Hồi kết - Người xuyên sách Mary Sue đời đầu (1)
Lại đến ngày tổ chức yến tiệc mùa xuân của phủ Thừa Ân Công.
Yến tiệc mùa xuân của phủ Thừa Ân Công hàng năm đều rất nhộn nhịp, xưa nay vẫn được các nam thanh nữ tú mong đợi. Nếu nhận thư mời dự yến tiệc mùa xuân, ai nấy cũng sẽ vui vẻ đến dự tiệc.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Yến tiệc mùa xuân năm nay vẫn náo nhiệt như mọi năm. Buổi tiệc vẫn chưa bắt đầu thì khách khứa bỗng nghe tin phu thê Thái tử cũng đến. mọi người vừa ngạc nhiên vừa thấp thỏm, khó tránh khỏi thầm nghĩ không biết vì sao phu thê Thái tử lại thình lình đến dự tiệc?
Có người nói: “Phủ Thừa Ân Công là mẫu tộc của Thái tử, chẳng phải Thái tử và Thái tử phi đến dự tiệc là chuyện rất bình thường sao?”
Ngẫm lại thấy cũng có lý, vì vậy mọi người không đoán già đoán non nữa. Tuy nhiên vẫn có một vài người suy nghĩ sâu xa.
Thái tử và Thái tử phi thành thân đã được năm năm nhưng không biết vì sao, đến nay bụng Thái tử phi vẫn chưa có tin vui.
Nếu chỉ đơn giản là chuyện Thái tử phi chưa có tin vui thì cũng không có gì đáng chú ý, cùng lắm là Đông cung nạp thêm Trắc phi, Lương viện để khai chi tán diệp, dù không phải là đích tử nhưng thứ tử của Thái tử cũng có địa vị cao hơn thứ tử gia tộc bình thường.
Nhưng Đông cung chỉ có một mình Thái tử phi, không có nữ nhân nào khác.
Điều này sao không khiến người đời thắc mắc cho được?
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Chỉ tiếc rằng bất kể là Hoàng thượng hay Thái hậu đều không nói năng hay có ý kiến gì. Trái lại có đại thần sốt ruột chuyện con nối dõi của Thái tử nên không ít lần dâng sớ hoặc góp lời, lại bị Hoàng thượng bác bỏ không nhắc đến. Nếu có kẻ không biết điều nói trước mặt Thái tử thì nhất định sẽ bị Thái tử ghi hận, công khai gây khó dễ cho người này.
Các vị đại thần cũng rất khó xử.
Hôm nay, phu thê Thái tử đột nhiên đến phủ Thừa Ân Công, khó tránh khỏi khiến người ta nghĩ nhiều. Bởi lẽ những vị khách được mời đến dự tiệc mùa xuân đa phần là các quý nữ thế gia hoặc nữ nhi nhà quan viên. Chẳng lẽ phu thê Thái tử đã nghĩ thoáng nên định đến đây chọn Trắc phi hoặc Lương viện cho Thái tử, chuẩn bị khai chi tán diệp cho Đông cung?
Không thể trách bọn họ nghĩ như vậy, không ít người cho rằng Thái tử phi bị vô sinh. Một nữ nhân bị vô sinh, dù có thân phận Thái tử phi Đông cung cao quý thì cũng không đủ tự tin, ai biết tương lai sẽ thế nào? Để người đời không chỉ trích, đáng lẽ Thái tử phi nên thực hiện chức trách của chủ mẫu, mau chóng lựa chọn lương thiếp cho Đông cung để khai chi tán diệp cho Thái tử mới phải. Đây mới là lòng dạ và tầm nhìn nên có của một Thái tử phi Đông cung.
Nghĩ vậy, không ít phu nhân ở đây bắt đầu ngo ngoe rục rịch.
Nếu có thể đưa nữ nhi vào Đông cung, tranh thủ hạ sinh đứa con đầu lòng của Thái tử, cho dù tương lai không thể vượt mặt Thái tử phi thì vẫn sẽ trở thành nữ nhân có địa vị đặc biệt nhất bên cạnh Thái tử. Chờ khi Thái tử lên ngôi, nhất định vị phân sẽ không thấp hơn Quý phi.
