Chiết Khương

Chương 57

Ngư Ảnh đáp: “Cung nhân trở về chỉ nói Yến tiên sinh đã tìm được học trò mới rồi, chứ không biết đó là ai. Yến tiên sinh quá giữ mồm giữ miệng, có lẽ phải đến ngày thư viện công bố kết quả mới biết được."

Trái tim Gia Hòa Hoàng hậu nóng như lửa đốt. Gần đây bà ta không thể ngủ ngon giấc vì chuyện nhi tử thi vào thư viện. Nhưng ván đã đóng thuyền.

Bà ta hít một hơi thật sâu để đè nén mọi tức giận và ghen tị trong lòng, nhấp một ngụm trà. Khi ngước mắt lên lần nữa, ánh mắt bà ta lại dịu dàng và điềm tĩnh như khi ở trước mặt người khác.

Bà ta nhẹ nhàng nói với Ngư Ảnh: “Ngày công bố kết quả, phái người đến chờ dưới bảng công bố, xem học trò mới của Yến tiên sinh năm nay là ai, cho dù là ai... Bắt buộc phải tặng quà cho hắn ta đầu tiên trước tất cả mọi người."

Dù trong lòng oán trách về sự xuất hiện của người này đã cản đường nhi tử của bà ta, nhưng nhất định không thể để một người tài giỏi như vậy trở thành kẻ địch. Dù không thể dùng người đó với mục đích riêng của mình thì cũng phải tạo dựng mối quan hệ tốt đẹp.

Ngư Ảnh gật đầu, ghi nhớ lời dặn của Hoàng hậu, nói: “Nương nương, nên chuẩn bị quà như thế nào?”

Gia Hòa Hoàng hậu suy nghĩ cẩn thận rồi nói: "Hãy đưa cho học trò đó bộ giá gác bút bằng đá Thọ Sơn đi."

Ngư Ảnh hơi do dự: "Nhưng chẳng phải tiểu điện hạ vẫn luôn đòi có cái giá gác bút đó sao?"

Đúng lúc đó, Thập Thất Hoàng tử về. Vừa nghe thấy Gia Hòa Hoàng hậu định tặng giá gác bút bằng đá Thọ Sơn mà mình đã thích từ lâu cho người khác, sắc mặt cậu ta lập tức tối sầm, không vừa lòng mà hét lên: “Mẫu hậu đã bảo sẽ cho con rồi mà!"

Gia Hòa Hoàng hậu nhìn cậu ta với vẻ mặt mệt mỏi, nhíu mày không vui nói: "Yến tiên sinh đã chọn được học trò mới. Nếu như đã định trước không phải là con, thà rằng sớm mua chuộc người đó về tay chúng ta."

“Nhưng giá gác bút đó…” Ánh mắt Thập Thất Hoàng tử tràn đầy thất vọng: “Chỉ có một cái duy nhất trên đời.”

Gia Hòa Hoàng hậu cũng muốn giữ lại chiếc giá gác bút được làm bằng loại ngọc tốt như thế, nhưng chính vì chiếc giá gác bút quá quý giá nên nó mới có thể cho thấy bà ta rất coi trọng và có lòng với học trò kia đến nhường nào.

Sợ Tiểu Thập Thất quá coi trọng những thứ không quan trọng này, bà ta lại dạy dỗ: "Sau này nếu con có thể kế vị ngai vàng, con sẽ có được bất cứ thứ gì mình muốn. Nếu có thể nhận được sự giúp đỡ từ người tài giỏi thì một cái giá gác bút đã là gì? Nó chỉ là công cụ để lấy lòng người mà thôi. Cho dù sau này con thích một nữ nhân nào đó, đến lúc nên buông bỏ thì cũng phải cam lòng."

