Sau khi thái tử mất trí nhớ

Chương 229

“Người nào?!”
Tiếng quát của thị vệ vang lên, lẫn trong tiếng gió mưa rền rĩ, sau đó bên ngoài vọng vào tiếng binh khí giao nhau. Vì tiếng gió mưa không dứt nên âm thanh ấy nghe có phần méo mó.
Trong điện, sắc mặt đám cung nhân đều lộ vẻ hoảng sợ, căng thẳng nhìn chằm chằm vào cửa lớn, chỉ sợ có kẻ xấu xông vào.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Không lâu sau, tiếng giao đấu bên ngoài ngừng hẳn, chỉ còn tiếng gió rít và mưa rơi từ hoàng hôn kéo dài tới giờ.
Đám cung nhân trong điện không rõ chuyện gì đã xảy ra, lòng càng thêm hoảng loạn, đặc biệt là khi tiếng đánh nhau đã dứt mà vẫn không có ai vào bẩm báo tình hình, một dự cảm bất an dâng lên trong lòng mỗi người.
“Ta ra ngoài xem.”
Bùi Chức đứng dậy, đội nón rộng vành lên đầu rồi buộc một cây roi đỏ sẫm bên hông, cuối cùng cầm lấy thanh kiếm treo trên tường.
Đám cung nhân trợn mắt nhìn nàng.
“Thái tử phi, người tuyệt đối không thể ra ngoài!”
Đám cung nhân vội vàng chạy tới ngăn cản nàng. Bên ngoài trời tối đen, lại đang mưa to xối xả, cộng thêm tiếng động nghe thấy lúc trước, tuy không rõ đã xảy ra chuyện gì nhưng cũng biết bên ngoài không an toàn, sao bọn họ có thể để Thái tử phi ra ngoài?
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
“Đừng lo, ta chỉ ra ngoài xem một chút thôi, không sao đâu.”
Thấy Bùi Chức vô cùng kiên định, đám cung nhân biết không thể khuyên được, lo lắng đến độ xoay vòng, hận không thể biến thành bạch tuộc tám vòi quấn lấy nàng, không cho nàng khăng khăng làm theo ý mình như thế.
“Thái tử phi, ngài đợi một chút.” Cẩm Vân vội lấy một chiếc áo tơi khoác lên người nàng: “Thái tử phi, người phải cẩn thận.”
“Biết rồi, yên tâm đi.” Bùi Chức mỉm cười với nàng ấy: “Ta ra ngoài đây, các ngươi cứ ở yên trong phòng, không có việc gì thì đừng ra ngoài.”
Đám cung nhân trong điện nuốt nước bọt, gật đầu, trên mặt lộ vẻ hổ thẹn. Rõ ràng bọn họ mới là người nên ra ngoài xem xét tình hình vào lúc này, vậy mà…
Bọn họ hoàn toàn không thể ngăn cản Thái tử phi.
Bùi Chức bước đến trước cửa, đẩy cửa ra.
Vừa mở cửa, một luồng gió mạnh lẫn mưa tạt vào. Tuy có nón che nhưng dưới cằm và cổ vẫn bị những hạt mưa lạnh lẽo bắn trúng.
Ánh mắt Bùi Chức khẽ lóe lên, thanh kiếm trong tay không chút do dự vung ra.
Choang một tiếng, trường kiếm đỡ được binh khí đang đâm tới. Bùi Chức hơi ngẩng đầu, thấy kẻ đánh lén từ trong bóng tối lao ra, toàn thân mặc hắc y, mặt bịt khăn đen, hơi thở rất quen thuộc, giống hệt ám vệ Đông cung.
Tên thích khách này cũng xuất thân ám vệ, hẳn là ám vệ do Tiên Đế để lại.
Trong lúc suy nghĩ, động tác của nàng không hề chậm lại. Kiếm quang trong tay nàng tựa sấm sét giáng xuống, chỉ vài chiêu đã chém rơi đầu tên thích khách.
Ám vệ Đông cung ẩn nấp trong bóng tối đang định ra tay hỗ trợ nhưng thấy Thái tử phi đã giải quyết xong thì lặng lẽ ẩn mình trở lại.
