Sau khi thái tử mất trí nhớ

Chương 254

Hồi kết - Người xuyên sách Mary Sue đời đầu (2)
Mai Quý phi giở trò một khóc hai càn quấy ba thắt cổ, làm ầm ĩ khắp Vĩnh Hòa cung, sau đó lại chạy đi khóc lóc kể lể với Hoàng thượng, vì thế Tam Hoàng tử vẫn không được toại nguyện.
Nhưng sau khi chuyện này lan truyền ra ngoài, đến lượt Mai Quý phi trở thành trò hề của hậu cung.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Bùi Chức nghe được chuyện này bèn trò chuyện với Thái tử: “Tam Hoàng tử làm trò như vậy, chẳng thà Mai Quý phi đẻ ra một miếng xá xíu còn đỡ hơn.”
Tần Chí tán đồng, nói: “Xưa nay lão nhị lão tam vốn ngu xuẩn, bọn nó bị mê hoặc cũng là bình thường. Cô cứ có cảm giác Ôn Như Thủy kia rất kỳ quặc, nàng ta giống hệt yêu ma quỷ quái trong những cuốn thoại bản A Thức hay đọc, rất biết cách dụ dỗ nam nhân.”
Bùi Chức: “…”
“Cô nói không đúng à?” Thái tử gia cố tình hỏi.
“Chàng nói đúng.” Nụ cười trên môi Bùi Chức vụt tắt, lạnh lùng lườm hắn: “Thái tử điện hạ, chàng hãy nhớ lời chàng vừa nói, nhất định đừng bị yêu quái dụ dỗ! Nếu chàng dám làm chuyện có lỗi với bổn cung, bổn cung không ngại chém đứt khúc thịt phiền não ấy giúp chàng!”
Tần Chí: “…”
Thái tử gia nhớ tới lần Thái tử phi từng theo hắn lên đảo hải tặc để giết hải tặc, lập tức im lặng kẹp hai chân.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
“A Thức, cô không có! Cô không cần ai khác ngoài nàng cả!”
Bấy giờ Bùi Chức mới nhoẻn miệng cười, ghé lại gần thưởng cho hắn một nụ hôn: “Ừm, bây giờ ta vẫn rất tin tưởng điện hạ, chỉ cần điện hạ đừng hồ đồ như Nhị Hoàng tử và Tam Hoàng tử là được.”
Thái tử điện hạ vội gật đầu lia lịa.
Vừa hứa hẹn chưa được mấy ngày, Thái tử gia đã gặp phải một thử thách khó khăn.
“Điện hạ, ngài nhìn ta đi, nhìn ta đi…”
“Cút!”
Ôn Như Thủy vừa sáp lại gần thì đã bị đá trúng ngực, văng ra thật xa. Nàng ta nằm rạp trên mặt đất, trâm cài điểm thúy trên đầu rơi xuống mặt đất bị gãy làm đôi, búi tóc bị lỏng lẻo rủ xuống.
Nàng ta không dám tin nhìn nam nhân sắc mặt đỏ ửng, cả người toát lên khí thế hung ác như ác quỷ ở cách đó không xa.
Nam nhân hung tợn trừng nàng ta, ánh mắt như thể muốn ăn tươi nuốt sống nàng ta.
Lồng ngực Ôn Như Thủy đau nhói, phẫn nộ tột độ: “Nếu ngươi đã rượu mời không uống thì đừng trách ta cho ngươi uống rượu phạt.” Nàng ta vịn bàn đứng dậy, với tay cầm dao găm bên cạnh, lưỡi dao lóe lên tia sáng.
Nàng ta tiến lại gần Tần Chí, tia sáng phản chiếu trên lưỡi dao làm chói ánh mắt hung ác của hắn.
“Tần Chí, ta cho ngươi một cơ hội nữa.” Ôn Như Thủy chợt nở nụ cười: “Ngươi hôn ta một cái, ta sẽ thả ngươi ra, thế nào?”