Thập Thất Hoàng tử buồn bã cụp mắt xuống, dường như đã buông bỏ sự cố chấp với giá gác bút đó. Nhìn thấy vẻ mặt ủ rũ của cậu ta, Gia Hòa Hoàng hậu xoa đầu cậu ta, tận tình khuyên nhủ: “Nếu không nhẫn nhịn chuyện nhỏ sẽ làm hỏng kế hoạch lớn. Con cứ nhẫn nhịn trước đã, nghe mẫu hậu sẽ không sai đâu."



Đến ngày công bố kết quả. Cung nhân mà Gia Hòa Hoàng hậu phái đi tặng quà cho học trò thân cận của Yến tiên sinh đã trở lại cung Cẩm Tú. Mặt mày hắn ta u sầu, trông như bị người ta nhét một quả hạnh nhân đắng vào miệng.

Tháng tư là lúc tươi đẹp nhất của mùa xuân, cây cối xanh biếc, Gia Hòa Hoàng hậu và Tiểu Thập Thất đang ngắm hoa cỏ trong viện, tâm trạng đang vui vẻ thì nhìn thấy cung nhân tới, bà ta ngẩng đầu lên nhìn hắn ta: "Đã tặng quà chưa?"

Cung nhân đó run rẩy nói: “Nô tài đã tặng quà theo chỉ thị của nương nương."

Gia Hòa Hoàng hậu nhìn bộ dạng nhát gan run rẩy của hắn ta, thầm bực bội trong lòng, nhíu mày hỏi: "Đã tặng rồi mà còn ôm cái mặt xúi quẩy như vậy. Học trò mới của Yến tiên sinh năm nay là ai?"

Cung nhân nghe thấy Gia Hòa Hoàng hậu hỏi như vậy thì đột nhiên run rẩy, ngập ngừng nói: "Là Cửu Hoàng tử."

Gia Hòa Hoàng hậu đột nhiên sững sờ. Bà ta còn tưởng mình nghe nhầm nên hỏi lại một lần nữa: “Là ai cơ?”

"Nương nương, là Cửu Hoàng tử Dung Đình..." Cung nhân nói xong thì lập tức quỳ phịch xuống đất. Ban đầu hắn ta nghĩ đó là một việc tốt lành, nhưng khi nhìn thấy cái tên ở đầu danh sách, hắn ta biết rằng mình đã nhận một công việc sẽ kết thúc cuộc đời mình.

Lần này Gia Hòa Hoàng hậu đã nghe rõ. Nhưng trong lòng bà ta lại không thể tin được, bà ta lắc đầu nói: "Không thể nào."

“Đúng là Cửu Hoàng tử Dung Đình.” Cung nhân run rẩy nói: “Cả thành Kim Lăng đều đang bàn luận chuyện này. Dù sao Cửu Hoàng tử cũng là người đầu tiên trong số các Hoàng tử được Yến tiên sinh nhận làm học trò, nô tài không nói sai đâu."

Đôi mắt của Gia Hòa Hoàng hậu thẫn thờ một hồi lâu. Ánh sáng từ từ ngưng tụ lại, đôi mắt cũng không còn sáng như trước nữa mà trở nên đục ngầu, tràn ngập vẻ chấn động, khó hiểu và khó tin. Khi bà ta nói tiếp, giọng đã khàn khàn khó nghe như thể cổ họng đã bị xé nát. "Chuyện này là thế nào? Sao hắn ta có cơ hội gặp được Yến Nam Tầm? Sao có thể như thế được?"

Cả người bà ta như sụp đổ: “Ngươi... tặng giá gác bút đó rồi à?"

Cung nhân quỳ trên mặt đất, liên tục dập đầu: "Là Hoàng hậu dặn đi dặn lại, cho dù là ai thì nô tài cũng phải chạy đến tặng quà đầu tiên trước tất cả mọi người. Người còn nói không thể để xảy ra sơ suất, nô tài không dám tự ý quyết định."

Tiểu Thập Thất kêu lên, giọng nói đầy lo lắng nghẹn ngào: "Mẫu hậu, đó là giá gác bút của con, sao có thể cho tên tàn phế kia được!"

