Ngoại truyện: Khôi phục ký ức
Khi Tần Chí kiểm soát tinh thần lực ngày càng thành thạo, những ký ức đã mất cũng bắt đầu khôi phục trở lại.
Ký ức không khôi phục ngay lập tức mà diễn ra từ từ. Tới một lúc nào đó, nó thình lình xuất hiện, khiến ký ức từ nhỏ tới lớn của hắn dần dần trở nên hoàn chỉnh.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Tần Chí vẫn giữ thái độ bình thản trước chuyện này, bởi vì dù không có ký ức cũng chẳng ảnh hưởng gì tới hắn, chỉ cần hắn luôn nhớ người trong lòng thì không sợ bất cứ điều gì.
Bùi Chức là giới hạn duy nhất của hắn, là người mà hắn không thể quên.
Có điều, việc khôi phục ký ức coi như là có lợi.
Tần Chí xử lý việc triều chính ngày càng thành thạo, ngay cả Chiêu Nguyên Đế cũng không bới móc được lỗi sai nào, thậm chí ông ấy còn nảy sinh ý định muốn nhường ngôi.
Khi nghe Chiêu Nguyên Đế nói muốn nhường ngôi, Tần Chí quả quyết đáp: “Phụ hoàng vẫn còn rất trẻ, người còn có thể trị vì thêm hai mươi năm nữa.”
“Hai mươi năm cái gì? Trẫm chưa biết mình còn sống thêm được hai mươi năm nữa không đây.” Hoàng đế buồn bực nói.
“Phụ hoàng!”
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Thấy Tần Chí nghiêm mặt không vui, như thể không thích mình nói những lời không may mắn đó, Chiêu Nguyên Đế mỉm cười: “Sinh lão bệnh tử là chuyện thường tình, Chí Nhi đừng để tâm.”
“Phụ hoàng đừng nói những lời như vậy, nhi thần không thích nghe.” Vẻ mặt Tần Chí rất uất ức, giọng điệu đè nén.
Chiêu Nguyên Đế nhẹ nhàng lắc đầu, ông ấy ra vẻ thoải mái, cất giọng ôn hòa: “Chí Nhi, con cháu Tần thị chúng ta bị nguyền rủa nên tuổi thọ không dài. Từ Thái tổ cho đến hoàng tổ phụ của trẫm đều sống không quá năm mươi tuổi. Năm nay trẫm đã bốn mươi ba, chỉ còn sống được vài năm nữa thôi.”
“Phụ hoàng…”
Chiêu Nguyên Đế giơ tay ngắt lời hắn, nói tiếp: “Hồi trước Vô Thượng Hoàng cũng chủ động thoái vị, nhường ngôi cho Tiên Đế. Tiên Đế vì nhất thời nghĩ quẩn nên không chủ động thoái vị, trẫm phải đành khiến Tiên Đế chủ động nhường ngôi. Tuy nhiên, trẫm được Vô Thượng Hoàng nuôi dưỡng từ bé nên luôn nhớ lời răn của ông ấy…”
Bất cứ vị Đế vương nào cũng quyến luyến quyền lực. Bởi lẽ ngồi trên địa vị cao lâu ngày, tuy cô đơn nhưng cảm giác nắm quyền lực trong tay cũng đủ để che lấp nỗi tiếc nuối và cô quạnh ấy.
Chỉ có điều, lời nguyền mà con cháu Tần thị gánh chịu không cho phép bọn họ tùy hứng.
Chiêu Nguyên Đế cũng như vậy. Tới thời điểm thích hợp, mặc dù ông ấy không nỡ nhưng không thể mãi bám víu ngai vàng, phòng trường hợp sau này ông ấy đột ngột băng hà sẽ để lại một đống rắc rối cho người kế vị mà ông ấy đã chọn. Thay vì vậy, nhường ngôi sớm sẽ tốt hơn.
Tần Chí muốn nói gì đó nhưng đã bị Chiêu Nguyên Đế ngăn lại, điều này khiến tâm trạng của hắn không tốt.
