Hai người vừa đi vào trong điện chính là Thái tử và Trấn Quốc Tướng quân Cơ Mẫn Thần.
Trấn Quốc Tướng quân vẫn luôn đóng quân ở khu vực Tây Nam, được các quốc gia, các bộ tộc ở vùng giáp biên giới Tây Nam gọi là chiến thần của Đại Vũ, chỉ nghe danh thôi đã sợ mất mật. Hễ có Trấn Quốc Tướng quân ở đó thì các nước giáp biên giới Tây Nam đều không dám xâm phạm bờ cõi Đại Vũ.
Cơ Mẫn Thần và Thái tử đều ướt sũng, nước nhỏ giọt chảy xuống từ áo và tóc, rõ ràng là đội mưa chạy tới đây. Hai người đi đến đâu là để lại một vũng nước đọng đến đó.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Cơ Mẫn Thần không nhìn Cơ Đàm Chi đã thất hồn lạc phách mà đi tới trước mặt Chiêu Nguyên Đế, chỉnh trang xiêm y, tóc tai sơ qua cho gọn gàng rồi quỳ xuống, cúi đầu.
“Thần cứu giá chậm trễ, tội đáng chết vạn lần, xin Hoàng thượng thứ tội!”
Chiêu Nguyên Đế cười sang sảng, đích thân đỡ ông ấy dậy: “Mẫn Thần có tội gì đâu chứ? Khanh mau đứng dậy đi, không cần phải khách sáo với trẫm.”
Cơ Mẫn Thần vẫn tiếp tục quỳ, đồng thời lùi lại một bước, giọng nặng nề: “Thần không biết dạy con, để nghịch tử làm ra chuyện đại nghịch bất đạo, đây là tội của thần, thần…” Ông ấy nhắm mắt lại: “Thần sẵn lòng gánh chịu tất cả mọi sự trừng phạt, xin được bàn giao lại quân vụ của Tây Nam quân…”
“Phụ thân!” Cơ Đàm Chi không nhịn được kêu lên.
Nét mặt Cơ Đàm Chi lộ rõ sự kinh ngạc. Tây Nam quân là tâm huyết cả đời của Cơ Mẫn Thần, đại diện cho thân phận cũng như niềm vinh quang của ông ấy. Nếu như vì sự việc lần này mà ông ấy phải bàn giao lại toàn bộ quân vụ của Tây Nam quân thì tâm huyết bao nhiêu năm qua coi như mất sạch, sao cho khỏi hổ thẹn với nhiều thế hệ anh dũng của nhà họ Cơ cho được?
Cơ Mẫn Thần im lặng, cúi đầu cung kính quỳ tại chỗ.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Cuối cùng, Chiêu Nguyên Đế phải cưỡng chế nâng Cơ Mẫn Thần dậy. Nét mặt ông ấy rất điềm tĩnh: “Mẫn Thần không cần phải làm vậy, trẫm tin tưởng tấm lòng trung thành sắt son của khanh, những năm qua khanh đã chịu nhiều vất vả ở Tây Nam rồi.”
Hoàng đế thở dài, ông ấy chưa từng nghi ngờ lòng trung thành của Cơ Mẫn Thần.
Vì Đại Vũ, cả đời Cơ Mẫn Thần không lập gia đình, đóng quân ở khu vực Tây Nam hơn nửa đời người, răn đe các bộ tộc giáp biên giới Tây Nam không dám xâm phạm bờ cõi của Đại Vũ, chiến công của ông ấy đủ để xóa bỏ bất kỳ tội nào mà ông ấy phạm phải.
Huống chi, Cơ Đàm Chi vốn không phải trách nhiệm của ông ấy.
Cuối cùng Cơ Mẫn Thần cũng đứng lên, áy náy nhìn Hoàng thượng. Ông ấy thấy có lỗi vì mình đã phụ sự tín nhiệm của Hoàng thượng, không làm tốt chuyện mà Hoàng thượng giao phó.
Chiêu Nguyên Đế vỗ vai Cơ Mẫn Thần, bảo ông ấy hãy vơi bớt nỗi buồn.
Quân thần chỉ trò chuyện vài câu, trong lúc Thái tử thỉnh an Chiêu Nguyên Đế, báo cho ông ấy biết tình hình bên ngoài đã ổn định thì Cơ Mẫn Thần đi đến trước mặt Cơ Đàm Chi.
