Sau khi thái tử mất trí nhớ

Chương 212

Sau khi rời khỏi đảo hải tặc và lên thuyền không lâu thì Bùi Chức rơi vào trạng thái hôn mê.
Trước khi ngủ, nàng ăn chút gì lót dạ rồi nói với Thái tử gia nào đó: “Ta có thể sẽ cần phải ngủ vài ngày, chàng đừng làm phiền ta đấy.”
Ban đầu, Tần Chí tưởng nàng chỉ mệt quá nên không quấy rầy nàng. Tuy nhiên, khi thấy gọi nàng thế nào cũng không tỉnh thì cuối cùng hắn cũng hoảng hốt.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Trên thuyền không có đại phu, phải mất một ngày rưỡi thì thuyền mới cập bờ. Tần Chí không xác định được tình trạng của nàng nên chỉ có thể luôn túc trực bên cạnh, thỉnh thoảng kiểm tra hơi thở và nhiệt độ cơ thể nàng.
Ngay cả khi ăn cơm, hắn cũng giải quyết trong khoang thuyền, không rời nửa bước.
Tần Chí nhớ lại bình thường nàng ăn nhiều thế nào, mỗi lần gặp món ngon là mắt nàng khẽ nheo lại. Ánh mắt ấy lấp lánh như sao trời, quyến rũ lạ thường khiến hắn không kìm được lòng, chỉ muốn tìm hết mỹ vị thiên hạ dâng trước mặt nàng.
Thế nhưng bây giờ, ngay cả khi hắn đặt bánh cá biển thơm lừng bên giường thì nàng lại chẳng có ý định tỉnh dậy thưởng thức. Ngay cả đồ ăn cũng không khiến nàng tỉnh là cũng đủ thấy nàng mệt mỏi đến nhường nào.
Tần Chí rối như tơ vò, hắn sợ nàng xảy ra chuyện, lại sợ nàng cứ ngủ mãi không tỉnh. Cuối cùng, trong lòng hắn dâng lên một nỗi hối hận mãnh liệt, cảm thấy mình không nên đi chuyến này.
Nếu hắn không đi thì nàng sẽ không theo cùng vì lo lắng…
“Chàng đang làm gì thế?”
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Trong lúc hắn im lặng ngồi bên giường với tư thế cúi đầu, hai tay nắm chặt thành quyền nhưng vẫn không ngăn được toàn thân run rẩy thì lại nghe được một giọng khàn khàn vang lên.
Tần Chí giật mình ngẩng đầu, thấy người trên giường mở mắt.
Mắt hắn đỏ hoe chạm phải đôi mắt Bùi Chức còn mang theo vẻ mơ màng ngái ngủ. Bùi Chức kinh ngạc hỏi: “Sao chàng lại khóc? Có ai bắt nạt chàng hả?”
Thái tử phi là người che chở người của mình, đâu dung thứ ai bắt nạt nam nhân của nàng. Vốn nàng còn buồn ngủ đến độ muốn ngủ mê man luôn nhưng giờ nàng lại cố gắng lấy lại chút tỉnh táo.
“Không ai bắt nạt cô cả!” Mắt Tần Chí vẫn đỏ: “Lúc nãy cô gọi nàng mãi mà nàng không đáp, cô hơi sợ…”
Bùi Chức chớp mắt, phản ứng hơi chậm chạp. Một hồi lâu thì nàng mới nói: “Sợ gì chứ? Ta chỉ mệt quá thôi, đã nói sẽ ngủ vài ngày mà, ngoài giờ ăn thì đừng gọi ta.”
Tần Chí: “…”
Thế nhưng vừa nãy hắn gọi nàng ăn cơm mà cũng đâu thấy nàng tỉnh.
Cả đời này của Thái tử gia, ngoài trước mặt Hoàng đế ra thì hắn chưa từng đỏ mắt trước ai.
Tuy nhiên, hắn cũng chẳng màng những điều đó. Tần Chí thấy rõ ràng nàng cực kỳ buồn ngủ nhưng vẫn cố gắng mở mắt nhìn mình thì hắn bèn cúi người, lặng lẽ ôm nàng, đút nàng ăn bánh cá biển.
Sau khi Thái tử đút cho nàng ăn xong bánh cá và giúp nàng rửa mặt, hắn lập tức thấy nàng ngã xuống giường và chìm vào giấc ngủ ngay.