Đám cung nhân trong điện nhìn cảnh tượng này đều ngây dại.
Mãi đến khi thi thể không đầu của tên thích khách ngã xuống trong mưa gió, bọn họ mới bừng tỉnh, thét lên một tiếng ngắn ngủi, định chạy tới…
“Các ngươi đừng lại đây.” Bùi Chức nghiêm mặt nói: “Đóng kín cửa lại rồi tìm chỗ trốn đi.”
Dặn dò xong, nàng chỉnh lại nón rộng vành, tiếp tục bước ra ngoài.
Bùi Chức đi khắp xung quanh tra xét, phát hiện trong bụi hoa ngoài hành lang, thi thể nằm rải rác khắp nơi, đều là thị vệ canh giữ Đông cung trước đó. Quả nhiên tất cả đã bị giết.
Ngoài thị vệ Đông cung còn có thi thể của mấy ám vệ.
Ánh mắt nàng thoáng trầm xuống, đứng tại chỗ hỏi: “Các ngươi còn bao nhiêu người?”
Một ám vệ xuất hiện, quỳ một gối xuống đất, báo lại con số.
Bùi Chức cảm thấy số lượng này vẫn còn khá, sau khi dặn dò vài câu bèn dẫn theo những người còn lại rời đi.
Đi được một đoạn, Bùi Chức gặp một nhóm thị vệ Đông cung chạy tới.
Bọn họ cảnh giác nhìn nàng, mãi đến khi thấy rõ gương mặt dưới nón rộng vành thì thốt lên: “Thái tử phi?!”
“Đi thôi.” Bùi Chức bình tĩnh nói: “Tới chỗ Thái hậu trước.”
Đám thị vệ Đông cung nhìn nhau, nhớ lại quá trình cùng Thái tử phi chém giết giặc biển khi ở đảo hải tặc, dù trong lòng lại dâng lên nỗi sợ hãi bị Thái tử phi chém đầu nhưng không thể phủ nhận rằng cảm giác này cũng khiến bọn họ an tâm hơn.
Chỉ cần đi theo nàng là được.
Vì thế, đám thị vệ Đông cung không chút do dự mà theo sau nàng, cùng đi tới cung điện của Thái hậu, chẳng ai dám khuyên nàng quay lại.
Bởi họ biết khuyên cũng vô ích.
Bùi Chức vừa đi vừa suy tính chuyện xảy ra đêm nay, chẳng mấy chốc đã có suy đoán, biết nơi nguy hiểm nhất lúc này hẳn là chỗ Hoàng đế, tiếp đó là Thái hậu và mình.
Chỗ mình thì không cần lo lắng, chỉ là Thái hậu… Có lẽ Hoàng thượng cũng đã có sắp xếp.
Nhưng Bùi Chức vẫn quyết định tới xem.
Cả đoàn người đội gió mưa mà đi.
Do đang là ngày bão, nhiều nơi trong Khánh Xuân viên không có đèn đường hoặc bị mưa dập tắt, hoặc chưa kịp thắp. May mà Bùi Chức đã quen thuộc bố cục Khánh Xuân viên, hơn nữa nàng có tinh thần lực, bóng tối chẳng gây trở ngại gì cho nàng.
Nàng dẫn đường phía trước, bước trên nền nước đọng.
Để tiết kiệm thời gian, nàng chọn đi đường tắt, đội mưa tiến lên.
Đám thị vệ Đông cung đi theo nàng thầm nghĩ, bước chân Thái tử phi không hề do dự chút nào, dẫn bọn họ rẽ trái rẽ phải liên tục, chẳng lẽ nàng đi bừa?
Cho đến khi nghe thấy phía trước vang lên tiếng quát tháo của thị vệ và tiếng binh khí giao nhau, nét mặt họ mới khựng lại, xem ra Thái tử phi không đi nhầm đường.
Chỉ thấy phía trước, đèn lồng treo dưới hành lang lay lắt trong gió mưa, một nhóm thị vệ đang giằng co với bọn hắc y nhân. Số lượng hắc y nhân không nhiều nhưng ai nấy đều tinh thông thuật ám sát, bọn thị vệ dần dần yếu thế, chỉ có thể gắng gượng bảo vệ cung điện phía sau.
