Sau khi thái tử mất trí nhớ

Chương 244

Ngoại truyện: Sinh một nam hồ ly (1)
Cứ ba ngày một lần, Thái y lệnh sẽ đến Đông cung để bắt mạch cho hai vị chủ tử.
Hôm đó, Thái y lệnh đến Đông cung theo thường lệ nhưng phát hiện Thái tử không có ở đó, trong Đông cung chỉ có mỗi Thái tử phi. Thái y lệnh cũng đã quen với tình huống này.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Năm nay, Thái tử thực sự rất bận, bận đến mức một tháng được nghỉ một ngày đã là lý tưởng lắm rồi.
Nếu không phải lo lắng cho sức khỏe của Thái tử nên Hoàng đế ra lệnh ít nhất nửa tháng phải để Thái y bắt mạch một lần, có lẽ Thái y lệnh muốn gặp Thái tử một lần cũng khó.
Thái y lệnh mừng thầm, ông ấy càng ít được triệu kiến thì chứng tỏ sức khỏe của Thái tử càng tốt, không cần phải thấp thỏm lo âu như trước nữa.
Khi Thái y lệnh bước vào, ông ấy phát hiện Thái tử phi đang bận rộn xem xét thứ gì đó, trên bàn bày không ít sổ sách và mật thư được gửi đến từ các nơi.
Ông ấy không dám nhìn nhiều, ngồi xuống chiếc ghế lót vải gấm do cung nhân mang đến.
“Thái tử phi, Thái y lệnh đã tới.” Cẩm Vân nhẹ nhàng nhắc nhở.
Bùi Chức cầm mật thư từ Giang Nam bằng một tay, mỉm cười với Thái y lệnh, ôn hòa nói: “Thái y lệnh, làm phiền ông rồi.”
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
“Không phiền, không phiền!” Thái y lệnh cười ha ha đáp: “Là lão thần đến không đúng lúc cho lắm.”
Nàng duỗi tay ra, cung nhân đặt một mảnh vải sạch lên cổ tay trắng nõn của nàng, Thái y lệnh bắt đầu bắt mạch cho nàng.
Lần bắt mạch này diễn ra khá dài.
Cẩm Vân là người thận trọng, nàng ấy nhanh chóng nhận ra sự khác thường của Thái y lệnh. Nàng ấy nhíu mày, trái tim bất giác căng thẳng, bỗng dưng cảm thấy lo lắng không rõ lý do.
Thông thường, thời gian Thái y bắt mạch cho các chủ tử không lâu, hễ vượt quá một khoảng thời gian nhất định thì cho thấy sức khỏe của chủ tử có vấn đề gì đó.
Chẳng lẽ Thái tử phi bị bệnh ư?
Cuối cùng, Thái y lệnh cũng rút tay về, vẻ mặt trầm ngâm.
“Thái y lệnh, có vấn đề gì ạ?” Cẩm Vân nghiêm túc hỏi thăm.
Phương Phỉ và các cung nữ khác chợt quay đầu nhìn lại, trái tim cũng đập thình thịch vì hồi hộp.
Chỉ riêng Bùi Chức vẫn giữ thái độ thong dong và điềm tĩnh như ban đầu. Nàng thoáng nhìn bên này, nụ cười không thay đổi, thái độ ung dung thản nhiên dễ dàng làm vơi bớt nỗi lo lắng của người khác.
Thái y lệnh cười đáp: “Sức khỏe của Thái tử phi không có vấn đề gì, có điều Thái tử phi đã mang thai rồi.”
Nói xong, trong điện tĩnh lặng đến mức có thể nghe thấy tiếng kim rơi, tất cả mọi người sững sờ nhìn Thái y lệnh, không biết nên phản ứng thế nào cho phải.
Bùi Chức đặt sổ sách trong tay xuống, quay sang nói với Thái y lệnh: “Hóa ra là vậy. Mấy hôm trước, ta đã nhận thấy cơ thể của mình hơi bất thường.”
Trên thực tế, nàng là người đầu tiên phát hiện chuyện mình đã mang thai. Dù sao nàng cũng từng học y thuật với Thái y lệnh, hơn nữa nàng còn có thể kiểm tra bằng tinh thần lực. Trong bụng đột nhiên có thêm một sinh mệnh, người có tinh thần lực sẽ nhận ra ngay lập tức.
Hôm nay nàng để Thái y lệnh bắt mạch là muốn ông ấy xác nhận lại thôi.
Thái y lệnh nghe xong thì biết Thái tử phi đã nắm rõ tình hình, ông ấy vô cùng vui mừng.
