Ngoại truyện_ Tận thế (7)_ Giao nộp hệ thống cho quốc gia
Tức là con trai mình lừa gạt con gái nhà người ta trên mạng ư? Diệp Thanh Mi lại lần nữa hung tợn trừng con trai, sau đó quay đầu cười tủm tỉm với Bùi Chức, liên tục gắp thức ăn cho cô, bảo cô ăn nhiều một chút, trông cô gầy đến nỗi khiến người ta đau lòng.
Tần Trăn và Tần Chí im lặng ngồi ăn cơm trắng, không dám thò đũa ra gắp thức ăn.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Trên bàn có ba món ăn, một đĩa thịt kho, một đĩa thịt khô xào tỏi tây và một đĩa rau xào tỏi giã nhuyễn, đều là món khoái khẩu của Bùi Chức.
Thấy Bùi Chức ăn ngon lành, Diệp Thanh Mi đẩy hết đồ ăn đến trước mặt cô, không màng tới hai ba con kia.
Thiếu nữ thơm tho mềm mại tốt hơn đám đàn ông hôi rình kia nhiều, vừa dễ thương vừa săn sóc lại có thể ăn diện cho cô bé ấy.
Hai ngày sau, Tần Mạn Mạn đến thăm nhà họ Tần.
Con cháu dòng thứ của Tần thị đến thăm, Diệp Thanh Mi là chủ mẫu dòng chính nên khoản đãi rất nhiệt tình. Tần Trăn cũng cố tình về nhà sớm, nhân tiện xách theo một túi táo. Tần Chí đi gọt trái cây rồi đặt đĩa trái cây đã gọt sẵn trước mặt Bùi Chức, nói: “A Thức, ăn táo đi.”
Bùi Chức mỉm cười với anh, sau đó gọi Tần Mạn Mạn ăn cùng mình.
Tần Mạn Mạn vừa trò chuyện với vợ chồng Diệp Thanh Mi vừa ngạc nhiên nhìn Bùi Chức, cứ cảm thấy có gì đó là lạ. Bùi Chức ở đây mà tự nhiên như ở nhà mình, đặc biệt là sự tương tác giữa cô và Tần Chí…
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
“Chức Chức, em… Em với cậu cả kia…”
“Đúng, bọn em yêu nhau rồi.” Bùi Chức cười tủm tỉm, đáp: “Cơ mà do em còn nhỏ nên bọn em đính hôn trước, chuyện khác để tính sau.”
Tần Mạn Mạn cứng họng nhìn cô, không ngờ cô thật sự cưa đổ cậu cả nhà họ Tần. Sau đó, cô ấy chợt nghĩ tới điều gì, không khỏi lo lắng hỏi: “Chức Chức, liệu có phải cậu cả kia muốn trả ơn nên mới…”
“Không phải.” Bùi Chức biết cô ấy đang lo lắng điều gì: “Chị yên tâm, anh ấy cũng thích em, không phải là trả ơn gì đâu.”
Kiếp trước, họ dắt tay nhau từ thuở niên thiếu đến khi tóc đã bạc phơ, từ tình yêu biến thành tình thân, lại từ tình thân biến thành tình yêu, vì vậy người bình thường sẽ không thể thấu hiểu tình cảm giữa bọn họ.
Dù thời gian trôi qua bao lâu, tình cảm ấy vẫn sẽ không phai nhạt.
Tần Mạn Mạn ngơ ngác nhìn Bùi Chức, chợt phát hiện cô đã thay đổi rất nhiều, đôi mắt sáng ngời như một đóa hoa ngậm nụ chờ nở rộ, lại có một người yêu hoa, khiến cô không còn cô đơn và mệt mỏi nữa, có thể thỏa sức thể hiện vẻ đẹp và cuộc đời mình.
Cô ấy nở nụ cười thoải mái.
Như vậy cũng tốt.
Năm ngày sau, biển tinh thần của Tần Chí đã ổn định, cấp bậc tinh thần lực vững vàng đạt đến cấp 4.
Đây là cường giả dị năng cấp 4 đầu tiên của nhân loại sau tận thế. Hơn nữa, cấp 4 này chỉ là cấp bậc công khai với bên ngoài, trên thực tế, tinh thần lực của Tần Chí cũng đã đạt đến cấp 9 như Bùi Chức. Để không khiến người đời nghi ngờ, rước lấy phiền phức không cần thiết, họ chỉ đành kiềm chế tinh thần lực của mình.
Tần Chí biết rất rõ tình huống của mình: “Lúc đó bọn anh đang tìm dây leo biến dị ở thành phố C, trùng hợp ký ức của anh thức tỉnh nên tinh thần lực tăng vọt, cơ thể không chịu được nên mới dẫn tới tinh thần lực mất kiểm soát.”
Bùi Chức trầm tư: “Trùng hợp là lúc đó em cũng ở thành phố C.”
