Chiết Khương

Chương 55

Cung Thấu Tương, trong sườn viện, sau khi nghe Khương Nhiêu phân phó, cung nữ tìm thuốc mang đến cho nàng.

Trong hộp nhỏ màu xanh có chứa dược cao lành lạnh.

Cung nữ định bôi thuốc cho Dung Đình nhưng lại bị Khương Nhiêu gọi lại: “Đưa thuốc cho ta đi.”

Mặc dù nàng thấy thiếu niên đã trở nên hiền lành hơn nhưng giang sơn dễ đổi bản tính khó dời, tính tình hắn vẫn có chút quái gở, lúc ra ngoài cho dù ngồi xe lăn không được tiện cho lắm nhưng hắn cũng không muốn để cung nhân ở bên cạnh hắn hầu hạ chăm sóc. Nếu để cung nữ bôi thuốc cho hắn, chỉ sợ lại xảy ra khiến hắn khó chịu.

Khương Nhiêu cầm hộp thuốc trong lòng bàn tay, bàn tay vặn nắp hộp ra, để lộ dược cao bên trong. Nàng đưa thuốc cho Dung Đình: “Thuốc của ngươi đây.”

Dung Đình không nhận thuốc ngay lập tức, sau khi suy nghĩ một lúc hắn vẫn nhận lấy hộp thuốc, sau khi hắn cúi đầu xuống bôi thuốc xong, Khương Nhiêu định lấy hộp thuốc đi, hắn lại gục đầu xuống để lộ phần gáy: “Chỗ gãy cũng có, ta không nhìn thấy. Ngươi bôi giúp ta đi.” Hắn nói.

Khương Nhiêu nhìn lướt qua. Mái tóc dài đen như mực của Dung Đình buộc cao lên, vén sang một bên face, để lộ đường quai hàm góc cạnh và cái cổ thon dài của hắn. Đúng là trên gáy của hắn có mất vết đỏ be bé chồng lên những vết thương cũ có độ nông sâu không giống nhau khác. Quả thực chính là khắp gáy đều là vết thương, có cả cũ cả mới.

Dù hồi trước đã từng nhìn thấy những vết thương cũ nhưng Khương Nhiêu vẫn không khỏi hoảng hốt hít sâu một hơi. Nàng lấy hộp thuốc trong tay Dung Đình đi, không dùng tay để bôi thuốc mà dùng một cái muỗng nhỏ làm bằng bạch ngọc đã được rửa sạch lấy một chút dược cao ra, sau đó chậm vào vết thương trên gáy Dung Đình.

Nàng cúi đầu đứng rất gần hắn, hơi thở ấm áp phả vào gáy hắn, đôi mắt Dung Đình lập tức tối sầm lại, hắn không khỏi vô thức nhớ đến buổi tối say rượu… Dung Đình cảm thấy, có lẽ trong lòng hắn đã bị bệnh rồi. Chỉ cần nàng đến gần một chút thôi là lòng hắn đã cảm thấy vô cùng yên tâm.

Khương Nhiêu nhìn thấy mặt sau vành tai Dung Đình có hơi đỏ bừng lên đầy khác thường. Thế là nàng bèn lấy muỗng ngọc lành lạnh chấm thuốc vào đằng sau vành tai hắn. Động tác của nàng hết sức nhẹ nhàng và cân thận, bởi vì nàng nhìn thấy có những vết thương phần da đều bị cào xước hết cả, lúc bôi thuốc vào chắc chắn rất đau. Quả thực chỗ này bị cào rất nhiều.

Sau khi bôi thuốc xong, nàng nghiêng đầu nhìn Dung Đình, cau mày hỏi: “Đây đều do Thạch Lựu cào sao?”

Khương Nhiêu có chút khó hiểu, tại sao Thạch Lựu lại cào người khác chứ. Con mèo Thạch Lựu này ngoài trừ lúc bắt chuột thì giống một con mèo ra thì những lúc khác nó giống như con lợn vậy, suốt ngày không ăn thì ngủ, con mèo trắng muốt cuộn người nằm đó, chẳng thèm để ý đến ai. Nàng mới ở được với nó vài ngày nhưng cũng chưa từng thấy nó cào nàng vì không quen nàng.

