Sau khi thái tử mất trí nhớ

Chương 227

Chuyện lăng mộ Tiên Đế bị sét đánh còn nghiêm trọng hơn nhiều so với những gì Bùi Chức tưởng tượng.
Dù trời vẫn đang mưa to vẫn có không ít triều thần đội mưa đến Tây Giao viên lâm. Tất cả đều vì chuyện này mà tới, trong lời nói ẩn chứa cùng một hàm ý. Đây là điềm dữ, xin Hoàng thượng tự lo liệu.
Có người kín đáo nhắc nhở liệu có phải đây là lời cảnh báo của trời cao?
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Hoặc cũng có thể là Tiên Đế có điều bất mãn với Hoàng thượng nên mới giáng xuống cảnh cáo thế gian?
Tuy biết không nên cười nhưng Bùi Chức suýt chút nữa đã cười phá lên.
“Nếu Tiên Đế bất mãn với phụ hoàng thì chẳng phải nên nhập mộng hay báo mộng gì đó sao? Đằng này lại đánh thẳng vào bia mộ của mình, không phải là quá… ấy rồi chứ?” Dù sao cũng là hoàng tổ phụ trên danh nghĩa, Thái tử phi nể mặt nên không nói quá trắng trợn.
Chỉ thiếu nước nói Tiên Đế là đồ ngốc, ai đời lại tự đánh vào mộ bia của mình. Tất cả chẳng qua chỉ là sự ngẫu nhiên của thiên nhiên mà thôi.
Khuôn mặt nghiêm túc của Tần Chí rốt cuộc cũng không nhịn được, hắn bật cười.
Hắn cũng cảm thấy chuyện này hết sức buồn cười, thậm chí mơ hồ đoán ra dụng ý của một số người. Có lẽ là muốn mượn chuyện này để che mắt thiên hạ, tạo ra hỗn loạn.
“Không ít đại thần đã kéo đến Khánh Xuân lâm, e rằng tối nay sẽ rất náo nhiệt.” Nói đoạn, hắn dặn nàng: “A Thức, tối nay nàng đừng tùy tiện ra ngoài, bất kể ai tới cũng không được đáp ứng.”
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Bùi Chức ngẩn người, hỏi: “Tối nay chàng không ở đây sao?”
Tần Chí ừ một tiếng rồi không nói thêm gì.
Mưa rơi suốt một ngày, đến chạng vạng, cơn mưa vốn có dấu hiệu ngớt dần lại bất ngờ trở nên dữ dội hơn.
Bùi Chức thấy hắn khoác áo tơi, nhận lấy chiếc ô giấy dầu do cung nhân dâng lên thì hỏi: “Điện hạ định đi đâu vậy?”
Tần Chí quay đầu mỉm cười với nàng: “Cô có việc cần làm, e là tối nay không về… Nhìn mưa thế này có lẽ sẽ kéo dài đến mai, nàng đừng ra ngoài, kẻo bị ướt mưa rồi đổ bệnh. Thị vệ và ám vệ đều ở lại đây, bọn họ sẽ bảo vệ nàng, nàng đừng lo.”
Bùi Chức khẽ đáp một tiếng, nhìn màn mưa dày đặc ngoài sân, dặn dò: “Mưa lớn vậy, chàng nhớ tìm chỗ tránh mưa nhé.”
Hắn mỉm cười, vươn tay ôm nàng một lát rồi mới xoay người rời đi.
Bùi Chức đứng ở cửa, nhìn theo bóng dáng hắn khuất bóng trong làn mưa mờ ảo rồi quay người trở về phòng, lập tức sai người chuẩn bị: “Có thể đêm nay ta cũng phải ra ngoài, các ngươi chuẩn bị thêm nhiều thứ chống nước đi.”
Đám cung nữ trong điện nhìn nhau, muốn khuyên can nhưng không dám.
Bọn họ đều đã nghe thấy lời nói của điện hạ lúc nãy, bảo Thái tử phi ngoan ngoãn ở trong phòng, đừng ra ngoài dầm mưa. Nhưng Thái tử phi nào phải người mà bọn họ có thể khuyên, ngoài việc nghe lệnh nàng thì bọn họ cũng chẳng còn cách nào khác.
