Chiết Khương

Chương 52

Khương Nhiêu nhìn thẳng vào mắt hắn, khẽ nói: "Ngươi biết đây, tiểu di của ta là Vân Quý phi..."

Tiểu di của nàng là người mà nếu bị nhốt vào chung một phòng với Hoàng hậu thì nhất định sẽ đánh nhau, kéo tóc giật trâm cho đến tận sáng. Cuối cùng cũng chỉ có một người được sống sót đấy.

Chỉ cần nàng còn muốn ăn được một hạt gạo trong cung Thấu Tương của tiểu di thì phải giúp đỡ tiểu di giật tóc Hoàng hậu.

Tất nhiên Dung Đình cũng biết điều này. Chắc chắn hắn đã biết đại khái nàng sẽ trả lời thế nào nên mới hỏi. Chẳng qua nàng không biết câu hỏi này đối với hắn và nàng sẽ có sức nặng thế nào thôi.

Hắn muốn đeo dây thừng vào chân nàng, kéo nàng xuống vũng bùn đục ngầu này. Từ đây cùng chung hoạn nạn, vận mệnh gắn kết. Hoặc là cùng sống, hoặc là cùng chết.

"Đến giờ Vân Quý phi vẫn không có con, đối với Hoàng hậu mà nói thì chỉ có chút chướng mắt thôi, cũng không phải mối uy hiếp quá lớn, bà ta sẽ không muốn mạng của ngươi." Giọng Dung Đình hơi khàn.

Cuối cùng vẫn không muốn dỗ dành lừa gạt hoặc giả vờ đáng thương để dụ dỗ nàng đồng ý.

Ánh nắng giữa trưa rất độc, độc như lòng người vậy. Mái bát giác bên trên ngăn cản ánh nắng chiếu xuống cái đình, bóng râm phủ lên gương mặt u ám của thiếu niên.

"Nếu ngươi đứng về phe ta thì sẽ là cái gai trong mắt, cái đinh trong thịt Hoàng hậu, không nhổ ra thì không yên tâm được. Mà sau lưng Hoàng hậu còn có một Từ gia chống lưng cho bà ta." Hắn nghiêm túc nói từng chữ một, phân tích rõ ràng lợi và hại.

Vẻ mặt hắn lạnh lùng, giọng điệu cũng lạnh đến cùng cực, giống như muốn đẩy người ta ra ngoài...

"Ta chỉ là một kẻ tàn phế, chỉ có cái danh Cửu Hoàng tử, đừng nói là Hoàng hậu, dù là cung nữ, thái giám hay bất cứ ai trong cung cũng có thể giẫm ta dưới chân. Giúp đỡ một kẻ tàn phế trong mắt người đời như vậy, có lẽ người sẽ phải đặt cược cả tính mạng vào, thế thì ngươi còn..."

"Không sợ, không sợ gì cả!" Khương Nhiêu thẳng thừng cắt ngang lời hắn.

Bao nhiêu ngày qua, nàng vẫn đứng trong tâm thế quan sát từ bên ngoài, nhìn xem hắn sống khó khăn như thế nào. Đây là lần đầu tiên nghe thấy hắn nói vậy.

Gương mặt hắn lạnh như băng, cảm xúc không hề thay đổi, dùng giọng điệu như thể đang khen thời tiết hôm nay thật đẹp để kể lại khoảng thời gian cực khổ không giống con người của mình. Trong giọng nói của hắn còn có vẻ tự ti.

Chỉ mới vài câu mà nàng đã không nghe nổi nữa. Người trước mặt và Cửu gia trong giấc mơ dần dần chồng chéo lên nhau. Nàng còn tường tính cách bạo ngược của hắn trong mơ mới khiến hắn gầy gò và tang thương như vậy, nhưng chưa từng nghĩ tới từ thời niên thiếu, trên gương mặt hắn đã có biểu hiện tương tự rồi.

Tâm trạng bồn chồn, nóng nảy như con nhím dựng hết gai nhọn trên người lên, ai tiến lại gần cũng sẽ bị đâm, lòng cảnh giác cực mạnh. Kể cũng đúng, nếu hắn không cảnh giác cao độ thì sao có thể sống sót trong tình cảnh khó khăn như vậy được.

Dù không có nằm mơ thì Khương Nhiêu cũng muốn giúp hắn. Chẳng qua, nếu không có giấc mơ thì có lẽ nàng chỉ dám lén lút giúp đỡ thôi. Dù sao nàng cũng là đích trưởng nữ trong nhà, mỗi lời ăn tiếng nói, mỗi một hành động đều khiến người bên ngoài nhìn vào liên hệ với Khương gia.

