Lúc này, mọi người đang có mặt trong điện đều có cùng chung một câu hỏi: Thái tử phi tới đây từ lúc nào?
Nhất là nhóm Cơ Đàm Chi, lúc tiến vào đại điện theo lối địa đạo, bọn họ đã kiểm tra cung điện một lượt cả vòng trong lẫn vòng ngoài, thậm chí còn xua hết toàn bộ ám vệ của Chiêu Nguyên Đế ra, xác nhận trong điện không còn ai khác nữa. Vậy mà Thái tử phi lại đột ngột nhảy từ trên nóc nhà xuống, chứng tỏ nàng đã núp trên đó từ lâu. Bảo sao bọn họ không kinh ngạc cho được?
Một bên cổ tay của Bùi Chức quấn một cây roi nhỏ màu đỏ, tay còn lại cầm trường kiếm. Nàng cười híp mắt chào mọi người rồi quay qua nói với Chiêu Nguyên Đế: “Phụ hoàng, nhi tức không tới muộn chứ?”
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Trên gương mặt lạnh lùng của Chiêu Nguyên Đế từ từ xuất hiện một nụ cười. Đây là nụ cười đầu tiên của ông ấy trong đêm nay. Tất cả mọi người đều nhận ra tâm trạng của ông ấy lúc này cực kỳ vui vẻ: “Thái tử phi đến rất đúng lúc.”
Tam Hoàng tử ngẩng phắt lên nhìn Bùi Chức, cặp đồng tử đen huyền phản chiếu gương mặt của Thái tử phi.
“Lại là ngươi!”
Cơ Đàm Chi hết sức khó chịu. Mỗi lần gặp Bùi Chức là y đều vô thức cảm thấy nữ nhân này lại xuất hiện để phá hỏng chuyện tốt của mình, vậy nên trong lòng y rất muốn giết Thái tử phi.
Nếu như khái niệm khắc tinh của một ai đó là có thật thì chắc chắn Thái tử phi Bùi thị là khắc tinh của Cơ Đàm Chi.
Bùi Chức gật nhẹ đầu chào Cơ Đàm Chi, thái độ cực kỳ lịch sự: “Đương nhiên là ta rồi, tiểu tướng quân! Mới không gặp ngươi một thời gian mà không ngờ ngươi lại to gan tới mức dám ép Hoàng đế thoái vị! Trấn Quốc Tướng quân có biết ngươi làm ra chuyện bất trung, bất hiếu như vậy không?”
Mặt Cơ Đàm Chi sa sầm, méo mó.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Chiêu Nguyên Đế che miệng, ho khẽ một tiếng. Đây là lần đầu tiên ông ấy chứng kiến nét tính cách hoạt bát của Thái tử phi, song ông ấy không những không thấy khó chịu mà trái lại còn cảm thấy cực kỳ mắc cười. Không rõ có phải khi ở riêng với nhau, Thái tử và Thái tử phi cũng chung đụng với nhau như thế này không, chẳng trách nhi tử ngốc nghếch của ông ấy lại chết mê chết mệt Thái tử phi.
Thương tiên sinh cũng nhìn về phía Thái tử phi. Hắn ta hắng giọng rồi ôn tồn hỏi: “Thái tử phi đã núp ở trên đó bao lâu rồi?”
Bùi Chức ăn ngay nói thật: “Thực ra ta chỉ mới tới được một lát thôi.”
Đương nhiên chẳng ai tin câu này của Thái tử phi. Toàn bộ cung điện đều đã bị nhóm ám vệ mặc áo đen do Thương tiên sinh mang tới canh giữ, đến ruồi còn chẳng bay lọt, làm sao Thái tử phi có thể đột nhập vào đây?
Tất nhiên Bùi Chức sẽ không nói thật, tinh thần lực của nàng có thể bao trùm tri giác, đánh lừa thị giác của những người khác, cho nên chỉ cần cẩn thận một chút là sẽ lẻn được vào trong điện.
Nàng quan sát Thương tiên sinh: “Ngươi là Thương tiên sinh à? Nghe nói đám hải tặc tấn công phủ Thanh Hà làm theo lệnh của ngươi.”
Thương tiên sinh thừa nhận hết sức thản nhiên: “Đúng là tại hạ! Tiếc là bọn hải tặc đó quá vô dụng, trái lại còn cho Thái tử điện hạ cơ hội gây dựng nên danh tiếng ở vùng Giang Nam.”
Bùi Chức tỏ ra thương hại hắn ta: “Ngươi dọn cỗ cho người khác ăn như thế, có phải thấy không cam lòng lắm đúng không?”
“Không hề.” Thương tiên sinh hết sức thẳng thắn, vô tư: “Thái tử là người cực kỳ tài giỏi, xứng đáng được xưng tụng là bậc quân vương tài năng, đức độ.”
Cho nên hắn ta không hề thấy có gì lạ khi sự việc bị Thái tử phanh phui.
Bùi Chức lại hỏi thêm vài câu, đồng thời sử dụng tinh thần lực với hắn ta, cuối cùng cũng dò ra được suy nghĩ của người này.