Ông ấy là người đã chứng kiến Thái tử trưởng thành, mỗi khi nhìn thấy Thái tử chịu đựng nỗi khổ vì chứng đau đầu, ông ấy lại vô cùng đau lòng, sợ rằng Thái tử không chống đỡ nổi, không thể bình an trưởng thành. Mãi đến khi Thái tử thành hôn với Thái tử phi, suốt mấy năm qua hai phu thê vẫn chưa có tin vui gì, sao ông ấy không sốt ruột cho họ được?
Cuối cùng hôm nay Thái tử phi cũng có tin vui, tất nhiên ông ấy cũng mừng thay cho họ.
Một lát sau, các cung nhân hầu hạ cũng hoàn hồn, trên mặt lộ rõ vẻ vui mừng khôn xiết.
Nếu không phải vì thai nhi còn quá nhỏ, không nên khoe khoang quá mức, e rằng các cung nhân trong Đông cung đã chiêu cáo khắp thiên hạ, bịt miệng những kẻ tiểu nhân tung tin đồn Thái tử phi bị vô sinh là vì báo ứng.
Dù Thái tử phi đã cống hiến không ít công lao cho Đại Vũ, được thế nhân kính trọng và yêu mến nhưng vẫn có những kẻ gàn dở giả mù không thấy điều đó. Bọn họ chỉ thấy Thái tử phi là nữ nhân mà dám vượt quyền nhúng tay vào triều chính, bọn họ cho rằng chức trách của nữ nhân là giúp phu quân sinh con dưỡng cái, dạy dỗ con cái, một nữ nhân không thể sinh con thì chẳng có giá trị gì.
Bọn họ không chịu nghĩ xem ngay cả Hoàng thượng, Thái hậu và Thái tử còn không nói gì, những kẻ ngu xuẩn đó dựa vào đâu đặt điều nói xấu Thái tử phi?
Mặc dù không thể hiện ra mặt nhưng khi bóng gió nghe mấy lời đồn đãi như thế, các cung nhân vẫn vô cùng bực bội, chỉ muốn xé nát khuôn mặt của những kẻ tiểu nhân lắm mồm đó.
Chiêu Nguyên Đế là người đầu tiên biết tin tức Thái tử phi mang thai.
Dù thai nhi vẫn còn nhỏ tháng, không nên phô trương nhưng vẫn phải báo cho Hoàng thượng và Thái hậu biết.
Phản ứng của hai người họ rất mãnh liệt. Nghe nói Hoàng thượng vốn đang nghị sự với các đại thần, khi nhận được tin thì lập tức đứng bật dậy từ trên ngai vàng. Thái hậu là người đầu tiên chạy đến Phật đường ăn chay niệm Phật, cảm ơn Phật tổ đã phù hộ.
Chỉ riêng Thái tử xuất cung làm việc nên vẫn chưa nhận được tin tức.
Khi màn đêm buông xuống, cuối cùng Tần Chí cũng đội ánh trăng trở về hoàng cung.
Vừa vào cung, hắn đã được vị nội thị chờ sẵn ở cổng cung mời đến Cần Chính điện.
Vì không biết Hoàng đế có chuyện quan trọng gì cần gặp, Tần Chí không dám chậm trễ mà đi rất nhanh, cuối cùng cũng đến Cần Chính điện. Hắn vừa bước vào cửa, đang định hành lễ thì đã bị Hoàng đế sải bước kéo dậy.
“Chí Nhi!” Chiêu Nguyên Đế nhìn nhi tử với vẻ mặt kích động, miệng mấp máy nhưng lại không biết phải nói gì.
Tần Chí lấy làm lạ, hỏi: “Phụ hoàng, sao vậy ạ? Đã xảy ra chuyện gì ư?”
“Đúng là xảy ra chuyện lớn lắm.” Chiêu Nguyên Đế nắm chặt cánh tay hắn, kích động đến mức nói chuyện không đầu không đuôi: “Thái tử phi có rồi.”
“Có cái gì cơ?” Tần Chí nhất thời không hiểu.
Thấy vẻ mặt hắn ngơ ngác như vẫn chưa nhận ra gì cả, Chiêu Nguyên Đế không nhịn được vỗ mạnh vào vai hắn, đầy phấn khích nói: “Thái tử phi có tin vui rồi, trong bụng của Thái tử phi đã có Hoàng Thái tôn tương lai!”
Tần Chí: “...”
Toàn thân Thái tử như bị đóng băng, đối với hắn, tin tức này hoàn toàn không chân thật.
Chiêu Nguyên Đế lại cho rằng sự im lặng của hắn là do quá đỗi vui mừng, mừng đến mức không nói nên lời. Ông ấy không kìm được mỉm cười rồi tiếp tục vỗ vai hắn, vừa an ủi vừa trách móc: “Trẫm đợi đã nhiều năm, cuối cùng cũng đợi được ngày Thái tử phi mang thai, thực sự là... Tiểu tử này, con dám giấu trẫm! Trước đây con từng nói phải đợi mấy năm nữa, có phải là đợi đến bây giờ không? Năm nay con đã hơn hai mươi, cũng tới lúc nên có con rồi...”