Vinh hoa phú quý đang ở ngay trước mắt, sao bọn họ có thể giữ bình tĩnh được?
Các phu nhân cáo mệnh vây quanh Thái tử phi, ngồi trò chuyện trong sảnh tiếp khách yên tĩnh bên cạnh Thủy các. Một bụi hoa nhài mùa đông được trồng bên ngoài phòng khách, lúc này hoa đang nở rực rỡ, xuyên qua khóm hoa có thể thấy khung cảnh náo nhiệt ở bên kia Thủy các.
Các phu nhân nói cười vui vẻ nịnh hót Thái tử phi, nhiều người thầm nghĩ lát nữa nên làm cách nào đưa nữ nhi của mình đến trước mặt Thái tử phi mà không quá lộ liễu. Cho dù Thái tử phi không có ý định đó, chỉ cần nữ nhi được lộ diện trước mặt Thái tử phi cũng là chuyện tốt.
Mọi người nghĩ tới lời đồn gần đây, nghe nói có lẽ Thái tử phi sắp không chịu nổi áp lực nên định chọn lương thiếp cho Thái tử, bọn họ càng tin chắc rằng hôm nay Thái tử phi đến đây là để chọn nữ nhân cho Thái tử.
Bọn họ đều là nữ nhân, chẳng lẽ lại không hiểu tâm tư của nữ nhân hay sao? Dù Thái tử phi muốn độc sủng Đông cung nhưng vấn đề là nàng bị vô sinh, vậy nên chỉ đành nhịn đau sắp xếp nữ nhân cho trượng phu của mình mà thôi.
Rất nhiều người từng trải qua quá trình tương tự như vậy. Tuy đồng tình với Thái tử phi nhưng đứng trước ích lợi và sự cám dỗ quá lớn, bọn họ khó tránh khỏi bị dao động.
Mọi người đang trò chuyện thì bỗng có tiếng ồn ào vang lên ở bên ngoài.
“Sao vậy?” Bùi Chức nhìn ra bên ngoài.
Thừa Ân Công phu nhân ngồi bên cạnh lập tức lộ vẻ bất mãn, bà ấy không tiện nổi giận trước mặt Thái tử phi, chỉ ra lệnh cho hạ nhân ra ngoài nhìn xem đã xảy ra chuyện gì.
Hạ nhân nhanh chóng quay về và bẩm báo: “Có hai cô nương bất cẩn ngã xuống hồ ạ.”
Các phu nhân ở đây nhất thời căng thẳng, cầu nguyện đừng là cô nương nhà mình, không thì họ sẽ mất hết thể diện trước mặt mọi người, ai biết ngày mai tin đồn sẽ bị khuếch đại đến mức nào?
“Cô nương nhà ai vậy?” Thừa Ân Công phu nhân vội hỏi ngay.
“Nô tỳ vẫn chưa hỏi rõ ràng.”
Bùi Chức nói: “Chúng ta ra ngoài xem thử đi.”
Nàng đứng dậy, dẫn theo các phu nhân đang thấp thỏm rời khỏi sảnh tiếp khách, đi sang Thủy các.
Khi đến Thủy các, đúng lúc các ma ma và nha hoàn vừa cứu hai cô nương bị ngã xuống hồ lên. Khi thấy rõ dung mạo của hai cô nương ấy, các phu nhân ở đây đều thở phào nhẹ nhõm.
May mà không phải là cô nương nhà mình.
Chỉ có Tam phu nhân của phủ Trấn Bắc Hầu suýt ngất xỉu, bởi vì hai cô nương ngã xuống hồ ấy đều đến từ phủ Trấn Bắc Hầu bọn họ. Một người là biểu cô nương Ôn Như Thủy, một người là Lục cô nương Tề Hinh Lan.