“Ừm.” Sắc mặt Dung Đình tối sầm lại, ngón tay hắn nắm chặt vào, móng tay đâm vào lòng bàn tay, kể cả ám khí kẹp giữa ngón tay cũng vậy.

Khương Nhiêu quay đầu, gọi một cung nữ đến: “Đi dựng một cây cào móng cho Thạch Lựu, cũng không thể để nó cào người ta được.”

Để nàng xem xem, có lẽ đây cũng không phải lần đầu con này phạm tội. Chỉ có điều người trong cung đều biết nó là mèo của Vân Quý phi, được coi là quý tộc trong đám mèo nên không ai dám kiếm chuyện với nó.

Thạch Lựu vô duyên vô cớ bị cung nữ xông đến cắt cái móng quý tộc của mình bị, bị cung nữ bóp chặt hai cái đệm thịt thì kêu meo meo một tiếng, trên khuôn mặt to mập mèo đầy sự ngơ ngác. Nó hoàn toàn không biết nó lại bị người ta bêu xấu lần nữa.



Khương Nhiêu dẫn Dung Đình đến sườn viện của cung Thấu Tương không chỉ để bôi thuốc cho hắn. Nàng cảm thấy vẫn phải nói cho hắn biết những chuyện xảy ra trong giấc mơ kia.

Sau khi đuổi đám cung nữ ra ngoài, chỉ giữ lại Minh Thược trong phòng, Khương Nhiêu nói với Dung Đình: “Hai tên thái giám bên cạnh ngươi, một người tên là Ti Ứng, một người tên là Hoài Thanh, gần đây ta đã cử người đi điều tra, người tên Ti Ứng kia tính tình gian xảo, có chút vấn đề, dễ bị người khác mua chuộc.”

Lúc trước cung nữ nghe ngóng được nói Ti Ứng thông minh, Hoài Thanh trung thực nhưng Khương Nhiêu biết Ti Ứng sẽ bị Hoàng hậu mua chuộc, thế nên nàng không chút do dự chụp cái mũ gian xảo cho Ti Ứng.

Vẻ mặt Dung Đình có chút kinh ngạc. Thế nhưng hắn kinh ngạc không phải vì chuyện Ti Ứng có vấn đề. Ti Ứng và Hoàng hậu cấu kết với nhau cũng chỉ là chuyện sớm hay muộn mà thôi. Thậm chí sau lưng còn do hắn một tay thúc đẩy. Trong hai tên hạ nhân Ti Ứng và Hoài Thanh thì Ti Ứng có tính tình láu cá, hay nịnh nọt. Hắn đã sớm biết Ti Ứng có những hành động mờ ám không trung thành từ lâu nhưng mãi vẫn không ra tay, hắn đang chờ đợi cơ hội.

Đợi Ti Ứng hoàn toàn nghiêng về phía Hoàng hậu, nhìn thấy dáng vẻ hắn cố ý tỏ ra chán nản mất hết ý chí, kể một vài tin tức giả cho Hoàng hậu nghe. Đợi đến khi Ti Ứng không còn giá trị lợi dụng nữa thì hắn mới tìm một lý do nào đó để diệt trừ Ti Ứng. Giết gà dọa khỉ, chặt đứt khả năng Hoài Thanh bị Hoàng hậu mua chuộc, ân uy cân bằng, bồi dưỡng nô bộc trung thành cho bản thân. Hắn đã kiên nhẫn nằm gai nếm mật vài chục năm, sẽ không nóng lòng trong chốc lát.

Chỉ là hắn không ngờ Khương Nhiêu cũng sẽ nghĩ đến việc này. Thiệt thòi cho hắn chỉ cho rằng nàng là cô nương trẻ được người nhà bảo bọc quá tốt, luôn yếu đuối, không biết khó khăn là gì, lúc nào cũng cho là người trên thế gian đều là người tốt. Dù sao nàng là người có tấm lòng lương thiện, mặt mày trông cũng hồn nhiên ngây thơ.

