“Sao hai người họ lại cùng nhau đến đây?” Khương Nhiêu hỏi.
Cung nữ lắc đầu: “Nô tỳ không biết, bây giờ cô nương có muốn ra ngoài gặp họ một lúc không? Tứ gia và Cửu điện hạ đang đợi trong đình Dứu Thanh.”
Khương Nhiêu lập tức gật đầu: “Dẫn ta qua đó.”
Nàng lại không khỏi nghĩ đến giọng điệu của phụ thân nàng mỗi lần nói “Tiểu tử ở thành Tây”, còn cả biểu cảm dựng râu trừng mắt của ông ấy. Khương Nhiêu có trực giác rằng để hai người họ ở cạnh nhau không phải chuyện gì tốt lành.
…
Trong đình Dứu Thanh, cảnh tượng hiếm khi yên bình như bây giờ. Khương Tứ gia liếc mắt nhìn nhìn mấy vết đỏ giống như bụi gai sượt qua trên cánh tay trắng bệch đầy ốm yếu của cậu thiếu niên… Thảm thật là thảm mà. Khiến ông ấy không thể thái độ ra mặt được.
Ông ấy nhíu mày, trong đầu nhớ lại mấy lần gặp Tiểu Dung Đình ở Kim Lăng nhiều năm trước. Ông ấy đã từng thật sự cho rằng đứa trẻ gầy trơ xương kia sẽ không sống nổi. Nếu Gia Hòa Hoàng hậu không có hài tử thân sinh còn tốt, khi đó bà ta còn có thể trở thành ô dù của hắn.
Nhưng sau này bà ta lại có Thập Thất Hoàng tử. Chiêu Vũ Đế sủng ái mẫu thân của đứa nhỏ này, nói là vừa gặp đã yêu nhưng nói trắng ra thì chẳng qua cũng chỉ thấy đẹp nên nổi lòng tham mà thôi, không có bao nhiêu tình cảm. Ông ta lại có nhiều hài tử nên cũng không có nhiều tình cảm với đứa bé này. Đối với ông ta, có nhiều hài tử như vậy, chỉ sợ đến tên đứa trẻ là gì cũng không nhớ rõ, chỉ gọi bằng số thứ tự như một hai ba bốn năm sáu, lão đại lão nhị lão tam lão tứ lão ngũ lão lục… Đứa trẻ số thứ tự thứ chín này có thể sống đến bây giờ quả thật cũng không dễ dàng gì.
Khương Tứ gia chợt nghĩ đến một chuyện. Ông ấy nghiêm mặt nhìn Dung Đình: “Có phải ngài đã gặp nữ nhi của hạ quan trong cung rồi không?”
Trước hết đừng quan tâm hắn có đáng thương hay không, chỗ này rất gần đài Thủy Lâu, rất có thể hai người này đã gặp nhau trước đó! Dung Đình chưa bao giờ có ý định giấu diếm việc này, hắn gật đầu thừa nhận.
Người cha già lập tức tan nát cõi lòng. Tình cảnh ngày hôm nay đều do ông ấy nhấc đá đập vào chân mình. Nếu ông ấy không quay về Kim Lăng thì đâu có chuyện ngày hôm nay chứ? Vậy khuê nữ của ông ấy đã biết chuyện Dung Đình là Cửu Hoàng tử, cũng đã biết Dung Đình chính là tiểu tử suýt chút nữa đã định là thông gia từ bé với con bé. Chân đau quá, bây giờ chân ông ấy đau quá.
Giọng điệu Khương Tứ gia lập tức trầm xuống, ám chỉ nói với Dung Đình: “Chuyện quá khứ cứ cho nó qua đi.”
Dung Đình tưởng ông ấy đang nói đến chuyện ông ấy dẫn Khương Nhiêu rời khỏi Kim Lăng không từ mà biệt, cho dù sự không hài lòng đang giằng xé trong lòng hắn giống như móng vuốt của sói con đang cào cấu nhưng vì ông ấy là phụ thân của Khương Nhiêu, hắn vẫn tỏ ra hiền lành, rộng lượng: “Ừm.”
