Hạ Thành Minh cẩn thận quan sát người nọ, bỗng phát hiện đối phương đang đi về phía mình.
Lúc đến, bọn họ vốn nấp trong bóng tối, sợ hấp dẫn sự chú ý của hai người đang giao chiến kia, gây ảnh hưởng đến cục diện trận đấu.
Nhưng có vẻ như người kia đã phát hiện ra bọn họ.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Hắn kéo lê thanh trường đao, dòng máu đỏ sẫm men theo lưỡi đao nhỏ xuống, từng giọt rơi xuống đất, tạo nên sự tương phản rõ rệt với ánh đao lạnh lẽo.
Hạ Thành Minh sợ hãi đến mức da đầu tê dại, toàn thân run rẩy. Nếu không phải y sinh ra ở đảo hải tặc, từng nhìn thấy vô số hải tặc giết người như ngóe, cũng đã tận mắt chứng kiến mặt tối nhất của nhân tính và điều dơ bẩn nhất thế gian thì e là khi đối mặt với nam nhân cả người đẫm máu đáng sợ như tu la này, chắc chắn y đã quay đầu bỏ chạy.
Y không biết người này là ai nhưng trên người đối phương có một luồng hơi thở khiến người ta vô cớ sợ hãi.
Nếu Bùi Chức biết được suy nghĩ của y, nàng chắc chắn sẽ chu đáo nói với y rằng đó là một loại uy áp tinh thần, thứ có thể trấn áp những người xung quanh và cả đối thủ của mình trong vô hình.
Đây là ưu thế của người có tinh thần lực.
Tuy nhiên cũng có ngoại lệ.
Trước đó, khi Tần Chí giao chiến với Đại đương gia, đối mặt với loại uy áp tinh thần này, Đại đương gia vẫn có thể chiến đấu ngang ngửa với bọn họ. Không phải vì Đại đương gia cũng có tinh thần lực, mà là do hắn ta đã giết quá nhiều người, là kẻ ác hiếm có trên đời này, trên người hắn ta đã ngưng tụ thành một luồng khí ác sát, vậy nên mới có thể chống lại được uy áp tinh thần.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Đó cũng là lý do vì sao mặc dù Bùi Chức biết đối phương là người thường nhưng vẫn lựa chọn ra tay với hắn ta.
Một kẻ tội ác tày trời như vậy, nếu hắn ta còn sống trên thế gian này chính là sự tàn nhẫn đối với những người vô tội.
Huống hồ, cho dù bọn họ không giết hắn ta thì khi quan phủ đến, tội ác kia bị phơi bày, hắn ta cũng khó mà thoát chết.
Tần Chí kéo lê thanh trường đao còn đẫm máu bước đến trước mặt Bùi Chức.
Những thị vệ xung quanh vô thức lùi lại, quyết đoán rời khỏi nơi này, đồng thời kéo cả Hạ Thành Minh vẫn đang sững sờ đi cùng.
“A Thức.”
Hạ Thành Minh ngơ ngác bị người ta kéo đi, đúng lúc ấy, y nghe thấy một tiếng gọi trầm khàn vọng đến trong gió đêm. Y không kìm được suy nghĩ lan man, có lẽ “A Thức” là tên của cô nương giả nam trang kia.
Quả nhiên bọn họ cùng một phe.
Nghĩ vậy, y cũng thấy yên tâm phần nào.
Bùi Chức nhìn nam nhân đang lặng lẽ bước đến trước mặt nàng, thấy đôi mắt hắn nhuộm một tầng đỏ thẫm, biết rằng hắn lại sắp mất khống chế lần nữa.
Khi tinh thần lực của hắn chưa hoàn toàn được điều chỉnh, chỉ cần ra tay đổ máu sẽ rất dễ bị kích thích, tinh thần lực mất kiểm soát. Nhưng chuyện này cũng không còn cách nào khác, trừ phi bắt hắn phải ở yên trong Kinh thành, không được làm gì cả.