Lần này, hắn không còn căng thẳng như trước mà chỉ vô thức sờ má nàng, kiểm tra hơi thở. Bởi vì trông dáng vẻ khi nàng ngủ sâu thật sự giống… như đã yên nghỉ qua đời, rất đáng sợ.
Cho đến khi thuyền cập bờ thì Thái tử phi vẫn chưa tỉnh. Nàng vẫn chìm trong trạng thái ngủ say đó.
Đương nhiên là Tần Chí không muốn đánh thức nàng. Hắn lấy một chiếc áo choàng bọc nàng để tránh gió đêm làm nàng lạnh rồi tự ôm nàng xuống thuyền.
Tần Chí chẳng bận tâm các quan viên chờ ở bên bờ nghĩ gì khi thấy cảnh này. Hắn ôm nàng lên xe ngựa, thẳng tiến đến phủ Thanh Hà.
Khi trời hửng sáng, họ về đến hành cung ở phủ Thanh Hà.
Tần Sương và Tần Tuyết vội gọi Thái y trong hành cung đến. Thái y nghe Thái tử phi xảy ra chuyện thì sợ hãi đến độ hồn bay phách lạc, chẳng cần ai thúc giục đã vội xách hòm thuốc, lảo đảo chạy đến.
Sau khi Thái y vào phòng nghỉ của Thái tử phi, thấy Thái tử canh bên giường thì lòng ông ấy càng thêm thấp thỏm.
Mãi đến khi bắt mạch xong cho Thái tử phi đang ngủ say thì sự căng thẳng của ông ấy mới thả lỏng. Ông ấy nói với Thái tử gia đang nhìn mình bằng ánh mắt âm trầm: “Điện hạ, Thái tử phi chỉ lao lực quá độ, để người nghỉ ngơi nhiều là được.”
“Nghỉ ngơi? Nàng ấy ngủ mê mệt thế này cũng là nghỉ ngơi sao?” Tần Chí nhíu mày hỏi.
“Ngủ say cũng là một cách để cơ thể nghỉ ngơi, trong giấc ngủ sâu, cơ thể có thể tự hồi phục…” Thái y sợ Thái tử điện hạ lo lắng nên vội dùng lời lẽ dễ hiểu giải thích tình trạng của Thái tử phi.
Ông ấy thầm nghĩ trong lòng, không biết Thái tử phi đã làm gì mà mệt mỏi đến thế?
Sau khi Thái y cam đoan nhiều lần, Tần Chí không nói thêm gì. Hắn nhớ lại những ngày qua và đêm ở đảo hải tặc, nàng dẫn thị vệ xông vào đảo, chém đầu tên hải tặc chỉ với một nhát kiếm … Dù kiếp trước nàng có thể lợi hại thế nào nhưng kiếp này, nàng chỉ là một khuê tú tay không tấc sắt, quả thực chiến đấu với cường độ như vậy đã khiến nàng kiệt sức.
Thậm chí hắn còn lo lắng rằng, liệu nàng đã tiêu hao sức lực trước thời điểm cần thiết không? Vì thế nên khi nàng lên thuyền mới không chống đỡ nổi bèn ngủ mê mệt như thế.
Vì lo cho tình trạng của Bùi Chức nên Tần Chí không có lòng dạ nào để ý chuyện khác. Nhưng mà lần trở về này còn nhiều việc cần hắn xử lý. Hắn là Thái tử nên không thể không lộ diện, chỉ đành dặn thị vệ và ám vệ trông nom Thái tử phi cẩn thận rồi rời hành cung.
Sau khi Ôn Như Thủy dùng bữa sáng ở hành cung thì mới biết Thái tử và Thái tử phi đã trở về.
Nàng ấy ngạc nhiên, vội vàng hỏi: “Thái tử phi đã về ư, muội ấy không sao chứ?”
Đêm hải tặc lên bờ tập kích, nàng ấy được Thái tử phi sai người đưa về phủ Thanh Hà, còn Thái tử phi thì ở lại đó. Nàng ấy biết mình ở lại cũng vô dụng, ngược lại còn làm vướng tay chân người ta nên cũng ngoan ngoãn trở về.
Nào ngờ đến sáng, nàng ấy chờ mãi không thấy Thái tử phi về, lúc chạy đi hỏi thị vệ Đông cung thì mới biết Thái tử phi ra biển đánh hải tặc.
Ôn Như Thủy khó mà tin nổi nhưng nghĩ đến lai lịch của Bùi Chức, nàng ấy lại cảm thấy nàng thật sự làm được chuyện này.
