Sau khi thái tử mất trí nhớ

Chương 211

Trời vừa tờ mờ sáng, mấy con thuyền lớn rẽ màn sương dày trên mặt biển tiến đến.
Lũ hải tặc trên đảo kẻ chết người bị thương, số còn lại chỉ toàn những người già yếu bệnh tật không còn sức chống trả, họ chính là những người vô tội bị hải tặc bắt lên đảo.
Những người vô tội đó sớm đã kịp tìm chỗ ẩn nấp ngay khi nghe thấy động tĩnh trên đảo. Thậm chí một vài người nhiệt huyết còn nhân cơ hội này tổ chức mọi người xung quanh đứng lên chống lại lũ hải tặc, liều mạng mở một con đường máu, đây cũng là nguyên nhân khiến lũ hải tặc bị quét sạch nhanh đến như vậy.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Ngay trước hừng đông, lũ hải tặc chống trả ngày càng yếu dần. Thậm chí có kẻ đã hoàn toàn mất hết ý chí, chưa cần thị vệ ra tay đã tự nguyện đầu hàng, còn tự đi tìm dây trói mình lại để tỏ ý quy phục.
Thị vệ không giết những kẻ này mà chỉ dồn chúng vào một căn phòng trống, rồi khóa trái cửa từ bên ngoài.
Đúng như Tần Chí dự liệu, sau khi mấy tên đương gia, quân sư trên đảo và mấy kẻ tay chân cốt cán bị bắt gọn, không còn ai đủ uy tín đứng ra chỉ huy, lũ hải tặc tan đàn xẻ nghé, chẳng còn gì đáng lo.
Dù mấy người Bùi Chức không đến thì nhóm của Tần Chí cũng có thể giải quyết được chuyện này, chỉ là sẽ tốn kha khá thời gian và cũng nguy hiểm hơn nhiều.
Khi mấy con thuyền lớn phá màn sương dày tiến đến, những người dân thường vừa chiến một trận ác liệt suốt đêm cứ ngỡ đó là viện binh của lũ hải tặc nên ai nấy đều hoảng hốt.
Họ biết các đảo hải tặc có qua lại với nhau, dù ghét nhau ra mặt nhưng trong tình thế nguy cấp vẫn sẽ liên thủ để cùng chống lại cuộc vây quét của quân đội Đại Vũ. Trong trường hợp một đảo hải tặc gặp chuyện, nếu những đảo khác nhận được tin tức ắt sẽ kéo đến để chi viện.
Lũ hải tặc này đâu phải tốt bụng gì, chẳng qua do chúng có cùng chung lợi ích, nhân tiện cũng muốn kiếm chút lợi lộc cho bản thân thôi. Nếu một đảo hải tặc bị vây quét, ai biết đảo tiếp theo có phải đảo của chúng không? Đây chính là chuyện không một tên hải tặc nào muốn thấy, cho nên chúng rất để tâm đến việc chống trả quân đội Đại Vũ.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Hạ Thành Minh cũng lo lắng khôn nguôi. Bận rộn suốt một đêm, dù vừa mệt vừa buồn ngủ nhưng tinh thần y vẫn khá phấn chấn, lần này y đã trở mặt hẳn với lũ hải tặc, nếu không thể tiêu diệt hoàn toàn hòn đảo này thì thứ chờ đợi y sẽ là cái chết.
Hạ Thành Minh cố gắng sống tạm trên đảo hải tặc lâu như vậy, đương nhiên không muốn chết, y còn phải hoàn thành di nguyện của người mẹ đã khuất, rời khỏi đảo hải tặc và trở thành một người đường hoàng, chính trực.
Mãi cho đến lúc những con thuyền ấy cập bến, sương mù dày đặc dần tản đi, khi trông thấy biểu tượng của hải quân Đại Vũ trên thuyền, tâm trạng căng như dây đàn mới dần bình tĩnh lại, hai chân y mềm nhũn rồi ngồi sụp xuống đất.
Những thường dân khác cùng đứng lên đấu tranh cũng phản ứng không khác gì y.
Khi thấy quân đội Đại Vũ bước từ trên thuyền xuống, một nhóm người không nén nổi nước mắt, vừa khóc vừa cười.
Cuối cùng họ cũng được cứu rồi.
Quân đội Đại Vũ đã đổ bộ lên đảo hải tặc thành công lúc trời hừng sáng, nhanh chóng bao vây toàn bộ hòn đảo.
Hạ Thành Minh chỉ thất lễ trong phút chốc, y nhanh chóng đứng dậy, thận trọng tiến lại gần một vị tướng lĩnh trông cấp bậc có vẻ cao.
Vị tướng lĩnh ấy khoảng 40 tuổi, thân hình vạm vỡ, rắn chắc, gương mặt ông ấy đen sạm, vừa nhìn đã biết là người thường xuyên lênh đênh trên biển.