Hai năm nay, hắn quả thực không chạy lung tung đâu cả, chỉ ở yên trong Kinh thành, cảm xúc và tinh thần lực của hắn vẫn duy trì rất ổn định.
Nếu không phải lần trước Ôn Nhược Tinh dùng tinh thần lực tấn công hắn, khiến tinh thần lực của hắn sụp đổ, thì thực ra hắn đã gần như khỏi hẳn, nàng cũng chẳng cần vất vả đêm nào cũng phải giúp hắn điều chỉnh tinh thần lực.
Bùi Chức biết rõ, trước đây tinh thần lực của hắn luôn ở bờ vực mất kiểm soát là bởi vì hắn mắc chứng đau đầu mãn tính. Chiêu Nguyên Đế sợ hắn không thể kiểm soát được bản thân, trở thành một kẻ điên, nên đã ném hắn ra chiến trường, dùng chiến tranh để kìm hãm chiến tranh, để hắn phát tiết hết tất cả điên cuồng và năng lượng của mình lên chiến trường.
Cách làm ấy tuy rất có hiệu quả nhưng chỉ có thể chữa ngọn mà không trị được gốc.
Chiêu Nguyên Đế thực sự rất để tâm đến Thái tử, vì không muốn hắn làm tổn thương người vô tội nên ông ấy đã âm thầm cử ám vệ đi theo hắn, bí mật cho phép hắn ra chiến trường phát tiết, đồng thời giữ gìn danh tiếng cho hắn.
“A Thức, ta đau đầu…”
Tần Chí đứng trước mặt nàng, đôi mắt ánh lên màu đỏ, gương mặt lộ vẻ đau đớn, mà trong nỗi đau ấy lại thấp thoáng một chút mong manh yếu đuối khiến người khác không khỏi động lòng thương xót.
Thật khiến người ta không thể chịu đựng nổi.
Gương mặt Bùi Chức lộ ra nụ cười như có như không, nàng không để ý đến máu me dính đầy người hắn, bước lên ôm lấy hắn.
Hắn lập tức buông thanh trường đao trong tay ra, nhanh chóng ôm nàng vào lòng, ghì thật chặt, vùi mặt vào hõm cổ của nàng, hít lấy hít để hương thơm trên người nàng, cuối cùng cũng khẽ thở phào một hơi nhẹ nhõm.
Giờ phút này, tinh thần luôn căng như dây đàn cùng với cơn đau đầu dai dẳng trong trận chiến vừa rồi của hắn đều rút sạch như thủy triều.
Bùi Chức thuần thục dùng tinh thần lực xoa dịu hắn, giúp hắn điều chỉnh tinh thần lực đang hỗn loạn.
Hai người ôm nhau trong bóng tối, các thị vệ đều đã rút đi để tiếp tục dọn sạch đám hải tặc còn lại trên đảo, chỉ còn ám vệ canh gác xung quanh đảm bảo an toàn cho bọn họ.
Bùi Chức nhìn quanh rồi đưa hắn vào một căn nhà trống gần đó, sau đó tập trung giúp hắn điều chỉnh tinh thần lực.
Khoảng hai khắc trôi qua, Bùi Chức mới hỏi: “Điện hạ, chàng cảm thấy thế nào rồi?”
Thái tử gia vẫn ghì chặt nàng không buông, mặt áp vào vai nàng, ậm ừ đáp lại.
Bùi Chức lại nở một nụ cười như không cười: “Điện hạ, đừng lảng tránh nữa, chuyện chàng một mình chạy đến đây, ta còn chưa tính sổ với chàng đâu đấy.”
Cả người Tần Chí lập tức cứng lại, không thể giả vờ thêm được nữa.
