Tam Hoàng tử im lặng hồi lâu. Y vô cùng chấn động trước bí mật hoàng thất chưa từng được tiết lộ này.
Thương tiên sinh che miệng khẽ ho một tiếng, uống nửa chén trà rồi nói: “Chắc hẳn hiện tại Tam điện hạ đã hiểu rồi chứ?”
Ánh mắt có phần tan rã của Tam Hoàng tử chậm rãi tụ lại trên khuôn mặt hắn ta, giọng trầm xuống: “Vậy nên năm xưa trước khi hoàng tổ phụ băng hà, ông ấy phái tất cả ám vệ rời đi chính là để sau này các ngươi giết phụ hoàng và Thái tử? Để lời nguyền của Tần thị biến mất?”
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Nói đến đây, Tam Hoàng tử bỗng sững người, nhớ tới việc Thái tử phi đã gả vào Đông cung ba năm nhưng bụng vẫn chưa có tin vui.
Thế nhưng mặc cho triều thần dâng tấu xin Thái tử nạp Trắc phi để Đông cung sớm có người nối dõi, Thái tử vẫn không để ý. Ngay cả phụ hoàng và Thái hậu cũng chẳng màng, vẫn đối đãi với Thái tử phi như cũ.
Chẳng lẽ cũng liên quan đến lời nguyền này?
Bọn họ không muốn Thái tử phi sinh con?
Tam Hoàng tử lại nhớ tới chuyện của Thái tử từ nhỏ đến lớn. Tính tình của Thái tử không tốt, thuở bé hễ động một chút là rút roi đánh cung nhân, vậy mà phụ hoàng vẫn luôn che chở cho hắn. Thậm chí còn thu dọn tàn cuộc cho hắn, không để thanh danh xấu truyền ra ngoài.
Nếu Thái tử thật sự phải ngày ngày chịu đựng bệnh đau đầu hành hạ vì lời nguyền này thì tính tình trở nên cáu kỉnh cũng không khó hiểu.
Nay Thái tử vẫn chưa có con chứng tỏ Thái tử vẫn đang gánh chịu cơn đau ấy.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Dường như Tam Hoàng tử đã hiểu lời Cơ Đàm Chi từng nói có ý gì. Nếu Thái tử cứ mãi chịu khổ bởi căn bệnh này, e rằng cũng chẳng sống được bao lâu.
Nam nhân bệnh tật khẽ cười, giọng nhẹ bẫng tựa mây gió: “Đây là di chỉ của Tiên Đế, bọn ta chỉ phụng chỉ hành sự mà thôi.”
Cả đời ám vệ chỉ biết nghe lệnh hành sự, không có dục vọng hay tình cảm riêng. Dẫu chủ tử không còn, bọn họ vẫn trung thành thực hiện di nguyện của chủ tử cho đến chết mới thôi.
Đó là số mệnh của những ám vệ hoàng thất như bọn họ.
Tiên Đế từng chịu khổ bởi bệnh đau đầu, căm ghét lời nguyền Tần thị đến tột cùng, cho rằng nó không nên tồn tại.
Vì thế, sau khi đích trưởng tử chào đời, tuy Tiên Đế thoát khỏi lời nguyền nhưng ông ta chẳng hề cảm thấy áy náy với đứa con này, ngược lại càng thêm chán ghét đứa trẻ mang theo lời nguyền của Tần thị, hận không thể khiến nó chết đi.
Tiếc thay khi ấy Vô Thượng Hoàng vẫn còn tại vị, Tiên Đế chưa phải Hoàng đế. Dưới sự giám sát của Vô Thượng Hoàng, Tiên Đế hoàn toàn không thể ra tay.
Đợi đến khi Vô Thượng Hoàng băng hà, Tiên Đế đăng cơ thì bên cạnh đích trưởng tử đã có ám vệ trông chừng, muốn động thủ cũng chẳng dễ dàng. Tiên Đế chỉ có thể trơ mắt nhìn đích trưởng tử trở thành Thái tử, chậm rãi lớn lên. Tâm tính, thủ đoạn, năng lực ngày càng vững vàng, thậm chí bắt đầu uy hiếp đến ngôi vị Hoàng đế của ông ta.
Cơ Đàm Chi từ tốn uống trà, cụp mắt xuống không nhìn bọn họ.