Hai người vẫn duy trì sự hòa bình ngoài mặt, không ai tỏ thái độ với ai. Nhưng Khương Tứ gia suy nghĩ, vẫn thấy không vui khi nhìn thấy Dung Đình và nữ nhi mình xuất hiện cùng một nơi, ông ấy ho một tiếng: “Không bằng Cửu Điện hạ về cung trước đi, lát nữa hạ quan sẽ cử người đưa thuốc qua cho ngài.”
Nghe ông ấy nói như vậy, vẻ mặt Dung Đình có phần buồn bã. Trong lòng Khương Tứ gia có chút áy náy, bị mèo cào như vậy nên sức thuốc sớm thì mới tốt. Huống chi ông ấy còn để hắn đi thêm một đoạn đường xa như vậy. Nhưng sự áy náy này cũng chỉ bé như hạt vừng, chẳng là gì so với sự chán ghét mà ông ấy dành cho tiểu tử có khả năng sẽ bắt cóc nữ nhi của ông ấy đi cả, không đủ để so sánh. Không nói thẳng ra là ông ấy đã phải nhẫn nhịn lắm rồi.
Đúng lúc này sau lưng ông ấy vang lên một giọng nói thánh thót: “Cha.”
Khương Tứ gia quay người lại. Nữ nhi đã vài ngày không gặp đang xách váy chạy đến chỗ ông ấy. Nữ nhi quả thật đúng là một bảo bối, cho dù con bé bao nhiêu tuổi đi chăng nữa thì nhìn thôi cũng đã khiến ông ấy cảm thấy vui vẻ rồi. Bây giờ mới có mấy ngày không gặp mà ông ấy đã nhớ con bé như vậy, sau này con bé phải gả cho người ta, trong lòng ông ấy còn nhớ đến mức nào nữa.
Khương Tứ gia kiên quyết quay đầu, ra lệnh đuổi khách với Dung Đình. “Mời Cửu Hoàng tử về cho, lát nữa hạ quan sẽ dặn gã sai vặt mang thuốc qua cho ngài.”
“Thuốc gì thế ạ?” Khương Nhiêu đã chạy đến trước mặt Khương Tứ gia, tò mò hỏi. Thấy Khương Tứ gia không dựng râu trừng mắt với Dung Đình, trong lòng nàng có chút yên tâm, nghe Khương Tứ gia nói thế, ngay lập tức nàng vểnh tai lên nghe ngóng.
“Không có việc gì.”
“Bị mèo cào.”
Khương Tứ gia giấu giấu diếm diếm còn Dung Đình lại thản nhiên vén tay áo lên, đồng thời lên tiếng trả lời thắc mắc của nàng. Vết đỏ trên cánh tay chàng thiếu niên trông còn đậm hơn cả những sợi chỉ đỏ trên y phục màu tối của hắn. Động tác vén tay áo lên của hắn không phải hắn cố ý làm như thế. Nhưng vết thương trên cánh tay hắn lại rất bắt mắt.
Khương Nhiêu liếc mắt nhìn lướt qua vết thương trên tay hắn, sau đó lại nhìn Thạch Lựu. Có lẽ nàng cũng đã đoán được buổi sáng Thạch Lựu lại lén đến cung Thọ Hoài. Bao nhiêu cung nữ cũng không nhìn thấy nó đâu, thật đúng là không phí công nuôi nó mập mạp. Lúc này Thạch Lựu đang uốn mình nằm gọn trong lòng Khương Tứ gia.
Khương Nhiêu nhìn nó, chậm rãi lắc đầu. Con mèo này, ăn chuột của người ta lại còn cào tay người ta nữa. Con mèo xấu xấu tính này. Thạch Lựu nghịch nghịch chòm râu trên cằm Khương Tứ gia, chơi quên cả lối về, hoàn toàn không biết mình đã bị nhận xét không hay như thế nào.
