Gương mặt hiện lên vẻ kinh hãi kia của hắn khiến người khác chỉ cần liếc mắt nhìn, trong lòng đã tràn đầy đồng cảm và thương xót.
"Suýt chút nữa thì mất mạng?"
Dung Đình không nói thêm gì nữa, hơi thở còn chưa bình tĩnh lại, mặt mày sầu muộn nhìn nàng. Hàng mi run rẩy, dường như có thể đâm thẳng vào lòng người.
Bởi vì dùng thuốc lâu dài, màu da của hắn nhợt nhạt hơn người bình thường nhiều. Lúc quai hàm căng chặt, ở trên cổ, những mạch máu màu xanh nhạt dưới làn da trắng xếp chồng lên những vết sẹo chằng chịt, như vết rạn trên đồ ngọc sắp vỡ, vết nứt trên thân đồ gốm chưa nung. Vẻ mặt hắn cũng yếu ớt như vậy.
Khương Nhiêu nhớ lại câu nói khàn khàn vừa rồi của hắn: "Ta hơi sợ", cũng không ép hắn nói chuyện nữa. Nàng cũng không lạ gì bộ dạng này của hắn.
Trong mơ, không biết bắt đầu từ lúc nào, hắn lại sợ sấm sét. Hễ là những đêm có sấm, hắn không còn giữ nguyên tắc không cho người khác chạm vào nữa, hai tay nắm chặt cổ tay nàng, giống như coi nàng thành lò sưởi hình người, ôm chặt mới ngủ được.
Chỉ là trong mơ, nàng bị hắn hành hạ lâu ngày, lúc ngón tay lạnh như băng của hắn dán vào làn da trên cổ tay nàng khiến nàng run sợ và chán ghét, cảm xúc đó lấn át cả sự đồng cảm dành cho hắn. Huống hồ hắn sẽ giữ chặt tay nàng cả đêm không buông, nàng nàng giống như bị một con rắn lớn quấn lấy cả đêm, suốt đêm không dám ngủ một khắc nào, trong lòng run sợ cuộn tròn trong ngực của vị Diêm La sống này.
Vết đỏ trên cổ tay mấy ngày cũng chưa tan khiến những nha hoàn khác trong phủ hiểu lầm quan hệ giữa nàng và hắn, xa lánh chế giễu nàng.
Khương Nhiêu hít một hơi sâu, tự nhủ rằng Dung Đình và Cửu gia đã là hai người khác nhau. Trong mơ, quả thật cũng là nàng nợ hắn.
Nàng hơi nghiêng đầu, nhìn người bị mấy cung nhân khiêng đi, trên thân phủ vải liệm màu trắng. Nhìn vào màu trắng tang thương ấy, trong lòng nàng dâng lên một cảm giác sợ hãi khó tả. Đứng bên bức tường cung màu đỏ, dưới ánh nắng vàng rực rỡ, nàng vẫn cảm thấy lạnh lẽo.
Nếu Dung Đình vừa mới trải qua nguy hiểm suýt chết... Khương Nhiêu siết chặt hộp chu sa trong tay. Sống sót sau tai nạn, đổi thành người khác, ai lại không sợ chứ.
Nàng không bắt Dung Đình giải thích ngay chuyện vừa xảy ra, ân cần cho hắn thời gian để lấy lại bình tĩnh, dịu dàng kiên nhẫn nói: "Ngươi có muốn ta đẩy ngươi ra ngoài đi dạo thư giãn một chút không?"
Dung Đình gật đầu.
Khương Nhiêu nắm lấy xe lăn sau lưng hắn, đẩy hắn đi về phía trước, suốt đoạn đường không nói lời nào, muốn chờ cho tâm trạng của Dung Đình dịu lại rồi mới nói.
Dung Đình cúi đầu nhìn xuống dưới chân, bóng của hai người chồng lên nhau, vẻ mặt hắn trở nên dịu dàng, chậm rãi mở miệng nói: "Trong đồ ăn sáng nay bị hạ độc, nếu không phải ta nhạy bén thì đã mất mạng lâu rồi."