Lúc này nhóm người Cơ Đàm Chi, Tam Hoàng tử và Thương tiên sinh đều đã bị tướng sĩ do Thái tử và Trấn Quốc Tướng quân mang tới khống chế.
Thấy Cơ Mẫn Thần đi lại đây, viên tướng sĩ khống chế Cơ Đàm Chi vô thức buông tay ra.
“Phụ thân...”
Cơ Đàm Chi nhìn dưỡng phụ đã mấy năm rồi không gặp, lúng búng gọi một tiếng, biểu cảm hoang mang.
Cơ Mẫn Thần yên lặng nhìn Cơ Đàm Chi rồi bất thình lình vung tay tát “bốp” một cái. Mặt Cơ Đàm Chi lệch hẳn qua một bên, gương mặt trắng trẻo, tuấn tú sưng vù một bên má, khóe miệng rỉ máu, có thể thấy Cơ Mẫn Thần đã tát mạnh cỡ nào.
Hoàng đế và Thái tử đang nói chuyện với nhau thì nghe thấy tiếng tát nên không khỏi nhìn qua. Bùi Chức lén giấu vết thương trên cánh tay, mở to mắt theo dõi tình hình.
“Đàm Chi, con làm ta thất vọng quá!” Cơ Mẫn Thần nói, đồng thời nhìn y bằng ánh mắt chê trách.
Cơ Đàm Chi chầm chậm quay mặt lại, nhìn thấy ánh mắt chê trách của Cơ Mẫn Thần, y cười phá lên, cảm xúc trong mắt chỉ còn sót lại nỗi bi ai vô ngần. Y nói bằng giọng nghẹn ngào: “Con biết phụ thân vẫn luôn ghét con. Từ nhỏ đến lớn, bất kể con làm tốt cỡ nào, xưa nay phụ thân chưa từng khen con mà chỉ bảo con hãy tiếp tục cố gắng, không được phép mắc lỗi…”
“Con tưởng rằng phụ thân nghiêm khắc với con vì hy vọng tương lai con sẽ nối nghiệp phụ thân, tiếp quản Tây Nam quân, cho nên chưa từng dám lơ là, chểnh mảng. Thế nhưng…” Cánh môi y run run: “Hóa ra phụ thân nghiêm khắc với con là vì con là nhi tử của Tiên Đế, là đứa trẻ không nên được sinh ra! Cho nên con không được phép mắc lỗi, không được nảy sinh suy nghĩ gian dối, hễ con có suy nghĩ gian dối thì phụ thân sẽ nghĩ quả nhiên con đúng là nhi tử của Tiên Đế, không đáng được sống trên đời…”
Cơ Mẫn Thần lạnh mặt, điềm tĩnh đáp: “Đúng là ta cực kỳ nghiêm khắc với con vì thân thế của con, vì ta không thích con! Nhưng… Ta đã nuôi con gần hai mươi năm, sao lại không có chút tình cảm nào chứ?”
Dù có là nuôi con chó, con mèo thì lâu dần cũng sẽ có tình cảm, huống chi là nuôi một con người.
Cơ Mẫn Thần cho Cơ Đàm Chi thân phận đích tử, để y trở thành tiểu tướng quân của Tây Nam quân, điều này có nghĩa là ông ấy đã có ý định sau này sẽ cho y kế thừa Tây Nam quân, canh giữ khu vực Tây Nam cho Hoàng thượng, chứng minh với đời rằng tuy y là nhi tử của Tiên Đế nhưng y cũng là một hài tử ưu tú.
Tiếc thay, cuối cùng y vẫn đưa ra lựa chọn sai lầm.
“Năm năm trước, con bị trọng thương trên chiến trường, quyết định trở về Kinh thành tĩnh dưỡng, khi ấy ta đã biết con đã chọn một con đường khác rồi.” Cơ Mẫn Thần thở dài.
Cơ Đàm Chi giật mình, cười buồn: “Thì ra phụ thân đã biết quyết định của con từ khi đó rồi.”
Lúc ấy y có thể né tránh nhưng y chọn phương thức trọng thương, hồi kinh, mang theo ám vệ của Tiên Đế trở lại Kinh thành – nơi mà y đã bị đưa rời khỏi đó chẳng bao lâu sau khi chào đời.