Hắn từ từ ngồi thẳng dậy nhưng hai tay vẫn ôm chặt eo nàng, nhỏ giọng nói: “Dùng binh thắng ở tốc độ, cô sợ nếu cứ kéo dài thời gian, đám hải tặc kia sẽ chạy về báo tin, cho nên cô quyết định lập tức đưa người đến dẹp sạch chúng…”
Hắn cẩn thận giải thích, vừa nói vừa len lén quan sát sắc mặt nàng.
Thái tử gia xưa nay chẳng sợ ai, ngay cả Chiêu Nguyên Đế cũng không thể khiến hắn e dè. Thế mà khi đối diện với Thái tử phi, nhìn vẻ mặt bình tĩnh đến lạ thường kia của nàng, hắn lại cảm thấy thấp thỏm bất an, thà nàng mắng một trận còn hơn cứ bình tĩnh như vậy.
Cứ như thể sự yên tĩnh trước bão tố ấy.
“Điện hạ giỏi thật đấy, chỉ dẫn theo mười mấy thị vệ mà cũng dám chạy đến đây!” Bùi Chức khen hắn một câu.
Thái tử gia vội nói: “Còn có ám vệ nữa mà!”
“Bao nhiêu ám vệ?”
“Có, có mười người.”
“Ừ, mười ám vệ, cộng thêm thị vệ và điện hạ, tổng cộng hơn hai mươi người… Điện hạ giỏi ghê, chỉ có hai mươi mấy người mà muốn tiêu diệt cả một đảo hải tặc, chàng cho rằng mình là thần tiên à?”
Khi nói tới câu cuối cùng, nàng chợt quát lớn, không chỉ dọa sợ Thái tử gia, ngay cả đám ám vệ bảo vệ xung quanh cũng suýt lăn khỏi chỗ ẩn nấp.
Ám vệ cố rúc người vào sâu vào bóng tối, giả vờ như không nghe thấy tiếng quát giận dữ của Thái tử phi, tiếp tục quan sát xung quanh, phòng ngừa hải tặc bị giọng nói của nàng thu hút tới.
Đối diện với Thái tử phi hiếm khi nổi giận, Thái tử gia vốn luôn kiêu ngạo lập tức rũ đầu như một quả cà héo, cả người trở nên ỉu xìu.
Hắn vừa hoảng vừa luống cuống, còn cảm thấy hơi sợ.
Thái tử phi nổi giận thật đáng sợ.
Hắn rụt rè nói: “A Thức, đừng giận nữa, cô biết sai rồi, sau này cô sẽ không làm như vậy nữa đâu.”
“Không, sau này chàng vẫn sẽ làm như thế.” Bùi Chức đáp chắc nịch.
Tần Chí: “…” Có một Thái tử phi hiểu mình quá rõ, hình như cũng không phải chuyện gì tốt…
Sau khi Bùi Chức mắng Thái tử một trận xối xả xong, thấy hắn ủ rủ co ro ở bên kia, cơ thể cao lớn như rụt lại thành một cục, nàng bỗng cảm thấy buồn cười.
Thực ra nàng cũng không định nổi giận. Chẳng qua là vì nàng quá lo lắng, cộng thêm vừa rồi thấy tinh thần lực của hắn bị mất kiểm soát nên mới không kìm được cơn giận.
Bây giờ, lửa giận đã trút ra hết lên đầu Thái tử gia, nàng cũng thấy bình tĩnh trở lại.
Tần Chí nhạy cảm nhận thấy cảm xúc của nàng có sự thay đổi, chính hắn còn chưa kịp phản ứng, tinh thần lực của hắn đã tự động thân thiết quấn lấy tinh thần lực của Thái tử phi, cuốn chặt với nhau.
“A Thức, đừng giận kẻo ảnh hưởng tới sức khỏe, cô sẽ đau lòng lắm.”
Hắn ghé sát lại, cẩn thận ôm lấy nàng, thấy nàng không từ chối, hắn bèn to gan ôm chặt nàng vào lòng, vừa tự kiểm điểm vừa dỗ dành nàng.