**
Tiếng bước chân lộp cộp vang lên trong hành lang ẩm thấp tối tăm.
Hai bên hành lang cứ cách mười trượng lại treo một ngọn đèn dầu, ánh đèn leo lét chỉ đủ soi lờ mờ con đường dưới chân.
Tam Hoàng tử vừa đi vừa quan sát xung quanh, đôi con ngươi lóe lên: “Thì ra dưới Cừ Xuân viên còn có mật đạo như thế này… Cơ tiểu tướng quân, sao ngươi biết được?”
Giọng nói của Cơ Đàm Chi đang đi phía trước lạnh nhạt: “Xin thứ tội, đây là bí mật của thần, tạm thời không thể nói với điện hạ.”
Sắc mặt Tam Hoàng tử thoáng sa sầm, cảm thấy Cơ Đàm Chi không hề có thành ý.
Nhưng y đã chọn hợp tác với Cơ Đàm Chi, giờ muốn dừng lại cũng không thể, chỉ đành cắn răng tiếp tục.
Hai người đi qua những lối ngoặt quanh co, cuối cùng dừng trước một gian mật thất. Mật thất rất rộng nhưng trống trải, chỉ có giường đá, bàn đá và ghế đá.
Tam Hoàng tử chú ý thấy trên giường đá dựa tường có một người đang nằm.
Y bước tới, phát hiện người đó chính là Khang Bình Trưởng Công chúa.
Khang Bình Trưởng Công chúa yên tĩnh nằm trên chiếc giường đá lạnh lẽo, sắc mặt tái nhợt tiều tụy, trên người chỉ mặc một bộ y phục trắng tinh, không có lấy một món trang sức, dường như chỉ là ai đó tùy tiện thay cho bà ta. Trông bà ta hoàn toàn không còn chút dáng vẻ cao quý ngạo mạn của vị đích Trưởng Công chúa của Tiên Đế thuở nào.
Tam Hoàng tử chỉ tùy tiện nhìn qua, sắc mặt lạnh nhạt, không hề để ý tới.
Thấy Khang Bình Trưởng Công chúa ở đây, y cũng chẳng lấy làm bất ngờ, ánh mắt nhanh chóng dừng lại trên người Cơ Đàm Chi, lạnh lùng nói: “Cơ Đàm Chi, chúng ta là cộng sự, ngươi cũng nên thể hiện chút thành ý đi.”
Nghe Tam Hoàng tử gọi thẳng cả họ tên mình, không còn khách khí xưng hô “tiểu tướng quân” như trước, Cơ Đàm Chi cũng không để tâm.
Giọng Cơ Đàm Chi vẫn nhã nhặn: “Tam điện hạ, chỉ cần không còn Tần Chí, Nhị Hoàng tử Tần Tán chỉ là tên mãng phu, không đáng lo. Sau này ngài ắt sẽ là Thái tử. Ngài cũng biết người ta coi trọng nhất chính là Tuyên Nghi muội muội. Ta hy vọng tương lai muội ấy sẽ trở thành Hoàng hậu.”
Nói đến đây, trong lòng Cơ Đàm Chi thoáng có phần áy náy.
Đây là điều duy nhất y có thể làm cho Tuyên Nghi, hy vọng sau này nàng ấy có thể sống hạnh phúc.
“Không ngờ tiểu tướng quân cũng là kẻ si tình, đối với Tuyên Nghi biểu muội lại chân thành như vậy.” Trong lời Tam Hoàng tử không thiếu ý châm chọc.
Tam Hoàng tử đã sớm biết thân thế thật sự của Cơ Đàm Chi nhưng tuyệt chẳng tin Cơ Đàm Chi có chân tình gì với Tuyên Nghi Quận chúa. Dù sao Khang Bình Trưởng Công chúa đã hại chết Cơ Lãng Thần. Với Cơ Đàm Chi mà nói, Khang Bình Trưởng Công chúa chính là kẻ thù giết cha.
Nếu không phải đã sớm biết rõ thân phận của y, Tam Hoàng tử sẽ không chọn hợp tác cùng y.