Tề Hinh Lan thấy xung quanh đông người như vậy thì lập tức òa khóc, nép mình vào lòng Tam phu nhân phủ Trấn Bắc Hầu tủi thân khóc lóc. Trái lại, Ôn Như Thủy lại tỏ vẻ thờ ơ, khi được các ma ma khoác áo choàng lên người, nàng ta nhìn về phía đám đông, ánh mắt dừng lại trên người Thái tử phi đang được mọi người vây quanh.
Ánh mắt nàng ta rất kỳ lạ, cứ nhìn Thái tử phi chòng chọc như thể quan sát.
Bùi Chức thản nhiên nhìn nàng ta.
Các phu nhân xung quanh đều chững lại khi thấy vị biểu tiểu thư phủ Trấn Bắc Hầu danh chấn Kinh thành này, trong lòng thầm cười khẩy, không biết nàng ta lại định giở trò gì.
Bọn họ thầm lắc đầu, phủ Trấn Bắc Hầu cũng thật tình, sao có thể dẫn loại họ hàng này ra ngoài? Giờ thì xảy ra chuyện rồi đấy.
Thừa Ân Công phu nhân nói: “Các ngươi mau dẫn hai vị cô nương đi thay xiêm y sạch sẽ.”
Sau khi sai người đưa hai cô nương lui xuống, bà ấy lại hỏi nguyên nhân các nàng rơi xuống nước. Trùng hợp là vừa rồi có không ít người chứng kiến cảnh ấy, chẳng mấy chốc đã biết rõ nguyên nhân.
Thì ra không biết vì sao mà đôi biểu tỷ muội Ôn Như Thủy và Tề Hinh Lan lại nảy sinh tranh cãi, đứng bên hồ xô đẩy nhau dẫn tới cả hai đều vô tình ngã xuống hồ.
Những người ở đây đều không hề ngạc nhiên trước chuyện này, thậm chí không đồng tình nổi.
“Chẳng lẽ biểu cô nương kia lại làm trò gì chọc giận Tề Lục cô nương nên nàng ấy mới cãi cọ với nàng ta?”
“Nghe nói gần đây Tề Lục cô nương đang tính chuyện hôn sự, chẳng lẽ biểu cô nương kia lại vô liêm sỉ cướp nam nhân của biểu muội?”
“Biểu cô nương này cũng thật tình, đã là gái lỡ thì hai mươi tuổi rồi, biết bao nhiêu công tử vây quanh nàng ta, thế mà nàng ta không chịu chọn một người thành thân. Không không biết nàng ta nghĩ gì nữa, lại còn định cướp cả phu tế của các tỷ muội. Nghe nói Tam Hoàng tử còn định nạp nàng ta làm Trắc phi đấy…”
“Đừng nói nữa, lỡ để Nhị Hoàng tử và Tam Hoàng tử nghe được thì không hay đâu.”
“Nói cũng phải…”
Nhắc tới Nhị Hoàng tử và Tam Hoàng tử, mọi người đều mặt nhăn mày nhó như bị táo bón, không tiện bàn tán thêm nữa.
Nhắc tới biểu cô nương Ôn Như Thủy của phủ Trấn Bắc Hầu này, người đời đều sẽ biểu lộ vẻ mặt khó nói, cảm thấy phủ Trấn Bắc Hầu xui tận mạng nên mới gặp phải loại họ hàng như nàng ta.
Sự tích của Ôn Như Thủy kể ba ngày ba đêm cũng không hết, từ hồi nàng ta mười lăm tuổi đến Kinh thành, nay đã hai mươi tuổi. Trong vòng năm năm qua, Ôn Như Thủy từng làm không ít chuyện trái ngược với lễ giáo, trong đó chuyện khiến mọi người bàn tán say sưa nhất là việc nàng ta dây dưa với rất nhiều công tử danh môn thế gia và các Hoàng tử ở Kinh thành.
Nghe đồn bởi vì xung quanh có quá nhiều kẻ ái mộ và người theo đuổi, nàng ta không biết chọn ai nên mới lề mề đến hai mươi tuổi vẫn chưa thành thân.