Tổng kết lại, Thái tử gia đã biết sai nhưng lần sau hắn vẫn sẽ làm như thế, chỉ là sẽ cẩn thận hơn mà thôi.
Bùi Chức sờ lên khuôn mặt vẫn còn hơi tái nhợt của hắn, cười nói: “Lần này coi như bỏ qua nhưng nếu lần sau điện hạ còn làm chuyện như vậy, ta sẽ lại đi theo như lần này.” Thấy hắn khựng lại, nàng cố ý hỏi: “Sao? Điện hạ không muốn ta đến à?”
“Không, không! Lần này A Thức đến thật đúng lúc!”
Lời này là thật lòng, Tần Chí cũng không ngờ nàng lại đến đúng lúc như vậy, khi hắn đang phục kích mấy tên đương gia trên đảo, vừa hay nàng cũng dẫn người đánh tới, thu hút sự chú ý của đám hải tặc dưới núi, kìm chân chúng lại, không để chúng lên ứng cứu Đại đương gia.
Bùi Chức khẽ cười, nàng đương nhiên đã tính toán thời gian chuẩn xác rồi mới tới. Chẳng qua nàng cũng không cần nói chuyện đó ra, dù sao Thái tử gia cũng sẽ tự phát hiện ra mà thôi.
Sau đó, nàng hỏi thăm tình hình trên đảo, biết hắn đã giải quyết xong ba tên đương gia, quân sư và đám lâu la, coi như đã tiêu diệt sạch ổ hải tặc, những tên hải tặc còn lại không đáng để bận tâm.
Đây cũng là tính toán của Tần Chí.
Trước tiên, tiêu diệt hết những tên hải tặc đầu lĩnh và có quyền hành nhất trên đảo, những kẻ còn lại chỉ là đám tép riu, dù bọn chúng có tập hợp lại để phản kháng cũng chẳng làm nên trò trống gì, chỉ cần đợi đến khi trời sáng, hòn đảo này sẽ đối mặt với họa diệt vong.
Dẫn theo hơn hai mươi người mà dám xông thẳng vào đảo hải tặc, vị Thái tử gia này quả thật gan to tày trời nhưng nếu từng nghe kể về những chuyện hắn đã làm trước đây thì mọi người sẽ cảm thấy hình như chuyện này chẳng phải điều gì to tát cả.
Bùi Chức vươn tay khẽ bóp lên chiếc cằm góc cạnh, quyến rũ của hắn, hỏi: “Trước đây chàng cũng thường làm mấy chuyện kiểu này phải không?”
Tần Chí cụp mắt, lén liếc nàng một cái, rồi lí nhí đáp: “Nghe ám vệ kể, trước đây, cô thường đến biên ải, cũng từng đi tới chiến trường Bắc Cương và Tây Nam.”
Bùi Chức hoàn toàn không cảm thấy bất ngờ, nghĩ đến lời đồn trước đây về vị Thái tử luôn hiếm khi lộ diện, có lẽ Chiêu Nguyên Đế cố ý xây dựng hình tượng như vậy cho hắn.
Thấy trạng thái tinh thần của hắn đã ổn định, Bùi Chức cũng không ở lại thêm, nàng định nhân lúc trời chưa sáng hẳn, tiếp tục tiêu diệt thêm vài toán hải tặc nữa, ổn định tình hình trên đảo.
Hai người cùng rời khỏi căn nhà đó.
Ám vệ chủ động mang vũ khí đến cho cả hai.
Tần Chí nhìn thấy thanh kiếm màu đỏ sẫm trong tay Bùi Chức, từ mùi máu tanh nồng nặc trên kiếm có thể nhận thấy rõ ràng thanh kiếm này vốn không phải màu đỏ mà là bị máu nhuộm thành màu đỏ.