Trước đây hắn đã hỏi có phải nàng đã nghĩ thông muốn giúp đỡ hắn đúng không, hắn cũng chưa từng mong muốn nàng làm chuyện gì vì hắn, đoạn đường này sẽ chỉ là một con đường đầy nguy hiểm và muôn ngàn chông gai, hắn vẫn muốn một mình chiến đấu. Còn hắn chỉ cần biết rằng có nàng ở đây là được rồi. Nhưng vào lúc hắn không hay biết gì, nàng lại giúp hắn điều tra rõ ràng lai lịch hạ nhân. Nàng còn thông minh hơn hắn nghĩ.

Chẳng qua ý định giết gà dọa khỉ trong lòng hắn sử dụng thủ đoạn quá xấu xa tàn nhẫn, nếu nói ra… Chắc chắn nàng sẽ sợ hắn. Bàn tay hắn khẽ run rẩy, dáng vẻ giống như lần đầu tiên biết được việc này, khuôn mặt nhợt nhạt hiếm khi có vẻ khó có thể tin.

Nhìn thấy hắn như vậy, trong lòng Khương Nhiêu càng sốt ruột hơn, nàng sợ hắn bị tên thái giám tên Ti Ứng kia lừa gạt qua mặt, nàng nói: “Ngươi tìm lý do nào đó nhân lúc Ti Ứng vẫn chưa làm chuyện gì xấu thì đuổi hắn ra khỏi cung Thọ Hoài đi.”

Trong suy nghĩ của Khương Nhiêu, cho dù Ti Ứng đáng ghét thế nào, cùng lắm khiến hắn bị đày xuống phủ Tông Nhân đã là hình phạt nặng nhất rồi. Nhưng thủ đoạn của Dung Đình lại tàn nhẫn hơn rất nhiều. Hắn gật đầu, giống như đồng ý với lời nàng nói nhưng kế hoạch ban đầu được vạch ra trong lòng hắn vẫn không có thay đổi gì. Người đụng đến hắn chỉ có con đường bị diệt trừ mà thôi.

“Nếu trong cung ngươi thiếu người, ta sẽ chọn người trong sạch, bảo cung nữ cô cô bên cạnh tiểu di của ta đến Kính Sự phòng nói vài câu rồi dẫn người qua cho ngươi.”

Khương Nhiêu nghĩ bây giờ Dung Đình vẫn đang ngồi trên xe lăn, bên cạnh cũng chỉ có hai tên thái giám, một tên trong số đó còn là người có lòng riêng. Tám mươi phần trăm do khi còn bé bên cạnh hắn không có nhiều người hầu nên mắt nhìn người không được tốt, không giống như nàng, từ nhỏ đã được ma ma dạy cách quản lý con người, công việc.

Nàng nói: “Lúc dùng người, xử lý mọi việc công bằng cũng được, ban chút ân huệ nhỏ cũng được, quan sát xem người nào dễ bị tiền tài cám dỗ, ham món lợi nhỏ, thường hay dễ bị người khác dùng lợi lộc lớn hơn mua chuộc, ví dụ như Ti Ứng.” Nàng coi Dung Đình là một tên nhóc đáng thương không có cơ hội thấm nhuần đạo lý đối nhân xử thế nên trong khoảng thời gian ngắn nàng cũng nói khá nhiều.

Cuối cùng cuộc nói chuyện lại quay lại chuyện nàng muốn giúp Dung Đình chọn thêm mấy hạ nhân: “Có cần ta giúp ngươi chọn người hầu hạ trong cung của ngươi không?” Đây là chuyện rất quan trọng. Mặc dù Khương Nhiêu muốn tự chọn người, như vậy người được chọn ra nàng cũng yên tâm hơn. Nhưng nghĩ đến tính tình đa nghi và quái gở của Dung Đình, nàng lại cảm thấy có lẽ hắn sẽ không đồng ý.

Thế nhưng không ngờ hắn lại trả lời rất dứt khoát: “Nếu ngươi muốn, ta sẽ đồng ý.”