Chính vì có giấc mộng tiên tri đó đã khiến nàng sảng khoái giúp đỡ, không cần lo lắng hành động của mình sẽ mang lại rắc rối cho cả nhà. Chẳng qua nàng chỉ muốn cảm thán... Đứa trẻ này thật sự không biết tương lai hắn sẽ là cái đùi vàng biết bao người muốn ôm thôi!

Người khác muốn ôm cũng không ôm được, nàng chỉ biết được chút chuyện tương lai, giờ bị hắn hỏi như vậy, nàng có nên ôm hay không đây?

Muốn! Muốn! Muốn! Điều này giống như một giấc mơ vậy! Sau này, Cửu gia quyền khuynh thiên hạ, nếu nàng ôm chắc được cái đùi này, có khi sau này gia đình sẽ thoát khỏi số phận cửa nát nhà tan. Nàng không chỉ muốn ôm mà còn phải ôm thật chặt, ôm chặt không buông tay!

"Ta đã quyết định sẽ đứng về phía ngươi thì sẽ vĩnh viễn đứng về phía ngươi."

Tuy nhiên, dù trong mộng hắn quyền thế ngập trời nhưng đôi khi Khương Nhiêu sẽ thầm nghĩ, nàng thay đổi vài việc trong mộng, phải chăng cũng thay đổi cả kết cục tương lai của hắn? Nhỡ đâu vì nàng can thiệp vào mà hắn lại trở thành một kẻ không quyền không thế...

Khương Nhiêu siết chặt nắm đấm, nàng cũng đang đánh cược. Thế là, nàng nghiêm túc nói: "Từ giờ trở đi, chúng ta là hai người cùng hội cùng thuyền, có phúc cùng hưởng, có họa cùng chịu."

Trong con ngươi đen kịt của Dung Đình chậm rãi xuất hiện một tia sáng. Hắn đột nhiên giơ tay chống lên trán, bóng tối dưới bàn tay che đi đôi mắt phiếm hồng. Một lúc lâu sau, hắn cảm thấy cổ họng nghẹn ngào, ngón tay run rẩy mất kiểm soát. Hắn cố kìm nèm thật lâu mới thả tay ra.

Khoé mắt hắn đỏ hồng, giọng khàn đục. Ánh mắt nhìn Khương Nhiêu chằm chằm như sói con: "Là tự ngươi nói đó." Giọng nói khàn khàn, đục ngầu hung ác, không cho phép nàng quay đầu.

Khương Nhiêu cũng nghiêm túc gật đầu.

...

Đối với Dung Đình mà nói, mỗi một ngày của người khác giống như đang bớt đi một ngày trong tuổi thọ, nhưng hắn thì luôn giành lấy mạng sống từ tay ông trời. Mỗi ngày được sống đều là sống thêm. Ngày qua ngày, mỗi ngày mai đều là mười hai canh giờ mà hắn phải cố gắng hết sức mới có được.

Những ngày đêm bị người ta giẫm vào bùn đất khiến trong đầu hắn tràn ngập những ý nghĩ tàn nhẫn và khát máu. Hắn không từ một thủ đoạn nào để có thể bước lên vị trí trên vạn người, vị trí mà không ai dám xúc phạm kia, điên cuồng tàn sát tất cả những người từng chà đạp hắn. Chỉ cần là người từng chà đạp hắn thì hắn gặp ai cũng muốn giết.

Nhưng bây giờ lại có người nguyện có phúc cùng hưởng, có họa cùng chịu với hắn. Giống như một người đang ở trong tình cảnh đơn độc, yếu đuối, một mình chiến đấu với cả thế giới thì lại có người đứng chung chiến tuyến với hắn. Có người không hề lo lắng sẽ bị người ta nắm được nhược điểm.

Hắn hỏi nàng có sợ dùng tính mạng để đặt cược không, nhưng sao lại không phải đang hỏi chính mình? Từng là một kẻ cô độc, sống trong thối nát, nhưng nay cái mạng thối nát này lại sống không chỉ vì chính bản thân mình.

Tính nàng nhát gan như vậy, chỉ sợ không thể nhìn thấy cảnh máu chảy thành sông, thây chất thành núi. Hắn có thể kìm nén những ý nghĩ khát máu trong lòng, tạo nên một thái bình thịnh thế để nàng an lòng.

...

Thỉnh thoảng, Hoài Thanh lại liếc nhìn vào trong đình. Hắn ta đã hầu hạ vị chủ tử này được mấy ngày, thứ hay thấy nhất là gương mặt sâu thẳm như nước hồ thu của hắn, hai cái chân tàn tật rụt lại, cuộn trên xe lăn.