Đây cũng là lần đầu tiên y nghe nói đến chuyện này.
Dù ám vệ của Tiên Đế chọn y nhưng bọn họ chưa từng tiết lộ bí mật hoàng thất này, chỉ coi y là một thanh đao dùng để đối phó Chiêu Nguyên Đế.
Đối với điều này, y không để tâm.
Ám vệ lợi dụng y nhưng y cũng lợi dụng ám vệ để báo thù cho phụ mẫu.
Thấy Tam Hoàng tử hồi lâu không nói gì, Thương tiên sinh dịu giọng: “Đã đến nước này, Tam điện hạ sẽ không đổi ý nữa chứ?”
Cơ Đàm Chi ngẩng đầu nhìn Tam Hoàng tử, vẻ mặt lạnh nhạt.
Dựa vào hôn ước giữa Tuyên Nghi Quận chúa và Tam Hoàng tử, Cơ Đàm Chi đã từng bước kéo Tam Hoàng tử vào phe của mình, dẫn dắt y tham gia kế hoạch báo thù. Cơ Đàm Chi không hề cảm thấy áy náy với Tam Hoàng tử. Nếu Tam Hoàng tử không có lòng, Cơ Đàm Chi cũng chẳng thể ép buộc Tam Hoàng tử dấn thân vào kế hoạch báo thù này.
Tam Hoàng tử vẫn im lặng.
Y chỉ muốn lật đổ Thái tử, chưa từng nghĩ đến chuyện đối địch với phụ hoàng, cùng lắm chỉ muốn mượn tay Cơ Đàm Chi ngồi làm ngư ông đắc lợi. Y biết Cơ Đàm Chi hận phụ hoàng nhưng với năng lực của Cơ Đàm Chi thì chẳng thể tổn hại đến phụ hoàng. Chính vì vậy mà y mới yên tâm hợp tác với Cơ Đàm Chi, giải quyết Thái tử trước.
Nhưng nếu sau lưng Cơ Đàm Chi là ám vệ của Tiên Đế thì lại là chuyện khác.
Tam Hoàng tử thầm cười khổ trong lòng.
Y không nói rõ được cảm xúc của mình lúc này là gì. Hối hận ư? Có một chút nhưng không nhiều.
Y có thể bày mưu giết Thái tử nhưng chưa từng nghĩ sẽ ra tay với phụ hoàng. Đó là sự kiên trì cuối cùng của y với tư cách người làm con, không muốn trở thành kẻ giết vua giết cha.
Thế nhưng giờ đây, y đã không còn đường lui.
Một lúc sau, Tam Hoàng tử hít sâu một hơi, nhìn thẳng vào Thương tiên sinh, bình tĩnh nói: “Ám vệ cao thủ bên cạnh phụ hoàng nhiều như mây, các ngươi muốn động thủ thì e là không dễ gì.”
Thương tiên sinh mỉm cười: “Chúng ta xuất thân là ám vệ, tự nhiên hiểu rõ bản lĩnh của ám vệ, biết cách nào để dẫn họ đi chỗ khác!” Dừng lại một chút, hắn ta nói tiếp: “Đã quyết định động thủ trong đêm nay thì tất nhiên chúng ta đã có kế hoạch vẹn toàn. Ở đây có một đường hầm dẫn thẳng tới tẩm điện của Hoàng thượng, chúng ta có thể đi thẳng đến chỗ Hoàng thượng…”
Thêm nữa là thời tiết lúc này vô cùng khắc nghiệt, dù là ám vệ hay cấm vệ nội đình muốn chạy tới cứu giá cũng không dễ dàng.
Sắc mặt Tam Hoàng tử lại biến đổi bất định.
Cuối cùng, dường như y đã hạ quyết tâm, lên tiếng: “Ngũ quân doanh do An Quốc công quản lý có thể điều một đội nhân mã tới.”
An Quốc công là ngoại tổ phụ của Tam Hoàng tử, vinh nhục gắn bó với Tam Hoàng tử, tự nhiên cũng hy vọng sau này y có thể ngồi lên ngôi vị đó, ban ân huệ cho phủ An Quốc công.
Ông ta là lão hồ ly, tâm tư thâm sâu, có nhìn nhận vô cùng thấu đáo đối với tình hình triều đình, càng hiểu rõ năng lực của Thái tử.