"Vậy vừa rồi... người bị khiêng đi là…"
Dung Đình cúi đầu: "Là Ti Ứng." Giọng hắn không chắc chắn lắm. Không biết nàng có phải là người bất kể ai chết cũng cảm thấy đau lòng hay không.
Trên mặt Khương Nhiêu dần hiện lên vẻ kinh ngạc nhưng rất nhanh vẻ kinh ngạc ấy lại biến thành hiểu ra mọi chuyện. Ti Ứng bị Hoàng hậu mua chuộc, Hoàng hậu luôn có ý muốn hại chết Dung Đình. Ở nơi nàng không nhìn thấy, hắn lại phải trải qua chuyện nguy hiểm như vậy.
Khương Nhiêu nghĩ lại cũng bắt đầu cảm thấy sợ hãi. Nàng đặc biệt đẩy hắn ra ánh nắng, muốn ánh mặt trời xua tan cái lạnh và nỗi sợ suýt gặp nạn của hắn, đưa hộp chu sa vào tay hắn.
Bên bụi mẫu đơn, ánh nắng rực rỡ, cành lá xanh tươi. Nàng dừng lại ở đó, đứng trước mặt Dung Đình, hỏi hắn: "Chuyện hạ độc, liệu có phải... là do Gia Hòa Hoàng hậu làm không?"
Nàng sợ lời bọn họ nói bị người thứ ba nghe thấy nên hơi nghiêng người, cúi đầu, cách rất gần tai hắn. Lúc nói chuyện, tiếng hít thở cũng có thể nghe thấy.
Dung Đình hơi ngước mắt, nhìn thấy làn da trắng mịn của nàng lướt qua trước mắt, cũng không biết là hương hoa hay hương thơm trên người nàng, ánh mắt trở nên sâu thẳm: "Đúng vậy."
Một cây mẫu đơn vừa mới kết nụ, lá xanh tươi như được đánh bóng, phản chiếu gương mặt kiều diễm trong sáng của nàng. Dung Đình nhìn nàng, thoáng ngẩn ngơ. Hắn lo mình sẽ nhìn ra sự sợ hãi đối với chuyện có người chết hoặc là sự thương xót đối với Ti Ứng từ nét mặt nàng. Nhưng biểu cảm trên mặt nàng nhàn nhạt, hơi nhíu mày, không nhìn ra cảm xúc trong lòng.
"Hoàng hậu." Hắn chậm rãi nói: "Bà ta không muốn thấy ta theo học Yến Nam Tầm nên mới nóng lòng dùng loại thủ đoạn này."
Mặc dù không thấy trên mặt Khương Nhiêu hiện ra biểu cảm sợ hãi hay thương xót Ti Ứng, hắn vẫn không yên lòng. Lông mi cụp xuống, hắn nói một câu: "Ti Ứng bị bà ta mua chuộc hạ độc vào đồ ăn sáng của ta nhưng hắn ta ăn nhầm thuốc độc, lại phát độc mà chết trước. Ta chỉ may mắn thoát chết mà thôi."
Trận sát phạt đẫm máu điên cuồng buổi sáng, giờ phút này lại bị hắn nhẹ nhàng nói thành may mắn.
Khương Nhiêu nghe, đặt mình vào tình cảnh của Dung Đình, cảm thấy da đầu tê dại. Bảo sao trước đó lần đầu gặp hắn, nàng đưa nước và điểm tâm cho hắn, hắn đều đề phòng, phải nhìn nàng ăn trước uống trước. Nếu không có sự đề phòng này, làm sao hắn có thể sống sót trong hoàn cảnh đầy rẫy nguy hiểm như vậy.
Gương mặt của Dung Đình ngược sáng, đôi mắt đen sâu thẳm vẫn khóa chặt trên mặt nàng. Hắn đối mặt với nàng như đối mặt với một ván cờ khó nhất, bởi vì không thể thua, cho nên mỗi nước cờ trong tay đều rất khó khăn, cẩn trọng, sợ rằng đi nhầm một bước sẽ thua cả ván cờ.