[Đúng rồi đấy.] Hệ thống trả lời: [Tại vì lần này hệ thống ràng buộc với cả hai người nên chỉ cần hai người gặp nhau, hệ thống sẽ giúp các ngươi khôi phục ký ức.]
“Thế còn trường hợp của cha ta là sao?” Bùi Chức hỏi.
[Ông ấy là kèm theo.] Hệ thống cũng buồn bực: [Linh hồn và huyết thống của ông ấy rất giống Tần Chí, thuộc cùng dòng dõi nên cũng làm ký ức của ông ấy thức tỉnh luôn.]
Vừa khéo, ở thế giới này có linh hồn và thân xác giống hệt nên mới may mắn thức tỉnh ký ức kiếp trước.
Tần Trăn nghe được mình chỉ là kèm theo thì chỉ nhướng mày. Thái Thượng Hoàng Đại Vũ suy nghĩ rất thấu đáo, sống thêm kiếp này đã là món quà từ trên trời rơi xuống, hơn nữa thê tử không qua đời vì khó sinh, đây là điều khiến ông ấy vui nhất.
Kiếp trước ông ấy không thể ở cạnh bà ấy, kiếp này ông ấy chỉ mong được cùng bà ấy sống hết một đời.
…
Thân là dị năng giả cấp 4 của nhân loại, Tần Chí được lãnh đạo cấp cao của căn cứ địa Trung Ương đánh giá cao.
Khi lãnh đạo của căn cứ địa Trung Ương gọi họ đến gặp mặt, Tần Chí dẫn Bùi Chức đi cùng, nhân tiện giao nộp hệ thống cho quốc gia.
Vì chuyện hệ thống cần bảo mật nên tạm thời Bùi Chức không thể về căn cứ địa Hi Vọng, đành bảo đám Tần Mạn Mạn về trước, cô và Tần Chí dọn vào viện nghiên cứu của căn cứ địa Trung Ương để phối hợp nghiên cứu.
Dù là Bùi Chức hay Tần Chí đều không mấy lo lắng. Bởi lẽ hệ thống không chỉ là niềm hy vọng của cả nhân loại mà hiện nay bọn họ đã trở thành người mạnh nhất của nhân loại, không gì có thể giữ chân bọn họ, chỉ cần lãnh đạo không ngốc thì sẽ không hãm hại bọn họ chỉ vì hệ thống. Mà các lãnh đạo cấp cao của quốc gia không phải là hạng người thiển cận.
Dưới sự phối hợp hết mình của hai bên, cuối cùng dung dịch cường hóa gen sơ cấp cũng được nghiên cứu thành công. Bùi Chức và Tần Chí có thể tạm thời rời khỏi viện nghiên cứu để về nhà họ Tần nghỉ ngơi.
Thấy con trai và con dâu trở về, Diệp Thanh Mi vui vẻ đích thân vào bếp để nấu đồ ăn ngon cho bọn họ. Bà ấy nắm tay Bùi Chức hỏi han ân cần, chỉ sợ cô ở viện nghiên cứu ăn không ngon, ngủ không yên, lại mắng con trai không biết chăm sóc bạn gái.
Tần Chí ngoan ngoãn nghe mắng. Kiếp trước, anh chưa bao giờ bị mẹ mắng, kiếp này xem như được bù đắp.
Tần Trăn vừa về nhà thì thấy cảnh này, bèn cố gắng giảm bớt sự tồn tại của mình, kề sát tường mà vào nhà kẻo bị vợ phát hiện.
Mỗi lần Diệp Thanh Mi nổi nóng, hai ba con đều không dám hó hé nửa lời, cứ mặc cho bà ấy mắng thỏa thích.
Hai người nghỉ ngơi ở nhà họ Tần mấy ngày rồi lại trở về viện nghiên cứu, tiếp tục phối hợp với quá trình nghiên cứu.
Lại qua ba tháng sau, mọi người phát hiện điểm tích lũy của hệ thống không đủ, không thể mua được nhiều thứ từ thương thành của hệ thống, viện nghiên cứu bèn bảo Bùi Chức và Tần Chí ra ngoài làm nhiệm vụ để kiếm điểm tích lũy của hệ thống.
Tuy hai người đã quyết định giao nộp hệ thống cho quốc gia nhưng vì hệ thống đã ràng buộc với linh hồn của họ, trừ phi bọn họ tử vong mà không phải do tác động bên ngoài, hệ thống mới cởi bỏ ràng buộc. Vậy nên với tư cách là người nắm giữ hệ thống, hai người chỉ đành dốc hết sức phối hợp với quốc gia.
Còn điểm tích lũy của hệ thống sẽ được đổi bằng vật phẩm ở tận thế, ví dụ như cỏ năng lượng, thiên thạch đến từ vũ trụ ẩn chứa vi lượng nguyên tố… Tóm lại, chỉ cần là những thứ hệ thống được xác định là hữu ích thì đều có thể đổi thành điểm tích lũy.