Hắn biết cái gọi là lời nguyền thật ra là do tinh thần lực. Song, hắn may mắn hơn vì đã gặp A Thức, có thể khống chế tinh thần lực suốt đời, không để nó gặm nhấm và phá hủy cơ thể của mình.
…
Bùi Chức đang xem sổ sách mà Ôn Như Thủy sai người đưa tới, bỗng nhiên nàng thấy Thái tử gia bước vào.
Hắn sải đôi chân dài miên man bước tới trước mặt nàng, ôm nàng vào lòng, vùi mặt vào ngực nàng, như thể hắn vừa chịu tủi thân ở bên ngoài, giờ đây về tìm nàng để được an ủi.
Cung nhân hầu hạ trong điện biết điều đồng loạt lui ra.
“Sao vậy?” Thái tử phi véo tai hắn, dịu dàng hỏi: “Ai ức hiếp chàng ư?”
Tần Chí không trả lời, hồi lâu sau hắn mới buồn bã nói: “A Thức, với tình trạng sức khỏe hiện tại của phụ hoàng, ông ấy có thể sống qua tuổi năm mươi không?”
“Tại sao lại không?” Bùi Chức hỏi ngược lại.
Hắn kể lại lời nguyền mà con cháu Tần thị phải chịu đựng cho nàng: “Bắt đầu từ Thái tổ Hoàng đế, các đời Hoàng đế của Đại Vũ đều không có ai sống qua năm mươi tuổi…”
Cuối cùng Bùi Chức cũng hiểu ý hắn, nàng nhẹ nhàng vỗ về: “Bởi vì họ không biết khống chế tinh thần lực nên vẫn bị nó gặm nhấm, dẫn tới cơ thể bị tổn thương nặng nề nên sẽ ảnh hưởng tuổi thọ. Có điều chúng ta có thể điều dưỡng cơ thể cho phụ hoàng, Chẳng phải bây giờ chàng đã khống chế được tinh thần lực rồi ư? Hàng ngày chàng sử dụng tinh thần lực để giúp phụ hoàng thư giãn và điều dưỡng, phụ hoàng muốn sống thêm hai mươi năm chỉ là chuyện nhỏ.”
Tần Chí mừng rỡ ngẩng đầu nhìn nàng: “Thật sao?”
“Ta lừa chàng làm gì?”
Thấy hắn mừng rỡ đến độ không biết phải làm sao, Bùi Chức cười tít mắt, ôm má hắn rồi hôn lên mặt hắn mấy cái: “Được rồi, sau này chàng nhớ dành thời gian rèn luyện tinh thần lực, cố gắng để mình sống lâu hơn chút.”
Tần Chí nghiêm mặt, trịnh trọng nói: “A Thức yên tâm, nhất định cô sẽ đầu bạc răng long cùng nàng.” Hắn không muốn trở thành Hoàng đế đoản mệnh, để lại một mình A Thức cô đơn trên đời. Hắn không tài nào yên tâm khi không hắn bầu bạn chăm sóc cạnh bên, nhỡ đâu có người ức hiếp A Thức của hắn thì sao.
Giải quyết xong một mối bận tâm, Tần Chí không còn nặng lòng với chuyện Chiêu Nguyên Đế đòi thoái vị nữa.
Cho tới khi ký ức của hắn hoàn toàn hồi phục, hắn bèn kể chuyện này với Chiêu Nguyên Đế.
“Thật không?” Chiêu Nguyên Đế mừng rỡ đứng bật dậy phía sau long án, bước tới trước mặt nhi tử rồi nhìn hắn: “Con đã nhớ lại hết rồi ư?”
Tần Chí đáp “dạ”, nắm tay ông ấy một cách tự nhiên rồi truyền tinh thần lực cho ông ấy: “Đúng vậy, cho nên phụ hoàng cũng có thể sống thêm hai mươi năm nữa, người đừng vội thoái vị.”
Chiêu Nguyên Đế vừa buồn cười vừa tức giận, cười mắng: “Con còn muốn trẫm làm việc thêm hai mươi năm nữa à? Có đứa con nào bất hiếu như con không hả?”