Một kẻ có xuất thân mâu thuẫn như Cơ Đàm Chi mới là con cờ dễ nắm giữ nhất. Hai người mưu đồ, Tam Hoàng tử không sợ Cơ Đàm Chi quay ra phản bội, bởi y tuyệt đối sẽ không để Cơ Đàm Chi có cơ hội làm vậy.
Một khi sự tình bại lộ, kết cục của Cơ Đàm Chi sẽ thảm hơn y gấp bội.
Cơ Đàm Chi khẽ cười: “Tuyên Nghi là muội muội cùng cha khác mẹ với ta, cũng là người duy nhất trên đời này có cùng huyết thống với ta, sao ta có thể không bảo vệ muội ấy?”
Còn về vương thất Nam Chiếu, Cơ Đàm Chi chưa bao giờ thừa nhận.
Tam Hoàng tử cười khẩy, hiển nhiên không tin lời này.
Nếu thật lòng yêu thương Tuyên Nghi Quận chúa, Cơ Đàm Chi đã chẳng để mẫu thân nàng ấy phát điên, lại còn không chút lưu tình lợi dụng bà ta để tự do ra vào phủ Công chúa, giành được tín nhiệm của hai mẹ con họ.
Cơ Đàm Chi coi như không nghe thấy, y bước đến trước một bức tường, giơ tay gõ vài cái.
Chẳng bao lâu, bức tường ấy mở ra từ bên ngoài, lộ ra một lối đi, vài hắc y nhân bước vào.
Tam Hoàng tử híp mắt, nhạy bén nhận ra sự khác thường của những hắc y nhân này. Vậy mà lại là ám vệ hoàng thất.
Thân là Hoàng tử, tất nhiên Tam Hoàng tử cũng có ám vệ. Ám vệ là do phụ hoàng ban tặng, khi Hoàng tử tròn mười tuổi, phụ hoàng sẽ cử mười ám vệ bảo vệ an toàn cho y, nên y rất quen thuộc với hơi thở của ám vệ.
Vì sao bên người Cơ Đàm Chi lại có ám vệ?
“Rốt cuộc ngươi là ai?” Tam Hoàng tử quát lớn, bắt đầu nghi ngờ thân phận thực sự của Cơ Đàm Chi không hề đơn giản như y nói.
Cơ Đàm Chi khẽ cười nhìn Tam Hoàng tử: “Ta là ai, chẳng phải Tam điện hạ đã rõ ràng rồi sao?”
Tam Hoàng tử gắt gao nhìn Cơ Đàm Chi, giọng càng thêm lạnh lẽo: “Bọn họ là ám vệ của ai? Tại sao lại ở đây? Lẽ nào… ngươi cố tình lừa ta tới đây?”
Trong khoảnh khắc, vô số suy nghĩ lướt qua đầu Tam Hoàng tử. Tam Hoàng tử càng lúc càng kiêng kỵ, đồng thời hối hận vô cùng vì đã hồ đồ mà hợp tác với Cơ Đàm Chi.
Giá như y có thể kiên nhẫn chờ thêm, đợi Thái tử phát bệnh mà chết…
Cơ Đàm Chi vẫn mỉm cười tươi rói: “Tam điện hạ, những ám vệ này không phải của ta, chỉ là hợp tác cùng ta mà thôi! Ngài yên tâm, ta không lừa ngài.” Thấy Tam Hoàng tử vẫn cảnh giác nghi hoặc, Cơ Đàm Chi đành nói tiếp: “Được rồi, đã đến nước này rồi, nói cho Tam điện hạ cũng không sao. Bọn họ là ám vệ của Tiên Đế.”
“Tiên Đế?” Tam Hoàng tử sửng sốt: “Ám vệ của hoàng tổ phụ? Không thể nào, chẳng phải năm xưa ám vệ của hoàng tổ phụ đều đã chôn cùng ngài ấy rồi sao?”
Đó là lệ thường của Đại Vũ. Ám vệ một đời trung thành với chủ, chủ tử qua đời, ám vệ cũng không được phép sống tiếp.
Tam Hoàng tử nhìn về phía mấy ám vệ đang lặng lẽ đứng yên bên cạnh. Bọn họ tựa như u linh, không một tiếng động.