“May mà lần này không cần chỉ định nhân vật công lược.” Bùi Chức cười giả lả, nói: “Không thì chẳng lẽ ngươi định bắt bọn ta cùng đi công lược người khác sao?”
Tần Chí hung ác nhìn chằm chằm màn hình ảo giữa không trung.
Cho dù hệ thống không có thân xác thì vẫn hoảng sợ run cầm cập trước tinh thần lực hung hãn của người nào đó. Quả nhiên đám người có tinh thần lực ở tận thế này đều là những kẻ bạo lực, hệ thống không thể không đề phòng.
Nó vội nói: [Tại vì ta ràng buộc với hai người nên không cần làm nhiệm vụ công lược nào cả… Hơn nữa, giờ ta không còn được xem là hệ thống cứu vớt pháo hôi nữa. Tổng số năng lượng và công đức nhận được khi công lược người của vận mệnh thành công còn không nhiều bằng số lượng mà các ngươi cho ta ấy chứ.]
Đây là sự thật. Kiếp trước, nhờ hưởng sái Bùi Chức nên sau khi Ôn Như Thủy qua đời, nó nhận được không ít năng lượng và công đức, hơn nữa đều là Bùi Chức cho nó, khiến nó cảm động vô cùng. Vậy nên khi Ôn Như Thủy cởi bỏ ràng buộc với nó, hơn nữa bày tỏ muốn chuyển giao hệ thống cho Bùi Chức, nó đồng ý ngay mà không hề dị nghị.
Bùi Chức không quan tâm chuyện hệ thống nhận được năng lượng và công đức, chỉ hỏi: “Dựa theo tiến trình của nhân loại hiện tại, cần mất bao nhiêu thời gian để tiến vào kỷ nguyên mới?”
Hệ thống không trả lời.
“Sao vậy? Không thể tiết lộ à?”
[Ký chủ, quả thực không thể tiết lộ.] Hệ thống dè dặt đáp: [Hệ thống bọn tôi không được phép tiết lộ tiến trình lịch sử… Huống chi giờ lịch sử đã thay đổi rồi, ngay cả hệ thống cũng không thể tính toán được thế giới này sẽ tiến hóa thành hình thái nào.]
Bùi Chức đăm chiêu: “Vậy là, có khả năng tiến trình sẽ nhanh hơn chứ gì.”
Hệ thống lại lần nữa im lặng.
“Bất kể tiến hóa thành hình thái nào thì vẫn tốt hơn bây giờ.” Tần Chí lạnh lùng nói: “Dù con ngươi chưa đánh bại zombie thì bọn zombie ấy cũng chẳng thể làm nên trò trống gì, không phải sao?”
Hệ thống vẫn không lên tiếng, chỉ lén lút xem tài liệu do hệ thống chính gửi tới, càng đọc càng kinh hãi.
Tuy zombie vẫn giữ được lý trí, sau này cũng sẽ càng ngày càng mạnh như nhân loại, tạo nên một chủng tộc mới. Tuy nhiên, chúng có một khuyết điểm trí mạng, đó là zombie không thể sinh sản đời sau, sớm muộn gì cũng sẽ tuyệt chủng.
Đây cũng là nguyên nhân vì sao sau khi tiến vào kỷ nguyên mới, con người vẫn là chúa tể của vũ trụ. Trong trận chiến với loài người, cuối cùng chỉ còn một vài con vua zombie mạnh nhất còn sống sót nhưng bị lưu đày đến nơi xa xôi nhất vũ trụ.
Một chủng tộc không thể sinh sản đồng nghĩa với việc không có tương lai, chẳng mấy chốc sẽ bị vứt bỏ.
Bùi Chức và Tần Chí nhìn nhau, ánh mắt đong đầy ý cười.
Hệ thống càng im lặng thì càng chứng minh phỏng đoán của họ là đúng. Ví dụ như kiếp đầu tiên của Bùi Chức, nếu cô không hy sinh bản thân vì cứu căn cứ địa Hi Vọng thì không chừng cô vẫn sẽ sống đến khi nhân loại bước vào kỷ nguyên mới, nhìn thấy tương lai đầy hy vọng. Nhưng kiếp này chẳng những có bọn họ mà còn có bàn tay vàng là hệ thống, tin rằng kỷ nguyên mới sẽ nhanh chóng tiến đến.
“Được rồi, sắc trời không còn sớm nữa, chúng ta về thôi.”
Bùi Chức nhìn ánh nắng chiều rực rỡ ở phương xa, mỉm cười nói với chàng trai bên cạnh.
Tần Chí nắm tay cô thật chặt, y hệt kiếp trước, cùng cô đi trong thành phố đổ nát dưới ánh chiều tà, bước về phía tương lai của hai người.
Sau khi thái tử mất trí nhớ