Bùi Chức dẫn đám thị vệ Đông cung xông lên, gia nhập chiến đấu.
Những thị vệ thủ vững ngoài cung Thái hậu thấy cảnh này, biết viện binh đã tới thì lập tức phấn chấn tinh thần.
Có thêm tiếp viện, chẳng mấy chốc đã tiêu diệt sạch lũ hắc y nhân.
Đội trưởng thị vệ toàn thân bê bết máu, máu hòa cùng nước mưa nhỏ giọt xuống đất. Hắn ta nhịn đau bước tới cảm tạ, đang định hỏi họ là người của ai thì nhìn thấy gương mặt dưới nón rộng vành của một người.
“Thái tử phi!!”
Đội trưởng thị vệ kinh hãi kêu lên, tiếng kêu ấy vang dội át cả tiếng gió mưa.
Lúc này, cửa cung phía sau mở ra, ánh đèn từ bên trong tỏa ra ngoài, mọi người thấy Thái hậu đang đứng ở ngưỡng cửa, bên cạnh là Hoa ma ma và Nhàn Tú cô cô.
Hoa ma ma và Nhàn Tú cô cô đều lộ vẻ bàng hoàng, hiển nhiên đang chấn động trước tiếng gọi “Thái tử phi” của tên thị vệ kia.
Tất cả vội vàng quỳ xuống hành lễ.
Thái hậu tùy ý phất tay, ánh mắt quét qua mọi người, nói: “Thái tử phi đến rồi à?”
Bùi Chức bước tới, khẽ nhấc vành nón lên để lộ gương mặt mình, mỉm cười nói: “Hoàng tổ mẫu, người không sao chứ?”
Thái hậu nhìn nàng bằng ánh mắt phức tạp. Bà ấy liếc qua những thi thể hắc y nhân dưới đất, có mấy tên đã đầu lìa khỏi cổ… Chỉ nhìn một cái, bà ấy đã không dám nhìn thêm.
Bà ấy nói một câu “không sao” rồi hỏi: “Sao Thái tử phi lại tới đây?”
“Ta lo cho hoàng tổ mẫu nên qua xem người thế nào.” Bùi Chức bình tĩnh đáp: “Hoàng tổ mẫu không sao chứ?”
Hiển nhiên Thái hậu hết sức cảm động: “Ai gia không sao, chỉ không biết bên Hoàng thượng thế nào rồi, còn Khang Bình và Tuyên Nghi nữa…”
Thái hậu cũng từng trải qua cung đấu, hơn nữa năm xưa còn chứng kiến cảnh Thái tử khi đó là Chiêu Nguyên Đế ép Tiên Đế thoái vị.
So với cảnh tượng năm xưa, chuyện đêm nay chẳng đáng là gì, chỉ là bà ấy vẫn lo lắng cho con cháu của mình.
Bùi Chức nói: “Hoàng tổ mẫu yên tâm, Khang Bình cô mẫu và Tuyên Nghi không sao đâu. Cháu đã cho người tới bảo vệ rồi.” Nàng không nói cho Thái hậu biết chuyện Khang Bình Trưởng Công chúa mất tích, sợ bà ấy không chịu nổi.
Chuyện này cứ để Hoàng thượng nói vậy.
Bùi Chức rất không có trách nhiệm mà giao việc này cho Hoàng đế xử lý.
Xác định bên Thái hậu không có việc gì, Bùi Chức quyết định rời đi.
“Thái tử phi định đi đâu?” Thái hậu vội hỏi.
Bùi Chức lau nước mưa trên mặt, đáp: “Hoàng tổ mẫu, cháu đi xem phụ hoàng thế nào.”
Thái hậu nghe xong tự nhiên không ngăn cản. Dù bà ấy không nhận được tin từ trước nhưng trong lòng hiểu rõ chuyện đêm nay rõ ràng nhằm vào Hoàng thượng. Chỗ Hoàng thượng mới thật sự nguy hiểm nhất.