Ông ấy đang nói chuyện với một thị vệ Đông cung, vẻ mặt nghiêm trọng khác thường, hiển nhiên là đang bàn chuyện cơ mật. Khi Hạ Thành Minh tiến đến gần, mấy binh lính lập tức giương cao vũ khí, lạnh mặt quát mắng ngăn không cho y lại gần.
Hạ Thành Minh vội vàng nói: “Ta, ta không phải hải tặc, ta…”
Y không biết phải giải thích thân phận của mình thế nào, đành nhìn thị vệ Đông cung đang nói chuyện với vị tướng lĩnh kia với ánh mắt cầu cứu.
Thị vệ Đông cung vẫn chưa chú ý tới y, đợi đến khi hắn ta nói chuyện xong với vị tướng kia, hai người nhanh chóng tiến sâu vào trong đảo, dường như đang định đón tiếp ai đó.
Hạ Thành Minh: “...”
Thấy vị tướng lĩnh kia đã rời đi, y đưa mắt nhìn đội binh lính Đại Vũ đang cầm vũ khí sắc bén xung quanh, không dám đi theo.
Hạ Thành Minh ở yên tại chỗ, y đi hỏi thăm thân phận của vị tướng lĩnh Đại Vũ dẫn quân đến lần này trước, chẳng mấy chốc đã biết được vị tướng khi nãy là một tướng quân của Đại Vũ, đồng thời ông ấy cũng là Tổng binh Giang Nam.
Ông ấy họ Thường, tên Thường Vân, là chỉ huy của quân Thường gia tiếng tăm lừng lẫy vùng Giang Nam.
Hạ Thành Minh vừa nghe tên Thường Tướng quân, mắt lập tức đỏ hoe. Dù y chưa từng trở về đất liền nhưng thường xuyên nghe thấy tên Thường Tướng quân từ lũ hải tặc, lũ hải tặc căm ghét ông ấy đến tận xương tủy, bởi vì vị Thường Tướng quân này là một mãnh tướng chuyên diệt trừ cướp biển, nghe nói rất nhiều hải tặc đã bỏ mạng trong tay ông ấy.
Thường Tướng quân là vị tướng được đương kim Hoàng thượng đích thân đề bạt ngay sau khi lên ngôi. Chính nhờ có ông ấy trấn thủ vùng duyên hải nên lũ hải tặc mới không dám hoành hành, cướp bóc dân chúng vùng ven biển như trước.
Hạ Thành Minh không ngờ rằng lần này Thường Tướng quân lại đích thân dẫn quân tới đây. Điều này khiến y vừa cảm thấy an tâm vừa thấy hơi khó hiểu.
Tuy Thường Tướng quân trấn thủ vùng Giang Nam nhưng ông ấy thường đóng quân ở phủ Vân Châu. Đảo hải tặc lại gần phủ Thanh Hà hơn, cách phủ Vân Châu khá xa, khó mà tới kịp trong một ngày một đêm.
Chẳng lẽ Thường Tướng quân đã để mắt đến đảo hải tặc từ lâu rồi?
Sau khi liên hệ với trận tập kích bất ngờ đêm qua cùng hai đội nhân mã lần lượt đổ bộ, Hạ Thành Minh như chợt hiểu ra điều gì đó, phải chăng Đại Vũ sớm đã có ý định diệt trừ hải tặc?
Ngay lúc Hạ Thành Minh đang rối bời trong đống suy nghĩ thì y chợt thấy Thường Tướng quân đã trở lại.
Chỉ thấy Thường Tướng quân cung kính đi theo sau hai nam tử trẻ tuổi, cả hai y đều quen mặt: một là nam nhân đáng sợ từng giết Đại đương gia, hai là Bùi Chức chém hải tặc phăm phăm như bổ dưa.
Không ngờ Thường Tướng quân lại tỏ ra cung kính với họ một cách lạ thường.
Không chỉ mình Thường tướng quân mà ngay cả những tướng sĩ đi theo ông ấy cũng tỏ ra cung kính hết sức.
Hạ Thành Minh đứng đờ ra tại chỗ, mắt nhìn theo nhóm người Thường Tướng quân hộ tống hai người trẻ tuổi kia rời đi.
Bùi Chức bỗng dừng bước.
Thấy nàng đứng lại, Tần Chí cũng đứng lại theo, những người đi cùng họ cũng lập tức dừng chân, ánh mắt ai nấy đều đổ dồn lên người Hạ Thành Minh theo hướng nhìn của Bùi Chức.
Hạ Thành Minh từ một kẻ vô danh tiểu tốt bỗng nhiên trở thành tâm điểm chú ý của mọi người, vô thức cảm thấy hoang mang.
