Ban đầu Khương Tứ gia nghĩ cung yến vừa kết thúc thì sẽ dẫn nữ nhi về Khương phủ, ai ngờ Chiêu Vũ Đế vừa túm được người cái là không muốn buông tha chứ.
Nói mấy câu như mấy năm nay ông ấy đi du lịch vạn dặm, kiến thức lại uyên bác, tất nhiên trình độ thư họa cũng tiến bộ hơn rất nhiều, còn không là để ông ấy vẽ bức tranh cho ngài ấy hay sao.
Đây là đạo lý quái quỷ gì đây! Ngươi bảo một người không biết vẽ đi thăm thú khắp nơi đến nỗi gãy cả chân vẽ cho ngươi sao, trình độ của ông ấy cũng không chẳng cao siêu gì.
Không chỉ bảo ông ấy vẽ tranh, Chiêu Vũ Đế lại còn ra đề cho ông ấy, quả thực giống như ban giám khảo vậy.
Nếu không phải người đối diện là Hoàng đế thì chắc chắn ông ấy đã dứt khoát phất tay áo rời đi rồi. Nhưng Chiêu Vũ Đế chính là Hoàng đế. Nếu phất tay áo bỏ đi thì có thể bị chém đầu. Tự do quả thật đáng quý thật đấy nhưng cái đầu vẫn quan trọng hơn.
Ông ấy dành thời gian hai ngày cố gắng làm việc không ngừng nghỉ, vẩy mực vẽ một bức tranh cảnh xuân giang sơn. Ban đầu chuyện vẽ tranh còn phải dựa vào tâm trạng mới vẽ được, thế mà lão Hoàng đế lại còn thỉnh thoảng đến giám sát!
Người làm Hoàng đế quả nhiên không phải người tầm thường.
Vất vả lắm mới vẽ xong, suy nghĩ duy nhất trong đầu ông ấy chính là về nhà nghỉ ngơi. Nếu lại phải nhìn thấy bút mực giấy nghiên, ông ấy chỉ muốn tự đâm mù hai mắt mình mà thôi. Chẳng qua ông ấy vẫn phải đưa nữ nhi về phủ Ninh An Bá với mình đã.
Được một vị thái giám trong cung dẫn đường, Khương Tứ gia bước nhanh đến cung Thục Tương. Trên đường đi có một nam tử mặc y phục màu chàm đợi giữa đường, sau khi nhìn thấy Khương Tứ gia xuất hiện, người này bước lên chào hỏi.
Thái giám kia nói với Khương Tứ gia: “Giới thiệu với Khương Tứ gia, đây là Tứ Hoàng tử.”
Khương Tứ gia nói: “Bái kiến Tứ điện hạ.”
Tứ Hoàng tử tươi cười chào lại ông ấy, chắp tay hành lễ: “Khương Tứ gia.”
Khương Tứ gia đợi câu nói tiếp theo của cậu thiếu niên trước mặt này. Trên khuôn mặt Tứ Hoàng tử vẫn nở nụ cười nhẹ nhưng ánh mắt nhìn Khương Tứ gia lại có sự tìm tòi và quan sát.
Việc Dung Đình trở về không chỉ khiến Gia Hòa Hoàng hậu trở tay không kịp mà cũng khiến chính hắn ta trở tay không kịp. Ban đầu hắn ta đã cho rằng Dung Đình sẽ chết tại Nghiệp thành. Nhưng không ngờ hắn không chỉ trở về mà còn chuyển ra khỏi cung Cẩm Tú của Gia Hòa Hoàng hậu.
Quý ma ma nói là Khương Tứ gia đã giúp Dung Đình. Thế nên, hôm nay hắn ta đến thăm dò xem sao, xem xem rốt cuộc Quý ma ma đang nói dối hay là Khương Tứ gia thật sự muốn nâng đỡ Dung Đình.
Nếu Khương Tứ gia thật sự có ý định nâng đỡ Dung Đình, thế thì trước mắt hắn ta chỉ có hai con đường, một là lôi kéo lấy lòng ông ấy về phe mình hoặc là phải nghĩ trăm phương ngàn kế để diệt trừ ông ấy.