Gia Hòa Hoàng hậu ôm ngực, hoàn toàn không thể chịu được những đòn liên tiếp này. Cổ họng lại xộc lên mùi tanh. Thế mà bà ta còn vui vẻ vì Dung Đình ngủ quên không thể đi thi! Nhưng bà ta đâu biết hắn đã đạt tới vị trí mà bà ta phải cố gắng hết sức để nâng Tiểu Thập Thất lên. Và bà ta thậm chí còn vội vàng tặng cho hắn một món quà! Còn bảo Tiểu Thập Thất phải nhẫn nhịn! E rằng mọi chuyện hôm này có thể khiến bà ta tức giận đến mức giảm mười năm tuổi thọ.



Trong khi Gia Hòa Hoàng hậu nhận đả kích nặng nề, bà ta đã cho người đi tìm hiểu xem tại sao Dung Đình lại có được sự ưu ái của Yến Nam Tầm. Người bà ta phái đi còn chưa quay về thì lại nhận được ban thưởng từ Chiêu Vũ Đế. Một thước chín lụa cung, một thước chín lụa mỏng. Lần lượt là: màu xanh nhạt và màu hồng nhạt.

Chiêu Vũ Đế nhận thấy thường ngày Gia Hòa Hoàng hậu không thích khoe khoang, ngoài những dịp trang trọng thì bà ta luôn trang điểm nhẹ và mặc y phục giản dị, còn công khai rằng mình thích những kiểu đơn giản, màu trong trắng thuần khiết như này. Vì vậy để đáp ứng sở thích đó, ông ta đã cố tình bảo Thượng y giám chọn màu sắc thuần khiết nhất để ban thưởng cho bà ta, khen bà ta đã dạy dỗ tốt.

Chưa nói đến những chất liệu trơn và màu sắc đơn giản mà Gia Hòa Hoàng hậu không thực sự thích này, khi nhìn thấy chúng, bà ta càng cảm thấy khó chịu. Những chất liệu này hoàn toàn không hợp với màu da của bà ta và khiến bà ta trông già đi năm tuổi, nhưng bà ta vẫn phải giả vờ mặc chúng một cách vui vẻ để lấy lòng Chiêu Vũ Đế. Chỉ riêng câu "dạy dỗ tốt"... Đã khiến bà ta cảm thấy mình đang bị châm chọc, trong lòng ứa máu, lồng ngực nặng nề, không thể thở được.



Điều an ủi duy nhất trong lòng bà ta bây giờ là Dung Đình thực sự bị tàn phế hai chân. Cho dù bây giờ Chiêu Vũ Đế ngày càng chú ý đến đứa trẻ này thì cũng sẽ không chọn hắn kế thừa ngai vàng. Sau này, cùng lắm Dung Đình cũng chỉ là một Vương gia có quyền lực hơi to một chút, không uy hiếp được việc Tiểu Thập Thất lên ngôi vua. Bà ta chỉ lo rằng sau khi Tiểu Thập Thất lên ngôi, Dung Đình sẽ làm phản.



Trăng tròn gió lặng, buổi tối mùa xuân gió thổi hơi se lạnh như một chiều đông. Ti Ứng tỉnh dậy nửa chừng, nhìn Hoài Thanh đang ngủ say bên cạnh, thử gọi vài tiếng thấy hắn ta không tỉnh thì rón rén rời khỏi giường. Hắn ta đi thẳng về phía trước, trên con đường nhỏ cách cung Cẩm Tú không xa, hắn ta đã gặp một cung nữ.

Cung nữ đó chính là Ngư Ảnh hiện đang được Gia Hòa Hoàng hậu coi trọng. Ngư Ảnh đưa cho Ti Ứng một gói bột, nói với Ti Ứng trong gió xuân lạnh lẽo: “Cho vào đồ ăn sáng ngày mai của Cửu Hoàng tử. Lần trước ngươi có thể bỏ thuốc thành công thì lần này chắc chắn cũng sẽ thành công."