Yêu cầu nàng nhắc đến, bất kể là chuyện gì, chỉ cần là chuyện hắn có thể làm được thì hắn đều sẽ đồng ý. Chỉ nghĩ đến chuyện nàng quan tâm hắn như thế, trong đôi mắt hắn không khỏi chất chứa ý cười nho nhỏ. Trong đôi mắt đẹp lóe lên sự vui vẻ rạng rỡ, vẻ tàn nhẫn trong đôi mắt cũng dần biến mất, trên khuôn mặt tuấn tú vẻ lạnh lùng xa cách giống như băng tuyết cũng giảm đi nhiều.

Lúc này nàng mới phát hiện ra dưới mắt trái của hắn có một nốt ruồi rất rất nhỏ ở giữa mí dưới, màu của nốt ruồi này còn đậm hơn cả màu tóc của hắn, thậm chí còn thiên về màu đỏ thẫm, khiến cho mắt trái vốn dĩ đã đẹp đến hớp hồn kia càng quyến rũ hơn.

Trong chốc lát Khương Nhiêu có phần sững sờ. Phải mất một lúc sau nàng mới tỉnh táo trở lại, nhìn sang chỗ khác. Trong đầu nàng còn thầm chán nản than thở mình lại ngẩn người vì cái đẹp. Thế nhưng Khương Nhiên lại không nhịn được nghĩ mẹ mẫu thân và tiểu di nàng đều không nói sai, khi nhìn thấy người đẹp, tâm trạng con người ta sẽ thoải mái nhẹ nhõm hơn rất nhiều.

Lúc này Khương Nhiêu nghĩ đến một chuyện vô cùng quan trọng. Trong mơ, sau khi Ti Ứng bị Hoàng hậu mua chuộc, Hoàng hậu ra lệnh cho Ti Ứng hạ thuốc trong thức ăn Dung Đình ăn, để tránh Dung Đình có cơ hội tham gia kỳ thi mùa xuân của thư viện Bạch Lộc rồi có cơ hội làm học trò của Yến Nam Tầm. Ti Ứng đã tuân lệnh.

Nàng hỏi Dung Đình: “Ngươi muốn tham gia kỳ thi mùa xuân diễn ra vào ba tháng nữa của thư viện Bạch Lộ sao?”

Dung Đình gật đầu.

Thư viện Bạch Lộc là thư viện tốt nhất Đại Chiêu nhưng thư viện Bạch Lộc do Yến Nam Tầm sáng lập. Yến tiên sinh tài cao kiêu ngạo, cả một đời đều sống thanh cao, không ham quyền quý, không vì năm đấu gạo mà khom lưng uốn gối*.

*Ý của câu thành ngữ này là chỉ người đạo đức thanh cao, không khom lưng quỳ gối trước cường quyền và cám dỗ.

Cho dù là hoàng thân quốc thích hay là hoàng tử cao quý, muốn vào được thư viện của ông ấy thì cũng phải vượt qua kỳ thi mùa xuân thì mới có thể vào học. Gần như tất cả học trò thông minh nhất khắp Đại Chiêu đều đang theo học ở đó, nếu có thể vào học thư viện này thì con đường lôi kéo chiêu mộ người tài ba hiền sĩ sẽ rộng mở hơn rất nhiều. Cho nên các nhà quyền quý đều muốn đưa con mình vào đó.

Khương Nhiêu mím môi dưới, vẻ mặt trầm tư suy nghĩ. Diệt trừ một thái giám nhỏ như Ti Ứng là chuyện dễ như trở bàn tay. Nhưng lật đổ Hoàng hậu cũng không phải chuyện có thể làm được trong khoảng thời gian ngắn. Cho dù không có Ti Ứng thì chắc chắn Hoàng hậu vẫn còn những cách khác để ngăn cản Dung Đình tham gia kỳ thi mùa xuân.

So với việc vắt hết trí óc đấu qua đấu lại với Hoàng hậu, vừa hoảng hốt vừa nơm nớp lo sợ. Chẳng thà…

Khương Nhiêu nói: “Ngươi có biết ngoại trừ kỳ thi mùa xuân ra thì còn có cách nào khác để được vào thư viện học không.”