Hắn ta tỏ ra vui vẻ, đưa quyển trục trong tay ra: “Hiếm khi gặp được Tứ gia, có thể xin Tứ gia xem chữ do ta viết được không?”
Khương Tứ gia: Ha ha.
Vừa mới nói nếu lại phải nhìn thấy bút mực giấy nghiên thì chỉ muốn tự đâm mù hai mắt mình xong thì cái đồ khiến ông ấy tự đâm mù hai mắt mình lại xuất hiện. Đau đầu quá.
Ông ấy cầm trục tranh chữ Tứ Hoàng tử đưa, biết Tứ Hoàng tử đến đây chắc chắn không phải chỉ để ông ấy đánh giá chữ hắn ta viết. Người trong hoàng cung chính là như vậy, nói hay làm gì đều phải lòng vo tam quốc. Ông ấy không muốn tham gia vào cuộc tranh đấu trong hoàng cung nên cũng chỉ nhận xét qua loa vài câu.
Tứ Hoàng tử cảm ơn Khương Tứ gia, hai tay chậm rãi cuộn cuốn trục lại, nhìn chằm chằm Khương Tứ gia nói: “Nghe nói Tứ gia trở về từ phía bắc, mấy hôm nay quay trở lại Kim Lăng, không biết Tứ gia đã quen hay chưa.”
Nghiệp thành nằm ở phía bắc. Nghe thấy Tứ Hoàng tử hỏi vậy, trong lòng Khương Tứ gia gióng lên hồi chuông cảnh báo.
Chẳng qua ông ấy cũng là một người lõi đời, ông ấy chậm rãi nói: “Tứ điện hạ nghe được tin đồn này từ đâu? Hạ quan quay về từ phía nam, tranh chữ vừa nãy hạ quan vẽ cho Thánh thượng đều là phong cảnh nước chảy cầu nhỏ của Giang Nam, nếu như điện hạ cảm thấy hứng thú, không bằng ngài đến thư phòng của Hoàng thượng nhìn xem?”
Lời Khương Tứ gia nói khác với tin tức hắn ta nghe được, Tứ Hoàng tử híp mắt lại: “Là ta nhớ nhầm.”
“Ừm, là ngài nhớ nhầm rồi.” Khương Tứ gia kiên quyết nói dối. Nói toàn những lời dối trá nhưng lại không hề đỏ mặt.
Sau khi Tứ Hoàng tử rời đi, ông ấy mới thở phào nhẹ nhõm. Trong lòng Khương Tứ gia nghĩ thầm, có thể ít tiếp xúc qua lại với những người có khả năng trở thành Hoàng đế trong tương lai này thì bớt phải nghĩ cách thu xếp quan hệ. Hễ đứng về một phe thì chính là đối đầu với một phe khác.
Trừ phi nào liên minh với một hoàng tử nào đó mới có thể đảm bảo người nhà ông ấy được bình an, nếu không ông ấy nhất định sẽ không tham gia vào vũng nước đục tranh đấu hoàng vị này. Bàng quan không màng, bo bo giữ mình mới là chân lý.
…
Nghĩ như vậy, ông ấy đột nhiên cảm thấy mình có chút nghiêm khắc với nữ nhi. Cửu Hoàng tử kia quả thực rất đáng thương, chỉ có điều vì thân phận Cửu Hoàng tử nên mới khiến ông ấy có chút kiêng dè.
Gần đây nữ nhi lại liên tục chạy đến chỗ tiểu di của con bé, không biết có phải đang giận ông ấy hay không. Con bé cũng không nhắc đến chuyện mau về Nghiệp thành, nói không chừng con bé đã đoán được ông ấy không muốn để con bé về rồi. Haizz. Sau khi làm phụ thân, ông ấy có chút cẩn thận quá mức.