Ti Ứng tự mò đến gói thuốc và nắm trong lòng bàn tay: “Đây là loại thuốc gì?”

"Ngươi hỏi nhiều như vậy làm gì?" Ngư Ảnh mất bình tĩnh nói: "Ngươi chỉ cần biết là nếu lần này thành công, Hoàng hậu sẽ chuyển ngươi ra khỏi cung Thọ Hoài và vào cung của Thập Thất điện hạ. Sau này, vị trí thái giám tổng quản trong cung của Thập Thất điện hạ sẽ thuộc về ngươi."

Sắc mặt Ti Ứng hiện lên vẻ tham lam: "Nô tài biết rồi."



Vào giờ ăn ngày hôm sau. Ti Ứng cũng làm theo cách lần trước, đổ thuốc lên bữa sáng của Dung Đình, trên mép bát và trên cả đầu đũa. Rồi sau đó đứng ở bên cạnh. Đôi mắt hơi nhấp nháy lộ rõ sự lo lắng trong lòng hắn ta.

Dung Đình cầm đũa lên. Cũng giống như lần trước, vẫn khựng lại một lát. Ti Ứng mong chờ hắn sẽ như lần trước, hơi khựng lại rồi lại gắp thức ăn vào bát.

Nhưng không ngờ lần này Dung Đình lại khác. Ngón tay hắn cử động, hai chiếc đũa xoay thành một vòng tròn giữa những ngón tay mảnh khảnh của hắn và bị đập lên bàn "cạch" một tiếng. Âm thanh gỗ va chạm với gỗ vang lên rõ ràng trong căn phòng trống trải này. Tim Ti Ứng cũng “bụp bụp” như rớt từ trên cao xuống, ánh mắt không rời khỏi Dung Đình. Sợ hắn nhìn ra được cái gì đó.

Dung Đình nheo mắt nói: “Cháo hôm nay có mùi hơi lạ.”

Sắc mặt Ti Ứng thái đi, vội vàng bước tới, cúi người ngửi ngửi rồi nói: “Nô tài không ngửi thấy gì cả. Có thể là ta lầm."

Ti Ứng thở phào nhẹ nhõm. Cuối cùng cũng vượt qua. Đúng lúc hắn ta vừa ngẩng đầu lên, gáy hắn ta đã bị đè xuống thật mạnh, đập thẳng đầu vào bát cháo. Bát cháo bị lật úp. Miệng và mí mắt của Ti Ứng dính đầy cháo. Trông hắn ta như con cá bị kẹp đầu, bị ấn trên thớt không thể quằn quại. Mí mắt hắn ta nóng đến mức không thể mở ra được, da mặt cũng run rẩy.

Một giọng nói trầm khàn vang lên trên đầu hắn ta, giống như âm sai từ địa phủ đến lấy mạng: "Đúng là ta đã lầm rồi, thuốc độc mà Hoàng hậu cho thì phải không màu không vị mới đúng chứ, sao có thể để ta ngửi thấy mùi lạ được chứ?"

Dung Đình nắm tóc sau gáy Ti Ứng, kéo hắn ta dậy, tay còn lại giữ chặt cằm hắn ta, ấn hai má hắn ta bằng hai ngón tay buộc hắn ta phải há miệng. Sau đó hắn chậm rãi gắp từng món ăn trên bàn đút vào miệng hắn ta, rồi lại ấn vào các huyệt đạo, khiến mí mắt tiểu thái giám này mở to kinh hoàng, nhưng không còn con đường nào khác ngoài nuốt thức ăn độc.

Dung Đình buông tay ra, lấy khăn vải lau ngón tay của mình với vẻ mặt đầy chán ghét. Trên mặt tiểu thái giám lần lượt xuất hiện những vết ngón tay màu đỏ. Hắn ta liều mạng móc cổ họng mình, cố gắng nôn ra thuốc độc kia.

