Ngoại truyện_ Tận thế (6)_ Giao nộp hệ thống cho quốc gia
Hai người không rảnh trả lời ông ấy, chỉ tập trung nghe giọng nói máy móc vang lên trong đầu mình.
[Hệ thống đã hoàn tất quá trình khởi động.]
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
[Hệ thống đang ràng buộc, đối tượng ràng buộc…]
[Đã hoàn tất quá trình ràng buộc.]
Một màn hình trong suốt xuất hiện giữa không trung, kèm theo đó là chất giọng non nớt vang lên: [Chào các bạn, tôi là hệ thống xuyên sách cứu vớt vật hy sinh, tôi…]
“Thì ra là ngươi, hệ thống làm ruộng.” Bùi Chức mỉm cười, ngắt lời nó: “Sao ngươi lại ràng buộc với chúng ta?”
Hệ thống khựng lại, màn hình ảo trong suốt giữa không trung cũng rung lên, nó phẫn uất nói: [Tại vì ký chủ đời trước đã mất nên tháo ràng buộc với ta, xác nhận là giao ta cho các ngươi.]
Ký chủ đời trước? Không phải là Ôn Như Thủy sao?
Bùi Chức khựng lại, cảm xúc trong lòng hơi phức tạp, hỏi: “Vậy là, ta trở về năm thứ hai sau tận thế, hơn nữa mọi người đều có ký ức là do ngươi hả?”
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
[Đúng thế.] Hệ thống vui vẻ thừa nhận. Nó giúp bọn họ nhiều như vậy, chắc hẳn bọn họ sẽ biết ơn nó lắm nhỉ?
“Thế giới này có A Thủy không?”
[Không, thế giới này không có thân xác nào phù hợp với linh hồn Ôn Như Thủy.]
Bùi Chức im lặng một lát, lại nói: “Đã vậy thì sau này ngươi hãy làm việc cho chúng ta đi.”
Hệ thống: […] Nó bỗng có linh cảm chẳng lành.
Sau khi trao đổi với hệ thống xong, Bùi Chức nhìn Tần Chí. Anh đã ngồi dậy, bởi vì cơ thể suy nhược nên chỉ có thể tựa lưng vào đầu giường, mắt nhìn cô chằm chằm. Khi cô trao đổi với hệ thống, anh không nói một lời mà mặc cho cô tự quyết định.
Ngược lại là Tần Trăn, người từng là Hoàng đế của triều Đại Vũ thì bị sốc nặng. Ông ấy không ngờ bí mật của con dâu không chỉ là trùng sinh trở về từ 10 năm sau tận thế, mà còn có cả hệ thống. Đồng thời, cuối cùng ông ấy cũng biết vì sao hồi trước Thái tử phi và Ôn Như Thủy lại có thể kiếm được các loại lương thực sản lượng cao, hóa ra đều mua sắm trong thương thành của hệ thống.
“A Thức, Chí Nhi, các con…”
Tần Chí nói: “Phụ hoàng, người ra ngoài một lát được không ạ? Nhi thần có chuyện muốn nói với A Thức.”
Tần Trăn nuốt lại những lời muốn nói, quan sát vẻ mặt anh: “Chí Nhi, con khôi phục trí nhớ rồi à?”
“Vâng.” Tần Chí mỉm cười: “Con mà không khôi phục thì A Thức sẽ không cần con nữa, cha mẹ cũng sẽ không có tức phụ đâu.”
Tần Trăn không kìm được bật cười. Xem ra trong lúc hôn mê, con trai vẫn có nhận thức với những gì xảy ra xung quanh, còn nghe được cuộc trò chuyện của bọn họ.
Ông ấy nhìn Bùi Chức bằng ánh mắt đồng tình, lại phát hiện cô không hề bận tâm. Ông ấy không khỏi nhớ lại hồi trước, thằng con ngốc nghếch này của mình chưa bao giờ thắng được vợ nó, chỉ biết nghe lời vợ răm rắp thôi. Vậy nên ông ấy không còn lo lắng gì nữa, yên tâm ra ngoài.