“Nhưng hiện giờ nhi thần bận lắm.” Tần Chí nói hợp tình hợp lý: “Lần trước lão nhị từ Nam Dương về đã bẩm báo quân đội Đại Vũ tìm được mấy hòn đảo hoang ở hải ngoại, định dựng thành trì trên những hòn đảo đó… Trên đảo còn có các mỏ khoáng sản, đất đai phì nhiêu, có thể coi là vùng đất màu mỡ, cô muốn dẫn Thái tử phi đi xem…”
Chiêu Nguyên Đế chỉ vào hắn: “Được lắm, được lắm, không ngờ con có ý đồ này… Có phải con và lão nhị đã hẹn trước rồi không? Lần trước trẫm nói với lão nhị rằng muốn đến Tây Dương cùng nó để mở mang tầm mắt nhưng nó lại từ chối trẫm.”
Nghe vậy, Tần Chí thầm khen ngợi Nhị Hoàng tử, may mà hắn ta từ chối.
“Phụ hoàng, nhi thần không hẹn trước với lão nhị, mà là nhi thần đã hứa hẹn với Thái tử phi. Nhân lúc phụ hoàng còn khỏe, nhi thần và Thái tử phi muốn ra biển mở mang tầm mắt, chúng con không đi quá lâu đâu, cùng lắm là hai hoặc ba năm thôi ạ…”
Tần Chí chưa nói hết câu thì đã bị Chiêu Nguyên Đế bảo dừng lại, hơn nữa còn đuổi hắn ra ngoài.
Định dắt Thái tử phi ra khơi ư? Không có cửa đâu nhé, ngoan ngoãn ở lại làm việc cho trẫm, tranh thủ sớm ngày đăng cơ kế vị!
Rất nhiều triều thần nhìn thấy Thái tử bị đuổi ra khỏi Cần Chính điện, ai nấy cũng đều bình thản trước tình huống này.
Nếu là mấy năm trước, họ sẽ không kìm được đoán già đoán non xem đã xảy ra chuyện gì, liệu có phải Hoàng đế đã ghét Thái tử không? Liệu vị trí Trữ quân có ổn định hay không?
Nhưng Đại Vũ ngày càng phát triển kéo theo những sự thay đổi ngày càng nhanh chóng diễn ra, mọi người đều đổ dồn sự chú ý về phía hải ngoại, nào còn để tâm những chuyện đấu đá tranh giành quyền lực kia nữa.
Thậm chí bọn họ còn lo lắng chuyện quân đội Đại Vũ tìm thấy rất nhiều đảo hoang ngoài biển khơi, nghe nói trong số đó còn có khá nhiều đảo thích hợp cư trú, nếu thế họ sẽ phải quản lý thế nào? Triều đình sẽ phái quân đội, Hoàng tử, triều thần hay thế gia quản lý các đảo?
Có quá nhiều chuyện cần phải suy tính, họ nào còn tâm trạng để ý mối quan hệ giữa Hoàng thượng và Thái tử.
Dù sao hai cha con nhà này sẽ không đấu tranh nội bộ, nếu có thời gian đấu đá thì chi bằng dành thời gian đó để ban bố nhiều chính sách lợi dân lợi nước thì hơn.
Đại Vũ thay đổi quá nhanh, nào là lương thực sản lượng cao, kinh tế phát triển, quân đội được trang bị tinh nhuệ khiến các nước xung quanh không dám xâm lược, ngược lại mong mỏi được kết giao với Đại Vũ. Thậm chí một số quốc gia nhỏ có môi trường tự nhiên khắc nghiệt còn gửi thư tới, hy vọng được quy thuận và trở thành nước chư hầu của Đại Vũ.
Quốc gia hưng thịnh phồn vinh, cuộc sống của bách tính ngày càng hạnh phúc.
Hai năm qua, dân số Đại Vũ tăng lên nhanh chóng. Cứ tiếp tục đà phát triển như vậy, triều đại Chiêu Nguyên sẽ là triều đại có đông dân số và thịnh vượng nhất trong các triều đại lịch sử.