Giữa ban ngày nhưng lại giống như ma quỷ ban đêm, kỳ quái xa cách, cô độc một mình. Hắn chẳng để ý đến ai, mà người khác thấy hắn thì cũng vội vàng trốn tránh như gặp quỷ. Ngoại trừ vị Khương Tứ cô nương này. Hôm nay dường như là lần đầu tiên hắn ta trông thấy ánh mắt sống động của chủ tử như vậy. Khi ở bên cạnh vị Khương Tứ cô nương này... Đây cũng là lần đầu tiên hắn ta thấy chủ tử gần gũi người khác như vậy.

...

Yến hội kết thúc, Khương Nhiêu định chờ cha nhưng thái giám bên cạnh Chiêu Vũ Đế lại đến truyền lời, nói cha nàng được Chiêu Vũ Đế giữ lại thư phòng nghiên cứu và thảo luận thư họa nên sẽ về muộn. Thế là nàng không chờ nữa mà quay về cung Thấu Tương của Vân Quý phi trước.

Minh Thược đi hỏi thăm Thẩm Tú Oánh quay về, bẩm báo với Khương Nhiêu: "Cô nương, nô tỳ đã hỏi thăm được rồi, vị cô nương ban nãy tức phát khóc là Nhị nữ nhi của Thẩm Thượng thư Thẩm Tước, tuy Thẩm Tú Oánh là đích nữ nhưng..."

Minh Thược dừng lại, sau đó hạ giọng nói: "Thẩm Tước vốn có một thê tử kết tóc đi theo ông ta từ lúc còn là thư sinh nghèo. Sau khi thi đậu công danh, Thẩm Tước lên như diều gặp gió, chưa đến hai năm sau người thê tử đó đã chết. Mà một năm trước khi vị phu nhân đó chết, có một vị thiếp thất bị đuổi đi, đó chính là mẫu thân của Thẩm Tú Oánh. Trong năm đó, bà ta đã nhận một người nghĩa phụ rồi thay đổi thân phận, khi vừa mãn hạn để tang chính thê, bà ta đã lấy thân phận tục huyền để vào cửa Thẩm gia một lần nữa."

Khương Nhiêu lạnh cả người. Nghe chẳng khác gì một kế hoạch đã được tính toán từ trước.

"Nguyên nhân cái chết của thê tử kết tóc của Thẩm Thượng thư là gì?"

"Nô tỳ sợ nói ra thì người lại sợ." Minh Thược nói, hạ giọng xuống thấp nhất có thể: "Nghe nói là bị Thẩm Tước và mẫu thân của Thẩm Tú Oánh cùng nhau hạ độc. Khi vị phu nhân kia vừa qua đời, người nhà bà ấy dưới nông thôn đã tìm đến làm loạn, bọn họ còn có chứng cứ trong tay, muốn đòi lại công bằng. Nhưng lại bị Thẩm Tước lấy lý do gây rối trật tự mà đánh chết."

Khương Nhiêu siết chặt nắm đấm, thầm mắng đôi cẩu nam nữ kia. Sau này nàng sẽ tìm một nam nhân không nạp thiếp, hoặc là không lấy chồng. Sống cuộc đời độc thân sáng giá, kéo dài tuổi thọ.

Sau khi thầm mắng một hồi, nàng lại hỏi Minh Thược: "Thẩm gia và Khương gia có ân oán gì không?"

"Không có ạ, chỉ có chuyện Thẩm Tước muốn nịnh bợ, lôi kéo Khương gia thôi, trong nhà chỉ có Đại gia có quan hệ khá gần với Thẩm Tước."

Khương gia là danh gia vọng tộc đã cắm rễ ở Kim Lăng mấy đời, rất nhiều người muốn lôi kéo quan hệ với Khương gia để dát vàng lên mặt mình. Khương Nhiêu thà nghe được Minh Thược nói Khương gia và Thẩm Tước có thù riêng còn hơn nghe thấy loại nam nhân sủng thiếp diệt thê này đi lại gần gũi với nhà nàng.

Nhưng người đứng đầu Khương gia bây giờ là Khương Đại gia, Khương Hành Xuyên. Khương Hành Xuyên là huynh đệ ruột thịt, cùng cha cùng mẫu với cha nàng, tổ mẫu qua đời khi cha nàng còn rất nhỏ, chính Đại bá đã nuôi cha nàng khôn lớn. Tính tình Khương Hành Xuyên ôn hòa nho nhã, không giỏi tranh đấu, là một người rất hiền lành, cũng có mối quan hệ tốt với tất cả mọi người.