Nghĩ như vậy, quả đúng ông ấy lại lo lắng không biết rốt cuộc chân của Cửu Hoàng tử đang ở Nghiệp thành xa xôi có thể chữa khỏi được hay không. Dù sao vì để chữa khỏi vết thương trên chân hắn, nữ nhi đã bỏ ra nhiều công sức như vậy, nếu bởi vì nhà ông ấy rời đi, không ai chăm sóc nên không lành lại được, sau này ý trời run rủi lại gặp nhau ở ngoài kia, để nữ nhi nhìn thấy chân Cửu Hoàng tử không được chữa khỏi thì có lẽ con bé sẽ càng oán hận ông ấy hơn. Chỉ mới nghĩ thế thôi, trong lòng ông ấy đã cảm thấy đau đớn rồi.
…
Dung Đình ôm con mèo trắng Thạch Lựu. Con mèo này giãy giụa một lòng muốn chạy trốn, hắn dồn một phần nhỏ lực của mình xuống đầu ngón tay, giữ chặt thân thể mập mạp khờ khạo của nó, đi về phía cung Thấu Tương.
Vẻ mặt hắn đầy mệt mỏi, không thể nào yêu thích nổi loài vật nhỏ bé luôn ồn ào ầm ĩ này. Nhưng cũng không thể nói động tác ôm mèo của hắn không nhẹ nhàng được. Bởi vì đây là mèo của nàng.
Mấy ngày gần đây, hắn đã nghĩ thông một chuyện. Niên Niên bị Khương Tứ gia đưa đi. Sau đó người truyền lời cho hắn, nói nhà bọn họ sẽ không quay về nữa cũng do Khương Tứ gia sắp xếp. Khương Tứ gia chán ghét hắn. Ai bảo hắn thèm muốn viên minh châu trong lòng bàn tay ông ấy chứ.
Dung Đình ôm con mèo trắng mập mạp trong tay, khóe miệng hơi nhếch lên nở một nụ cười hắn cho rằng là hiền lành. Hắn giơ con mèo lên, quay người của nó lại, để một người một mèo nhìn nhau, đối diện với nụ cười của hắn.
Thạch Lựu nhìn nụ cười như muốn giết mèo kia, bị dọa đến nỗi hồn vía bay nhảy lung tung, hai chân sau duỗi thẳng cẳng như sắp chết đến nơi. Dung Đình nhìn thấy mình nở nụ cười cứng ngắc trong đồng tử sáng ngời của con mèo thì khóe miệng đang nhếch lên cũng dần hạ xuống.
Chẳng qua nhìn vào đôi mắt của Thạch Lựu, hắn bỗng nhiên cảm thấy có chút quen mắt. Sau khi suy nghĩ một lúc, hắn cảm thấy giống với mắt Niên Niên. Mắt hạnh, khóe mắt hơi cụp xuống, con ngươi tròn xoe có phần ngây ngô, trông trong sáng lại hồn nhiên. Nghĩ đến nàng, hắn vô thức mím môi cười khẽ một tiếng.
Trong lúc này Thạch Lựu đang xù lông cũng dần bình tĩnh lại. Dung Đình im lặng như có điều suy nghĩ. Hình như hắn đã học được cách nở nụ cười khi không muốn cười như thế nào rồi. Cũng không biết hắn như vậy có thể khiến Khương Tứ gia thay đổi cách nhìn về mình không nữa.
Chẳng qua có lẽ Khương Tứ gia vẫn chưa biết hắn đã quay về Kim Lăng. Hắn đã nghĩ ra nên để Khương Tứ gia biết việc này khi nào rồi. Nếu không Khương Tứ gia chắc chắn sẽ lại muốn bắt đầu đề phòng hắn như đề phòng trộm.
Ở đầu bên kia con đường lát đá xanh bỗng nhiên vang lên tiếng bước chân dồn dập. Dung Đình ngước mắt lên. Đúng lúc Khương Tứ gia ở đầu bên kia đi đến cũng ngước mắt nhìn lên. Thạch Lựu đang được ôm trong lòng Dung Đình cũng ngước đôi mắt tròn xoe của nó lên.
Hai nam một mèo sáu đôi mắt nhìn nhau, hai khuôn mặt đối diện với nhau.