"Ta vốn định tìm một lý do cho Ti Ứng nghỉ việc theo lời ngươi nói. Nhưng không ngờ, hắn ta lại ăn nhầm thuốc độc, trúng độc bỏ mạng..."
"Nhưng Ti Ứng muốn hạ độc hại người, ác giả ác báo thôi." Khương Nhiêu tức giận nói. Không lý nào một kẻ muốn lấy mạng nàng, không cẩn thận mất mạng, nàng còn sống lại phải đi thắp hương cho hắn ta cả. Như vậy đúng là lãng phí cây hương kia!
Nghe thấy giọng nói như đang tự trách của Dung Đình, nàng thở dài. Trong hoàng cung có không ít người chết bất đắc kỳ tử, chắc hẳn là hắn đã từng nhìn thấy hoặc nghe nói đến nhưng nhìn thấy và nghe nói đến và tận mắt chứng kiến có người chết trước mặt chung quy vẫn không giống nhau, bây giờ hắn không biết làm sao cũng là điều dễ hiểu: "Kẻ làm điều ác chết cũng chưa hết tội, ngươi không cần nghĩ nhiều."
Nghe ra nàng không đồng cảm hay thương xót đối với Ti Ứng đã chết, trong lòng Dung Đình thoáng nhẹ nhõm.
Khương Nhiêu nói: "Trong cung của ngươi bây giờ thiếu người, ta sẽ đích thân chọn vài người đáng tin, đến lúc đó sẽ báo cho ngươi biết người nào được chọn. Ta sẽ không để Hoàng hậu có cơ hội hại đến tính mạng của ngươi nữa."
Thế lực Từ gia quả thật đáng sợ, trong tay còn nắm giữ binh quyền. Một mình Khương gia của nàng không sánh bằng nhưng nếu Khương gia cộng thêm Tần gia của tổ mẫu nàng, có sánh bằng hay không chưa chắc, ít nhất cũng không phải sợ bọn họ.
Dung Đình khẽ gật đầu, nhẹ giọng "ừ" một tiếng. Tim đập thình thịch. Vành tai hơi đỏ. Cảm thấy chuyện nàng giúp hắn chọn cung nhân có hơi giống... tiểu thê tử.
...
Khương Nhiêu ghi nhớ chuyện tìm vài hạ nhân trung thành cho Dung Đình ở trong lòng, nhìn hộp chu sa trong tay, nàng mới nhớ ra hôm nay mình đến đây làm gì.
Nàng thấy sắc mặt Dung Đình lúc này đã khá hơn nhiều, nghĩ thầm chắc hắn đã bình tĩnh lại đôi chút, bèn đưa hộp chu sa cho hắn: "Hôm nay ta đến là muốn tặng chu sa cho ngươi. Ban đầu ta chỉ định giúp khai nhãn cho ngươi, không ngờ đúng lúc lại gặp phải chuyện này. Chu sa cũng có thể trừ tà, ngươi cầm lấy, đừng sợ nữa."
Dung Đình trở thành thân đệ tử của Yến Nam Tầm, chuyện vui như vậy, Khương Nhiêu muốn tặng hắn một món quà, cũng để củng cố mối quan hệ giữa nàng với "bắp đùi vàng" tương lai một chút. Nhưng sau khi tin tức Dung Đình trở thành đệ tử của Yến Nam Tầm lan ra, chắc chắn sẽ có nhiều người muốn đến nịnh tọt tặng quà. Những món như bút mực, giấy, nghiên chắc chắn sẽ có nhiều người đưa tới. Nàng suy nghĩ rất lâu bèn nghĩ đến chu sa.