“Vậy cháu đi đi, cẩn thận đấy.” Thái hậu dặn dò.
Bùi Chức phất tay với bà ấy, dẫn đám thị vệ Đông cung xoay người, biến mất vào màn đêm gió mưa cuồn cuộn.
Bùi Chức tiếp tục dẫn đám thị vệ Đông cung lên đường.
Lần này, đám thị vệ không còn nghi ngờ Thái tử phi dẫn họ đi bừa nữa, tuy Thái tử phi không đi theo đường chính mà cứ dẫn bọn họ rẽ trái rẽ phải liên tục. Bọn họ cũng không biết sao nàng lại biết những con đường tắt này nhưng ít nhất dọc đường không gặp phải thích khách nào.
Cuối cùng, họ đã tới trước cung điện Hoàng thượng ở.
Nhờ ánh đèn lồng yếu ớt treo dưới hành lang, từ xa đã nhìn thấy đám hắc y nhân canh giữ bên ngoài đại điện, bao vây toàn bộ đại điện.
Đám thị vệ Đông cung nhìn mà thầm kinh hãi, không khỏi lo lắng cho sự an nguy của Hoàng thượng.
Sợ bị những người đó phát hiện, tất cả ẩn nấp sau núi giả gần đó, mặc cho gió táp mưa sa. Có tiếng mưa rơi che lấp nên cũng không lo bị những kẻ đó phát hiện.
Bùi Chức gọi một ám vệ tới, thấp giọng hỏi: “Bây giờ điện hạ ở đâu?”
Ám vệ không chút do dự đáp: “Điện hạ không ở Khánh Xuân viên, ngài ấy đã đi ngăn cản phản quân rồi, chắc chẳng bao lâu nữa sẽ trở về.”
Bùi Chức ồ một tiếng, tình hình cũng không khác mấy với dự đoán của nàng.
Ám vệ của Tiên Đế đã ra tay thì tất nhiên sẽ chuẩn bị chu toàn, liên thủ với mọi thế lực có thể liên thủ nhằm bảo đảm không thất bại.
Liên hệ với tin tức mới nhận được gần đây, Bùi Chức chắc chắn ám vệ của Tiên Đế đã bắt tay với Cơ Đàm Chi và Tam Hoàng tử. Sau lưng Cơ Đàm Chi có Trấn Quốc quân, sau lưng Tam Hoàng tử là An Quốc công và Ngũ quân doanh, gộp lại cũng không ít. Nếu thật sự thừa cơ tấn công thì chưa biết chừng sẽ ép vua thoái vị thành công.
Nghe nói năm xưa, khi Chiêu Nguyên Đế còn là Thái tử cũng từng đánh Tiên Đế trở tay không kịp như vậy.
Cho nên ám vệ Tiên Đế cũng học theo Chiêu Nguyên Đế, coi như báo thù cho Tiên Đế.
Bùi Chức lướt nhanh mọi chuyện trong đầu rồi nói với đám người bên cạnh: “Ta qua đó xem thử, các ngươi ở lại đây canh chừng, tùy cơ ứng biến.”
Đám thị vệ vô thức định ngăn lại.
“Thái tử phi, hay để thuộc hạ đi thay…”
Bùi Chức thản nhiên ngắt lời: “Thôi đi, các ngươi qua đó chẳng khác gì dâng đầu người, chắc vừa tới gần đã bị phát hiện rồi.”
Mọi người: “…” Thì ra bọn họ lại vô dụng đến vậy trong mắt Thái tử phi sao?
Ngay cả ám vệ cũng không lên tiếng.
Tuy ám vệ chỉ hành sự theo lệnh, tình cảm lạnh nhạt nhưng bọn họ vẫn có năng lực phán đoán bình thường, biết rõ sức chiến đấu của Thái tử phi còn mạnh hơn họ, thậm chí bọn họ còn chẳng thể dò được giới hạn thực lực của nàng ở đâu.
Đã biết Thái tử phi mạnh hơn họ, tất nhiên bọn họ sẽ không ngăn nàng ra mặt.
Chỉ đơn giản vậy thôi.
Bùi Chức cột lại kiếm, lau nước mưa trên mặt, tựa như u linh lướt đi trong đêm mưa.