Đáng tiếc Thái tử lại không có mấy cảm tình đối với những thế gia huân quý như bọn họ, thậm chí còn có ý định làm suy yếu thế lực này. Đương nhiên An Quốc công không muốn thấy kết cục đó, thế nên càng thêm cảnh giác với Thái tử và càng mong người ngồi trên ngai vàng là ngoại tôn của mình.
Bởi vậy tất nhiên An Quốc công cũng sẵn lòng liều một phen.
Về điểm này, Thương tiên sinh và Cơ Đàm Chi đều hiểu rõ, nghe Tam Hoàng tử sắp đặt như vậy cũng không lấy làm bất ngờ.
Thương tiên sinh mỉm cười ôn hòa: “Đa tạ Tam điện hạ, hợp tác vui vẻ.”
Cơ Đàm Chi đứng dậy, mỉm cười: “Nếu Tam điện hạ chịu dốc sức thì còn gì tốt hơn.”
Thấy Tam Hoàng tử đã thể hiện thành ý, Thương tiên sinh và Cơ Đàm Chi cũng không giấu giếm, tiết lộ sắp xếp của bọn họ.
Lần hành động này, ngoài ám vệ của Tiên Đế còn có một đội Trấn Quốc quân khoảng năm ngàn người.
Cơ Đàm Chi là con trai của Trấn Quốc Tướng quân nên cũng có một bộ phận Trấn Quốc quân trung thành với y. Đám Trấn Quốc quân này mới trở về từ Tây Nam tháng trước, chia thành từng nhóm bí mật tiến vào Kinh thành, hiện tại đang đóng quân ở thung lũng cách Kinh thành ba mươi dặm, chờ lệnh hành sự.
Thương tiên sinh quan sát thiên tượng, phát hiện mấy hôm nay sẽ có mưa lớn, bèn bảo Cơ Đàm Chi điều Trấn Quốc quân trở về. Giờ đây bọn họ đang đợi lệnh ngoài Kinh thành, sẵn sàng ra tay bất cứ lúc nào.
Nghe xong, trong lòng Tam Hoàng tử cũng cảm thấy yên tâm hơn.
Chỉ là khi nhìn thấy ám vệ bế Khang Bình Trưởng Công chúa đang hôn mê tới xuất phát cùng họ thì y khẽ nhíu mày.
“Các ngươi mang bà ta theo làm gì?”
Thương tiên sinh ho khẽ vài tiếng, nói đầy hàm ý: “Khang Bình Trưởng Công chúa là đích Trưởng Công chúa được Tiên Đế yêu thương nhất, chắc hẳn bà ta sẽ rất sẵn lòng hoàn thành di nguyện của Tiên Đế.”
Nghe vậy, mí mắt Tam Hoàng tử khẽ giật, hồi tưởng lại những chuyện đã xảy ra trước đây, chợt nhận ra bọn họ đã lên kế hoạch từ lâu, ngay cả y cũng chỉ là một quân cờ trong kế hoạch ấy.
Y cụp mắt, che giấu cảm xúc trong đáy mắt.
Khóe môi khẽ cong lên một nụ cười nhạt.
Bọn họ kéo y vào kế hoạch này thì đây chẳng phải cũng là cơ hội của y sao?
Nếu thành công, y sẽ trở thành Hoàng đế Đại Vũ, còn nếu thất bại… Tam Hoàng tử khép hờ mắt, không muốn nghĩ tới hậu quả ấy.
**
Đêm dần khuya.
Tiếng mưa gió bên ngoài không hề có dấu hiệu giảm bớt, chỉ nghe tiếng thôi cũng biết tình hình tai họa ngoài kia chắc chắn rất nghiêm trọng.
Trong điện, xung quanh thắp đầy đèn cung đình, chụp đèn làm bằng thủy tinh, cả đại điện sáng rực.
Chiêu Nguyên Đế ngồi trước bàn phê duyệt tấu chương, hai bên trái phải là tấu chương xếp thành chồng.
Mấy ngày nay mưa lớn, chắc chắn không ít nơi gặp thiên tai, thêm việc bia mộ Tiên Đế bị sét đánh khiến tấu chương trình lên hôm nay không ít, đều nhắc đến hai việc này.
Lý Trung Hiếu thấy đêm đã khuya mà Hoàng thượng vẫn chưa có ý nghỉ ngơi bèn sai người nấu một bát canh nóng mang tới.