Kết quả, tất cả những gì y làm đều bị người ta nhìn thấu.
Bất kể là Chiêu Nguyên Đế hay là Cơ Mẫn Thần, sở dĩ bọn họ không nói gì, chẳng qua là muốn đợi xem y sẽ lựa chọn như thế nào, thậm chí muốn lợi dụng y để tiêu diệt đội ám vệ của Tiên Đế.
Cơ Đàm Chi không ngu, khi nhìn thấy Cơ Mẫn Thần vốn đóng quân ở miền Tây Nam xa xôi lại có mặt ở đây thì y đã biết toàn bộ chuyện này đều là do Chiêu Nguyên Đế sắp xếp.
Y cho rằng mình bí mật ra lệnh cho những tướng sĩ trung thành với mình trong Tây Nam quân hồi kinh nhưng lại không biết rằng chuyện này đã được Hoàng đế và Cơ Mẫn Thần ngầm đồng ý.
Không cần hỏi cũng biết, toàn bộ nhân thủ bố trí bên ngoài đều đã bị họ giải quyết hết rồi.
Thực ra, trước khi quyết định hành động, y từng nghĩ tới tình huống thất bại, cùng lắm thì chết thôi, song ý hoàn toàn không ngờ rằng trước khi chết, chân tướng mà y biết được còn làm y đau hơn cả chết.
Cơ Mẫn Thần không nhìn Cơ Đàm Chi nữa, cung kính bỏ tay xuống, đứng gọn qua một bên, chờ lệnh từ Hoàng thượng.
Cơ Mẫn Thần không cầu xin giúp dưỡng tử, những chuyện hôm nay dưỡng tử làm bị khép vào tội mưu phản, chuyện sống chết của Cơ Đàm Chi sẽ do Hoàng thượng định đoạt.
Nhưng ít nhiều gì thì trong lòng Cơ Mẫn Thần cũng chất chứa nỗi thất vọng và xót xa.
Ông ấy cho rằng mình ghét dưỡng tử, cho rằng mình chỉ nuôi y vì vâng lệnh Hoàng thượng, cho y một cơ hội được sống đường hoàng, bởi dù gì ván cờ giữa Tiên Đế và Hoàng thượng cũng không liên quan đến Cơ Đàm Chi, đứa trẻ này chỉ là một quân cờ mà Tiên Đế dùng để đối phó với Hoàng thượng mà thôi.
Thế nhưng trái tim con người được tạo nên từ máu thịt, sao ông ấy có thể hoàn toàn vứt bỏ tình cảm được?
Lúc này đây, Cơ Mẫn Thần vô cùng hối hận, hối hận vì thành kiến của mình với Tiên Đế mà không làm tròn trách nhiệm của dưỡng phụ, luôn nghiêm khắc với Cơ Đàm Chi, không dành cho y sự quan tâm và yêu thương, cuối cùng đẩy y đi tới quyết định lựa chọn con đường này.
Ông ấy không phải một phụ thân tốt!
Sau khi biết tình hình bên ngoài đã được kiểm soát, Chiêu Nguyên Đế nói với binh sĩ trong điện: “Bắt lấy bọn họ!”
“Phụ hoàng!” Tam Hoàng tử bị binh sĩ túm lấy, không nhịn được kêu lên.
Chiêu Nguyên Đế không nhìn Tam Hoàng tử, chỉ khoát tay áo với mấy tên lính tóm y, mấy tên lính buông y ra nhưng vẫn chĩa vũ khí vào y, không hề lơi là.
Đúng lúc này, ngoài điện vang lên tiếng bước chân dồn dập, sau đó một đám đại thần ướt nhẹp chạy tới. Lúc nhìn thấy tình hình trong điện, hai chân bọn họ nhũn ra, suýt thì khuỵu xuống.
Nhóm đại thần này tới Tây Giao viên lâm từ ban ngày vì chuyện sét đánh trúng bia mộ của Tiên Đế, sau đó vì mưa quá to nên bị mắc kẹt lại đây. Khi nhận ra dấu hiệu bất thường của Khánh Xuân viên, bọn họ đội mưa chạy tới đây, không ngờ vẫn đến trễ.
“Chúng thần cứu giá chậm trễ, xin Hoàng thượng thứ tội!” Nhóm đại thần ướt như chuột lột vội vàng thỉnh tội.