Trẻ con trước khi học chữ, cha mẹ thường điểm một chút chu sa lên trán, cái này gọi là khai nhãn. Trong đầu Khương Nhiêu thầm nghĩ mặc dù Dung Đình có Hoàng hậu làm mẫu phi, có nam nhân tôn quý nhất Đại Chiêu làm phụ hoàng, nhưng trong lòng nàng lặng lẽ oán thần, cuộc sống mà hắn đã trải qua chẳng khác nào một đứa trẻ mồ côi không cha không mẹ. Trước khi học chữ, e rằng chẳng có ai điểm chu sa lên trán cho hắn, giúp hắn khai nhãn.
Nhưng hôm nay nàng tặng hộp chu sa này không chỉ để khai nhãn mà còn để trừ tà.
"Lúc ngươi còn nhỏ đã từng khai nhãn chưa?" Nàng hỏi Dung Đình.
Dung Đình lắc đầu. Không ai nhớ đến việc khai nhãn cho hắn. Khương Nhiêu biết mình không tặng sai quà, trong lòng cảm thấy vui vẻ.
Nàng đưa ngón tay ra, chỉ vào trán mình, hướng dẫn Dung Đình: "Chu sa này ngươi chấm một ít lên trán coi như khai nhãn, coi như xin một điềm lành. Sau khi trở về cung Thọ Hoài ngươi rải một ít ở tiền viện hậu viện coi như trừ tà."
Lần này nàng không cần lén lút điểm chu sa lên trán hắn giống như hồi còn ở Nghiệp thành nữa. Để hắn tự làm là được.
Kết quả Dung Đình cúi đầu, thất vọng như một chú chó nhỏ: "Tay ta hình như vẫn không có sức." Bàn tay gầy guộc cầm hộp chu sa, dường như không thể nắm chặt. Dáng vẻ giống như vì sự việc vừa rồi mà kinh hãi đến mất sức, nghĩ lại vẫn còn sợ, trong lòng chưa hết bàng hoàng.
Khương Nhiêu thở dài. Chuyện lớn như vậy, hắn nhất thời chưa thể bình tĩnh lại cũng là chuyện bình thường. Không sao, nàng hiểu.
"Vậy ta giúp ngươi." Nàng nói.
...
Hoài Thanh đứng bên cạnh nghe, biểu cảm trên khuôn mặt biến đổi khó lường. Hắn ta hoàn toàn không thể liên hệ thiếu niên tỏ ra yếu đuối đủ điều trước mắt với kẻ bạo lực dễ dàng áp chế một thái giám trưởng thành như ấn một con gà con trong cung Thọ Hoài vừa rồi. Ti Ứng lúc đó hoàn toàn không phản kháng nổi, đối với Dung Đình mà nói, sao hắn lại không có sức lực để nâng cánh tay lên được?
Minh Thược là một tiểu nha hoàn thích hóng hớt, nàng ấy lặng lẽ tò mò hỏi Hoài Thanh: "Thái giám đã chết đó chết thảm lắm sao?"
Hoài Thanh nhớ lại tình trạng thê thảm của Ti Ứng. Nhưng đồng thời hắn ta cũng nhớ lại tâm cơ và thủ đoạn của chủ tử ốm yếu bệnh tật nhìn như phế vật ngồi trên xe lăn của mình. Là một thái giám đã gặp nhiều chuyện lớn, hắn ta lắc đầu, ngậm miệng không nói một lời. Mặc kệ điều Minh Thược tò mò là chuyện lớn hay chuyện nhỏ.
Hoài Thanh chỉ có một thái độ... Lắc đầu, lắc đầu, không ngừng lắc đầu. Thanh Thanh là một người câm, Thanh Thanh không biết gì cả. Những lời không nên nói, tuyệt đối không thốt ra một câu.
...
Nhưng sau một lúc, Hoài Thanh nhìn vầng mặt trời đỏ rực trên bầu trời, cảm thấy đã đến lúc bèn nhắc nhở Dung Đình: "Chủ nhân, đến lúc phải đi rồi."
"Đi đâu?" Khương Nhiêu hỏi.
"Đi..." Hoài Thanh biết chủ tử đối đãi đặc biệt với vị Khương Tứ cô nương này, không muốn giấu nàng, đang định nói là đến chỗ Hoàng hậu, Dung Đình lại lạnh nhạt mở miệng nói: "Đến phủ doãn."