Đêm mưa trời lạnh, nhất là giờ này vốn nên nghỉ ngơi, vậy mà vì cơn mưa lớn kéo theo đủ chuyện phiền toái, Hoàng thượng không thể chợp mắt, không biết còn phải bận việc đến bao giờ.
Ông ấy thật sự lo Hoàng thượng hao tổn long thể, chỉ đành khuyên Hoàng thượng ăn chút gì đó, giữ gìn sức khỏe.
Khi canh nóng được đưa tới, Lý Trung Hiếu bước lên, định đón lấy thì ai ngờ tên nội thị bưng canh đột ngột ngẩng đầu.
“Ngươi…”
Lý Trung Hiếu còn chưa dứt lời đã kịp thấy vũ khí sắc lạnh giấu trong ống tay áo của tên nội thị, sợ đến ngã ngồi xuống đất, may mà tránh được lưỡi dao tên nội thị vung tới. Tên nội thị mặc kệ ông ấy, vung dao đâm thẳng về phía Hoàng thượng đang ngồi trước bàn.
“Có thích khách!”
Lý Trung Hiếu sợ đến nỗi hồn phi phách tán, há miệng thét lên, cơ thể cũng lanh lẹ bò dậy hộ giá.
Chiêu Nguyên Đế vẫn ngồi yên tại chỗ, thần sắc điềm tĩnh, đôi mắt đen sâu thẳm phản chiếu gương mặt cùng lưỡi dao sáng loáng của tên thích khách.
Ngay khi tên thích khách sắp tiếp cận, một ám vệ xuất hiện chặn tên thích khách kia lại.
Rất nhanh, ám vệ và thích khách đã giao đấu kịch liệt.
Lý Trung Hiếu vội bò tới, run rẩy lấy thân hình mập mạp che chắn trước mặt Hoàng thượng, cảnh giác nhìn khắp xung quanh. Nếu lại có thích khách xông ra, ông ấy sẽ không ngần ngại dùng thân thể mình che chắn cho Hoàng thượng.
Chiêu Nguyên Đế đảo mắt nhìn tình hình trong điện rồi nhìn tên nô tài bên cạnh mình. Ông ấy cười nói: “Lý Trung Hiếu, hình như ngươi lại béo ra rồi, nhìn chân tay ngươi chẳng còn lanh lẹ như trước nữa.”
Lý Trung Hiếu tự trách: “Hoàng thượng dạy phải, ngày mai nô tài sẽ giảm béo, sau này bớt ăn hai bữa, nhất định sẽ gầy như cọng rơm.”
Chiêu Nguyên Đế bật cười. Bách tính bình thường của Đại Vũ ăn một ngày hai bữa, thế gia quý tộc thì một ngày ba bữa, nếu bớt đi hai bữa chẳng phải chỉ còn ăn một bữa một ngày thôi sao?
Lý Trung Hiếu tinh mắt phát hiện có thêm mấy người đột ngột xuất hiện trong điện, biết ngay không phải ám vệ của Hoàng thượng, vậy là lại hét toáng lên: “Hoàng thượng, lại có thích khách!”
Tiếc rằng dù ông ấy có gào khản cả cổ thì tiếng hét ấy cũng không át nổi tiếng mưa gió bên ngoài.
“Hoàng thượng, hình… hình như bọn họ xuất hiện từ trong điện, không phải từ ngoài vào.” Lý Trung Hiếu kinh hãi tột cùng, chẳng lẽ những thích khách này đã sớm ẩn mình trong điện?
Chiêu Nguyên Đế nhìn sang, quả nhiên thấy đám thích khách ấy xuất hiện từ trong điện.
Lúc này, một tên thích khách cầm kiếm, lao tới với tốc độ cực nhanh. Khi kiếm sắp chạm đến người thì một nhóm ám vệ ào ra, vây quanh bảo vệ Hoàng thượng, cản lại kiếm của tên thích khách.
Cả đại điện lập tức rối loạn.
Trong điện ngoài Lý Trung Hiếu ra còn hai tên nội thị, hai tên này không kịp tránh né, đã trở thành hồn ma dưới đao thích khách.
Một nhóm ám vệ giao đấu với thích khách, nhóm khác thì bảo vệ Chiêu Nguyên Đế.