Hắn ta không có tư tưởng trung quân ái quốc, căn bản không bận tâm chuyện sống chết của bản thân, chỉ một lòng một dạ muốn giết chết Chiêu Nguyên Đế và Thái tử, thậm chí còn hết sức tiếc nuối vì không giết được Thái tử ở phủ Thanh Hà.
Thương tiên sinh thấy buồn cười: “Thái tử phi không cần phải hỏi dò làm gì! Hôm nay bất kể thế nào, Hoàng thượng và Thái tử đều phải chết, đây là di nguyện của Tiên Đế!”
Thậm chí Thương tiên sinh cũng đã bố trí người mai phục ở dọc đường để cướp và giết chết Thái tử.
Trong một đêm mưa như thế này, nếu Thái tử dám can đảm rời khỏi Tây Giao viên lâm thì đêm nay chính là ngày chết của hắn.
“Tiên Đế đã chết từ đời tám hoánh rồi, chẳng phải rất nực cười khi các ngươi vẫn còn tuân theo mệnh lệnh của ông ta hay sao?” Bùi Chức nói chẳng chút khách sáo.
Nghe vậy, mí mắt của Tam Hoàng tử và Lý Trung Hiếu đều giần giật, bọn họ vô thức nhìn về phía Chiêu Nguyên Đế.
Tiên Đế là trưởng bối, dù ông ta có làm gì sai đi chăng nữa thì lớp con cháu cũng không nên phê bình, đấy là cách thể hiện lòng kính trọng đối với trưởng bối cũng như đối với người đã khuất.
Chiêu Nguyên Đế vẫn điềm nhiên như không hề nghe thấy lời Bùi Chức nói, chỉ yên lặng nhìn đăm đăm nghiên mực để trên bàn. Thái độ này xem chừng là ngầm cho phép Thái tử phi nói như vậy.
Thương tiên sinh nghiêm mặt, thản nhiên nói: “Tại hạ biết Thái tử phi là một nhân vật lợi hại, có thể hiệp lực với Thái tử cùng tiêu diệt đảo hải tặc. Tuy nhiên…” Hắn ta cười: “Ngươi nghĩ rằng mình có thể bảo vệ Hoàng thượng chỉ dựa vào sức một mình ngươi thôi sao?”
Người của bọn họ đã bao vây toàn bộ đại điện, cho dù Thái tử phi có thể một đánh mười thì cũng không cách nào ngăn cản cả trăm ám vệ có kinh nghiệm chiến đấu dày dặn.
Bùi Chức cười, xoay ngang kiếm chắn trước ngực: “Các ngươi cứ thử là biết.”
Thương tiên sinh vẫy tay về hai phía trái phải, ra hiệu cho đám ám vệ áo đen tiếp tục hành sự.
Lý Trung Hiếu lại căng thẳng trở lại. Ông ấy chưa từng tận mắt chứng kiến thực lực của Thái tử phi, còn bán tin bán nghi với việc nàng từng tiêu diệt hải tặc. Bởi suy cho cùng, ấn tượng mà Thái tử phi để lại cho ông ấy chính là một quý nữ đoan trang, tao nhã, thực sự chẳng hề ăn khớp với hình tượng một nữ hung thần hễ rút kiếm ra là có kẻ phải bỏ mạng.
Khi đầu của một tên ám vệ áo đen văng lên trên không, máu tươi phụt lên án thư, thậm chí tung tóe vài giọt lên người mình, Lý Trung Hiếu sợ điếng người.
Ông ấy nhìn chiếc đầu lăn lông lốc dưới sàn nhà và phần thân cụt đầu gục trong vũng máu theo bản năng, phản ứng đầu tiên sau khi hoàn hồn là nôn.
Ọe một tiếng, Lý Trung Hiếu cúi đầu nôn thốc nôn tháo.
May mà ông ấy vẫn còn nhớ nhiệm vụ hộ giá nên vừa nôn xong liền ráng dằn cảm giác khó chịu trong dạ dày, đứng yên tại chỗ, mặt mày tái mét, hai chân run cầm cập, dường như những ngấn mỡ trên người cũng run lên theo.
Không chỉ mình Lý Trung Hiếu mà sắc mặt của cả Cơ Đàm Chi và Tam Hoàng tử đều chẳng khá khẩm gì.
Tam Hoàng tử rất buồn nôn nhưng để giữ gìn hình tượng, y vẫn ráng nhịn, nhìn chằm chằm Thái tử phi đứng chắn trước mặt Hoàng đế, vung kiếm chặt đầu những kẻ tấn công. Đây là Bùi Tứ mà y chưa từng biết tới.
Cơ Đàm Chi nắm chặt thanh kiếm trong tay, y đã từng thấy nhiều người chết rồi, chẳng có chiến trường nào mà không có người chết. Nhưng Thái tử phi chặt bay đầu người nhẹ nhàng như bổ đôi trái dưa, bất kể bị tấn công từ góc độ hiểm hóc thế nào, nàng đều kịp thời xoay người, chém bay đầu đối thủ, thực sự khiến người ta ngỡ rằng nàng là tướng sĩ dày dặn kinh nghiệm sa trường, hơn nữa còn là kiểu tướng sĩ sẵn sàng lấy đầu kẻ địch không chút nương tay.
