siết chặt lòng bàn tay, nhẫn nhịn nói: "Thần thiếp đã hiểu ạ."

Nhìn ra Chiêu Vũ Đế lúc này đang giận dữ, bà ta thức thời im miệng. Trước hết để Ngư Ảnh chịu ấm ức xuất cung, chờ đến khi nào dỗ dành Chiêu Vũ Đế vui vẻ trở lại, bà ta sẽ giả vờ tủi thân cầu xin mong Chiêu Vũ Đế khai ân, nói vài lời tốt đẹp cho Ngư Ảnh, giải thích chuyện hôm nay rồi lại đón Ngư Ảnh trở lại.

Nhưng Chiêu Vũ Đế vẫn luôn là một bậc quân vương ít khi bước chân vào hậu cung. Những năm gần đây tới hậu cung thường là sẽ đến chỗ của Vân Quý phi, đến chỗ bà ta giống như ứng phó qua loa hơn. Biết đến khi nào bà ta mới chờ được cơ hội đón Ngư Ảnh trở lại?

Bà ta cứ nghĩ việc Tiểu Thập Thất tiến vào thư viện Bạch Lộ sẽ khiến Chiêu Vũ Đế vui vẻ, ai ngờ giữa chừng Dung Đình lại nhảy ra làm việc Tiểu Thập Thất vào thư viện Bạch Lộ chẳng còn vẻ gì là lợi hại nữa... Nghĩ đến đây, bà ta vô cùng hận Dung Đình!

...

Giờ phút này Dung Đình đang yên lặng ngồi trên xe lăn. Trên trán hắn có điểm một nốt chu sa đỏ như máu.

Từ khi bước vào cung Cẩm Tú, hắn chưa từng nói một lời, yên lặng đến mức gần như khiến người ta quên mất sự tồn tại của hắn. Cũng yên lặng đến mức làm người ta quên rằng chính hắn là người đã khuấy đảo phong vân giữa Hoàng đế và Hoàng hậu.

Hắn cầm trong tay một hộp chu sa nhỏ, nhìn phụ hoàng và mẫu hậu trên danh nghĩa của mình. Cho dù Chiêu Vũ Đế hiện giờ đang làm chỗ dựa cho hắn nhưng trong lòng hắn vẫn lạnh lẽo hoang vu.

Nếu là trước kia, phụ hoàng của hắn sẽ không theo đến. Cho dù hôm nay người nằm dưới tấm vải liệm trắng này là hắn thì người chết đi cũng chỉ là một kẻ vô danh không ai biết đến trong vô số nhi tử của ông ta mà thôi. Mấy ngày sau, phụ hoàng của hắn cũng sẽ quên mất mình từng có một nhi tử như hắn. Giống như Thập Hoàng tử chết đuối, mẫu phi của hắn bị kích động mà phát điên. Cuối cùng phụ hoàng của hắn còn trách bà ấy đã làm kinh động long thể, bị giam vào lãnh cung.

...

Hắn nhìn Chiêu Vũ Đế giống như nhìn một con rối để mình sử dụng. Không có tình cha con. Biểu cảm ôn hòa nhưng trong lòng lại đầy mỉa mai. Ngón tay ôm chặt hộp chu sa nhỏ tinh xảo, giữ chặt nó như đang giữ lấy niềm hy vọng cuối cùng.

...

Lúc này Chiêu Vũ Đế lạnh lùng nhìn xuống Ti Ứng dưới đất: "Chuyện ngày hôm nay nhất định phải điều tra rõ ràng, kể cả chuyện ở đợt đi săn mùa thu lần trước, đều điều tra thật kỹ cho trẫm."

Đợt đi săn mùa thu lần trước còn chưa có kết quả, Chiêu Vũ Đế vốn cũng đã sắp quên rồi. Chuyện hôm nay nhắc ông ta nhớ lại, trong lòng ông ta mơ hồ đoán rằng hai chuyện này e là đều do một người gây ra. So với việc quan tâm đến Dung Đình, ông ta quan tâm đến giang sơn của mình hơn.

Nếu không điều tra rõ ràng kết quả, há chẳng phải sẽ khiến người ta nghĩ ông ta không bảo vệ nổi hài tử của mình sao. Nếu Hoàng tử bị hại, giang sơn của ông ta sẽ do ai thừa kế, làm sao có thể truyền lại đến muôn đời?

Gia Hòa Hoàng hậu nghĩ đến những gì Ngư Ảnh đã nói với bà ta, đêm qua không có ai thấy nàng ta và Ti Ứng gặp nhau, trong lòng thoáng yên tâm. Nhưng bà ta sợ rằng sự việc sẽ bị lộ, lập tức muốn nhận trách nhiệm này về mình.

Dung Đình chậm rãi khoan thai mở miệng: "Mấy tháng gần đây mẫu hậu gần đây vì việc học của Thập Thất đệ mà lao tâm lao lực, mắt cũng thâm quầng, nhi thần vô cùng lo lắng."

