Sau khi thái tử mất trí nhớ

Chương 231

Cuối cùng Cơ Đàm Chi cũng cảm nhận được sự đáng sợ của Thái tử phi. Y thực không hiểu tại sao nàng lại thích cứa cổ, chém bay đầu người khác như vậy, phải chăng đây là tật xấu của nàng?
Một quý nữ lớn lên trong khuê phòng không đời nào lại biết những chiêu thức giết người kiểu này. Chẳng lẽ nàng không phải là Thái tử phi mà là nữ ám vệ do Hoàng thượng bí mật bồi dưỡng?
Suy nghĩ này của Cơ Đàm Chi bị phủ định khi một ám vệ áo đen chém trúng cánh tay Bùi Chức, Chiêu Nguyên Đế cả kinh, đứng bật dậy khỏi long ỷ, sợ hãi la lên một tiếng “Thái tử phi”.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Cơ Đàm Chi rơi vào hoang mang.
Phản ứng của Hoàng đế hết sức chân thật, xem ra người này đúng là Thái tử phi chứ không phải nữ ám vệ cải trang.
Trong khoảnh khắc mất tập trung, một lần nữa Cơ Đàm Chi lại cảm nhận được mình đã cận kề cái chết, tim đập dồn dập, gần như quặn thắt. Y hoàn hồn, trông thấy một thanh kiếm đã nằm ngang trước cổ, lưỡi kiếm đã cứa rách da cổ nhưng lạ thay, thanh kiếm ấy lại không đâm vào sâu hơn.
“Dừng tay, nếu không ta sẽ giết hắn ta!” Bùi Chức kề kiếm vào cổ Cơ Đàm Chi, quát Thương tiên sinh.
Thương tiên sinh tái mét mặt. Ban nãy, mặc dù Bùi Chức không giết được hắn ta nhưng tác động mà tinh thần lực gây ra cũng đã vượt quá sức chịu đựng của cơ thể hắn ta. Tuy hắn ta không thể đứng vững nhưng vẫn bình tĩnh chứng kiến những gì vừa xảy ra.
Toán ám vệ áo đen không nhận được lệnh của Thương tiên sinh nên vẫn tiếp tục xông lên, không chịu từ bỏ mục tiêu.
Thấy vậy, Bùi Chức vung kiếm nhắm vào cổ Cơ Đàm Chi…
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
“Dừng tay!” Thương tiên sinh quát. Đám ám vệ áo đen không sợ chết lập tức dừng lại, rút lui về bên cạnh Thương tiên sinh.
Thấy cảnh này, Tam Hoàng tử vốn im lặng nãy giờ không khỏi sững sờ, không dám tin vào mắt mình.
Bùi Chức mỉm cười, vẫn kề kiếm ngang cổ Cơ Đàm Chi, nhếch mép nhìn Thương tiên sinh: “Không ngờ ngươi lại quan tâm tiểu tướng quân đến vậy.”
Thương tiên sinh không nói gì, chỉ đứng thở dồn dập, nhìn chằm chằm vào thanh kiếm trong tay Thái tử phi, như thể sợ thanh kiếm ấy sẽ chặt bay đầu Cơ Đàm Chi.
Vậy là mọi người đang có mặt ở đây đều hiểu, ám vệ của Tiên Đế hết sức lưu tâm Cơ Đàm Chi.
Bùi Chức quay đầu nhìn về phía Chiêu Nguyên Đế, hỏi nhẹ nhàng: “Phụ hoàng, nên xử lý người này thế nào ạ?”
Chiêu Nguyên Đế đã đứng dậy khỏi chỗ ngồi, nhìn xoáy vào Thương tiên sinh, nói: “Năm xưa, lúc Tiên Đế băng hà, có phải ông ta đã để lại di ngôn sai các ngươi giết trẫm và Thái tử, sau đó lập hắn ta làm Hoàng đế hay không?”
Chiêu Nguyên Đế chỉ tay vào Cơ Đàm Chi.
Nghe vậy, cả Tam Hoàng tử lẫn Cơ Đàm Chi đều sững sờ. Bùi Chức ngẫm nghĩ rồi cười khẽ.
