Ngoại truyện : Dạy Thái tử cách khống chế tinh thần lực (2)
Hắn biết đây là quy định ở thế giới của Bùi Chức kiếp trước. Hắn đau lòng vì những gì nàng phải trải qua, đồng thời càng khát khao hiểu biết thế giới đó, dường như làm vậy sẽ khiến hắn có cảm giác bản thân từng xuất hiện trong kiếp trước của nàng.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Cũng khiến hắn càng đau lòng cho nàng hơn.
“Tuy tinh thần lực rất tiện dụng nhưng nếu gặp phải chuyện ngoài ý muốn nào đó vượt qua cả tinh thần lực thì người đó sẽ dễ dàng mất khống chế, bị ảnh hưởng ngược lại. Nếu biển tinh thần bị phá hủy, nhẹ thì thành người thực vật, nặng thì tử vong.” Bùi Chức nói với vẻ mặt nghiêm túc: “Vậy nên chúng ta không thể ỷ lại vào tinh thần lực mà phải rèn luyện cho thân thể khỏe mạnh hơn mới được.”
Đây là bài học kinh nghiệm của nàng ở kiếp trước.
Nàng rèn luyện tinh thần lực nhưng cũng không quên rèn luyện thân thể. Khi giết zombie, nàng thích chém đầu chúng nó chứ không phải là dùng tinh thần lực công kích.
Tần Chí gật đầu như đang nghiền ngẫm điều gì.
Hai người một người dạy, một người nghiêm túc nghe, ngày hôm đó cứ lặng lẽ trôi qua như vậy.
Tần Chí thu hoạch được không ít kiến thức, đến tối đã học được cách khống chế tinh thần lực.
Đây chính là bàn tay vàng lớn nhất của người có tinh thần lực. Não vực của họ được tinh thần lực khai phá đến tận cùng, không chỉ có trí nhớ cực kỳ tốt mà còn vô cùng thông minh, học gì cũng vừa nhanh vừa giỏi.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Cả Tần Chí và Bùi Chức đều là người như vậy.
...
“Thái tử phi, dạo này muội đang bận chuyện gì vậy? Trông muội có vẻ rất mệt mỏi.” Ôn Như Thủy tò mò hỏi.
Nàng ấy thấy Bùi Chức ngồi dựa vào thành xe ngựa, ăn không ngừng miệng thì không khỏi lo nàng sẽ bị nghẹn, vội vàng lấy nước mật quả trong ngăn kéo ra, rót cho nàng một chén.
Tuy Bùi Chức ăn nhanh nhưng động tác của nàng lại rất ưu nhã, không cho người ta cảm giác nàng đang ăn ngấu nghiến, cảnh đẹp ý vui như một bức họa. Ôn Như Thủy nhìn lâu, dần dần bị mê mẩn.
Bùi Chức uống hết một chén mật quả để giảm cảm giác ngọt ngấy trong miệng sau khi ăn điểm tâm, sau đó lấy khăn ra lau miệng rồi cười nói: “Cũng không có gì, chỉ là dạo này ta đang dạy Thái tử cách khống chế tinh thần lực thôi.”
[Cái gì? Nàng ta dạy Thái tử cách khống chế tinh thần lực á?]
Ôn Như Thủy còn chưa nói gì mà hệ thống đã nhảy ra, dáng vẻ vô cùng khiếp sợ.
[Sao trông ngươi có vẻ khiếp sợ quá vậy?] Ôn Như Thủy thắc mắc hỏi.
Hệ thống tủi thân đáp: [Tất nhiên là ta phải sợ rồi, vậy mà nàng ta lại dạy một người cổ đại cách khống chế tinh thần lực! Tần Chí vốn là hung thần, chờ hắn học xong cách khống chế tinh thần lực, chẳng phải hắn có thể lên trời luôn sao?]
Ôn Như Thủy đảo mắt, cười nói: [Thật ra ngươi sợ lại có thêm một người sở hữu tinh thần lực có thể nghiền áp ngươi đúng không?]
Hệ thống: […]
Thấy nó không hé răng, Ôn Như Thủy biết bản thân đã đoán đúng nên lập tức cười rộ lên.
Sau khi cười xong, nàng ấy còn kể lại phản ứng của hệ thống cho Bùi Chức nghe, chẳng có chút ý thức nào của người làm ký chủ, khiến hệ thống giận run cả người.
“Ngươi giận cái gì? Chỉ cần ngươi không làm chuyện xấu xa thì Thái tử phi và Thái tử đều sẽ không làm gì ngươi!” Ôn Như Thủy nói ngay trước mặt Bùi Chức.
Thấy Bùi Chức mỉm cười gật đầu, hệ thống nhất thời không biết nên cảm ơn ký chủ nói rõ việc này cho nó hay là tức giận vì ký chủ "ăn cây táo, rào cây sung". Rõ ràng nó mới là người đối tốt với ký chủ nhất, còn đưa Ôn Như Thủy xuyên về, cho nàng ấy mạng sống thứ hai, vậy mà trước giờ nàng ấy chưa từng về phe nó.