Chiêu Nguyên Đế nhìn bọn họ rồi thuận miệng nói: “Đúng là các ngươi đã tới trễ.”
Đám đại thần xấu hổ gục mặt xuống, chỉ hận không thể đào hố chôn mình đi.
Chiêu Nguyên Đế không để ý tới đám đại thần thỉnh tội mà đi về phía Tam Hoàng tử.
Các binh sĩ lùi lại, Tam Hoàng tử đứng đờ ra tại chỗ, yên lặng cúi gục đầu, không ai có thể nhìn rõ được biểu cảm của y.
“Lão tam, con làm trẫm rất thất vọng.” Chiêu Nguyên Đế nói.
Tam Hoàng tử run rẩy, chầm chậm ngẩng lên nhìn vào đôi mắt lạnh giá, đong đầy thất vọng của Chiêu Nguyên Đế. Y đang định mở miệng thì đột nhiên có người chạy vào đây.
“Công chúa!”
Khi thấy rõ người tới là ai, mọi người đều sững sờ, không ngờ đấy lại là Khang Bình Trường Công chúa.
Váy và vạt áo của Khang Bình Trường Công chúa ướt đẫm nước mưa. So với đám đại thần ướt như chuột lột thì tình trạng của bà ta vẫn còn khá ổn, chỉ có sắc mặt là tái nhợt, tóc tai bù xù, chẳng còn sót lại chút dáng vẻ ung dung, cao quý nào như thường nhật.
Mọi người trong điện đều ngẩn ra, nhất là những người biết chuyện Khang Bình Trường Công chúa mất tích. Thấy bà ta đột nhiên xuất hiện, bọn họ không khỏi bất ngờ.
“Hoàng huynh!” Khang Bình Trường Công chúa kêu lên với Chiêu Nguyên Đế rồi chạy tới chỗ ông ấy.
Nội đình Cấm vệ thấy Khang Bình Trường Công chúa bị mất tích lại xuất hiện ở đây, mặc dù hơi ngạc nhiên nhưng cũng không cản bà ta lại.
Chỉ có Tam Hoàng tử là run run ngón tay, nhìn chằm chằm Khang Bình Trường Công chúa.
Khang Bình Trường Công chúa nhanh chóng đi tới trước mặt Chiêu Nguyên Đế, đôi mắt bà ta đỏ hoe, như thể phải chịu ấm ức khủng khiếp. Đôi mắt đào hoa tương tự Chiêu Nguyên Đế nhìn ông ấy, mí mắt ngấn lệ.
Bất thình lình, bà ta rút một con dao găm ra từ trong tay áo, hung dữ đâm dao về phía ngực Chiêu Nguyên Đế.
“Phụ hoàng, cẩn thận!”
Khang Bình Trường Công chúa đứng quá gần Chiêu Nguyên Đế, không ai ngờ bà ta lại làm như vậy nên mọi người xung quanh đều không kịp trở tay.
Cặp đồng tử của Tam Hoàng tử thu nhỏ lại, tới lúc y hoàn hồn mới thấy bản thân đã đứng chắn trước người Chiêu Nguyên Đế, con dao găm kia đã cắm thẳng vào ngực y.
Tiếng lưỡi dao cắm phập vào máu thịt nghe rõ mồn một, sau đó, cơn đau khủng khiếp lan rộng ra từ ngực.
Tam Hoàng tử ôm ngực, lảo đảo ngã về phía sau.
Một đôi tay kịp thời đỡ được y, ngay sau đó là tiếng gọi đầy lo lắng: “Hiền Nhi!”
Biến cố này khiến tình hình trong điện hỗn loạn trở lại.
Ngoài Thương tiên sinh ra, không ai ngờ được rằng Khang Bình Trường Công chúa lại ám sát Hoàng thượng, bởi Hoàng thượng là huynh trưởng ruột thịt của bà ta, dù cho Khang Bình Trường Công chúa ngu ngốc tới đâu thì cũng sẽ không làm chuyện như vậy.
Ấy nhưng Khang Bình Trường Công chúa lại thật sự ám sát Hoàng thượng trước sự chứng kiến của đám đông trong đại điện.
Cấm vệ nội đình lập tức khống chế Khang Bình Trường Công chúa.
Sau khi thái tử mất trí nhớ