Đúng lúc này, y nghe thấy Bùi Chức nói: “Thường Tướng quân, đây là Hạ Thành Minh, y ghi nhớ rất tốt, có thể nhớ kỹ toàn bộ hành vi phạm tội của lũ hải tặc trên đảo, Tướng quân có thể đi hỏi y.”
Quân đội Đại Vũ đã tiêu diệt hải tặc, sắp tới sẽ công bố tội ác của chúng cho thiên hạ biết, nếu có người giúp đỡ thì sẽ dễ dàng hơn nhiều.
Dù Thường Tướng quân không biết Hạ Thành Minh là ai nhưng người được Thái tử phi đích thân tiến cử, đương nhiên ông ấy sẽ để tâm.
Thường Vân cung kính đáp: “Thuộc hạ hiểu rồi.”
Bùi Chức khẽ “ừ” một tiếng, nàng không nán lại thêm, lên thuyền rời khỏi đảo hải tặc với Tần Chí. Phần việc còn lại giao cho quân đội Đại Vũ xử lý.
Hạ Thành Minh nhìn bóng lưng họ dần khuất, tâm trạng như sóng dâng khó mà yên. Y còn tưởng rằng mình sẽ rời khỏi đây với nàng, nào ngờ thân phận của nhóm Bùi Chức dường như không đơn giản chút nào, người mà đến cả Thường Tướng quân cũng phải đối đáp cung kính có thể là hạng tầm thường được sao?
Đến khi Hạ Thành Minh tận tay trao lại cuốn sổ ghi chép tội ác của lũ hải tặc cho Thường tướng quân, cuối cùng y cũng không nhịn được, hỏi: “Tướng quân, cho hỏi Bùi cô nương kia… là người phương nào?”
Thường tướng quân nhận cuốn sổ, mặt ông ấy lạnh như tiền, lật dở từng trang một, càng đọc những tội ác của lũ hải tặc được ghi lại trong này, nét mặt vốn nghiêm nghị càng thêm phần lạnh lùng.
Mới chỉ đọc vài trang mà ông ấy đã không muốn đọc thêm nữa.
Thường Tướng quân khép cuốn sổ lại, ổn định tâm trạng rồi nhìn Hạ Thành Minh với vẻ mặt ôn hòa hơn đôi phần: “Người là Thái tử phi đương triều.”
Hạ Thành Minh: “...”
Hạ Thành Minh trố mắt nhìn ông ấy, nghi ngờ không biết mình có nghe nhầm hay không.
Thường Tướng quân gật đầu khẳng định với y: “Ngươi không nghe nhầm đâu, người là Thái tử phi, còn nam tử trẻ tuổi đi cạnh người là Thái tử điện hạ.”
Trước khi Thái tử phi rời khỏi đây đã nhắc đến chuyện của Hạ Thành Minh với ông ấy, qua giọng điệu của nàng có thể thấy nàng rất coi trọng người này. Nếu tên nhóc này đủ lanh lợi, biết tính toán thì tương lai sau này sẽ rộng mở vô ngần.
Đây cũng là lý do Thường Tướng quân không che giấu thân phận của Thái tử và Thái tử phi, rõ ràng là Thái tử phi muốn chiêu nạp Hạ Thành Minh vào dưới trướng, ông ấy đâu dám ngăn cản vô cớ.
Với kiểu người sinh ra trên đảo hải tặc nhưng chưa từng phạm tội như Hạ Thành Minh thì lại là người khó sắp xếp nhất.
Nếu dân thường biết được lai lịch của y, tự nhiên sẽ sinh lòng e sợ, sợ vì y đã lớn lên ở đảo cướp biển, học thói hung tàn của chúng, không ai dám mở vòng tay đón nhận trừ khi che giấu gốc gác ấy đến hết đời hết kiếp này.
Nếu Thái tử phi bằng lòng thu nhận y thì không còn gì tốt hơn.
Thường Tướng quân trấn thủ vùng duyên hải lâu năm, từng chứng kiến vô số tội ác, đương nhiên tư tưởng và hiểu biết đều không tầm thường. Dù gặp Thái tử phi ở đây, ông ấy cũng chẳng hề kinh ngạc mà tiếp nhận sự thật một cách rất tự nhiên. Khi nghe phong thanh những việc Thái tử phi đã làm đêm qua, ông ấy không những không hoảng hốt, trái lại còn vô cùng thán phục.
Nữ tử trên thế gian này đâu phải ai cũng mềm yếu, vẫn có những trang hào kiệt ghét ác như thù giống Thái tử phi.
**
Gió biển rít gào, đêm sao sương giá.
Triệu Hạc và một đám quan viên đứng chờ ở bến tàu ven biển, tuy họ đều khoác áo choàng nhưng vẫn không thể chống lại cái lạnh cắt da cắt thịt mà gió biển mang đến, ai nấy đều rụt tay vào trong tay áo, cố gắng nheo mắt nhìn mặt biển tối đen.