Rốt cuộc đã giết bao nhiêu người mới có thể khiến cả thanh kiếm nhuộm đỏ như vậy?
Thái tử gia nhìn vết máu trên thanh kiếm, vẫn có vài vết máu tươi.
Hắn nhìn sang ám vệ đưa kiếm nhưng ám vệ không nhìn hắn, âm thầm lùi ra sau.
Khóe môi Thái tử khẽ giật giật, rất tốt, xem ra những ám vệ này cũng biết ai mới là chủ tử lớn nhất của mình, hiện giờ đúng là Thái tử phi lớn hơn thật.
Thấy ám vệ không dám đối mặt với mình trước mặt Thái tử phi, Thái tử gia cũng không so đo.
Hắn làm như vô tình hỏi: “A Thức, sao kiếm của nàng lại có màu đỏ thế?”
“Bị máu nhuộm đấy.” Bùi Chức tùy ý đáp, rồi vung tay xoay một vòng kiếm hoa ngay trước mặt hắn, những giọt máu dính trên kiếm bắn ra, rơi xuống bãi cỏ cách đó nửa trượng.
Tần Chí: “…” Đáp án đó khiến Thái tử gia cảm thấy hơi khó chịu.
Hai người bắt đầu phi thẳng về khu vực náo nhiệt nhất trên đảo.
Ám vệ ẩn mình trong bóng tối, nhìn theo hai người thoạt trông chỉ như một đôi nam nữ đang hành động đơn độc, đã vậy, trong số đó còn có một người vóc dáng mảnh mai, yếu ớt như thể chỉ một cơn gió là có thể thổi ngã. Vì thế khi bọn hải tặc chạy tới, nhìn thấy hai người, thấy họ không phải người trên đảo, lập tức nhe nanh múa vuốt, giận dữ lao tới như muốn giết người.
Mười tên hải tặc đồng loạt lao tới.
Mười đánh hai, rõ ràng đã áp đảo hoàn toàn.
Tần Chí định che chắn cho Bùi Chức sau lưng, ai ngờ nàng còn bước lên trước nhanh hơn cả hắn, một kiếm chém bay đầu tên hải tặc đứng trên cùng.
Thái tử gia: “…” Hình như hắn đã hiểu tại sao ám vệ không dám nói thật với mình.
Nếu không tận mắt nhìn thấy, ai mà tin nổi Thái tử phi lại ra tay tàn nhẫn đến thế?
Nàng giống như một sát thần đã trải qua trăm trận chiến, chỉ cần sinh vật nào lọt vào tầm ngắm của nàng đều không thể tránh khỏi bị nàng truy sát, chiêu thức của nàng rõ ràng không sắc bén hay lạnh lùng là bao nhưng chiêu nào chiêu nấy đều có thể lấy mạng kẻ địch một cách chuẩn xác.
Tất cả chiêu thức của nàng đều là sát chiêu, không hề hoa mỹ, đơn giản gọn gàng, không chút dư thừa, một chiêu đoạt mạng.
Ngay cả những tướng sĩ dày dặn kinh nghiệm trên chiến trường cũng khó giết người một cách nhẹ nhàng, tự nhiên, chỉ trong chớp mắt như nàng, cứ như thể chỉ giẫm chết vài con kiến.
Tần Chí chỉ sững sờ trong giây lát rồi nhanh chóng tham gia cuộc chiến.
Thực lực của cả hai đều không tầm thường, ám vệ còn chưa kịp ra tay, cả hai đã tiêu diệt ổ hải tặc.
Sau khi tiêu diệt đám hải tặc, cả hai đứng im lặng, không ai nói một lời. Trong chốc lát, toàn bộ trời đất như thể trở nên yên tĩnh, chỉ còn tiếng ồn ào thấp thoáng từ xa vọng lại, khiến khung cảnh hiện tại càng thêm tĩnh mịch.