Ám vệ và thị vệ Đông cung phát hiện, rõ ràng bọn họ vẫn dõi mắt nhìn theo nàng nhưng tựa hồ chỉ trong nháy mắt, bóng dáng Thái tử phi đã biến mất. Ám vệ thì vẫn bình thản nhưng đám thị vệ thì đã hoảng hốt, cảm giác hổ thẹn dâng lên.
Hóa ra bọn họ thật sự yếu kém đến vậy, chẳng trách Thái tử phi không cho họ qua đó.
Gió mưa và bóng tối quả nhiên là màu ngụy trang tốt nhất.
Bùi Chức lướt qua đêm tối tới ngoài cung điện, vận dụng tinh thần lực để che giấu hơi thở của mình, né tránh bọn hắc y nhân bao vây cung điện rồi nhẹ nhàng nhảy vào trong cửa sổ hệt như ma quỷ.
Sau khi vào đại điện, nàng tìm một góc ẩn thân trước, tháo nón và áo tơi xuống rồi vắt khô nước trên y phục.
Xong xuôi, nàng nhẹ nhàng trèo lên xà ngang, cẩn thận giấu mình trong phần mái.
Bùi Chức tới rất đúng lúc, vừa khéo nghe thấy Cơ Đàm Chi đang chất vấn Chiêu Nguyên Đế.
“Tại sao bà ấy phải ám sát Tiên Đế?”
Bùi Chức nhìn xuống phía dưới. Thật ra nàng cũng rất tò mò vì sao năm xưa Tĩnh An Công chúa của Nam Chiếu lại muốn ám sát Tiên Đế?
Theo lời Cơ Đàm Chi, sau khi Tĩnh An Công chúa tới Đại Vũ năm đó đã gặp và yêu phò mã Cơ Lãng Thần của Khang Bình Trưởng Công chúa. Lúc đó Cơ Lãng Thần chưa phải phò mã. Về sau, Khang Bình Trưởng Công chúa dựa vào thân phận đích Trưởng Công chúa được Tiên Đế sủng ái nhất mà chỉ định Cơ Lãng Thần làm phò mã. Cơ gia không thể từ chối, đành để Cơ Lãng Thần cưới Công chúa.
Mặc dù Tĩnh An Công chúa đau khổ tuyệt vọng nhưng không nỡ buông bỏ tình lang, thậm chí chấp nhận làm thiếp cho Cơ Lãng Thần, đủ thấy bà ta yêu Cơ Lãng Thần sâu đậm tới mức nào.
Chiêu Nguyên Đế trầm mặc hồi lâu vẫn không mở miệng.
Sự im lặng ấy vừa nhìn đã biết ẩn chứa huyền cơ. Gân xanh trên trán Cơ Đàm Chi giật giật, y siết chặt chuôi kiếm trong tay, tựa như đã nhẫn nhịn tới cực hạn.
Đúng lúc ấy, Thương tiên sinh mở miệng: “Tiểu tướng quân không cần hỏi thêm nữa, ra tay đi.”
Hắn ta nhìn về phía Hoàng đế ngồi sau bàn, vẫn là dáng văn nhã ôn hòa, thỉnh thoảng lại ho khẽ vài tiếng, ánh mắt cũng bình tĩnh.
Chính vào những lúc thế này mới thấy rõ bản chất con người hắn ta.
Hắn ta đúng là người xuất thân từ ám vệ, chỉ có ám vệ mới có thể bình tĩnh làm ra chuyện đại nghịch bất đạo thế này, không chịu bất kỳ ràng buộc đạo đức nào.
Ngón tay Tam Hoàng tử khẽ run lên, y vẫn im lặng không nói gì.
Thương tiên sinh quát: “Ra tay!”
Thế cục giằng co lập tức bị phá vỡ, đám ám vệ đi theo Thương tiên sinh nhanh chóng ép tới gần, ngược lại, ám vệ bảo vệ bên cạnh Chiêu Nguyên Đế càng lúc càng ít. Thân hình mập mạp của Lý Trung Hiếu cũng run lên bần bật nhưng vẫn gắng sức đứng chắn trước mặt Chiêu Nguyên Đế.