Nét mặt Tần Chí lạnh như băng, đã đến nước này rồi mà nữ nhân này cũng dám đưa ra yêu cầu suồng sã như vậy, có thể thấy bình thường nàng ta cũng làm trò này với đám nam nhân kia. Chẳng trách đám nam nhân kia đều bị nàng ta thao túng, đòi chết đòi sống vì nàng ta.
Tuy nàng ta nói năng suồng sã nhưng hành động lại rất hung ác, vung dao găm đâm vào yếu hại của hắn.
Cơ thể Tần Chí không khỏe nên hành động chậm chạp hơn bình thường. Nhìn thấy dao găm sắp đâm vào ngực, hắn né được bằng động tác quái dị, tiếp tục giơ chân đạp thêm lần nữa.
Bị Tần Chí đạp ngã hai lần, Ôn Như Thủy phẫn nộ tột độ, động tác càng hung ác hơn.
“Ngươi đã trúng thuốc của ta rồi, ta không tin ngươi có thể cầm cự được bao lâu.” Nét mặt Ôn Như Thủy lạnh tanh, vừa đuổi giết hắn vừa mắng: “Một mỹ nhân đẹp tuyệt trần như ta bằng lòng hiến thân cho ngươi, chẳng khác nào ngươi được hưởng thụ. Nam nhân khác muốn ngủ cùng ta mà ta còn không thèm, đừng làm cứ như ta ép ngươi không bằng. Ngươi có phải là nam nhân không hả?”
Gân xanh nổi lên trên trán Tần Chí: “Cút đi! Cô chê bẩn!”
“Ta bẩn ư? Chẳng lẽ Thái tử phi của ngươi không bẩn chắc?” Ôn Như Thủy cười lạnh: “Cũng đúng, Thái tử phi chẳng qua chỉ là một nữ nhân không có chủ kiến sống thời thời đại phong kiến, thành thân với ngươi đã mấy năm mà vẫn không có con, đoán chừng là bị vô sinh. Nếu ngươi ngủ với ta một lần, ta sẽ chế tạo thuốc sinh con cho ngươi để Thái tử phi sinh…”
Ôn Như Thủy chưa nói hết câu thì đã thấy đối phương khiêng bình phong bên cạnh lên, ném về phía nàng ta. Nàng ta mạo hiểm né được, tấm bình phong vỡ tan tành ngay bên cạnh nàng ta, vụn gỗ văng tung tóe, khiến nàng ta sợ hãi đổ mồ hôi, dẹp bỏ tâm lý khinh thường trong lòng, không dám coi thường Tần Chí nữa.
Cũng đúng, người này là nam chính cơ mà, cho dù đã rơi vào đường cùng cũng không thể xem nhẹ hắn.
Hai mắt Tần Chí đã đỏ ngầu, trong lòng chỉ còn một ý nghĩ: Giết nữ nhân này!
Lý trí của hắn sắp bị dược tính nuốt chửng, gần như điên cuồng. Thứ duy nhất vẫn kéo hắn lại là giết chết nữ nhân này, không cho phép nàng ta xem thường A Thức của hắn.
Ôn Như Thủy chật vật hết sức, không ngờ đã đến nước này rồi mà Tần Chí vẫn có thể đánh trả. Nàng ta liên tục mắng chửi trong lòng, gọi: [Hệ thống, mau giúp ta chế ngự hắn!]
Giọng nói máy móc lạnh lẽo của hệ thống vang lên: [Xin ký chủ hãy tiếp tục cố gắng! Chỉ cần ngươi có thể cướp được khí vận của hắn, trên thế giới này sẽ không còn ai có thể chống lại ngươi nữa.]
[Vấn đề là bây giờ ta không có cách nào đoạt được, hắn cũng không chịu ngủ với ta.]
Hệ thống vẫn cất giọng lạnh lẽo: [Xin ký chủ hãy tiếp tục cố gắng!]
Ôn Như Thủy mắng chửi không ngớt, biết loại hệ thống phi pháp này quả nhiên không đáng tin cậy, chỉ đành cố gắng tiêu hao tinh lực của kẻ điên kia.