Khương Nhiêu gọi Minh Thược đến ôm Thạch Lựu đi, trước tiên quan tâm đến người bị thương trước, nàng quen tay tiến lên đẩy xe lăn của Dung Đình, nói với Khương Tứ gia: “Phụ thân, chỗ tiểu di có thuốc, chỗ này cách cung Thấu Tương không xa, con dẫn hắn đến cung Thấu Tương xức thuốc, người bận rộn mấy hôm nay rồi, phụ thân cứ về phủ nghỉ ngơi trước đi ạ.”
Sau khi nàng nói xong, mãi một lúc lâu sau Khương Tứ gia vẫn không nói gì, Khương Nhiều coi như ông ấy đã đồng ý, lập tức đẩy xe lăn của Dung Đình rời đi.
Khương Tứ gia là nam quyến, không được cho mời thì không được vào hậu cung. Bởi vì Chiêu Vũ Đế mời ông ấy vẽ tranh, ông ấy may mắn được ở lại trong cung thêm mấy ngày đã là chuyện hiếm thấy. Nhưng vẫn không được vào hậu cung. Cùng lắm cũng chỉ có thể đứng trong lương đình ngoài hậu cung đợi nữ nhi ra tìm ông ấy mà thôi.
Nhưng Dung Đình chưa đầy mười sáu tuổi, vẫn còn ở trong cung, hơn nữa nếu có cung nữ thái giám trông coi thì vẫn có thể đi lại khá nhiều nơi trong hậu cung. Khương Tứ gia nhìn bóng lưng của nữ nhi nhà mình, cảm thấy ngột ngạt như có một ngụm máu nghẹn trong cổ họng. Ông ấy chỉ hận không thể ôm Thạch Lựu về để nó cũng cào mình hai cái, sau đó gọi nữ nhi lại để nàng cũng thương người cha già là ông ấy.
…
Lúc này Khương Nhiêu lại vội vàng chạy lại chỗ ông ấy. Thấy vậy Khương Tứ gia quả thực cảm động đến rơi lệ… Trong lòng nữ nhi vẫn có người cha già là ông ấy! Còn về Cửu Hoàng tử, chắc chắn là do hắn quá đáng thương nên mới khiến nữ nhi ông ấy mềm lòng đồng cảm với hắn.
Khương Nhiêu nhét một phong thư vào trong ngực Khương Tứ gia: “Suýt nữa quên mất, cha, con có phong thư gửi cho cha.”
Khương Tứ gia nhận lấy phong thư.
“Là thư rất quan trọng.” Khương Nhiêu nói.
Nhưng ánh mắt nàng lại cứ liếc ngang liếc dọc chứ không dám nhìn thẳng vào mắt Khương Tứ gia, hai chân nàng cũng bắt đầu lùi dần về phía sau: “Cha, cha chờ con đi rồi hẵng đọc, sau khi đọc xong lại nói cho mẹ biết, sau đó thì cha hủy bức thư đi, đừng để người khác biết.” Nói xong, nàng lại chạy đi nhanh như chớp.
Khương Nhiêu suy nghĩ một lúc lâu xem phải nói chuyện muốn giúp đỡ Cửu Hoàng tử với cha nàng như thế nào. Phá hỏng kế hoạch chỉ muốn ngoảnh mặt làm ngơ ngồi xem hổ đấu của cha, chắc chắn cha nàng sẽ tức giận. Sau khi nghĩ tới nghĩ lui… Nàng cảm thấy vẫn nên viết thư thì hơn. Như vậy, đến lúc Khương Tứ gia đọc thư xong, nàng cũng không ở cạnh ông ấy, sẽ không bị ông ấy mắng, cũng sẽ không bị đánh.
Khương Tứ gia nhìn bóng lưng chạy vội đi của nàng, trực giác ông ấy cảm thấy đây không phải bức thư tốt lành gì cả. Thế nhưng vì sự nghiêm túc trong lời nói của nữ nhi nên sau khi về phủ, ông ấy vẫn bảo hạ nhân trong phòng ra ngoài rồi mới mở phong thư này ra.