Thái tử đã ra khơi hai ngày, không rõ tình hình hiện tại thế nào.
Dĩ nhiên trong lòng Triệu Hạc vô cùng lo lắng. Ông ấy biết rõ chuyến ra khơi lần này ngoài Thái tử còn có cả Thái tử phi. Nếu tin tức bị lộ ra ngoài, không biết sẽ có bao nhiêu hải tặc liều mạng kéo đến giết họ, chưa kể những kẻ vốn đối đầu với Thái tử…
Chỉ nghĩ đến việc phu thê Thái tử chẳng may gặp chuyện, ông ấy lập tức cảm thấy cả nhà mình có thể sẽ phải chôn cùng.
Điều giúp Triệu Hạc cảm thấy được an ủi hơn chính là Tổng binh Giang Nam - Thường Vân Tướng quân lập tức dẫn quân ra biển tiếp viện ngay khi nhận được tin.
Thường Tướng quân vốn đóng quân tại phủ Vân Châu nhưng vì Thái tử đến phủ Thanh Hà tuần tra, ông ấy nhận được mật chỉ của Hoàng thượng nên đặc biệt chạy gấp rút từ phủ Vân Châu đến đây. Mọi thứ trùng hợp đến mức khiến Triệu Hạc không khỏi nghi ngờ phải chăng Thái tử đã sắp xếp mọi chuyện ổn thỏa?
Nhưng nhớ tới kết quả thẩm vấn hôm qua, ông ấy chợt hiểu ra, Thái tử nào có bày mưu tính kế gì đâu, ngài ấy chỉ đang tương kế tựu kế thôi.
Trời ngày càng khuya, gió lạnh thấu xương, ngay lúc mọi người sắp không chịu nổi cái rét thì cuối cùng thuyền của quân Thường gia cũng đã cập bến.
Đoàn người cung kính tiến lên nghênh đón.
Chẳng mấy chốc mọi người đã trông thấy Thái tử bước xuống thuyền.
Thái tử còn đang ôm một người trong lòng, dường như người ấy đã ngủ, đang được quấn kín trong chiếc áo choàng nên không thể thấy rõ dung mạo. Từ thân hình nhỏ nhắn, mảnh mai kia có thể đoán được là một nữ tử.
Vậy mà Thái tử lại dẫn một nữ tử trên đảo về sao?
Còn đích thân ôm xuống thuyền nữa?
Trong lúc nhất thời, ánh mắt ai nấy đều lén dồn hết lên người trong vòng tay Thái tử, thầm đoán rốt cuộc là giai nhân tuyệt sắc nào mới có thể khiến Thái tử tự mình ôm, không nhờ vả người khác?
Chỉ có mắt Triệu Hạc giật liên hồi, ông ấy linh cảm người trong lòng Thái tử là Thái tử phi.
Dù sao thì Thái tử phi theo Thái tử ra khơi, hiện giờ Thái tử trở về mà bên cạnh không thấy bóng dáng nào giống người nên chẳng cần đoán cũng biết.
Nhưng việc này ngoài Triệu Hạc ra thì không ai biết, ông ấy cũng không thể tiết lộ chuyện Thái tử phi cũng ra khơi, chỉ đành để mặc mấy người này hiểu lầm.
Trong mắt Triệu Hạc thoáng hiện vẻ lo lắng, phải chăng Thái tử phi xảy ra chuyện gì nên mới phải nhờ Thái tử bế xuống thuyền?
Một đám quan viên tiến đến thỉnh an Thái tử điện hạ.
Tần Chí nói: “Trời khuya rồi, cô về phủ Thanh Hà nghỉ ngơi trước, có việc gì ngày mai các ngươi hẵng đến.” Dứt lời, hắn nhìn Triệu Hạc.
Triệu Hạc chạy nhanh tới, thưa: “Điện hạ, thần đã chuẩn bị xe ngựa rồi.”
Tần Chí khẽ “ừ” một tiếng, ôm người trong lòng bước đi vững vàng về phía cỗ xe ngựa dừng cách đó không xa.
Hắn cẩn thận đặt nàng vào xe ngựa rồi cũng lên xe theo, sau đó đến phủ Thanh Hà dưới sự hộ tống của một toán thị vệ Đông cung.
Sau khi hứng một đêm gió lạnh, cuối cùng các quan viên cũng chờ được Thái tử trở về bình an rồi mới rời đi.
Họ run rẩy bước lên xe ngựa, vừa kéo chặt áo trên người vừa không khỏi tò mò đoán xem người Thái từ vừa ôm là ai, chẳng lẽ là Trắc phi mà Thái tử định nạp?