Nhưng dù ông ta không có ân tình với cha thì nàng cũng chỉ là một vãn bối, không có tư cách xen vào việc ông ta làm. Nàng không khỏi chau mày ủ dột.

Đúng lúc này, Vân Quý phi bế Thạch Lưu bước vào cửa. Sợ người ta không biết eo bà ấy mảnh mai thế nào, Vân Quý phi còn buộc hai cái chuông nhỏ bên hông, mỗi bước đi đều kêu leng keng thu hút ánh mắt người khác.

"Sao Niên Niên lại nhăn nhó thế?" Vân Quý phi bước đến trước mặt Khương Nhiêu, nhéo nhéo má nàng. Làn da của tiểu cô nương thật mịn màng, trơn mượt như đậu phụ. Bà ấy hù họa: "Cẩn thận mới hai mươi tuổi đã có nếp nhăn đấy."

Khương Nhiêu bị véo đến nỗi xuất hiện vệt đỏ trên má: "Vừa rồi ở yến hội con có gặp Nhị cô nương nhà Thẩm Thượng thư, không biết sao nàng ta lại không có thiện cảm với con."

Ánh mắt Vân Quý phi lập tức thay đổi, sắc như dao: "Nàng ta bắt nạt con à?" Dường như chỉ cần Khương Nhiêu nói có là bà ấy lập tức xách dao đi chém người ta.

Khương Nhiêu thành thật: "Nàng ta ăn nói lung tung nhưng bị con dạy dỗ rồi."

Vân Quý phi bỏ dao xuống.

Khương Nhiêu lại nói: "Con chọc nàng ta tức phát khóc, sau đó chạy mất luôn."

Vân Quý phi lại vỗ tay khen hay. Nhưng bà ấy lại nói: “Sau này nếu gặp nàng ta ở đâu nữa thì nhất định phải cẩn thận.” Bà ấy lại nhéo má Khương Nhiêu, chỉnh lại tóc cho nàng rồi nói: "Có những người, chỉ cần thấy con sống tốt thì sẽ không vui, thậm chí chỉ vì con xinh đẹp hơn mà đã ghen tị trong lòng. Nhưng loại người có lòng dạ hẹp hòi đó không đáng để con tức giận."

Nói rồi, bà ấy hơi ngẩng cằm lên: “Ta và con xinh đẹp thế này, nếu cứ tức giận vì đám nữ nhân ghen ghét dung mạo của mình thì chắc đã chết bảy, tám trăm lần rồi. Bọn họ càng ghen ghét thì chúng ta càng phải xinh đẹp, cho bọn họ tức chết."

Khương Nhiêu mỉm cười, Vân Quý phi vẫn chưa yên tâm, lại dặn dò: "Không thể không có lòng đề phòng người khác, con nhất định phải để ý Thẩm Tú Oánh kia nhiều hơn. Ta đã gặp nha đầu đó mấy lần rồi, kiêu ngạo ngút trời, xuất thân và dung mạo chỉ hơn những người khác có một chút mà đã muốn bay lên đầu cành làm Phượng hoàng. Mới cập kê chưa được hai ngày đã lượn qua lượn lại trong đám nam nhân. Nghe nói lần trước bị rơi xuống nước, sau đó thì không còn tỏ ra quyến rũ nữa, dạo này cũng an phận hơn nhiều."

"Có lẽ thấy mẫu thân nàng ta biết lấy lòng nam nhân, được nam nhân cưng chiều mà được thượng vị lên làm chính thất nên cũng muốn trèo lên cành cao. Nhưng con đường mẫu thân nàng ta đi chắc chắn đã dùng rất nhiều thủ đoạn hại người, thương thiên hại lý, nhỡ đâu nàng ta cũng học được thì sao?"

Khương Nhiêu khẽ gật đầu, đáp: "Con nhớ rồi."

"Tiểu di." Khương Nhiêu do dự một lát, cuối cùng vẫn gọi Vân Quý phi. Mặc dù nàng kiên quyết đồng ý với Dung Đình nhưng vẫn còn chưa nói với người nhà. Bây giờ mà nói thì giống như tiền trảm hậu tấu nên mới hơi do dự. Nhưng nàng nhất định phải nói. Đầu tiên là tiểu di, sau đó là cha và mẫu thân, ai cũng phải nói.