“Tam điện hạ có điều chưa biết, năm xưa trước khi Tiên Đế băng hà, ngài ấy đã đặc biệt phái ám vệ của mình rời đi, không để bọn họ tuẫn táng.” Cơ Đàm Chi tốt bụng giải thích.
Sắc mặt Tam Hoàng tử lúc tối lúc sáng, trong khoảnh khắc đã hiểu ra nhiều chuyện.
Chẳng trách Cơ Đàm Chi lại biết dưới Cừ Xuân viên có mật đạo, thì ra là do ám vệ của hoàng tổ phụ nói cho y biết. Chẳng trách Cơ Đàm Chi dám nói một cách chắc chắn là có thể báo thù, thì ra là có ám vệ của hoàng tổ phụ trợ giúp. Còn cả chuyện Thái tử gặp cướp biển tập kích ở phủ Thanh Hà cũng như liên tiếp gặp thủy phỉ trên đường hồi kinh, thì ra đều là do Cơ Đàm Chi sai ám vệ sắp đặt…
Nhưng tại sao ám vệ của hoàng tổ phụ lại tìm đến Cơ Đàm Chi?
Thấy Tam Hoàng tử vẫn nhìn mình bằng ánh mắt nghi ngờ, Cơ Đàm Chi cũng chẳng để tâm.
Đến lúc này, những gì nên nói đều đã nói, cũng chẳng còn gì cần giấu giếm, Cơ Đàm Chi mỉm cười: “Chắc bây giờ Tam điện hạ có thể tin ta rồi chứ? Có ám vệ hỗ trợ, Tam điện hạ còn sợ việc đêm nay không thành ư?”
Dù đã quyết định ra tay vào đêm nay nhưng Cơ Đàm Chi vẫn cảm nhận được sự do dự và ngờ vực của Tam Hoàng tử.
Mặc dù Tam Hoàng tử theo y đến đây nhưng bất cứ lúc nào cũng có thể quay đầu rút lui, thậm chí cắn ngược lại y một cái. Vậy nên Cơ Đàm Chi nhất định phải chặn hết đường lui của Tam Hoàng tử, buộc Tam Hoàng tử tạo phản cùng mình.
Tam Hoàng tử không đáp.
Thật ra ban đầu Tam Hoàng tử không mấy tin tưởng kế hoạch của Cơ Đàm Chi. Bởi trong lòng y, phụ hoàng là kẻ cường đại vô song, không gì không làm được, hệt như ngọn núi lớn đè ép trên đỉnh đầu y. Y chưa bao giờ dám nghĩ đến khả năng đối địch với phụ hoàng.
Nói là không tin Cơ Đàm Chi, chẳng bằng nói Tam Hoàng tử không tin phụ hoàng sẽ bị những thủ đoạn nhỏ bé này đánh bại, càng không tin bọn họ có thể tạo phản thành công.
Tam Hoàng tử đã do dự rất lâu. Nếu không phải thế lực của Thái tử trong triều ngày càng lớn, mẫu phi, muội muội và ngoại tổ phụ nhìn y với ánh mắt càng lúc càng thất vọng, càng lúc càng áp lực, y cũng sẽ không lựa chọn hợp tác với Cơ Đàm Chi.
Tam Hoàng tử thật sự quá khao khát kéo Thái tử xuống ngựa, quá khao khát có được ngôi vị đó.
Thái tử là đích trưởng tử, từ khi sinh ra đã định sẵn là Hoàng tử tôn quý nhất trong tất cả Hoàng tử. Ngay cả hoàng tổ mẫu và phụ hoàng cũng thương yêu, coi trọng hắn nhất. Còn những Hoàng tử khác tựa như chỉ được sinh ra để nối dõi tông đường, nuôi dưỡng qua loa mà thôi.
Ngay cả người con gái Tam Hoàng tử từng thương cũng định sẵn phải là của Thái tử. Mặc cho y có toan tính thế nào, cuối cùng vẫn chẳng thể giữ được. Thế thì sao y cam lòng?
Tiếng bước chân khe khẽ vang lên trong mật thất tĩnh mịch, Tam Hoàng tử giật mình, vô thức nhìn về phía đó.