Ôn Như Thủy nói: [Ta biết ngươi đã cứu ta, nếu không nhờ ngươi thì cuộc sống của ta đã chấm dứt sau khi chết ở hiện đại rồi. Nhưng mà...] Nàng ấy hạ giọng nói: [Nếu không tại hệ thống các ngươi thì ta sẽ trải qua việc này sao? Đôi khi không biết gì cũng là một loại hạnh phúc.]
Hệ thống không còn lời gì để nói.
Xe ngựa dừng lại trước một con ngõ nhỏ yên tĩnh.
Sau khi Bùi Chức và Ôn Như Thủy xuống xe, một thị vệ đi tới, cung kính hành lễ với bọn họ rồi mở cổng căn nhà duy nhất trong con ngõ này ra.
Căn nhà vô cùng im ắng, không có một hạ nhân nào, song lại cho người ta cảm giác như nó được canh giữ rất nghiêm ngặt.
Ôn Như Thủy thầm nuốt nước bọt, tò mò nhìn ngó khắp nơi, đoạn hỏi nhỏ: “Thái tử phi, Bùi Quyên và Ôn Nhược Tinh bị nhốt ở đây à?”
Bùi Chức "ừ" một tiếng rồi cười nói: “Hoàn cảnh nơi này khá tốt, tỷ không cảm thấy nơi đây rất phù hợp để dưỡng lão à?”
Ôn Như Thủy: “…”
Nàng ấy cảm thấy có lẽ Bùi Quyên và Ôn Nhược Tinh sẽ không thích hoàn cảnh dưỡng lão này, bởi sau khi đã trải nghiệm cuộc sống vinh hoa phú quý và chứng kiến thế gian phồn hoa náo nhiệt, ai còn chịu được cuộc sống kham khổ, cô đơn này chứ?
Chờ đến khi gặp Bùi Quyên, Ôn Như Thủy lại càng khẳng định suy đoán của mình.
Bùi Quyên mặc một bộ y phục màu xanh lá mạ, chạy như bay về phía bọn họ, sau đó bị ma ma túm chặt ngay khi định duỗi tay túm lấy y phục của Bùi Chức.
Ma ma đó cao lớn khỏe mạnh, trông Bùi Quyên chẳng khác gì con gà con trong tay bà ấy.
“A Thức, A Thức, ta không muốn ở đây, muội thả ta ra đi!” Bùi Quyên đau khổ cầu xin: “Muội bảo ta làm gì cũng được, ta không muốn sống cuộc sống như hiện tại chút nào… Hay là muội để ta gả cho Chu Mậu đi, ta cảm thấy gả cho hắn ta cũng được…”
Từ khi sống lại, Bùi Quyên đã thề đời này nhất định sẽ không gả cho Vĩnh Ninh hầu Thế tử Chu Mậu, không muốn lại phải trải qua cuộc sống bí bách kiếp trước.
Nhưng hiện tại nàng ta thà bước lên con đường xưa còn hơn. Ít nhất thì khi đó nàng ta cũng là Vĩnh Bình hầu Thế tử phu nhân, tuy Chu Mậu không có chí tiến thủ nhưng cũng chỉ sủng tiểu thiếp và nuôi ngoại thất, còn nàng ta vẫn là chủ mẫu Chu gia, là Thế tử phu nhân cao quý.
Tốt hơn tình cảnh hiện tại nhiều.
Bùi Chức không buồn nhúc nhích: “Ta sẽ không để tỷ gả cho người khác, ta không muốn nghe tin tỷ giết tân lang ngay trong đêm tân hôn.”
Bùi Quyên sững lại, ấp úng nói: “Ta, ta có thể bảo nàng ta không giết người…”
Nhưng Bùi Chức chỉ nhìn Bùi Quyên, dường như không hề tin lời hứa của nàng ta.
Ngay sau đó, vẻ nhút nhát và lo âu trên mặt Bùi Quyên biến mất, thay vào đó là biểu cảm tức giận và ngạo mạn: “Ngươi nói đúng, nếu ngươi gả ta cho loại nam nhân đó thì ta sẽ giết chết hắn ta!”
“Này!” Ôn Như Thủy cả giận: “Là bản thân Bùi Quyên muốn gả chứ đâu phải chúng ta gả nàng ta qua, ngươi nói gì có lý hơn được không!”
Ôn Nhược Tinh chán ghét quay mặt đi, không muốn nhìn thấy mặt người mình xuyên đến kiếp trước. Kiếp trước nàng ta đã ngắm nhìn khuôn mặt này rất lâu, chăm cho nó xinh đẹp động lòng người, hệt như một quả đào mọng nước, khiến vô số nam nhân điên cuồng vì nàng ta.
Nàng ta từng có nhiều nam nhân ưu tú, sao có thể chấp nhận gả cho một nam nhân thấp kém như Chu Mậu được?
Thậm chí Ôn Nhược Tinh còn cảm thấy đây là sự sỉ nhục.
Ôn Như Thủy tức đến mức bật cười: “Nếu không muốn gả cho Chu Mậu thì ngươi muốn gả cho ai?”