Điều khiến người đời không dám tin nhất là các công tử kia cũng sẵn lòng không cưới thê tử vì nàng ta, vẫn chờ nàng ta gật đầu hứa gả cho mình.
Tóm lại, trong thời gian này đã xảy ra không ít chuyện hổ lốn, không biết bao nhiêu bậc trưởng bối bị chọc giận, đến nỗi muốn đuổi nhi tử ra khỏi nhà.
Bùi Chức nghe thấy các phu nhân xung quanh xì xào bàn tán, tuy bọn họ đã cố hạ giọng xuống nhưng nàng vẫn nghe rõ mồn một.
Nàng không khỏi trầm tư dõi theo hướng Ôn Như Thủy rời đi.
“Thái tử phi, người muốn nghỉ ngơi hay là đi dạo xung quanh? Nghe nói hoa trong vườn của phủ Thừa Ân Công nở rất đẹp.”
Bùi Chức nhìn phu nhân vừa lên tiếng, đáp: “Các ngươi đi ngắm hoa đi, bổn cung mệt rồi nên muốn nghỉ ngơi một lát.”
Các phu nhân ở đây đều rất biết điều, nghe vậy thì không quấy rầy nàng nữa.
Bùi Chức ngồi trong sảnh tiếp khách, Cẩm Vân lấy trà bánh ra rồi bưng đến trước mặt nàng. Nàng vừa uống một chén trà nhỏ thì thấy một người tiến vào.
“Ấu Lan?” Bùi Chức nhìn qua: “Mau tới đây ngồi.”
Tề Ấu Lan mặc xiêm y lộng lẫy, thoa son đánh phấn, tuy ăn diện hào nhoáng song ánh mắt vẫn khó giấu vẻ mệt mỏi và nản chí.
Cung nữ xung quanh nhanh chóng đi tới hành lễ: “Tham kiến Nhị Hoàng tử phi.”
Tề Ấu Lan ngồi xuống bên cạnh Bùi Chức, thở dài: “Thái tử phi, vừa rồi lại để tẩu chế giễu rồi.”
Nhìn dáng vẻ của nàng ấy, Bùi Chức không khỏi đau lòng, nắm tay nàng ấy rồi dịu dàng nói: “Muội nói gì vậy? Giữa hai ta cần gì phải khách sáo như thế?”
Tề Ấu Lan cố gượng cười, đoạn khẽ nói: “Thái tử phi, tẩu nhất định phải đề phòng Ôn Như Thủy. Ta có linh cảm nàng ta chuẩn bị giở trò xấu nào đó.”
“Trò gì?”
“Ta nói thật mà, không lừa tẩu đâu!” Nét mặt Tề Ấu Lan trĩu nặng: “Lúc nãy ta đi gặp lục muội muội Hinh Lan, chính muội ấy nói cho ta biết. Sở dĩ muội ấy cãi cọ với Ôn Như Thủy là vì Ôn Như Thủy đã làm chuyện không nên làm.”
“Nàng ta đã làm gì?” Bùi Chức bình tĩnh hỏi.
Tề Ấu Lan cắn răng: “Nghe nói lúc trước Ôn Như Thủy tìm người đi thăm dò hành tung của Thái tử điện hạ nhưng bị Hinh Lan nghe thấy, vậy nên Hinh Lan mới cãi cọ với nàng ta…” Nói đến đây, nàng ấy nhắm nghiền mắt.
Nàng ấy rất chán ghét biểu muội Ôn Như Thủy này, chán ghét lòng dạ độc ác của nàng ta, chán ghét lòng tham không đáy của nàng ta, chán ghét nhân phẩm hèn hạ của nàng ta. Điều khiến nàng ấy phẫn nộ nhất là Ôn Như Thủy chưa bao giờ coi phủ Trấn Bắc Hầu là người thân của mình, không thì sao nàng ta có thể quyến rũ biểu tỷ phu của mình chứ?