Đêm nay, Bùi Chức đã thay đổi hoàn toàn ấn tượng của mọi người về mình.
Thế này đâu phải là Thái tử phi đương triều nữa, rõ ràng là một nữ ma đầu.
Chỉ có Chiêu Nguyên Đế là vẫn ngồi bình chân như vại, biểu cảm điềm nhiên như thể thứ mà Thái tử phi chém rụng không phải là đầu người mà là những trái dưa.
Nhác thấy sắc mặt của Hoàng đế, Bùi Chức không khỏi cảm khái, quả nhiên tố chất tâm lý của bậc đế vương thực sự rất cứng cỏi.
Thương tiên sinh sầm mặt lại. Hắn ta đã nhận ra ám vệ không phải là đối thủ của Thái tử phi. Nàng đối phó với bọn họ dễ như bỡn, thực sự là người là dày dặn kinh nghiệm chiến đấu.
Một tiếng “kít” vang lên, hắn ta rút thanh kiếm sau lưng ra, ánh kiếm uốn lượn như rồng lao về phía Bùi Chức.
“Thương tiên sinh!” Cơ Đàm Chi vô thức gọi.
Thương tiên sinh lạnh mặt, ánh mắt lóe lên ham muốn giết chóc vô ngần, cặp mắt phản chiếu khuôn mặt Bùi Chức, khóa chặt mục tiêu là nàng.
Ngoài hắn ta ra, còn có mấy tên ám vệ khác cũng đồng thời tấn công Bùi Chức.
“Thái tử phi, cẩn thận!”
Thấy cảnh này, Lý Trung Hiếu quên hết sợ hãi, la lên đầy lo lắng, trong lòng chỉ có một suy nghĩ, Thái tử phi nhất định phải bình an vô sự! Nếu như ngay cả Thái tử phi cũng không thể ngăn cản bọn ám vệ này thì e là hôm nay Hoàng thượng sẽ phải băng hà ở Tây Giao viên lâm này.
Bùi Chức chẳng hề biến sắc, vẫn đứng chắn trước án thư, không hề nhúc nhích.
Đao kiếm không có mắt, hiện tại nàng thực sự không thể ngăn được đợt tấn công của nhiều người cùng một lúc như vậy, cho nên nàng không chút do dự, quyết định sử dụng tinh thần lực.
Tinh thần lực là lá bài tẩy và cũng là chỗ dựa của Bùi Chức. Khi tính mệnh ngàn cân treo sợi tóc, nàng chẳng buồn đếm xỉa tới quy định cấm sử dụng tinh thần lực với người bình thường, cứ phải sống đã rồi mới tính tiếp được.
Trong khoảnh khắc đó, đám người vây công nàng như bị đóng đinh, khựng lại trong thoáng chốc.
Bùi Chức tận dụng một thoáng khựng lại này, một lần nữa vung kiếm không chút do dự. Ánh kiếm lóe lên, phần cổ của hàng loạt ám vệ phụt máu, cơ thể ngã vật ra sau.
Thương tiên sinh chịu đựng cơn đau ở trán, kịp thời lùi lại mới không bị nhát kiếm vừa rồi cứa cổ. Đôi mắt điềm tĩnh của hắn ta lộ vẻ kinh hãi, nhìn Bùi Chức bằng ánh mắt ngạc nhiên pha lẫn hoài nghi.
Lúc này, kiếm của Bùi Chức đã lao về phía Thương tiên sinh. Thương tiên sinh biến sắc, may mà đám ám vệ áo đen xung quanh hắn ta phản ứng nhanh, kịp thời chạy tới chi viện, nếu không đầu hắn ta cũng đã rơi xuống đất giống như những ám vệ áo đen khác rồi.
Bùi Chức tặc lưỡi, thấy Thương tiên sinh đã được bọn ám vệ áo đen bảo vệ, nàng không tiếp tục giằng co với bọn họ mà quay lại trước án thư, cản bọn ám vệ áo đen đang lao tới tấn công Chiêu Nguyên Đế.
Lúc này, trong điện nồng nặc mùi máu tươi. Ngay cả làn hương tỏa nghi ngút toả lên từ chiếc lư hình kim nghê cũng không thể át đi mùi máu tanh nồng, ghê tởm.
Cơ Đàm Chi lạnh mặt, tận dụng thời cơ Bùi Chức bị một ám vệ cầm chân để rút kiếm lao về phía nàng.
Thế nhưng cứ như thể Bùi Chức có mắt ở sau lưng vậy. Nàng hạ thấp trọng tâm cơ thể, tránh được nhát kiếm của Cơ Đàm Chi, sau đó trở tay, đâm lại một nhát. Cơ Đàm Chi lùi lại kịp thời nhưng vẫn thấy cổ lạnh toát, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng.
Cảm giác suýt bị kiếm chém bay đầu thực chẳng lấy gì làm dễ chịu.
Sau khi thái tử mất trí nhớ