Nếu bọn họ cảm thấy nàng không nên giúp Cửu Hoàng tử... Khương Nhiêu âm thầm rơi lệ. Thế thì nàng cũng chỉ có thể để bọn họ đuổi ra khỏi Khương gia trước… Nằm gai nếm mật mấy năm... Chờ đến lúc bọn họ gặp phải tai họa lại quay về giải cứu. Nàng đã đồng ý với Dung Đình rồi, đã không còn đường lui nữa.

Thấy nàng chần chừ mãi, Vân Quý phi nhướng mày: "Hửm?"

Khương Nhiêu quay sang bảo mấy thị nữ ra ngoài hết, khi trong điện chỉ còn nàng và Vân Quý phi thì mới nói: "Con muốn giúp Cửu Hoàng tử."

Vân Quý phi hơi ngẩn người, nhớ lại lần trước Khương Nhiêu từng nói với bà ấy là cái chân gãy của Dung Đình chắc chắn có liên quan đến Hoàng hậu. Bà ấy suy nghĩ rất nhanh, chỉ lát sau đã bật cười, nói: "Niên Niên tốt với tiểu di thật đấy!"

Lần này đổi thành Khương Nhiêu ngẩn người, sao?

"Ta cũng không ngờ Cửu Hoàng tử lại phải chịu nhiều uất ức ở chỗ Hoàng hậu như vậy. Nếu chúng ta giúp hắn, cản trở hành động của Hoàng hậu thì chắc chắn bà ta sẽ tức chết. Tuyệt! Quá tuyệt!"

Khương Nhiêu không khỏi thầm thán phục tiểu di. “Wow! Không hổ là tiểu di!”

...

Giữa trưa của một ngày nọ, mặt trời càng cao, người càng ngủ say. Khương Nhiêu mơ một giấc mơ, cảnh trong mơ khiến nàng nhíu chặt mày.

Trong một góc tường ở cung Thọ Hoài, một vụ án mạng đang lặng lẽ xảy ra. Con mèo xấu xa Thạch Lựu đang sát hại một con chuột nhỏ một cách tàn nhẫn. Trước khi giết chết con chuột, nó còn không có “mèo tính” một chút nào, còn dùng đuôi chơi đùa con chuột một lúc mới ra tay.

Ti Ứng vội vã chạy từ ngoài cung vào, thấy Dung Đình đang ngồi ngoài sân, tay cầm cây trâm nhưng đôi mắt lạnh lùng hiểm độc vẫn luôn nhìn chằm chằm con mèo đang trêu đùa con chuột ở đằng kia. Nghe thấy tiếng động, đôi mắt đó lại chuyển sang nhìn hắn ta. Dùng chính ánh mắt lạnh lẽo vừa nhìn con chuột để nhìn hắn ta.

Ti Ứng mang nỗi chột dạ trong lòng nên cảm thấy lưng như bị kim châm lạnh toát, cơ thể run run. Hắn ta vội vàng rũ mắt, giả vờ bình tĩnh chui vào phòng Hoài Thanh. Hắn ta gọi Hoài Thanh ra để Hoài Thanh đuổi con mèo trắng đi.

Sau khi bắt được con mèo, Hoài Thanh bị Dung Đình gọi lại: "Đưa mèo cho ta đi."

Còn mèo trắng béo ú, chắc nịch lông rậm xõa tung như một quả cầu tuyết lớn làm đầy vòng tay Dung Đình, bị mùi thuốc trên người Dung Đình kích thích, nó xù lông lên toan chạy trốn. Dung Đình chỉ ấn một tay vào người nó, một tay khác thì không muốn dính một sợi lông mèo nào. Hắn cầm con mèo bằng một tay, một tay điều khiển xe lăn, bảo Hoài Thanh: “Sau này nhìn thấy con mèo này trong viện thì không cần đuổi. Đây là mèo của cung Thấu Tương, lần sau nhìn thấy thì nhớ gọi ta đến, ta sẽ đích thân trả nó về."

Cung Thấu Tương... Khương Tứ cô nương... Hoài Thanh chợt hiểu ra gì đó. Hắn ta nói: "Chủ tử, chuột trong viện chắc chỉ đủ cho con mèo này bắt ba đến năm ngày thôi, đến hôm nào hết chuột rồi thì nó cũng không đến nữa." Ý là nếu ngài muốn mượn chuyện trả mèo để đến cung Thấu Tương thì cũng chỉ được ba đến năm ngày thôi, không phải kế lâu dài.

Dung Đình đi ra ngoài, cũng chẳng thèm ngoảnh đầu lại, nhưng lời nói lại khiến người ta sửng sốt: "Ồ! Vậy ngươi thử học cách nuôi chuột đi."