Trong phòng chỉ còn hai người, Tần Chí dang hai tay, nụ cười dịu dàng và ấm áp nở rộ trên gương mặt tái nhợt: “A Thức, lại đây cho trẫm ôm nàng một chút.”
Bùi Chức bật cười, đoạn nhào vào lòng anh.
Vóc dáng của cô mảnh mai, cho dù nhào qua cũng không thể làm đau anh, chỉ khiến anh thương tiếc hơn: “Sao nàng gầy đến mức này rồi?” Rõ ràng kiếp trước, hồi cô 16 tuổi đâu gầy đến mức này.
“Đành chịu thôi, cuộc sống ở tận thế rất vất vả, chẳng có đồ ăn ngon gì cả.” Bùi Chức vùi mặt vào lòng anh rồi tủi thân nói. Nhớ lại kiếp đầu tiên, cô từng cầm cự ở tận thế suốt 10 năm là lại khiến người ta tuyệt vọng.
Cánh tay Tần Chí đang ôm cô siết chặt hơn, trong lòng càng thương tiếc. Anh hôn lên trán cô rồi cất giọng dịu dàng, nói: “Trẫm nghe nói thịt của động vật biến dị khá ngon, sau này trẫm sẽ sai người xây trang trại nuôi thú biến dị, chủ yếu là nuôi lợn, bò, dê, gà, vịt, ngỗng biến dị…”
Tần Chí từng làm Hoàng đế mấy chục năm nên vẫn giữ thói quen cũ, chẳng mấy chốc đã nghĩ ra cách xây dựng ở tận thế.
Bùi Chức cười ngặt nghẽo, cố tình nói: “Coi chừng đám zombie kia phá hỏng, chúng sẽ không cho phép con người thuận lợi xây dựng trang trại chăn nuôi đâu, không chừng chúng sẽ kéo bầy kéo lũ tới đánh lén, cướp động vật biến dị của chúng ta.”
Thực đơn của zombie mà còn có cả động vật biến dị.
“Vậy thì giết chết chúng!” Tần Chí hung ác nói, mặt mày tràn đầy chết chóc.
Bùi Chức đụng đầu vào cằm anh, cười rất ngọt ngào, ghé vào môi anh hôn nhẹ rồi cất giọng vừa mềm vừa nhẹ: “A Chí, thì ra chàng cũng ở thế giới này, thật tốt.”
Cô nhắm mắt, không muốn nhớ lại kết cục của nhà họ Tần ở kiếp đầu tiên.
Kiếp đầu tiên, cô sống ở tận thế mười năm, tuy thường sống ở căn cứ địa Hi Vọng nhưng thi thoảng vẫn chú ý tới tin tức của các căn cứ địa khác.
Giai đoạn sau tận thế, cô trở thành người có tinh thần lực cấp 9, đủ để chống lại vua zombie cấp 9. Cô từng dẫn dị năng giả đến họp ở căn cứ địa Trung Ương mấy lần.
Lúc đó, tại căn cứ địa Trung Ương đã không còn nhà họ Tần nữa. Kết hợp với tình huống hiện tại, hiển nhiên ở kiếp đầu tiên, bọn họ cũng ở nhà họ Tần, chỉ tiếc cuối cùng nhà họ Tần bị sụp đổ, Tần Trăn, Tần Chí và Diệp Thanh Mi đều mất mạng.
Họ sống ở hai căn cứ địa nên không thể gặp nhau lúc còn sống.
Tần Chí cũng nhận ra điều đó. Anh hôn lên mái tóc cô, vẻ mặt đầy thương tiếc, dịu dàng nói: “Hệ thống cũng rất tốt, chí ít nó giúp chúng ta khôi phục trí nhớ để chúng ta gặp nhau sớm hơn, thay đổi tiến trình tận thế.”