Nhưng nói thì dễ mà làm thì khó, bởi vì gian phòng mà nàng ta chọn rất chật hẹp, tuy vẫn có đầy đủ gia cụ nhưng không thể ngăn cản nam nhân kia đuổi giết nàng ta bất chấp tính mạng. Thấy đôi mắt đỏ ngầu vì bị dược tính ảnh hưởng của hắn, trông hệt như một con mãnh thú, nàng ta biết đừng nói là ngủ hắn để cướp đoạt khí vận, có khi nàng ta vừa chạm vào đã bị hắn xé xác ấy chứ.
Đây là nam nhân đầu tiên mà nàng ta không thể chinh phục, nàng ta không cam lòng.
Nam nhân càng chống đối thì nàng ta càng muốn chinh phục, huống chi đây là nam chính, chẳng những ý chí kiên cường mà còn tuấn mỹ vô song, hơn nữa hệ thống yêu cầu nhất định phải chinh phục được hắn, càng khiến nàng ta động lòng.
So với hắn, những nam nhân khác đều kém cỏi và nhạt nhẽo hơn nhiều.
Ngay khi Ôn Như Thủy đã kiệt sức, lại bị đạp trúng ngực đến nỗi văng vào tường, cánh cửa vẫn khép kín bị phá ra từ bên ngoài.
Sau một tiếng “ầm”, cánh cửa ấy đã vỡ thành mấy mảnh.
Ôn Như Thủy hốt hoảng, vội nhìn qua thì thấy một nữ nhân được mấy người thị vệ vây quanh xuất hiện.
“Tần Chí!” Bùi Chức gọi với vào phòng.
Nam nhân với đôi mắt đỏ ngầu chợt dừng mọi hành động điên cuồng, quay đầu nhìn nàng một cách cứng ngắc, dường như đang phán đoán gì đó.
Thấy dáng vẻ của hắn, ánh mắt Bùi Chức hiện lên sát khí, đôi mắt đen láy nhìn Ôn Như Thủy chòng chọc. Ngay sau đó, Ôn Như Thủy bất ngờ hét toáng lên, cả người văng ra ngoài.
Nàng ta phun ra một búng máu, hơi thở mong manh gục trên mặt đất.
Ôn Như Thủy không dám tin vào mắt mình, kêu lên: “Ngươi… Ngươi biết dùng tinh thần lực…”
Nàng ta đã quá quen thuộc với công kích bằng tinh thần lực, quen thuộc đến mức ngay cả hệ thống phi pháp trong đầu cũng bị đối phương chặn đứng. Nếu hệ thống phi pháp không kịp phản ứng nhanh mà ẩn nấp thì có khi đã bị đối phương kéo ra khỏi biển tinh thần.
Bùi Chức phớt lờ Ôn Như Thủy đang nằm trên mặt đất, đi đến trước mặt Tần Chí rồi ôm hắn vào lòng. Nàng dùng tinh thần lực làm giảm bớt dược tính trong người hắn, giúp hắn tỉnh táo lại trước.
“A Thức…”
Bùi Chức khẽ đáp “ừ” rồi đỡ hắn ra ngoài, ra lệnh cho các thị vệ Đông cung ở đằng sau: “Dẫn nàng ta đi, đừng để nàng ta chết.”
“Tuân lệnh!”

Chuyện Thái tử bị hãm hại ở ngoại ô Kinh thành nhanh chóng lan truyền ra ngoài.
Khi nghe tin hung thủ là biểu cô nương Ôn Như Thủy của phủ Trấn Bắc Hầu, toàn bộ Kinh thành đều xôn xao. Lão phu nhân của phủ Trấn Bắc Hầu lập tức tiến cung thỉnh tội, Lệ Quý phi quỳ nửa ngày trước Cần Chính điện, đến nỗi đầu gối sưng tấy.
“A Thức, nữ nhân kia vẫn muốn cô… Cô không đồng ý, cô chưa làm gì cả.”
Bùi Chức ôm Tần Chí, hai tay luồn vào mái tóc hắn để mát xa huyệt đạo trên đầu hắn, hôn lên gương mặt nhễ nhại mồ hôi của hắn rồi dịu dàng đáp: “Ừ, ta biết, chàng rất ngoan…”
Gương mặt tuấn mỹ sắc sảo của nam nhân dịu đi, bấy giờ mới nở nụ cười chân thật nhất.