Bùi Chức vẫy máu còn vương trên kiếm, sắc mặt vô cùng bình thản, trong sự bình thản ấy còn toát lên vẻ yên tĩnh và an nhiên, như thể vừa rồi nàng chỉ tùy ý giết chết vài con sâu mà không phải lấy mạng mấy tên hải tặc.
Đây là một Bùi Chức mà Tần Chí chưa bao giờ nhìn thấy.
A Thức trong ký ức của hắn chưa bao giờ bộc lộ mặt mâu thuẫn và đáng sợ như thế.
Rõ ràng nàng đang giết người nhưng lại bình thản như thể đang làm một việc cực kỳ bình thường, đó mới là điều đáng sợ nhất.
Một vài hình ảnh chợt lướt qua trong đầu hắn, đó là vào khoảng thời gian hai người mới thành thân, mỗi đêm nàng đều hay giật mình tỉnh dậy, vô thức duỗi tay sờ lên đầu giường…
Lúc đó hắn không hiểu, bây giờ hắn mới nhận ra, nàng đang tìm vũ khí. Ngay cả khi ngủ, nàng cũng không bao giờ buông lỏng phòng bị với thế giới này, đề phòng tất cả hiểm họa tiềm tàng có thể xảy ra.
Sự im lặng giữa hai người chỉ kéo dài một thoáng nhưng dường như đã trôi qua rất lâu.
Cuối cùng, Tần Chí lên tiếng trước phá tan sự yên ắng, giọng nói khàn đặc: “A Thức, trước đây nàng đã sống rất khổ sở ư?”
Bùi Chức ngạc nhiên nhìn hắn: “Điện hạ chỉ muốn hỏi vậy thôi à?”
Tần Chí chỉ lặng lẽ nhìn nàng, trong lòng chợt dâng lên một cơn đau âm ỉ, ngày một dày đặc.
Không ai vừa sinh ra đã mạnh mẽ, ngay cả chính hắn, nếu không phải từng chịu đựng bệnh đau đầu mãn tính, bị phụ hoàng tống ra biên cương rèn luyện, hắn cũng sẽ không có dũng khí và năng lực lao vào ổ hải tặc ngay trong đêm. Chính những khó khăn và gian khổ trong quá trình trưởng thành ấy cùng với vô số vết thương chồng chất mới có thể tạo thành hắn của ngày hôm nay.
Và nàng cũng như thế.
Sau khi nhận ra điều này, trái tim hắn như bị bóp nghẹt, khó chịu đến mức gần như không thể thở nổi.
Bùi Chức khẽ cười, chuyển chủ đề: “Điện hạ, chúng ta đi thôi, trời vẫn chưa sáng.”
Tần Chí nhẹ giọng đáp một tiếng, rồi nhân lúc nàng vừa xoay người, bất ngờ dang tay ôm thật chặt nàng vào lòng.
“Điện hạ?”
Hắn thì thầm bên tai nàng: “A Thức, để cô ôm nàng một lát, chỉ một lát thôi.”
Bùi Chức khựng lại, nàng khẽ cụp mắt, khóe môi nở một nụ cười, dịu giọng nói: “Điện hạ, cả người ta toàn mùi máu, chàng không thấy hôi à?”
“Không hôi.” Hắn khàn giọng đáp: “Mùi trên người cô còn nặng hơn cả nàng, cô vừa lặn trong biển nửa ngày, lại trốn trong rừng cả đêm, mùi trên người còn hôi hơn nàng.”
Bùi Chức bật cười thành tiếng, khẽ ngẩng đầu nhìn lên bầu trời đêm.
Đêm nay không có trăng nhưng lại có những vì sao hiếm hoi lấp lánh giữa bầu trời đêm, sao rải đầy trời, ánh sao rọi xuống phản chiếu trong đôi mắt nàng, đôi mắt đen láy như vỡ ra thành từng mảnh ánh sáng lấp lánh rực rỡ.
Sau khi thái tử mất trí nhớ