Hắn nhìn Gia Hòa Hoàng hậu, gương mặt xinh đẹp như băng tuyết được trời cao ưu ái, kết hợp với tình cảnh ngồi trên xe lăn khiến người ta không tự chủ mà cảm thấy thương xót và đồng cảm.

Nhưng Gia Hòa Hoàng hậu lại cảm thấy nhức đầu. Lời Dung Đình nói, ai nghe vào cũng thấy đó là tấm lòng hiếu thảo chân thành. Nhưng bà ta thì không! Vì việc học của Tiểu Thập Thất mà lao tâm khổ tứ đến mức mắt thâm quầng nhưng chỉ có thể trơ mắt nhìn Dung Đình trở thành học trò thân cận của Yến Nam Tầm, đây không phải là châm biếm giễu cợt thì là gì? Lời nói thì dễ nghe nhưng lại giống như một con dao đâm vào chỗ đau đớn nhất trong lòng bà ta.

"Bây giờ Thập Thất đệ đã vào thư viện Bạch Lộ, chắc chắn việc học hành sẽ càng nặng nhọc, nhi thần không đành lòng để mẫu hậu hao tâm tổn trí vì chuyện của nhi thần. Phụ hoàng, vụ án này giao cho Hình bộ điều tra đi, nhi thần sẽ tự mình theo dõi, không làm phiền đến mẫu hậu."

Gia Hòa Hoàng hậu giữ vẻ mặt đoan trang nhưng trong lòng đã tức giận đến phát điên. Tại sao hắn không tố cáo trước mặt Chiêu Vũ Đế? Hắn không có chứng cứ nên không dám.

Bây giờ Dung Đình chỉ là một kẻ chưa có vây cánh, tổng cộng chưa gặp được Chiêu Vũ Đế mấy lần, mối quan hệ không xa không gần, ở trước mặt Chiêu Vũ Đế còn phải nói đến chứng cứ. Nhưng đợi đến một ngày hai người bọn họ trở nên thân thiết hơn, Dung Đình nói gì, Chiêu Vũ Đế cũng sẽ tin hắn, khi đó bà ta sẽ tàn đời.

"Thần thiếp không mệt." Gia Hòa Hoàng hậu không muốn để xảy ra bất kỳ sai sót nào, muốn nhận trách nhiệm về mình, nói với Chiêu Vũ Đế: "Thần thiếp có thể bắt tay vào điều tra vụ án này. Vụ án đợt săn bắn mùa thu lần trước cũng là do thần thiếp điều tra, điều tra hai vụ án cùng lúc có lẽ sẽ nhanh hơn."

Dung Đình híp mắt: "Vụ án đợt săn bắn mùa thu đã qua một năm rưỡi rồi mà vẫn chưa điều tra rõ ràng, xem ra rất khó giải quyết. Bảo sao tóc mai của mẫu hậu lại có thêm nhiều sợi bạc như vậy, dung mạo nhìn cũng tiều tụy đi nhiều."

Gia Hòa Hoàng hậu uất nghẹn muốn chết. Có tóc bạc, dung mạo tiều tụy, những lời này chẳng phải là đang ngầm mắng bà ta già, muốn Chiêu Vũ Đế cảm thấy bà ta là một bà già hay sao? Lâu dần, Chiêu Vũ Đế càng ngày càng đối xử với bà ta như với một thần tử chứ không phải đối xử như một nữ nhân muốn sủng ái.

Nhưng cho dù bà ta có tức giận đến đâu đi nữa cũng không thể đánh mắng Dung Đình trước mặt Chiêu Vũ Đế. Bà ta nghiến răng không thể bùng phát được, trong lòng thầm hận.

Dung Đình tiếp tục nói: "Nếu vụ án hôm nay cũng lại tốn một hai năm không điều tra ra, khiến tóc mẫu hậu lại mọc thêm sợi bạc thì ta biết phải làm sao đây?"

Lời này nhắc nhở Chiêu Vũ Đế. Lúc trước vụ án đợt săn bắn mùa thu giao cho Gia Hòa Hoàng hậu điều tra là do bà ta khổ sở khẩn cầu, nhất định muốn tìm cho ra hung thủ hại hài tử của bà ta để nghiêm trị. Nhưng một năm rưỡi trôi qua vẫn không tìm ra được ai là hung thủ...

"Vụ án lần trước, nàng đã dùng một năm rưỡi vẫn không tra ra gì, lần này nàng đừng có nhúng tay vào." Chiêu Vũ Đế nhìn vẻ mặt cầu khẩn của Gia Hòa Hoàng hậu, nhẫn tâm từ chối: "Hiếm khi Tiểu Cửu hiếu thảo như vậy, trẫm cho phép nó điều tra."