Khuôn mặt Hoàng đế rạng rỡ, tỏ vẻ “có Hoàng Thái tôn là đã thỏa mãn rồi”, vậy nên ông ấy nhìn mọi thứ đều thuận mắt.
Cuối cùng Tần Chí cũng sực tỉnh, không kìm được nói: “Lỡ như trong bụng Thái tử phi là Hoàng Thái nữ thì sao? Chưa chắc đã là nam hồ ly tinh đâu nhé.”
Chiêu Nguyên Đế: “... Con câm miệng! Nam hồ ly tinh là cái gì, đó là Hoàng Thái tôn!” Thấy vẻ mặt hắn kiểu “người đừng tự lừa dối mình nữa”, Hoàng đế buồn bực vô cùng, cạn lời xua tay: “Cút cút cút, cút về Đông cung của con đi.”
Mau đi về bầu bạn bên cạnh Thái tử phi đi.
Thái tử cũng không muốn ở lại đây nữa, nhanh chóng rời đi.
Đợi Thái tử rời khỏi, Chiêu Nguyên Đế tiếp tục đi lòng vòng trong điện, khuôn mặt không giấu được vẻ vui sướng ngờ nghệch. Lý Trung Hiếu đang hầu hạ trong điện chỉ biết cúi đầu, không dám nhìn nhiều.
Chiêu Nguyên Đế sực nhớ ra điều gì đó, vội vàng nói: “Lý Trung Hiếu, ngươi đi xem kho riêng của trẫm có thứ gì tốt không rồi mang đến cho Thái tử phi, con bé thích thì giữ lại. Còn nữa, sau này vật phẩm cung cấp trong cung đều ưu tiên đưa đến Đông cung trước, Thái tử phi muốn ăn gì, làm thì cũng đều chiều theo ý con bé...”
Ông ấy cố gắng nhớ lại tình cảnh khi Hoàng hậu mang thai Thái tử năm xưa, nhất định phải chăm sóc chu đáo mọi nhu cầu của Đông cung.

Khi Tần Chí trở về Đông cung, Thái tử phi đang dùng bữa tối.
Trên bàn bát tiên bày đầy thức ăn, một nhóm cung nữ hầu hạ Thái tử phi dùng bữa, chỉ cần nàng nhìn qua chỗ nào thì họ sẽ chu đáo gắp thức ăn đặt trước mặt nàng.
Nếu không phải Bùi Chức là người từng sống một kiếp, e rằng nàng đã sa đọa đến mức chỉ muốn nằm há miệng chờ người khác đút cho ăn.
“A Thức!”
Thái tử vội vàng bước vào, nhìn chằm chằm vào Bùi Chức, đầu túa mồ hôi đầm đìa.
Các cung nhân trong điện vội vàng tiên lên hành lễ với hắn.
Tần Chí bước tới, bất giác muốn vươn tay ôm nàng lên nhưng chợt nhớ ra tình trạng của nàng đã khác xưa, sợ mình vô ý làm tổn thương nàng nên vội vàng rụt tay lại, thoạt trông bối rối không biết phải làm sao.
Bùi Chức phất tay ra hiệu cho các cung nhân hầu hạ lui xuống rồi từ từ đứng dậy.
Nàng nghiêng đầu mỉm cười nhìn hắn, hỏi: “Điện hạ biết rồi à?”
Tần Chí “ừ” một tiếng, sắc mặt hơi bần thần, ánh mắt vô thức nhìn xuống vùng bụng bằng phẳng của nàng, ánh mắt dần hiện lên sự kính sợ và mờ mịt.
Dường như hắn nghĩ mãi mà vẫn không hiểu, rõ ràng hắn luôn phòng bị nghiêm ngặt, tại sao Thái tử phi đột nhiên mang thai?
Lúc này, Bùi Chức đã đi tới kéo tay hắn ngồi xuống chiếc giường la hán ở bên cạnh.
“Ta tính thời gian rồi, chắc ta đã thụ thai vào đêm sinh thần của ta.” Bùi Chức vừa nói vừa liếc nhìn hắn.
Sắc mặt Tần Chí cứng đờ, vẻ mặt hiện lên sự hối hận. Quả nhiên là lỗi của hắn, lúc đó hắn không kiềm chế được, nếu như hắn nhịn được...