Mãi tới khi cơ thể Tần Chí chịu đựng đến lúc thuốc hết hiệu lực, Bùi Chức mới có thời gian xử lý Ôn Như Thủy.
Nàng không kiên nhẫn dây dưa thăm dò Ôn Như Thủy, dứt khoát dùng tinh thần lực thẩm vấn nàng ta, chẳng mấy chốc đã biết rõ lai lịch của nàng ta.
“Ngươi là Ôn Nhược Tinh, xuyên đến từ thời đại vũ trụ ư? Hóa ra là vậy, ngươi cướp thân thể của người khác mà không trân trọng người nhà của nàng ấy, trái lại ngang nhiên làm tổn thương bọn họ… Chậc!”
Tiếng “chậc” này của Thái tử phi tràn ngập châm chọc.
Ôn Nhược Tinh khinh miệt nói: “Ta đã đến đây rồi thì thân thể này là của ta! Thế giới này mông muội lạc hậu, toàn là một lũ ngu xuẩn dốt nát, chúng bị ta lừa bịp, được ta thương hại là vinh hạnh của chúng. Nếu ngươi không có tinh thần lực thì ngươi cho rằng ngươi có thể thắng ta sao?”
Nàng ta rất khinh thường, chẳng qua Bùi Chức ỷ mình có tinh thần lực nên mới ức hiếp được nàng ta mà thôi.
Bùi Chức bật cười: “Chẳng phải chính ngươi cũng ỷ vào việc mình có tinh thần lực và hệ thống nên ức hiếp người khác à? Tại sao đến lượt ta ức hiếp ngươi thì lại không được?”
Ôn Nhược Tinh bị nàng chặn họng nhưng vẫn khăng khăng cho rằng mình không sai. Nàng ta là nhân loại bậc cao đến từ thế giới vũ trụ, bị hệ thống đưa đến thế giới phong kiến lạc hậu, trở thành người xuyên sách, vốn dĩ nên thượng đẳng hơn người khác. Thế giới này vốn là sân khấu để nàng ta tha hồ biểu diễn, nàng ta làm vậy thì có gì sai?
Bùi Chức lẳng lặng nhìn nàng ta, bỗng nói: “Lúc ở vũ trụ tương lai, hẳn là ngươi đã phạm tội gì đó, có lẽ là ăn trộm một hệ thống phi pháp nên mới bị hệ thống đưa đến thế giới này chứ gì?”
Nhìn vẻ mặt ngạc nhiên đến ngỡ ngàng của Ôn Nhược Tinh, Bùi Chức biết mình đã đoán đúng.
“Sao? Rất ngạc nhiên vì ta đoán được chuyện này à?” Nàng cười xấu xa: “Dù ngươi ngạc nhiên đến mấy, ta cũng không nói cho ngươi biết đâu.”
Trên đời này không phải chỉ mình Ôn Nhược Tinh có kỳ ngộ, nàng cũng có. Liên tưởng đến tình huống mà Ôn Nhược Tinh tiết lộ thì rất dễ phỏng đoán sự thật. Có điều bản tính của Thái tử phi cũng rất xấu xa, cứ thích nhìn nàng ta tức sôi máu mà không làm gì được mình.
So với người dân ở thời đại vũ trụ tương lai sống trong sự sung túc và tiện nghi, hiển nhiên thời tận thế đáng sợ hơn nhiều.
Ôn Nhược Tinh không ngu, khi biết Bùi Chức có tinh thần lực, nàng ta cũng suy đoán đôi chút về lai lịch của Bùi Chức.
“Ngươi cũng đến thế giới này bằng phương thức không hợp pháp chứ gì? Chúng ta đều là đồng hương, cần gì phải làm hại lẫn nhau?” Nàng ta toan thuyết phục Bùi Chức. Nhìn thái độ của Thái tử phi thì biết nàng sẽ không tha cho mình. Nàng ta phải nghĩ cách tự cứu lấy bản thân.