Chính bản thân hắn cũng biết đưa thi thể của Ti Ứng cho Hoàng hậu nhìn không giống hành động của một người lương thiện. Chút thiện lương ít ỏi của hắn đều dành hết cho nàng, không muốn nàng hiểu lầm vì những chuyện khác.
Dung Đình nói xong, liếc mắt nhìn Hoài Thanh. Hoài Thanh hiểu ý, thấy Dung Đình không muốn Khương Nhiêu đi theo bèn lập tức đổi lời: "Đến phủ doãn để ngỗ tác khám nghiệm tử thi xem có thể tra ra được gì không. Cô nương xin hãy trở về trước đi, phủ doãn bên kia cô nương đi theo cũng không tiện. Chuyện này có nô tài đi theo, có tin tức gì trở về nhất định sẽ báo lại cho người."
...
Trong cung Cẩm Tú, Hoàng hậu đang lo lắng không yên, chờ đợi tin tức từ phía cung Thọ Hoài. Bà ta uống trà nhưng trong lòng không yên: "Trong lòng bổn cung tại sao lại bất an như vậy."
Ngư Ảnh nói: "Nương nương đừng lo, thái giám tên Ti Ứng này lần trước đã có thể thành công, lần này càng thuần thục hơn, chắc chắn sẽ không thất bại."
Gia Hòa Hoàng hậu vẫn hơi lo lắng hỏi nàng ta: "Lúc ngươi đưa thuốc cho hắn ta không để người khác nhìn thấy chứ?"
"Không có." Ngư Ảnh đáp chắc chắn. Không nói đến thời gian đưa thuốc là lúc mọi người đều đang chìm trong giấc mộng. Trước và sau khi nàng ta đưa thuốc đều cẩn thận để ý xung quanh, không có bất kỳ bóng người nào.
Gia Hòa Hoàng hậu thoáng yên tâm nhưng vẫn nhíu mày: "Nhưng nếu hắn ta thực sự xảy ra chuyện, tại sao đến giờ này vẫn chưa có tin tức gì?" Bà ta vẫn đang chờ, chờ Dung Đình thật sự xảy ra chuyện để Ti Ứng làm con dê thế tội cho bà ta.
Lúc này có cung nhân lảo đảo chạy vào, thở không ra hơi: "Nương nương, trong cung Thọ Hoài có người chết, đưa tới chỗ chúng ta rồi."
Trên mặt Gia Hòa Hoàng hậu không giấu nổi vẻ vui mừng, mấy tháng trời lo lắng đề phòng mất ngủ khiến suy nghĩ của bà ta cũng trở nên chậm chạp, khoảnh khắc nhìn thấy cung nhân vào truyền tin liền sinh ra một loại ảo giác giống hệt như thật, tưởng chừng nghe thấy cung nhân kia nói Cửu Hoàng tử chết rồi. Thất bại bao nhiêu lần. Lần này... Dung Đình cuối cùng cũng chết?
Bà ta vô cùng vui vẻ đứng lên, không đợi cung nữ tới đỡ đã bước nhanh ra ngoài điện. Cung nhân truyền tin ở sau lưng nói với theo: "Nương nương, đừng qua đó! Cẩn thận ảnh hưởng đến phượng thể!"
"Không sao." Gia Hòa Hoàng hậu kìm nén nhiều năm như vậy, cuối cùng cũng đợi đến ngày Dung Đình mất mạng, không kịp chờ đợi muốn nhìn, tông cửa lao ra ngoài.
Hai tay bà ta run rẩy, bảo cung nữ vén tấm vải liệm màu trắng kia ra. Trên mặt bà ta đã chuẩn bị sẵn biểu cảm đau khổ, nước mắt cũng chảy đầy mặt, đau thương gào lên: "Tiểu Cửu của ta!" Trong lòng lại không đợi được muốn thấy tử trạng của Dung Đình.
Giữa ban ngày, tấm vải liệm trắng từ từ được vén lên.
Chiết Khương