Nhưng đã quá muộn rồi. Sắc mặt của hắn ta dần dần đỏ lên do tác dụng của thuốc độc, chân tay bắt đầu run rẩy, ngồi ở dưới đất nhìn lên Dung Đình... A-tu-la muốn lấy mạng hắn ta không có biểu cảm gì cả, lạnh lùng như một tảng băng.

Sau khi bắt gặp ánh mắt cực kỳ căm hận và sợ hãi của tiểu thái giám, hắn nhướng mày, đôi môi mỏng khẽ hé mở, ánh mắt lạnh như nước: “Tự mình bỏ thuốc hại mình, cảm giác thế nào?"

Lần trước hắn cố ý sập bẫy, giả vờ ăn cơm tối có pha thuốc mê, hắn đã biết sẽ có lần sau. Quả nhiên lại có thật. Ti Ứng đau đến mức không nói được lời nào.

“Hôm nay chắc chắn là ngày chết của ngươi.” Dung Đình vẫn ở đó, lau ngón tay một cách chậm rãi và cẩn thận. Khuôn mặt tựa thần tiên nhưng trong mắt lại tràn đầy vẻ tàn ác: “Cho dù ngươi có thể giết ta, Gia Hòa Hoàng hậu cũng sẽ đổ lên đầu ngươi tội gây ra cái chết của ta. Bà ta sẽ nói rằng bình thường ta hay trách móc nặng nề người hầu khiến ngươi ghi hận trong lòng nên muốn đầu độc ta."

Trước những lời thì thầm của hắn, Ti Ứng dần dần ngừng thở. Dung Đình ngừng lau ngón tay và nhìn về phía bức tường. Hoài Thanh vốn đã sợ đến mức run rẩy, bắt gặp ánh mắt vẫn còn vẻ tàn ác của hắn thì còn run mãnh liệt hơn. Chuyện vừa xảy ra quá nhanh, hắn ta hoàn toàn chưa hiểu được chuyện gì đang xảy ra thì Ti Ứng đã ngã xuống đất rồi.

Dung Đình nhìn hắn ta bao lâu. Hoài Thanh run rẩy bấy lâu. Một lúc lâu sau, Dung Đình mới từ tốn cất lời: "Ngươi đã biết chuyện hôm nay rồi. Sau khi ra ngoài ngươi định nói thế nào?"

Hoài Thanh run rẩy nói, khó nhọc nối từng chữ thành một câu: "Hoàng... Hoàng hậu mua chuộc Ti Ứng, đầu độc chủ tử."

Tuy rằng sợ hãi, nhưng hắn ta cũng biết chuyện này là Ti Ứng phản chủ, bị đầu độc chết cũng không hết tội. Lúc trước hắn ta từng gặp Ti Ứng lén lút thì thầm với cung nữ cung Cẩm Tú, Ti Ứng thậm chí còn lừa hắn ta rằng Hoàng hậu đang hỏi Cửu Hoàng tử sống thế nào ở cung Thọ Hoài. Dù thế nào Hoài Thanh cũng không thể ngờ rằng vị Hoàng hậu đó, một Hoàng hậu nương nương mẫu nghi thiên hạ, hiền lành đoan trang, lại mua chuộc người hậu, đầu độc nhi tử. Hổ dữ không ăn thịt con mà.

Dung Đình cười mỉa mai. Đôi mắt đẹp như hồ ly chớp chớp, hắn chậm rãi nói: "Không cần vội. Không cần phải nhắc đến Hoàng hậu. Chúng ta không có bằng chứng. Phụ hoàng sẽ không dễ dàng phế truất ngôi vị Hoàng hậu. Nếu như ông ta đã cho rằng hai ta là mẹ hiền từ con hiếu thảo, thì tiện thể giấu ông ta thêm một thời gian nữa. Hôm nay nói như vậy lại bị Hoàng hậu bảo là ta vu oan giá họa."