“Thật ra là do ta cố ý đó.” Bùi Chức cười híp mắt nói, nắm lấy bàn tay rộng lớn ấm áp của hắn: “A Chí, chàng đã học được cách kiểm soát tinh thần lực, tinh thần lực của chàng sẽ không di truyền hết cho hài tử của chúng ta đâu.”
Lời này giống như một viên thuốc an thần, khiến tinh thần đang căng thẳng của Thái tử dần dần dịu lại.
Cơ thể căng cứng đến mức đờ đẫn của hắn cũng từ từ thả lỏng, vẻ mặt hơi sững sờ: “Thật không?”
Những năm qua, hắn thà chịu đựng sự trách móc và nghi ngờ của thế nhân chứ không muốn có con là vì sợ đứa trẻ sinh ra sẽ phải chịu đựng chứng đau đầu như mình. Hắn không nỡ, cũng sợ Thái tử phi hao tâm tổn sức vì lo lắng cho con.
Sau đó, dù nghe Bùi Chức đảm bảo rằng con cái của họ không nhất thiết sẽ chịu đựng cơn đau đầu như hắn nhưng hắn đã quen với cuộc sống hai người, dường như việc có hài tử hay không đã không còn quan trọng nữa.
Họ cứ như vậy là tốt rồi.
Thế nhưng, sự xuất hiện đột ngột của đứa trẻ khiến hắn rất bối rối, không biết phải làm sao.
Bùi Chức tựa vào lòng Tần Chí, ngẩng đầu nhẹ nhàng hôn lên môi hắn, giọng mềm tựa bông: “Đương nhiên rồi! Bởi vì chàng đã kiểm soát được tinh thần lực, tinh thần lực của chàng sẽ không bị hài tử hấp thụ nữa. Sau này hài tử sẽ có tinh thần lực nhưng tinh thần lực của nó là được di truyền từ chúng ta, nằm trong phạm vi bình thường, dù khó chịu cũng sẽ không bị đầu đau như búa bổ giống chàng hồi trước.”
Tinh thần lực của Tần Chí quá mạnh nên hắn mới không thể thừa nhận nổi.
Nếu không có nàng, e rằng chỉ trong vòng vài năm nữa, hắn sẽ chết vì tinh thần lực quá mạnh.
Lần đầu Tần Chí nghe nói về chuyện này, không khỏi nhìn nàng với vẻ khó hiểu, muốn nói lại thôi.
“Đúng như chàng nghĩ!” Bùi Chức khẳng định suy đoán của hắn: “Tinh thần lực của Tần thị nhà chàng được di truyền từ đời này sang đời khác, hơn nữa hài tử ở thế hệ sau sẽ hấp thụ hết tinh thần lực của phụ thân.”
Giống như Chiêu Nguyên Đế, ban đầu ông ấy cũng có tinh thần lực. Sau khi Hoàng hậu mang thai Thái tử, ông ấy không kiểm soát được nên đã chuyển hết tinh thần lực sang Thái tử, giúp ông ấy dần thoát khỏi trạng thái tinh thần lực tăng vọt.
Đến khi Thái tử ra đời, tinh thần lực của ông ấy đã chuyển hết sang Thái tử.
Tình huống này rất dễ hiểu, bởi vì không thể kiểm soát tinh thần lực nên mới xuất hiện tình trạng di truyền và kế thừa tinh thần lực này. Thái tử chính là người kế thừa toàn bộ tinh thần lực tích lũy từ nhiều thế hệ tổ tiên Tần thị.
Sau khi kế thừa tinh thần lực của tổ tiên, vì hài tử còn nhỏ, cơ chế tự bảo vệ của cơ thể con người sẽ khiến tinh thần lực tạm thời lắng xuống trong vài năm. Đến khi đứa trẻ lớn hơn, tinh thần lực sẽ bắt đầu khôi phục và hoạt động trở lại. Lúc đó, những người không biết cách kiểm soát tinh thần lực sẽ bị nó tấn công vào não bộ liên tục, bắt đầu đau đầu dữ dội, rất khó thuyên giảm.
Đây cũng là lý do tại sao ban đầu nàng muốn đợi đến sau hai mươi tuổi mới quyết định sinh con, không chỉ vì nàng vẫn còn nhỏ, mà nàng còn cần phải xét đến vấn đề di truyền tinh thần lực.
Vì vậy, sau khi xác định Thái tử đã học được cách kiểm soát tinh thần lực, nàng bắt đầu chuẩn bị mang thai.
Là một người đã trải qua tận thế, Bùi Chức hiểu rõ sinh mệnh quý giá nhường nào, nàng cũng yêu trẻ con. Trong điều kiện cho phép, nàng chưa từng nghĩ đến việc không sinh con.
Hơn nữa, đối với người có tinh thần lực, việc sinh con là một việc khá dễ dàng.