Chỉ thấy từ lối đi sau cánh cửa mở ra chỗ bức tường, một nam nhân thân thể gầy yếu, sắc mặt tái nhợt bước ra. Thân thể hắn ta rất kém, bước đi lảo đảo, đi được mấy bước đã ho khan một trận.
Tam Hoàng tử nhận ra hắn ta. Đó là mưu sĩ bên cạnh Cơ Đàm Chi, mọi người đều gọi là Thương tiên sinh.
Lúc này, Tam Hoàng tử chú ý thấy khi mấy ám vệ nhìn thấy Thương tiên sinh đều vô thức lộ vẻ cung kính, sắc mặt Tam Hoàng tử lập tức trở nên nghiêm trọng.
“Tiểu tướng quân, Tam điện hạ.” Thương tiên sinh ho mấy tiếng, cười nói: “Hai người đã thương lượng xong chưa?”
Cơ Đàm Chi cười đáp: “Tam điện hạ vẫn còn vài phần nghi hoặc với ta nên chúng ta đang bàn luận thêm.”
Thương tiên sinh không hỏi bọn họ đang bàn gì, chỉ nói: “Ngoài trời mưa lớn, nghe Giám chính của Khâm thiên giám nói có lẽ phải đến mai mới tạnh nhưng như thế không ảnh hưởng gì đến kế hoạch của chúng ta. Ta biết có một mật đạo dẫn thẳng tới Khánh Xuân viên, do là Tiên Đế sai người xây dựng năm xưa…”
Tam Hoàng tử lặng lẽ nhìn hắn ta. Đến lúc này, nếu y vẫn không đoán ra thân phận thực sự của Thương tiên sinh thì quả thực quá ngu ngốc.
Người này cũng là ám vệ của Tiên Đế.
Thương tiên sinh trông chỉ chừng ba mươi tuổi, khi Tiên Đế băng hà, chắc hắn ta cũng chỉ hơn mười tuổi một chút. Phần lớn ám vệ đều bắt đầu được huấn luyện từ mười tuổi, mười lăm tuổi đã có thể theo hầu chủ tử. Hiển nhiên khi đó Thương tiên sinh đã là ám vệ của Tiên Đế.
Còn về việc vì sao hắn ta trở thành bộ dạng ốm yếu thế này thì không rõ.
Thương tiên sinh tiếp tục: “Chuyện bia mộ Tiên Đế bị sét đánh vỡ đêm qua, ta đã sai người tung tin ra ngoài. Nếu Hoàng thượng không muốn danh tiếng bị hủy hoại, chắc chắn sẽ phái ám vệ đi điều tra chuyện này. Tối nay người bên cạnh Hoàng thượng không nhiều, chính là cơ hội tốt để ra tay.”
Tam Hoàng tử nghe xong, tim khẽ run lên.
Lúc này Tam Hoàng tử đã không còn tin lời Cơ Đàm Chi nói về chuyện báo thù, chỉ sợ cái gọi là báo thù ấy không chỉ là giết chết Thái tử mà ngay cả phụ hoàng cũng không buông tha.
Tam Hoàng tử nhìn sang Thương tiên sinh, trầm giọng hỏi: “Vì sao?”
Ánh mắt Thương tiên sinh chuyển sang Tam Hoàng tử.
Ánh nhìn của hắn ta dịu dàng chân thành, không giống ánh mắt vô cảm của những ám vệ chỉ biết nghe lệnh hành sự, không hề phản ứng trước hỉ nộ ái ố. Trông hắn ta hoàn toàn không giống người xuất thân từ ám vệ.
Nếu không thì Tam Hoàng tử đã chẳng tin tưởng mà không hoài nghi thân phận của Thương tiên sinh.
Thương tiên sinh phất tay ra hiệu cho đám ám vệ, chỉ thấy mấy ám vệ bước tới, khiêng Khang Bình Trưởng Công chúa đang nằm trên giường đá rời khỏi mật thất.
Thương tiên sinh ngồi xuống bên chiếc bàn đá, ra hiệu cho bọn họ cùng ngồi.