Khương Nhiêu biết mình viết lý do, viết rõ những chuyện trong mơ ra thì người khác sẽ chỉ cho rằng nàng bị điên. Thế nên nàng chỉ viết trong thư là nữ nhi bất hiếu, muốn phò tá Cửu Hoàng tử, mong cha thành toàn. Từ nhỏ nàng đã nghe lời, cũng chỉ có lần này mới muốn làm theo ý mình.
Sau khi đọc thư xong, Khương Tứ gia tức đến nỗi suýt nữa kéo đứt cả râu. Bất hiếu, con bé cũng biết chuyện con bé làm gọi là bất hiếu! Ông ấy dụng tâm lương khổ chỉ muốn để nàng tránh xa tất cả những thị phi nhưng cuối cùng nữ nhi vẫn chọn nơi thị phi nhiều nhất, từng bước một dấn thân vào đó.
Khương Tần thị đứng bên cạnh Khương Tứ gia, thấy ông ấy sầm mặt thì cũng nhíu mày lại. “Lão gia, chàng bình tĩnh lại đã.” Bà ấy biết vì chuyện nữ nhi bị bắt cóc suýt nữa không thể tìm được về vào năm con bé sáu tuổi kia mà bắt đầu từ đó trượng phu của bà ấy bắt đầu vô cùng cẩn thận trong mọi chuyện liên quan đến con bé. Nhưng sự cẩn thận này có phần đáng mức. “Nữ nhi đều đã có số phận của con bé rồi.” Bà ấy khuyên nhủ.
Sự âm u trong mắt Khương Tứ gia vẫn không biến mất nhưng tất cả đều là sự lo lắng cho nữ nhi, cuối cùng dường như ông ấy cũng đã bình tĩnh lại, Khương Tứ gia không biết làm sao, chỉ đành cười khổ một tiếng: “Cũng may phong thư này thứ con bé viết không phải mong ta tác thành để con bé xuất giá.”
“Ta tuyệt đối sẽ không để con bé gả cho một nam nhân có thể sẽ thê thiếp thành đàn, nữ nhi của ta không cần phải chịu sự uất ức này.” Khương Tứ gia giơ tay, chìa một góc phong thư về phía ngọn nến. Tờ giấy mỏng bắt lửa, dần dần bị ngọn lửa nuốt trọn.
Khương Tần thị hỏi: “Bây giờ lão gia định làm gì?”
“Niên Niên muốn làm gì thứ cứ để con bé làm.” Ánh nến chiếu vào bờ vai rộng lớn của Khương Tứ gia khiến nó trông vững chãi giống như một ngọn núi: “Để con bé phò tá người con bé muốn phò tá, làm chuyện con bé muốn làm, ta sẽ không ngăn cản. Nhưng ta sẽ luôn luôn đứng sau lưng Niên Niên, bảo vệ con bé che chở con bé.” Đây cũng thể hiện ông ấy đồng ý với suy nghĩ của Khương Nhiêu.
Khương Tần thị nở nụ cười an ủi, cầm tay Khương Tứ gia.
“Chẳng qua.” Khương Tứ gia đổi giọng: “Dù cho ta đồng ý chuyện này thì ta cũng sẽ không sử dụng thế lực trong tay ta để nâng đỡ Cửu Hoàng tử.” Ông ấy khẽ nói: “Thế lực trong tay ta chỉ có thể bảo vệ thê nhi của ta.”
Ồng ấy còn phải quan sát xem rốt cuộc tiểu tử này rót bùa mê thuốc lú gì cho nữ nhi của ông ấy mà khiến nữ nhi ông ấy luôn đứng về phía hắn, quên mất cả người cha già cao tuổi là ông ấy đây. Trong lòng người cha già nghĩ cách, ông ấy đang nghĩ xem có thể có cách nào khiến nữ nhi thay đổi suy nghĩ.
Chiết Khương