…
Khương Tứ gia đã quen là người buông thả thong dong, việc lớn việc nhỏ không quan tâm hơn thua. Nhưng lần này nhìn thấy Dung Đình, ông ấy kinh ngạc trợn tròn mắt. Không phải hắn nên ở Nghiệp thành sao? Ông ấy cũng chưa từng nghe nói Cửu Hoàng tử có huynh đệ song sinh mà. Ông ấy gặp quỷ rồi à.
“Sao ngài lại ở đây?”
Nhìn thấy Khương Tứ gia, Dung Đình cũng có chút bất ngờ, hắn không ngờ có thể nhìn thấy Khương Tứ gia ở đây vào lúc này, sau khi bình tĩnh lại, hắn nói: “Phụ hoàng sai người đưa ta hồi kinh dưỡng thương.”
Trong lòng Khương Tứ gia giống như ngàn sông chảy ngàn sông khúc khuỷu, bốn bề núi non bốn bề sụp đổ. Vô cùng hoảng hốt!
“Ngài về hôm nào?”
“Mười hai ngày trước.”
Về còn sớm hơn cả ông ấy… Vừa nghĩ việc ông ấy sắp xếp quay về Kim Lăng này vừa hay lại đưa nữ nhi đến bên cạnh tiểu tử thối tha này lần nữa. Cõi lòng người cha già là ông ấy lập tức cảm thấy nóng bừng như bị nung trong chảo dầu, cơ thể lảo đảo như sắp ngã.
Mới vừa nãy ông ấy còn cảm thấy tiểu tử này đáng thương. Bây giờ Khương Tứ gia chỉ còn lại sự đáng giận. Ông ấy liếc mắt nhìn con mèo trong ngực Dung Đình, sau khi nhìn rõ thì càng cảm thấy tức giận hơn. Mèo Tần Vân nuôi không phải chính là con mèo trắng vừa béo vừa mập sao? Nữ nhi ông ấy cũng thích loài động vật nhỏ lông xù này? Sao nó lại nằm trong lòng Dung Đình?
Đáp án đằng sau câu hỏi này càng khiến người cha già suy sụp và cảnh giác hơn.
“Đây có phải con mèo trong cung Thấu Tương không.” Ông ấy chỉ vào Thạch Lựu hỏi, cánh tay còn hơi run lên.
Nếu như người ngoài hỏi câu này, Dung Đình sẽ chẳng buồn trả lời một tiếng. Nhưng hắn đã nghĩ thông rồi. Đối với nàng, người nhà của Niên Niên không phải người ngoài. Vậy đối với hắn mà nói, cũng không nên là người ngoài.
Hắn cụp mắt, giọng nói buồn buồn có chút đáng thương: “Con mèo này chạy đến cung Thọ Hoài mà ta sống, cung Thọ Hoài bỏ không nhiều năm, chuột bọ không ngừng, chỉ có hai tên thái giám và ta sống trong cung điện hoang phế này nên chỉ có thể mặc cho chuột hoành hành. Con mèo này của Vân Quý phi chạy đến chỗ ta bắt chuột.”
Chỉ có một câu cuối cùng là trả lời câu hỏi của Khương Tứ gia. Còn vài câu trước đó đều là đang cố tỏ ra đáng thương. Hắn cúi đầu, ngón tay trắng bệch co lại, trông giống như hắn đang sợ người khác trách cứ: “Là con mèo này tự chạy đến, bây giờ ta đang định đưa nó về.”
Trong lòng Khương Tứ gia vẫn cảm thấy tiểu tử này đáng ghét nhưng đồng thời cũng không thể không nói hắn đáng thương. Ông ấy không thể nào nổi giận với một người tàn phế, càng không thể nào nổi cáu với một hậu bối đang làm việc tốt được, ông ấy nói với Dung Đình: “Vừa hay ta cũng định tới cung Thấu Tương, ngài đưa mèo cho ta là được. Ngài về cung Thọ Hoài của mình đi.”
Dung Đình đưa mèo qua cho ông ấy. Lúc Khương Tứ gia cúi đầu nhìn con mèo, hai tay hắn đan vào nhau. Ở chỗ người khác không nhìn thấy, đầu ngón tay hắn nhanh chóng cào một đường rất sâu vào cánh tay, trên cánh tay trắng bệch dần dần xuất hiện hai ba vết hằn đỏ.