Bùi Chức khẽ “ừ”: “Vậy nên ta quyết định giao nộp hệ thống cho quốc gia.”
Tần Chí chỉ thoáng ngạc nhiên rồi lập tức cười đáp: “Vậy thì giao nộp đi. Giao cho quốc gia thì sẽ phát huy tác dụng của nó tốt hơn là nằm trong tay chúng ta.”
Hệ thống nhảy ra, buồn bực hỏi: [Các người lại định giao nộp ta đấy à?]
Hồi ở triều Đại Vũ, nó bị ký chủ Ôn Như Thủy giao nộp cho Thái tử phi, lần này đổi ký chủ khác mà vẫn bị giao nộp lên trên, hệ thống như nó chẳng có quyền uy gì cả.
“Dù sao ngươi cũng từng bị A Thủy giao nộp một lần rồi, bị nộp thêm lần nữa thì có sao đâu?” Bùi Chức cười tủm tỉm, nói: “Hơn nữa, ngươi không cảm thấy ở thế giới tận thế này, ngươi sẽ phát huy tác dụng lớn hơn à?”
Hệ thống: [… Vậy hả? Nhưng liệu ta có làm ảnh hưởng đến tiến trình lịch sử tiến tới kỷ nguyên mới của nhân loại không?]
“Ngay cả bọn ta cũng đã trùng sinh rồi, hệ thống cũng đến tận thế, dù làm ảnh hưởng thì đã sao? Chẳng lẽ ngươi có thể bắt chúng ta không dùng đến ngươi?” Bùi Chức hỏi lại với thái độ đúng lý hợp tình.
Hệ thống không cãi lại được nhưng nó cứ cảm thấy có gì đó sai sai.
Bùi Chức thấy nó dao động bèn tiếp tục rèn sắt khi còn nóng, phát huy tài ăn nói suốt hai kiếp của cô, lừa dối hệ thống khiến nó choáng váng, nhất thời sơ sẩy đồng ý.
Tần Chí mỉm cười nhìn cô lừa gạt hệ thống. Cô thừa cơ nháy mắt với anh, trong mắt tràn ngập tia sáng ranh mãnh, khiến lòng anh hân hoan, không kìm nén được cảm xúc của bản thân.
Sau khi thỏa thuận với hệ thống xong, Bùi Chức vui vẻ nói với anh: “Xong rồi, chờ chàng khỏe hơn, chúng ta sẽ đi tìm Tướng quân ở căn cứ địa Trung Ương rồi giao nộp hệ thống cho ông ấy.”
Tần Chí lại kéo cô vào lòng, cúi đầu hôn lên gương mặt đáng yêu của cô.
Đúng lúc này, cửa mở phát ra âm thanh “lạch cạch”, Diệp Thanh Mi bưng nước trà và bánh ngọt vào phòng, đúng lúc nhìn thấy cảnh này, khay đựng trên tay bà ấy rơi xuống, may mà được Tần Trăn đi đằng sau nhanh tay đỡ kịp thời.
“Tần Chí!” Diệp Thanh Mi nổi giận gầm lên, mày liễu dựng ngược vô cùng hũng dữ, nào còn bóng dáng thục nữ yểu điệu như hồi mới gặp?
Tần Chí chỉ ngơ ngẩn nhìn bà ấy, gọi: “Mẫu hậu?”
Diệp Thanh Mi nhanh chóng đi tới, kéo Bùi Chức ra khỏi lòng anh rồi kéo cô ra sau lưng mình như gà mái che chở gà con, chống nạnh giận dữ mắng: “Con lại dám đụng vào thiếu nữ vị thành niên, con… Con… Mẹ dạy con làm vậy hả? Con có biết mẹ đau lòng cỡ nào không…”
Tần Chí sững sờ, không kìm được nhìn phụ hoàng của mình, hóa ra hồi mẫu hậu còn sống hung dữ như vậy sao?