Lục muội muội Tề Hinh Lan cũng hận Ôn Như Thủy vì chuyện này nhất. Chẳng lẽ trên đời này không còn nam nhân nào nữa nên nàng ta mới phải quyến rũ biểu tỷ phu sao? Thế nên mỗi lần gặp mặt, Tề Hinh Lan đều phải trào phúng dè bỉu Ôn Như Thủy một phen.
Tiếc rằng điều đó chẳng có tác dụng gì với Ôn Như Thủy. Có lẽ nàng ta cảm thấy phiền lòng nên sai người bắt cóc Tề Hinh Lan đưa đến ngoại ô, nếu Thái tử phi không trùng hợp đi ngang qua cứu được nàng ấy thì e rằng thanh danh của nàng ấy đã bị ô uế rồi.
Tề Ấu Lan không còn trông cậy vào trượng phu nữa, chỉ cầu mong Ôn Như Thủy sẽ không làm hại phủ Trấn Bắc Hầu.
Trước kia, Ôn Như Thủy từng làm rất nhiều trò vô liêm sỉ nhưng may mắn thay không liên lụy tới nàng ta. Nhưng lần này, nàng ta dám gan lớn tày trời muốn ra tay với Thái tử, e rằng Hoàng thượng sẽ là người đầu tiên không tha cho nàng ta.
Lúc nghe muội muội nói như vậy, Tề Ấu Lan rất sợ Ôn Như Thủy sẽ thật sự ra tay với Thái tử, rước lấy tai họa sát thân cho phủ Trấn Bắc Hầu.
Bùi Chức đáp: “Ta hiểu rồi.” Nàng nắm tay Tề Ấu Lan, nghiêm túc nói: “Ấu Lan yên tâm, những gì Ôn Như Thủy làm sẽ không liên lụy tới phủ Trấn Bắc Hầu và Lệ Quý phi đâu.”
Nét mặt Tề Ấu Lan giãn ra.
Nàng ấy đến Thái tử phi là vì muốn báo tin cho Thái tử phi trước, đồng thời cũng là để phủi sạch quan hệ của phủ Trấn Bắc Hầu và Lệ Quý phi. Về sau, bất kể Ôn Như Thủy làm trò vô liêm sỉ gì cũng sẽ không liên lụy tới phủ Trấn Bắc Hầu và Lệ Quý phi.
…
Bởi vì lần này có rất đông người chứng kiến nên chuyện hai cô nương phủ Trấn Bắc Hầu rơi xuống nước không thể che giấu.
Lúc trò chuyện riêng, mọi người đều cười nhạo phủ Trấn Bắc Hầu, ngay cả Lệ Quý phi ở trong cung cũng bị Mai Quý phi thừa cơ nhạo báng một phen, khiến Lệ Quý phi phẫn nộ đến nỗi không bước chân ra khỏi Chung Túy cung suốt mấy ngày trời.
Có điều, không lâu sau đã đến lượt Lệ Quý phi cười nhạo Mai Quý phi.
Bởi vì Tam Hoàng tử thỉnh chỉ với Hoàng thượng ngay giữa triều hội, y muốn cưới Ôn Như Thủy làm Tam Hoàng tử phi.
“Bổn cung không cho phép!” Mai Quý phi phẫn nộ mắng to, tay run rẩy chỉ vào Tam Hoàng tử: “Tuyên Nghi Quận chúa mới là người xứng đáng trở thành Tam Hoàng tử phi nhất, thế mà con không cần! Giờ người ta cũng chướng mắt con, gả cho Trạng nguyên tân khoa, có Thái hậu chống lưng, cuộc sống hạnh phúc mỹ mãn. Còn con thì sao? Con đã trưởng thành rồi mà vẫn chưa cưới chính phi, đã thế còn định cưới nữ nhân lả lơi ong bướm kia…”
“Mẫu phi, Như Thủy không phải là nữ nhân lả lơi ong bướm, nàng ấy chỉ là người thật tình…”
“Hừ! Bổn cung thèm vào quan tâm thật tình hay giả tình, nếu con thật sự muốn cưới nàng ta, bổn cung sẽ chết cho con xem!”
Sau khi thái tử mất trí nhớ