“Tứ gia cẩn thận.” Hắn dịch tay ra, để lộ vết đỏ giống như vết mèo cào do tự hắn cào trên cánh tay ra, không nhanh không chậm nói xấu Thạch Lựu: “Móng vuốt của con mèo này có thể cào vào người đấy, ta đã bị cào rồi.”
Khương Tứ gia nhướng mày, cúi đầu nhìn móng của con mèo trắng trong ngực. Móng cũng không phải là quá nhọn nhưng quả thật có thể cào ra vết thương trên cơ thể con người. Sau đó ông ấy lại nhìn vào cánh tay chàng thiếu niên, vết cào cũng không nhẹ.
Ông ấy giữ chặt chân của con mèo để tránh nó cào mình, không nhịn được hỏi thêm Dung Đình một câu: “Ở trong cung, ngài có thuốc không?”
Sắc mặt Dung Đình có chút đau khổ. Khương Tứ gia thấy hắn như vậy thì biết ngay mình hỏi như không hỏi. Trong cái ổ chuột kia chắc chắn không có thuốc thang gì cả.
Nghĩ đến dáng vẻ đáng thương của tiểu tử này lúc ở Nghiệp thành, bây giờ hắn ở trong cung, người muốn đối phó hắn ngay dưới mí mắt mình cũng nhiều hơn, chắc chắn cuộc sống của hắn sẽ càng khó khăn hơn, càng khó có khả năng thái y viện kê thuốc cho hắn. Tiểu tử này quả thật rất đáng thương.
“Vậy ngài đi theo ta đi.” Ông ấy thở dài một hơi, nói xong câu này ông ấy lập tức quay người đi trước.
Sau khi Khương Tứ gia quay lưng đi, Dung Đình… Vẻ đáng thương trên khuôn mặt hắn dần biến mất, trong ánh mắt lóe lên sự ranh ma. Hắn đặt tay lên bánh xe lăn, chậm rãi đuổi theo.
…
Lúc Khương Nhiêu tỉnh lại sau giờ nghỉ trưa, nàng gọi Minh Thược đến vấn tóc cho mình. Nàng muốn ra ngoài.
Mặc dù nàng đã điều tra rõ mọi chuyện liên quan đến hai tên thái giám thiếp thân bên cạnh Dung Đình nhưng vừa nãy trong mơ, nàng mơ thấy một tên thái giám trong số đó đã bị Gia Hòa Hoàng hậu mua chuộc, trở thành tai mắt của bà ta. Chính là tên thái giám có phần thấp bé mà nàng chưa từng gặp kia. Đó chính là Ti Ứng.
Nàng phải mau chóng nói chuyện này cho Dung Đình biết. Lúc nàng đang mặc áo khoác ngoài thì lại nghe thấy có cung nữ đi đến nói: “Cô nương, Tứ gia đến thăm người.”
Khuôn mặt nhỏ của Khương Nhiêu xị xuống. Gần đây nàng vẫn đang đợi phụ thân vẽ tranh xong đến tìm nàng, để nàng có thể thẳng thắn nói quyết định của mình với phụ thân. Nhưng sao lại cứ vào lúc này chứ? Cho dù có tiểu di giúp nàng thì bên phụ thân nàng chắc chắn cũng có chút khó giải quyết.
Chuyện quan trọng nhất bây giờ chính là phụ thân vẫn cho rằng Cửu Hoàng tử đang ở Nghiệp thành… Nàng còn chưa nghĩ ra nên nói chuyện Cửu Hoàng tử đã về Kim Lăng như thế nào với ông ấy thì mới có thể khiến ông ấy không quá hoảng hốt.
Đúng lúc này nàng lại nghe thấy cung nữ nói tiếp: “Cửu Hoàng tử đi đằng sau Tứ gia, hai người họ cùng nhau đi đến đây.”
Khương Nhiêu thầm giật mình.
Chiết Khương