Tần Trăn khẽ “hừ” một tiếng, thầm nghĩ đàn ông nhà họ Tần bọn họ đều thích phụ nữ hung hăng đấy, chẳng phải con dâu cũng rất dũng mãnh hay sao?
Đối mặt với sự chỉ trích của mẹ mình, Tần Chí lập tức nói: “Xin lỗi mẹ! Nhưng con không hề làm chuyện trái pháp luật.”
Diệp Thanh Mi nghi ngờ nhìn anh rồi lại nhìn Bùi Chức, chẳng phải đây là bằng chứng trái pháp luật đó à?
“Con và A Thức yêu nhau thật lòng nhưng bọn con chưa làm gì cả.” Tần Chí nhấn mạnh. Kiếp này họ mới gặp nhau, sao có thể làm được gì chứ?
Nét mặt Diệp Thanh Mi dịu đi, nhìn Bùi Chức: “Thật không?”
Bùi Chức gật đầu, vẻ mặt vô hại và dễ thương, đáp: “Mẹ yên tâm, con và A Chí vẫn trong sạch lắm ạ.”
Cuối cùng Diệp Thanh Mi cũng khôi phục dáng vẻ dịu dàng, vui vẻ ngồi bên giường sờ lên trán con trai, cười nói: “Cuối cùng con cũng tỉnh rồi, không có việc gì là tốt rồi.” Sau đó bà ấy lại nói lời cảm ơn Bùi Chức vì đã cứu con trai mình.
“Không có gì đâu ạ, Tần Chí là bạn trai của con, nên con phải cứu anh ấy chứ.” Bùi Chức tiếp tục cất giọng dễ thương.
Diệp Thanh Mi lại suýt không nhịn được trừng con trai, quyết định sau này mình phải theo dõi sát sao, tuyệt đối không thể để bọn họ vượt rào.
Một bên là chàng trai trưởng thành đã hai mươi tuổi, một bên là thiếu nữ mười sáu tuổi đáng yêu vô địch, nhìn kiểu gì cũng thấy thiếu nữ chịu thiệt thòi hơn. Không thể trách bà ấy thiên vị cô gái.
Tần Trăn suýt không nhịn được bật cười thành tiếng, cảm thấy con dâu ở tuổi này đúng là chiếm ưu thế, khiến người ta rất dễ thiên vị cô. Vậy nên lớn nhanh quá cũng không phải là chuyện tốt.
…
Bùi Chức ở lại nhà họ Tần, thứ nhất là để cô tiện bề tiếp tục xoa dịu tinh thần lực cho Tần Chí, thứ hai là vì cô đã là con dâu của nhà họ Tần, ba người nhà họ Tần đều mong cô ở lại đây.
Thực ra Diệp Thanh Mi không ngại việc mình có thêm một cô con dâu xinh xắn dễ thương, chẳng qua bà ấy sợ con trai sẽ không bằng cầm thú, đụng vào thiếu nữ vị thành niên. Nhưng chỉ sau nửa ngày, bà ấy và Bùi Chức đã thân mật như mẹ con ruột, khi biết Bùi Chức là trẻ mồ côi, lớn lên ở cô nhi viện, bà ấy càng yêu thương cô hơn.
Khi tận thế ập đến, Bùi Chức chỉ mới 15 tuổi. Lúc ấy cô đang ngủ trong phòng ký túc xá tám người, hai người bạn cùng phòng không chịu được nên biến thành zombie, bất ngờ cắn chết hai người bạn khác. Cuối cùng, Bùi Chức dẫn theo ba người bạn còn lại cùng giết zombie và trốn ra ngoài.
Về sau, bọn họ đi tới căn cứ địa Hi Vọng rồi cắm rễ ở đó.
Diệp Thanh Mi tò mò hỏi: “Con và A Chí quen nhau hồi nào?”
“Bọn con quen nhau trên mạng, hẹn hò trên mạng ạ.” Bùi Chức bịa chuyện mà mặt mày tỉnh queo.
Sau khi thái tử mất trí nhớ