Ban nãy khi Cơ Đàm Chi động thủ, nàng vẫn liên tục bao trùm tinh thần lực lên Thương tiên sinh nên đã nhạy bén phát hiện ra hắn ta trở nên căng thẳng.
Người như hắn ta tất nhiên sẽ không căng thẳng vì lo cho bản thân, vậy nghĩa là hắn ta lo cho Cơ Đàm Chi. Bùi Chức bèn thử bắt Cơ Đàm Chi làm con tin, kết quả cho thấy, quả nhiên Thương tiên sinh rất lưu tâm Cơ Đàm Chi, không muốn y xảy ra chuyện.
Cơ Đàm Chi không để ý đến thanh kiếm kề trên cổ, chật vật quay đầu nhìn Thương tiên sinh, cặp mắt vằn tơ máu, ngắc ngứ hỏi: “Ông ta nói vậy là có ý gì?”
Thương tiên sinh im lặng, không trả lời.
Cơ Đàm Chi nhắm mắt lại rồi lại mở ra, quay qua nhìn Chiêu Nguyên Đế, đỏ mắt bảo: “Hoàng thượng nói đi!”
Lần này Chiêu Nguyên Đế không im lặng nữa mà trả lời: “Bởi vì ngươi là nhi tử của Tiên Đế và Tĩnh An Công chúa. Tiên Đế từng muốn phế trẫm cho ngươi kế thừa hoàng vị.”
“Không thể nào!” Cơ Đàm Chi nói lớn: “Cha ta là Cơ Lãng Thần, không phải, không phải...”
Y cắn răng, không chịu thừa nhận. Nếu y thừa nhận chuyện này thì chẳng phải những gì y làm từ trước tới giờ đều quá ngu ngốc hay sao?
Chiêu Nguyên Đế nói: “Sao trẫm phải lừa ngươi chuyện này làm gì? Nếu không phải như vậy thì tại sao Tiên Đế lại phái ám vệ của ông ta đi theo ngươi? Lý do duy nhất chính là Tiên Đế đã ngầm chọn ngươi là người nối nghiệp của ông ta.”
Không riêng gì Cơ Đàm Chi không thể tin nổi mà cả Tam Hoàng tử cũng sững sờ.
Tam Hoàng tử lộ vẻ khó tin ra mặt, hướng ánh nhìn về phía Cơ Đàm Chi. Vậy ra Cơ Đàm Chi là nghiệt chủng của Tiên Đế và Tĩnh An Công chúa. Theo quan hệ máu mủ, đáng lẽ bọn họ phải gọi Cơ Đàm Chi là hoàng thúc. Tam Hoàng tử sầm mặt lại khi đột nhiên nhớ tới chuyện muội muội An Ngọc Công chúa đã từng mong được gả cho Cơ Đàm Chi.
Chiêu Nguyên Đế nói: “Trẫm không biết làm thế nào mà bọn họ lừa được ngươi nhưng ngươi đúng là nhi tử của Tiên Đế và Tĩnh An Công chúa! Năm xưa, mặc dù Tĩnh An Công chúa và Cơ Lãng Thần từng yêu nhau nhưng…” Ông ấy thoáng ngừng lời: “Trong một buổi cung yến, Tiên Đế say rượu, tình cờ gặp Tĩnh An Công chúa tiến cung tìm gặp Cơ Lãng Thần, thế là bọn họ...”
Đây là bê bối của hoàng thất, thực khó mà nói ra miệng được. Đây cũng là lý do mà trước đây Chiêu Nguyên Đế luôn giữ im lặng.
Tiên Đế có khuyết điểm về mặt đạo đức, nhân lúc say rượu mà ép buộc Tĩnh An Công chúa, sau đó nhốt Tĩnh An Công chúa lại, ép bà ta sinh Cơ Đàm Chi.
Vốn dĩ vì Cơ Lãng Thần mà Tĩnh An Công chúa sẵn sàng vứt bỏ thân phận Công chúa của Nam Chiếu, chấp nhận làm thiếp của ông ấy, nào ngờ lại bị người ta cưỡng bức, bị ép phải sinh con cho một nam nhân mà mình không yêu.