“An Quốc công Thế tử cũng không tồi.” Ôn Nhược Tinh thản nhiên đáp: “Cơ Đàm Chi cũng được, còn cả Bình Thân Vương Thế tử nữa…”
Mấy người này đều là hậu duệ của các thế gia quý tộc hiển hách trong Kinh thành, tài mạo song toàn, đồng thời cũng là kẻ liếm váy nàng ta đời trước, muốn chết muốn sống vì nàng ta. Dù giờ đây Ôn Nhược Tinh đã trở thành tù nhân nhưng tiêu chuẩn vẫn không thay đổi chút nào.
“Ngươi bình thường mà giỏi tưởng bở quá cơ!” Ôn Như Thủy cười khẩy: “Chắc ngươi vẫn chưa biết nhỉ? Mấy nam nhân ngươi nói không thành thân thì cũng chết rồi.”
Ôn Nhược Tinh kêu lên: “Không thể nào, thời điểm này kiếp trước bọn họ còn chưa thành thân mà.”
“Ngươi cũng nói rồi đó, là kiếp trước.” Ôn Như Thủy lạnh lùng đả kích nàng ta: “Đời này bọn họ không bị ngươi làm hại, đã thành thân có con theo sự sắp xếp của người nhà từ lâu. Tuy cuộc sống không hoàn hảo nhưng vẫn hơn là quanh quẩn bên ngươi. Ngươi nghĩ bản thân là Mary Sue, nam nhân khắp thế giới đều phải vây quanh ngươi à?”
Ôn Nhược Tinh có tai như điếc, chìm trong cơn giận dữ vì bị phản bội.
“Bọn họ dám, dám…”
Thấy dáng vẻ nghiến răng nghiến lợi của nàng ta, Ôn Như Thủy không khỏi cảm thấy ghê tởm. Không biết Ôn Nhược Tinh là chủng người tinh tế gì mà não lại chập cheng như vậy.
Bùi Chức không nhiều lời, trực tiếp dùng tinh thần lực đè ép bắt Ôn Nhược Tinh biến mất, Bùi Quyên quay lại.
Bùi Quyên ngơ ngẩn ngồi im, sững sờ ngây ngốc, hiển nhiên là nàng ta cũng bị phản ứng vừa rồi của Ôn Nhược Tinh dọa sợ.
“Tỷ thấy chưa?” Bùi Chức nói: “Nàng ta ở trong thân thể tỷ, vậy thì sao chúng ta có thể thu xếp hôn sự cho tỷ, giúp tỷ quay trở lại cuộc sống bình thường được?”
Hôm nay bọn họ tới gặp Bùi Quyên cũng là vì Bùi Quyên ồn ào muốn gặp bọn họ. Nàng ta muốn rời khỏi đây, muốn sống cuộc sống của người bình thường. Tuy có ám chỉ tinh thần nên nàng ta sẽ không thật sự tìm đến cái chết nhưng bọn họ vẫn sợ có điều không hay xảy ra.
Vậy nên Bùi Chức và Ôn Như Thủy mới tới đây gặp Bùi Quyên.
Bùi Quyên nói, đôi môi run rẩy: “Thật... thật sự không thể tiêu diệt nàng ta sao? Ta không muốn nàng ta ở trong thân thể của ta nữa! Ngày nào nàng ta cũng mắng ta là đồ con lợn, mắng ta…”
Thấy bộ dạng khốn đốn của Bùi Quyên, Ôn Như Thủy không khỏi cảm thấy thương hại.
Ôn Nhược Tinh đúng là kẻ thiểu năng trí tuệ, không thể giao tiếp được. Nàng ta quá kiêu ngạo, đã rơi vào tình cảnh này rồi nhưng vẫn ra vẻ "nếu ta đứng thứ hai thì không ai trên thế gian này đứng nhất".
“Không thể!” Bùi Chức tàn nhẫn nói: “Cái giá để tỷ sống lại chính là cho nàng ta tiến vào thân thể của tỷ.”
“Vậy ta chết luôn được không!” Bùi Quyên phát điên mà khóc.
“Cũng không được!” Bùi Chức vẫn bình tĩnh như trước: “Tỷ phải sống thật tốt, ăn mòn ý chí và tinh thần lực của nàng ta. Lâu dần, tinh thần thể của nàng ta sẽ suy yếu, như vậy nàng ta sẽ không có kiếp sau nữa.”
Bùi Quyên ngồi ngây ra như phỗng, cuối cùng không nhịn được mà gào khóc thành tiếng.
“Nhưng ta có thể cho tỷ một cơ hội.”
Bùi Quyên ngẩng khuôn mặt đầy nước mắt lên. Nàng ta đã khóc đến mức nấc liên tục nên còn tưởng bản thân nghe nhầm.
Bùi Chức mỉm cười: “Bùi Quyên, ta cho tỷ một cơ hội, có nắm chắc được hay không là do tỷ.”
“Cơ hội gì?” Bùi Quyên qua loa lau nước mắt trên mặt, vội vã nói: “Muội nói đi, nói đi, ta nhất định sẽ làm theo!”
Sau khi thái tử mất trí nhớ