Cơ Đàm Chi thản nhiên ngồi xuống, cầm lấy ấm trà mà ám vệ vừa mang tới, tự mình rót ba chén trà, đẩy một chén tới trước mặt Thương tiên sinh.
Thương tiên sinh nói với giọng ôn hòa: “Tam điện hạ, mời ngồi.”
Đợi Tam Hoàng tử lạnh mặt ngồi xuống, hắn ta híp mắt nói: “Chắc hẳn Tam điện hạ biết năm xưa phụ hoàng của ngài lên ngôi vốn chẳng phải danh chính ngôn thuận, phải không?”
“Nói bậy!” Tam Hoàng tử lạnh giọng quát: “Năm đó là hoàng tổ phụ nhường ngôi, phụ hoàng ta đường đường chính chính đăng cơ.”
Dù thế nào, đó cũng là phụ hoàng của y, y không thể để kẻ khác nhục mạ phụ hoàng mình. Đó là đạo hiếu cuối cùng của bậc làm con.
“Nếu không phải phụ hoàng ngài ép vua thoái vị thì sao Tiên Đế sao có thể nhường ngôi?” Thương tiên sinh thở dài: “Xưa nay Tiên Đế không ưa Hoàng thượng, năm xưa cũng từng có ý phế Thái tử, chỉ tiếc Thái tử lập công ở Tây Nam, thu nạp không ít thế lực, nắm giữ quân Tây Nam trong tay, đến khi Tiên Đế muốn động thủ thì đã quá muộn.”
Tam Hoàng tử cười lạnh: “Nếu không phải hoàng tổ phụ muốn phế Thái tử, phụ hoàng ta cũng sẽ không dẫn đại quân Tây Nam trở về, ép vua thoái vị, đúng không?”
Thương tiên sinh không phủ nhận, cũng chẳng tranh luận thêm, chỉ tiếp tục nói: “Ngài có biết Tiên Đế luôn không thích Hoàng thượng.”
Tam Hoàng tử nhíu mày. Y thật sự không rõ chuyện này, dù sao cũng là chuyện đời trước, cách nay đã lâu, không còn ai nhắc đến.
Thương tiên sinh thở dài một tiếng: “Tiên Đế không thích Hoàng thượng là có nguyên nhân, vì lời nguyền của Tần thị.”
“Lời nguyền của Tần thị?” Tim Tam Hoàng tử khẽ đập mạnh, trong đầu y vụt qua một tia sáng.
“Đúng vậy.” Thương tiên sinh gật đầu: “Lời nguyền của Tần thị truyền từ đời này sang đời khác, mỗi đời trưởng tử của Tần thị đều phải gánh chịu, đau đớn vô cùng, cứ thế truyền mãi không dứt. Tam điện hạ, chẳng lẽ ngài chưa từng nghi ngờ vì sao Hoàng thượng và Thái hậu lại coi trọng Thái tử như vậy?”
Sắc mặt Tam Hoàng tử biến đổi, giọng khô khốc. Xưa nay y chưa từng nghe nói chuyện này.
“Phụ hoàng và Thái tử đều là đích trưởng tử…”
“Đúng, Tiên Đế cũng là đích trưởng tử.” Thương tiên sinh nói: “Lời nguyền của Tần thị vô cùng tàn khốc, mỗi đời trưởng tử đều sẽ thừa kế lời nguyền. Đến thời khắc nhất định, bọn họ sẽ đau đầu đến nứt óc, chịu đủ cơn bệnh hành hạ, cho đến khi đứa con đầu tiên của bọn họ ra đời và tiếp nhận lời nguyền ấy.”
“Năm xưa Tiên Đế chịu khổ bởi lời nguyền, trong lòng căm hận cực độ. Về sau Hoàng thượng ra đời, tuy bất đắc dĩ lập ông ấy làm Thái tử nhưng chưa từng muốn để ông ấy kế thừa ngôi vị Hoàng đế. Tiên Đế chán ghét lời nguyền của Tần thị, tự nhiên cũng không thích việc đích trưởng tử thừa kế lời nguyền. Tiên Đế muốn phá vỡ lời nguyền ấy, vậy nên không thể để Hoàng thượng đăng cơ…”