Tĩnh An Công chúa không chịu nổi sự nhục nhã ấy, tinh thần trở nên bất ổn, cuối cùng bà ta đã chính tay đâm Tiên Đế.
“Tĩnh An Công chúa mắc phải tội lớn như thế nên bắt buộc phải chết.” Chiêu Nguyên Đế nói: “Sau khi Cơ Lãng Thần nghe tin về cái chết của Tĩnh An Công chúa thì bị lâm trọng bệnh một thời gian, cuối cùng vì Khang Bình... Chỉ vài năm sau, ông ấy cũng từ giã cõi đời.”
Đây là nguyên nhân cái chết của Tĩnh An Công chúa và Cơ Lãng Thần.
Cơ Đàm Chi đứng ngây ra như trời trồng, không có chút phản ứng nào cả.
Chiêu Nguyên Đế thấy thế, thở dài: “Tiên Đế ép Tĩnh An Công chúa sinh ngươi là để trả thù trẫm, muốn lợi dụng ngươi để kìm hãm trẫm. Năm ấy ngươi còn nhỏ, chuyện Tiên Đế làm không can gì tới ngươi. Trẫm giao ngươi cho Trấn Quốc Tướng quân nuôi dưỡng với hy vọng ông ấy có thể dạy dỗ ngươi trở thành một người chính trực.”
Trẻ con vô tội, Chiêu Nguyên Đế không muốn ra tay với một đứa trẻ chưa biết gì.
Chiêu Nguyên Đế hỏi: “Tần Thương, trẫm nói đúng không?” “Tần” là họ mà Tiên Đế ban cho Thương tiên sinh, “Thương” là biệt danh của hắn ta trong đội ám vệ của Hoàng gia, khi chuyển từ hoạt động bí mật sang hoạt động công khai thì ám vệ sẽ được chủ tử ban họ.
Cơ Đàm Chi nhìn về phía Thương tiên sinh, trong mắt dấy lên niềm hy vọng mong manh, hy vọng rằng hắn ta sẽ phủ nhận.
Cơ Đàm Chi tình nguyện tin rằng mình là nhi tử của Cơ Lãng Thần, còn hơn tin mình là nghiệt chủng do Tiên Đế ép buộc Tĩnh An Công chúa mà ra, sự thực này quá nghiệt ngã, thử hỏi làm sao y có thể chịu đựng nổi?
Sự việc đã tới nước này, Thương tiên sinh cũng không còn gì phải giấu giếm nữa. Hắn ta điềm tĩnh trả lời Cơ Đàm Chi: “Hoàng thượng nói đúng! Ngài đúng là nhi tử của Tiên Đế và Tĩnh An Công chúa. Những thông tin mà ngài tra được trước đây đều là do bọn ta cố tình ngụy tạo để ngài cho rằng Cơ Lãng Thần là phụ thân của ngài.”
Nếu như Cơ Đàm Chi biết mình thực chất là nhi tử của Tiên Đế, do Tiên Đế ép buộc Tĩnh An Công chúa sinh ra thì Cơ Đàm Chi sẽ không căm hận Hoàng đế và Thái tử tận xương tủy nữa.
Cơ Đàm Chi đột ngột cười phá lên, ánh mắt nhuốm màu bi thương: “Vậy ra xưa giờ các ngươi vẫn luôn lừa dối ta…”
Phụ thân thân sinh ra y không phải Cơ Lãng Thần, Tuyên Nghi Quận chúa – người duy nhất mà y cảm thấy áy náy - không phải muội muội ruột thịt của y. Phụ thân của y là hạng bỉ ổi ép buộc mẫu thân của y, thậm chí dù đã chết cũng vẫn chưa hết sinh sự, còn âm thầm điều khiển cuộc đời của y, sai ám vệ ngụy tạo thông tin, để y căm thù Hoàng đế và Thái tử…
Bùi Chức thu kiếm. Cơ Đàm Chi đã suy sụp, hoàn toàn không còn ý đồ phản kháng. Nàng hiểu vì sao Thương tiên sinh lại giấu giếm sự thật với y. Chỉ khi giấu giếm Cơ Đàm Chi thì y mới chịu ngoan ngoãn thực hiện kế hoạch của bọn họ, mới ôm lòng thù hận Chiêu Nguyên Đế và Thái tử, từ đó hoàn thành kế hoạch bọn họ đã vạch ra.