Lý Trung Hiếu nhìn đám ám vệ bên cạnh Hoàng thượng rồi lại nhìn số lượng thích khách, thầm thở phào.
Nhưng vừa thở ra thì ông ấy phát hiện trong điện lại xuất hiện thêm một đám thích khách nữa, quân số còn đông gấp đôi ám vệ.
Ngoài kia mưa sa gió giật, mãi mà chẳng thấy bóng dáng thị vệ đâu. Không cần nghĩ cũng biết, e rằng bọn thị vệ đã gặp bất trắc, giờ phút này, họ chỉ còn có thể trông cậy vào đám ám vệ này mà thôi.
Lý Trung Hiếu vừa kinh ngạc vừa sợ hãi, biết ngay đây là âm mưu nhằm vào Hoàng thượng.
Hôm qua mưa lớn, Khang Bình Trưởng Công chúa mất tích, đến giờ vẫn chưa tìm thấy. Hoàng thượng sợ Thái hậu biết sẽ lo lắng nên đã sai không ít cấm vệ nội đình đi tìm, vậy mà đến nay vẫn chưa tìm ra tung tích. Hôm nay các đại thần vào triều lại nhắc chuyện bia mộ Tiên Đế bị sét đánh, tạo áp lực buộc Hoàng thượng phái người đến hoàng lăng tra xét…
Rõ ràng tất cả những chuyện này đều là kế hoạch nhằm phân tán lực lượng cấm vệ nội đình ở Tây Giao viên lâm.
Ám vệ nhanh chóng xuất hiện thương vong.
Sắc mặt Chiêu Nguyên Đế lạnh lẽo nhìn đám ám vệ bị thích khách áp chế, cuối cùng chỉ còn lại hơn mười người vây quanh bảo vệ ông ấy, còn thích khách đã bao kín cả đại điện.
Lúc này, đám thích khách đột nhiên dừng tay, im lặng đứng yên tại chỗ.
Hơi thở của chúng thu liễm gần như biến mất, toàn thân mặc hắc y, mặt che khăn đen, không thấy rõ dung mạo, chỉ có đôi mắt lộ ra ngoài lạnh lẽo như nước chết, không một chút tình cảm.
Lý Trung Hiếu chợt cảm thấy hơi thở của đám thích khách này rất quen thuộc.
Ông ấy đưa mắt nhìn sang đám ám vệ đang bảo vệ Hoàng thượng rồi lại nhìn thích khách, một luồng khí lạnh dâng lên tự đáy lòng khiến ông ấy không khỏi rùng mình.
Hiển nhiên đám thích khách này xuất thân từ ám vệ!
Trong điện lại khôi phục sự yên tĩnh, chỉ còn tiếng mưa gió bên ngoài đập vào song cửa.
Không khí nồng nặc mùi máu tanh, sàn điện loang lổ vết máu, thi thể ám vệ lẫn thích khách ngổn ngang. Cảnh tượng ấy khiến Lý Trung Hiếu đã nhiều năm chưa từng chứng kiến thảm trạng như vậy suýt nữa thì nôn ra.
Bất chợt, đám thích khách lặng lẽ tách ra tạo thành một con đường.
Ba người từ phía bên kia đại điện chậm rãi bước tới.
Những thích khách xuất thân ám vệ ấy lập tức vây quanh họ tạo thành thế bảo vệ.
Khi nhìn rõ ba người ấy, Lý Trung Hiếu sững sờ.
“Tam điện hạ, ngài đang làm gì vậy? Còn tiểu tướng quân… các người… các người định tạo phản sao?” Lý Trung Hiếu vừa hoảng hốt vừa phẫn nộ, cất giọng quát lớn.
Ông ấy giận dữ trừng mắt nhìn ba người đó, ánh mắt đầy nghi hoặc khi dừng lại trên người nam nhân ốm yếu đi cùng Cơ Đàm Chi và Tam Hoàng tử. Người này là ai?
Đối diện với câu chất vấn nghiêm nghị của Lý Trung Hiếu, Tam Hoàng tử không lên tiếng, chỉ cúi đầu.
Cơ Đàm Chi lại bật cười. Y không còn cung kính cúi mình hành lễ giống mọi lần mà thẳng lưng, nhìn thẳng vào Chiêu Nguyên Đế đang ngồi sau bàn, trong mắt lóe lên thứ ánh sáng khó dò.