…
Thoắt cái đã đến mùa hè.
Sinh thần hai mươi tuổi của Bùi Chức đã tới, trong và ngoài cung đều vô cùng náo nức đón chờ.
Nửa tháng trước sinh thần, hầu như mỗi ngày đều có quà tặng từ các địa phương thuộc phạm vi lãnh thổ Đại Vũ gửi tới. Đây đều là các món quà do hương thân bách tính, thế gia quý tộc chuẩn bị cho nàng. Bọn họ không thể đích thân tới chúc sinh thần của Thái tử phi nên đành bày tỏ chút lòng thành.
Trong cung cũng chuẩn bị tổ chức tiệc sinh thần vô cùng long trọng cho Thái tử phi.
Sau khi xem xong, quản sự Nội vụ phủ phụ trách lo liệu sinh thần của Thái tử phi vô cùng kinh hãi, phát hiện quy cách tiệc sinh thần của Thái tử phi còn long trọng hơn tiệc sinh thần của Thái tử gia năm xưa, ai không biết còn tưởng chuẩn bị tổ chức tiệc sinh thần của Hoàng đế ấy chứ.
Quản sự không dám tự quyết định nên đành đi xin chỉ thị của Đại nội Tổng quản Lý Trung Hiếu.
Lý Trung Hiếu liếc nhìn, vẫy phất trần rồi không vui nói: “Chuyện này cũng cần phải hỏi nữa à? Đó là lệnh của Hoàng thượng, Thái hậu nương nương và Thái tử điện hạ, ngươi cứ theo đó mà làm.”
Đợi quản sự Nội vụ phủ trời đi, ông ấy thầm mắng đám nô tài này toàn là đầu gỗ.
Ngang ngửa với sinh thần của Hoàng đế thì có là gì? Với những gì Thái tử phi đã cống hiến cho Đại Vũ, chỉ bấy nhiêu đây vẫn còn hơi thiệt thòi cho nàng. Không thấy Hoàng thượng, Thái hậu và Thái tử đều liên tục ra lệnh phải dành những thứ tốt nhất cho Thái tử phi ư?
Đến ngày sinh thần của Thái tử phi, khắp nơi đều hân hoan chúc mừng.
Tất cả người vào cung dự tiệc đều không thể nào quên bầu không khí náo nhiệt ngày hôm đó. Tuy nhiên, không ai dám có ý kiến gì, ngay cả đám Ngự lại thích gây chuyện cũng không dám vạch tội sinh thần Thái tử phi không hợp quy củ.
Mặc dù quy củ của hoàng gia rất nghiêm khắc nhưng vẫn có trường hợp làm trái với quy tắc. Đến cả Hoàng thượng và Thái hậu đều hạ lệnh, ai dám có ý kiến gì?
Đêm đó, Tần Chí tự tay gỡ chiếc trâm cài tóc tinh xảo hoa lệ trên đầu Bùi Chức, chải tóc cho nàng. Nhìn gương mặt thiếu nữ nhập nhèm buồn ngủ phản chiếu trong gương, hắn không kìm được cúi người hôn nhẹ lên má nàng, hỏi bằng giọng trầm khàn quyến rũ: “Nàng mệt rồi à?”
Bùi Chức ngáp một cái: “Tiệc sinh thần tổ chức quá long trọng nên nhiều việc quá… Sau này đừng làm thế nữa.”
Tần Chí khẽ bật cười. Nếu đổi thành nữ nhân khác thì chắc bẩm sẽ muốn mọi vinh quang trên đời đều thuộc về mình, tận hưởng sự kính trọng và sùng bái của thế nhân, trở thành người cao quý nhất trên đời.
Thế nhưng Bùi Chức lại ghét phiền phức, chỉ muốn mọi thứ đơn giản nhất có thể, ăn một bữa cơm coi như đã đón sinh thần rồi.
Tần Chí vừa buồn cười vừa thương xót. Vì ảnh hưởng từ kiếp trước nên nàng mới có tâm lý này.