Mục đích của Thương tiên sinh là giết Chiêu Nguyên Đế và Thái tử, sau đó vạch trần thân thế của Cơ Đàm Chi, đưa Cơ Đàm Chi lên làm Hoàng đế.
Đương nhiên, cho dù Cơ Đàm Chi không trở thành Hoàng đế cũng chẳng sao, quan trọng nhất là giết được Chiêu Nguyên Đế và Thái tử, kế hoạch này của Tiên Đế quả là tàn nhẫn.
Bùi Chức nhìn về phía Tam Hoàng tử. Hai người bốn mắt nhìn nhau. Tam Hoàng tử luống cuống cúi đầu, né tránh ánh mắt của nàng. Hiện tại y đã ý thức được mình chỉ như thằng hề bị xúi giục làm ra chuyện này, may mà…
Thương tiên sinh thấy Cơ Đàm Chi hoàn toàn nhụt chí thì lạnh lùng nói: “Tiểu tướng quân, ngài là nhi tử của Tiên Đế. Nếu như ngài muốn thì ngài cũng có thể trở thành chủ nhân của giang sơn xã tắc này.”
Cơ Đàm Chi thờ ơ đáp: “Ta chưa từng mong ước trở thành Hoàng đế.”
Người của Nam Chiếu đều cho rằng Cơ Đàm Chi là trưởng tử của Chiêu Nguyên Đế, âm thầm hy vọng y giết được Thái tử, trở thành Thái tử của Đại Vũ rồi trở thành Hoàng đế mà không biết rằng vận mệnh của y đã bị Tiên Đế sắp đặt từ khi sinh ra, khiến y hiểu lầm mình là nhi tử của Cơ Lãng Thần, đương nhiên không có tham vọng leo lên ngai báu.
Chiêu Nguyên Đế lạnh nhạt nói: “Tần Thương, trẫm còn chưa chết! Trẫm biết Tiên Đế rất mong trẫm chết, ông ta để lại đội ám vệ các ngươi chẳng qua là muốn các ngươi thừa cơ giết chết trẫm và Thái tử. Nếu như Thái tử phi có thai, trẫm tin chắc các ngươi sẽ ra tay hại chết Thái tử phi...”
Bùi Chức quay qua nhìn Chiêu Nguyên Đế bằng ánh mắt khó hiểu: Chuyện này liên quan gì tới nàng?
Sau đó, nàng nhớ tới tinh thần lực của Thái tử, mơ hồ hiểu ra vấn đề.
Thương tiên sinh đang định mở miệng thì đột nhiên ngoài điện vang lên một tràng tiếng kim loại va đập xen lẫn tiếng la hét trong mưa gió.
Ai nấy đều giật mình.
Bùi Chức ung dung nói: “Phụ hoàng, xem ra Thái tử điện hạ đã về rồi.”
Chiêu Nguyên Đế liếc nhìn nàng để tỏ ý tán thành nhưng khi nhác thấy vết thương chảy máu trên cánh tay nàng, ông ấy lập tức khựng người.
Đột nhiên, ông ấy lại không muốn Thái tử về quá sớm...
Mọi người trong điện đều nhìn ra phía ngoài đại điện.
Một đám binh sĩ đang đội mưa xông vào, nhanh chóng khống chế được đám ám vệ mặc áo đen. Tuy số lượng ám vệ áo đen đông đảo, người nào người nấy đều tinh thông chiến đấu nhưng nếu so với mấy ngàn, mười mấy ngàn thị vệ thì chẳng là gì.
Đi sau nhóm thị vệ mở đường là hai người đội mưa gió đi vào trong điện.
Khoảnh khắc nhìn thấy nam nhân cao lớn ướt sũng toàn thân trong số hai người đó, Cơ Đàm Chi không khỏi run lên:
“Phụ thân...”