Bùi Chức cười khẩy: “Ngươi không nên đụng vào Tần Chí, chàng ấy là nam nhân của ta.”
Nàng không quan tâm Ôn Nhược Tinh muốn trái ôm phải ấp hay muốn nhất thê đa phu. Ai ngờ nàng ta lại lòng tham không đáy, dám đụng vào Tần Chí, vậy nên nàng không thể nhịn được nữa.
Nét mặt Ôn Nhược Tinh cứng đờ, hối hận không nguôi.
Nếu biết trước lai lịch của Thái tử phi Bùi Chức, nàng ta nhất định sẽ không mạo muội hành sự mà sẽ chuẩn bị đầy đủ hết, cướp đoạt khí vận của nam chính rồi bỏ trốn ngay lập tức.
Vậy nên muốn trách thì phải trách Bùi Chức che giấu quá kỹ. Rõ ràng có tinh thần lực mà vẫn ngụy trang thành quý nữ cổ đại, bao nhiêu năm qua không hề bại lộ mới khiến nàng ta bị sập bẫy.
Không ai biết Ôn Nhược Tinh hối hận như thế nào, dù Bùi Chức biết cũng chẳng bận tâm chuyện mình vừa chế tạo một chiếc lồng giam khiến nàng ta hối hận cả đời, không được giải thoát.
Điều duy nhất khiến Thái tử phi cảm thấy phiền phức là hệ thống phi pháp kia trốn quá nhanh, nàng không tìm được nó. Nếu không giải quyết hệ thống phi pháp đó thì Ôn Nhược Tinh vẫn còn cơ hội vực dậy lần nữa.
“A Thức, nàng đang phiền não chuyện gì vậy?” Tần Chí thắc mắc.
Bùi Chức thở dài: “Ôn Nhược Tinh là một rắc rối to đấy. Nếu không thể giải quyết hệ thống phi pháp trên người nàng ta, có lẽ nàng ta sẽ mang theo hệ thống đó trùng sinh lần nữa, khi ấy người xui xẻo sẽ là chúng ta trong thế giới nàng ta trùng sinh.”
Tần Chí đần mặt ra.
Thái tử điện hạ là người cổ đại trăm phần trăm, rất nhiều cụm từ hắn chưa nghe bao giờ.
Cuối cùng, dưới sự cố gắng giải thích của Thái tử phi, Thái tử điện hạ đã nghe hiểu hơn phân nửa. Hắn trầm tư một lát rồi hờ hững đáp: “Không sao, ta tin rằng A Thức của thế giới đó vẫn sẽ phát hiện âm mưu của nàng ta.”
Bùi Chức cười nhìn hắn: “Chàng tin ta đến vậy sao?”
“Ừ.” Thái tử điện hạ gật đầu thật mạnh, vành tai hơi ửng đỏ: “Cô tin rằng dù là ở thế giới nào, nếu cô gặp được A Thức thì nhất định sẽ có được nàng. Dù là ở nơi nào, A Thức đều là người thông minh lanh lợi, sẽ không bị người khác lừa gạt đâu.”
Bùi Chức phì cười, cố tình nói: “Nghe chàng nói như thể chàng vẫn muốn ở bên ta trong các thế giới khác ấy nhỉ?”
Dù đã thành thân mấy năm nhưng Thái tử điện hạ vẫn không chịu được những câu bông đùa của nàng. Vành tai hắn đỏ lựng như sắp nhỏ máu nhưng mặt ngoài vẫn đứng đắn, nét mặt sắc bén trông rất nghiêm túc.
Tâm trạng Thái tử phi rất khoái trá, bỏ tay mình vào lòng bàn tay hắn. Khi hắn nắm chặt tay nàng, nàng nói: “Được rồi, nếu chàng biểu hiện tốt thì không chừng khi đó ta vẫn sẽ phải lòng chàng.”
Tần Chí không khỏi vui vẻ, trong lòng thầm cầu nguyện mình ở các thế giới khác phải biểu hiện thật tốt, nếu như gặp được A Thức thì nhất định phải cưa đổ nàng càng sớm càng tốt.
Bởi vì A Thức là tuyệt vời nhất.
HẾT.