Sắc mặt Chiêu Nguyên Đế vẫn bình tĩnh, lạnh lùng nhìn ám vệ vì bảo vệ mình mà lần lượt ngã xuống, hóa thành thi thể. Thần sắc ông ấy lạnh lùng nghiêm nghị, sống lưng thẳng tắp, khí độ đế vương lộ rõ không sót mảy may.
Cơ Đàm Chi nhìn ông ấy, lạnh giọng nói: “Hoàng thượng, tới nước này rồi mà ngài vẫn không chịu nói sao?”
Chiêu Nguyên Đế khẽ cười: “Cơ Đàm Chi, trẫm thật thất vọng. Vốn dĩ trẫm cho rằng giao ngươi cho Trấn Quốc Tướng quân nuôi dạy thì sẽ rèn giũa được một người trung nghĩa, đáng tiếc…”
Đáng tiếc, cuối cùng vẫn khiến trẫm thất vọng.
Tim Cơ Đàm Chi khẽ nhói lên nhưng sắc mặt không chút dao động, y lạnh nhạt đáp: “Quả thật thần đã khiến Hoàng thượng thất vọng rồi. Tuy Trấn Quốc Tướng quân đối xử với thần không tệ nhưng chung quy ông ấy không phải phụ thân ruột thịt của thần, giữa thần và ông ấy luôn cách một tầng…”
Trên mặt y lộ ra đôi phần mất mát.
Tuy Trấn Quốc Tướng quân là phụ thân trên danh nghĩa của y nhưng ông ấy lại không thích y. Khi còn nhỏ, y không hiểu vì sao phụ thân lại lạnh nhạt với mình như vậy, mãi đến khi biết được thân thế của bản thân, y mới hiểu.
Y là con trai của Công chúa Nam Chiếu, chỉ riêng điểm này thôi đã đủ khiến Trấn Quốc Tướng quân không thể yêu thích y.
Trấn Quốc Tướng quân là người trung quân ái quốc, tính tình ngay thẳng cương trực, dù không thích y nhưng cũng chưa từng bạc đãi, chỉ là không muốn gặp mặt y mà thôi.
Trước kia Cơ Đàm Chi từng khát khao nhận được ánh mắt tán thưởng của ông ấy, đó là niềm khát khao của một đứa trẻ đối với phụ thân.
Đáng tiếc, y không phải con ruột của Trấn Quốc Tướng quân. Trấn Quốc Tướng quân chẳng hề thích một chất tử mang trên mình vết nhơ khi chào đời.
“Hoàng thượng cẩn thận!” Lý Trung Hiếu hô lên.
Chỉ thấy một ám vệ hắc y bay tới, kiếm trong tay hắn ta nhằm thẳng cổ Chiêu Nguyên Đế.
Thương tiên sinh nhìn cảnh này, khóe môi khẽ cong lên.
Tam Hoàng tử chợt ngẩng đầu, đồng tử phản chiếu cảnh tượng ấy, ngón tay run rẩy dữ dội hơn…
“Vút” một tiếng, thanh kiếm của ám vệ bị một sợi roi đỏ thẫm quấn lấy, không cách nào tiến thêm bước nào nữa.
Nhìn thấy cảnh này, mọi người đều sững sờ.
Chưa kịp phản ứng thì một bóng người phi thân nhảy xuống từ xà ngang trên đỉnh điện, sau đó ánh kiếm loang loáng ép lui tên thích khách hắc y.
Đến khi bọn họ nhìn rõ người vừa xuất hiện, trên mặt ai nấy đều lộ vẻ kinh ngạc.
“Thái tử phi!” Lý Trung Hiếu thất thanh kêu lên, ngẩng phắt đầu nhìn về xà ngang phía trên, không hiểu nàng đã ẩn nấp ở đó từ bao giờ.
Không chỉ có Lý Trung Hiếu mà cả đám người Thương tiên sinh cũng hoảng hốt. Bọn họ hoàn toàn không nhận ra trong điện còn có người khác ẩn thân, vả lại người đó còn là Thái tử phi đương triều.