“Còn một canh giờ nữa mới tới giờ tý.” Tần Chí ôm nàng vào lòng, cắn nhẹ vào vành tai nàng: “A Thức, cô muốn trải qua sinh thần này cùng nàng.”
Hơi thở của hắn bao trùm toàn thân Bùi Chức, khiến nàng kìm lòng không đặng tựa sát vào lòng hắn hơn.
Thế nhưng vừa quay đầu đối diện với ánh mắt của hắn, nàng khẽ khựng lại, thở dài: “Điện hạ, ta thực sự rất mệt…”
“Nhưng cô muốn ở bên nàng…” Hắn cụp mắt xuống, nói một cách đáng thương.
Sao Bùi Chức chịu nổi dáng vẻ yếu đuối của hắn, nhất là khi trông tội nghiệp như thế này rất dễ khiến nữ nhân mềm lòng, muốn chiều theo mọi ý muốn của hắn.
Nàng được Tần Chí bế lên giường, trong lúc mơ màng, nàng nghĩ bụng Ôn Như Thủy nói không sai, quả nhiên vị Thái tử gia này là một cao thủ cung đấu, không có người nào mà hắn không chinh phục được.
…
Sinh thần Thái tử phi náo nhiệt suốt cả một tháng trời. Từ nửa tháng trước cho đến nửa tháng sau ngày sinh thần, những tiếng chúc mừng vang lên khắp mọi nơi trong Kinh thành, ai không biết còn tưởng nơi đây đang đón ngày hội gì đó.
Ôn Như Thủy vô cùng kính phục khi thấy tình huống này.
Bùi Chức đã mở ra một con đường mới trong xã hội phong kiến trọng nam khinh nữ bằng chính thực lực của mình, hơn nữa làm theo cách thức mưa dầm thấm đất, không đánh mà thắng. Không ai dám phủ nhận công lao của nàng.
Với tư cách là “chó săn” của nàng, Ôn Như Thủy cũng được thơm lây, một người làm quan thì cả họ được nhờ.
Giờ đây, nàng ấy không chỉ là Quận chúa do Hoàng đế thân phong, mà còn là nữ quan được Hoàng đế sắc phong, có quyền tham gia triều chính, được mọi người cung kính gọi một tiếng “Ôn đại nhân”.
Ôn Như Thủy mang theo một xe xoài và măng cụt vào cung thăm Bùi Chức.
“Đây là quà mừng sinh thần từ phương Nam gửi đến cho muội, vì măng cụt được vận chuyển từ đảo Lưu Ly nên tới nơi hơi muộn.”
Bùi Chức rất bất ngờ và vui mừng, sai người rửa sạch mang đến nếm thử.
Thời gian vận chuyển đến nơi vừa khéo, xoài vừa chín vàng ươm trông vô cùng bắt mắt. Bùi Chức kiềm chế chỉ ăn một quả rồi không ăn thêm nữa, sau đó lại ăn măng cụt, vui sướng cười tít mắt.
Ôn Như Thủy thấy nàng thích thú tới vậy bèn cười nói: “Vẫn còn nhiều xoài lắm, nếu muội thích ăn thì lần sau ta sẽ sai người mang tới cho muội. Dù sao bây giờ rất nhiều quan lộ trong Đại Vũ đã được lát xi măng, mặt đường bằng phẳng, quá trình vận chuyển thuận tiện hơn trước rất nhiều.”
Bùi Chức lắc đầu: “Xoài có tính hàn, hiện giờ ta không thể ăn nhiều.”
Nàng nhìn mấy quả xoài với vẻ tiếc nuối. Nếu chúng đến sớm hơn nửa tháng, nàng đã chẳng phải kiêng dè như vậy.
Ôn Như Thủy khó hiểu nhìn nàng, nhất thời không rõ nguyên nhân vì sao.
Một Thái tử phi ham ăn, có thể ăn được mọi thứ lại kiềm chế cơn thèm ăn của mình ư? Trời sắp đổ mưa máu rồi à?
Sau khi thái tử mất trí nhớ