Nỗi bàng hoàng khi nhìn thấy một người chết trước mặt mình hoàn toàn không hiện diện trên khuôn mặt hắn khi nói, dù nhìn ở góc độ nào, hắn đều trông như một thiếu niên tuấn tú, gọn gàng và đẹp đẽ. “Ngươi nói là Ti Ứng bị ai đó mua chuộc, âm mưu hại chủ tử, rồi lại vô tình tự ăn phải thuốc độc."

Thiếu niên chợt nở một nụ cười nhàn nhạt: “Lát nữa đưa thi thể Ti Ứng đi tặng.”

"Tặng cho chỗ nào?” Hoài Thanh hỏi với sắc mặt tái nhợt.

Nụ cười trên đôi môi mỏng càng sâu đậm hơn. “Tặng cung Cẩm Tú.” Dung Đình nói với vẻ mặt tuấn tú lẫn một chút vui vẻ, lạnh lùng cười khẩy: "Để mẫu hậu ta nhìn kỹ xem người mà mình tìm vô dụng đến mức nào."



Dựa theo lời dặn của Dung Đình, thi thể của Ti Ứng được bọc trong vải trắng và đưa đến cung Cẩm Tú cho Gia Hòa Hoàng hậu xem. Dung Đình chậm rãi điều khiển xe lăn, thong thả đi theo sau thi thể Ti Ứng. Biểu cảm trên khuôn mặt hắn vẫn lặng sóng.

Dọc đường, bọn họ nhìn thấy các cung nữ tái mét mặt, sợ hãii quay đi, còn bàn luận: "Sao cung Thọ Hoài lại có người chết?" "Không phải là do chuyện ma quỷ đấy chứ." Mặc dù các cung nữ sợ hãi nhưng càng ngày càng có nhiều người tụ tập đến xem.

Khương Nhiêu cầm một hộp son trong tay, vừa ra khỏi cung Thấu Tương đi về phía cung Thọ Hoài thì thấy con đường phía trước đang chen chúc chật kín người. Vẻ mặt nàng hơi thay đổi khi nghe tin một thái giám đã chết, mà còn là thái giám cung Thọ Hoài. Nàng vội vàng đi về phía đó.

Minh Thược ngăn Khương Nhiêu lại và nói: "Cô nương, đừng đi, cẩn thận lại vạ lây."

Lúc này, cuộc thảo luận của cung nữ lọt vào tai họ... "Sắc mặt Cửu Hoàng tử trông thật đáng sợ." "Có người chết mà sao trông Cửu Hoàng tử như không có việc gì thế?"

Thiếu niên ngồi trên xe lăn có mi cong mày dài, khuôn mặt ngọc lạnh lùng, ánh mắt vô cùng lãnh đạm và tối tăm. Nhưng ánh mắt hắn hơi gợn sóng khi nhìn thấy Khương Nhiêu đứng sau lưng các cung nữ.

Hắn dừng lại, quay đầu đi về phía Khương Nhiêu. Khi đến bên cạnh Khương Nhiêu, vẻ thờ ơ và lạnh lùng trong mắt hắn vừa rồi đã biến mất. Thay vào đôi mắt màu hổ phách lại ngập nước, lộ ra sự mong manh yếu đuối khi sống sót sau tai nạn.

"Niên Niên, ta suýt nữa thì... chết rồi."

Hắn đưa tay ra, như muốn nắm lấy tay áo Khương Nhiêu, nhưng còn chưa nắm được thì nhận ra có điều gì đó khác thường nên rụt tay lại, khiến hắn càng thêm bối rối không biết phải làm sao. Ánh mắt hắn tràn đầy hoảng sợ, hắn nói: "Ta hơi sợ."

Khuôn mặt tái nhợt hơi ngẩng lên, được bao phủ bởi một lớp nắng nhẹ, vẻ mặt và giọng điệu đều thể hiện rõ sự sợ hãi. Hàng mi dài và rậm cũng đang run rẩy.