“Hoàng thượng, ngài không ngờ được phải không? Ngài cũng có lúc tính sai.”
Chiêu Nguyên Đế thản nhiên nói: “Trẫm cho rằng các ngươi sẽ không ngu xuẩn đến vậy… Tiếc là trẫm vẫn đoán sai.”
Ý trong lời nói ấy rõ ràng ám chỉ bọn họ đã thật sự quyết định làm chuyện ngu ngốc, bước lên con đường không lối thoát này.
Thân thể Tam Hoàng tử run lên, lặng lẽ ngẩng đầu. Khi nhìn thấy vẻ bình tĩnh đến lạnh lùng trên gương mặt phụ hoàng, ngón tay y giấu dưới tay áo rộng khẽ run rẩy.
Thương tiên sinh ho nhẹ một tiếng, vẫn không nói lời nào.
Cơ Đàm Chi hít sâu, cất giọng hỏi: “Hoàng thượng, hôm nay thần tới đây chỉ muốn hỏi ngài một chuyện, mẫu thân thân sinh của thần có phải do ngài hạ chỉ ban chết không?”
Chiêu Nguyên Đế nhìn y thật sâu, khẽ gật đầu: “Là trẫm.”
Hai mắt Cơ Đàm Chi lập tức đỏ ngầu, toàn thân rơi vào trạng thái phẫn nộ tột độ.
Y đè nén thanh âm khàn đặc, khàn giọng hỏi: “Vì sao? Bà ấy chỉ là một nữ tử yếu đuối, không hề uy hiếp gì đến địa vị của ngài. Nghe nói năm xưa ngài còn từng ái mộ bà ấy, thế thì cớ sao lại ban chết cho bà ấy?”
Chiêu Nguyên Đế nhíu mày, nhìn sang Thương tiên sinh, lạnh lùng nói: “Trẫm và Tĩnh An Công chúa chưa từng có tư tình, ngươi hiểu lầm rồi! Bọn họ đã giúp ngươi đến mức này, chẳng lẽ không nói cho ngươi biết sự thật?”
Cơ Đàm Chi cười lạnh: “Thần đã biết sự thật! Cho dù ngài và mẹ thần không có tư tình nhưng bà ấy đã rời bỏ quê hương, một mình tới Đại Vũ, thậm chí từ bỏ thân phận Công chúa Nam Chiếu, cam nguyện làm thiếp cho Cơ Lãng Thần. Bà ấy sống cũng chẳng ảnh hưởng đến ai mà, đúng không?”
Rõ ràng bà ấy đã khổ sở nhẫn nhịn đến mức ấy, vậy mà rốt cuộc bọn họ đã đối xử với bà ấy thế nào?
Chiêu Nguyên Đế nhìn Thương tiên sinh bằng ánh mắt sắc lạnh, không trả lời mà hỏi ngược lại: “Các ngươi lựa chọn hắn là ý của Tiên Đế năm xưa?”
Thương tiên sinh khẽ cúi người, trên mặt vẫn giữ nguyên nụ cười: “Bẩm Hoàng thượng, đúng vậy.”
Chiêu Nguyên Đế hừ nhẹ một tiếng, quay sang Cơ Đàm Chi: “Mẫu thân ngươi đúng là do trẫm ban chết, bởi vì năm đó bà ta đã từng mưu sát Tiên Đế, Tiên Đế cũng vì bà ta mà chết, bà ta không thể không chết.”
Cơ Đàm Chi chết lặng tại chỗ, hai mắt trợn to, hết sức kinh hoàng trước sự thật này.
Nếu năm xưa Tiên Đế thực sự bị Tĩnh An Công chúa mưu sát mà chết thì đúng là Chiêu Nguyên Đế có lý do để ban cho bà ta tội chết. Cho dù Chiêu Nguyên Đế không giết bà ta, Nam Chiếu cũng không dung tha bà ta.
Nam Chiếu xưa nay gió chiều nào theo chiều ấy, rất sợ Đại Vũ xuất binh, làm sao có thể tiếc rẻ tính mạng của một Công chúa.
Một lúc lâu, y khàn giọng hỏi: “Tại sao bà ấy lại muốn ám sát Tiên Đế?”
Chiêu Nguyên Đế chỉ im lặng nhìn y.
Sau khi thái tử mất trí nhớ