Mấy ngày qua, nàng ấy sống trong lo lắng, sợ có chuyện gì xảy ra.
Nàng ấy không lo về thực lực của Bùi Chức mà sợ thuyền thời này không bền, nếu gặp phải hải tặc giỏi chiến đấu trên biển, thuyền bị phá thì người trên thuyền sẽ ra sao đây…
Ôn Như Thủy lo lắng mấy ngày. Cuối cùng nàng ấy cũng đợi được tin Thái tử phi trở về thì làm sao mà ngồi yên được, Ôn Như Thủy vội chạy đi tìm nàng ngay.
Khi nàng ấy đến phòng nghỉ của Thái tử phi thì không gặp được nàng, nghe nói nàng đang nghỉ ngơi.
Nàng ấy hơi thất vọng, biết mấy ngày nay Bùi Chức bôn ba bên ngoài, chắc chắn không được nghỉ ngơi nên cũng không tiện quấy rầy. Ôn Như Thủy đành kìm lòng, đợi nàng tỉnh rồi nói.
Nào ngờ nàng ấy phải đợi mãi đến ngày hôm sau.
**
Bùi Chức ngủ liên tục khoảng ba ngày, cuối cùng cũng tỉnh lại.
Cơ thể nàng rất mệt mỏi, như Thái y nói là vì nàng lao lực quá độ. Cường độ chiến đấu trên đảo hải tặc quá lớn, lại thêm việc giúp Tần Chí điều hòa tinh thần lực, với cơ thể chưa từng rèn luyện của nàng thì thật sự khó chịu nổi.
Tần Chí thấy cuối cùng nàng cũng tỉnh lại bèn thở phào nhẹ nhõm. Hắn quá bận, chỉ kịp ôm nàng một lúc khi nàng tỉnh rồi lại ra ngoài làm việc.
Ôn Như Thủy đến thăm, khi nàng ấy biết nàng ngủ mê ba ngày thì vô cùng khó tin. Nàng ấy lo lắng: “Có phải Thái tử phi vất vả lắm không? Muội không bị thương chứ?”
“Thật ra cũng ổn.” Bùi Chức cầm thìa, thong thả ăn cháo rau củ mà nhà bếp nấu riêng cho nàng: “Chẳng qua là cơ thể ít luyện tập, vận động quá độ trong cùng một lúc nên cần nghỉ vài ngày.”
Ôn Như Thủy hoang mang, vận động quá độ? Quá độ thế nào?
Mãi đến khi nghe Tần Sương, Tần Tuyết kể về hành động của Thái tử phi trên đảo hải tặc thì tim nàng ấy sợ đến độ suýt nhảy ra khỏi lồng ngực. Nàng ấy chỉ ước gì bản thân mình không có lòng hiếu kỳ mạnh mẽ đến vậy.
Hệ thống an ủi nàng: [Thật ra cũng chẳng có gì, ngươi chỉ cần coi đám hải tặc như zombie là sẽ không sợ nữa.]
Ôn Như Thủy nghe ra ý tứ: [Ý ngươi là Thái tử phi thật sự coi hải tặc như zombie rồi chém giết?]
[Không phải thật sự mà chính là như vậy!] Hệ thống khẳng định: [Chẳng phải cách Thái tử phi giết hải tặc giống như chém đầu zombie sao? Hơn nữa, đám hải tặc này chẳng phải thứ tốt đẹp gì, giết thì giết thôi, ngươi sợ cái gì chứ?]
Hệ thống khinh bỉ sự nhát gan của ký chủ, nếu nàng ấy không nhát gan thì nó cũng chẳng đến nỗi trở thành hệ thống trồng trọt…
Mà thôi, thực ra làm hệ thống trồng trọt cũng khá tốt.
Ngày Bùi Chức tỉnh lại, quan phủ cũng công bố tội trạng của hải tặc.
Bách tính các phủ thành ở Giang Nam biết được tội ác chồng chất của hải tặc thì càng thêm căm hận, chỉ mong triều đình phái đại quân tiêu diệt lũ hung tàn ấy.
Không ít bách tính nhà tan cửa nát vì hải tặc, người bị hải tặc hủy cả đời càng ngày càng nhiều.
Chuyện Thái tử tiêu diệt hải tặc cũng lan truyền.
Người đời nhanh chóng biết rõ ngọn nguồn, rằng hải tặc bất ngờ lên bờ, Thái tử không chỉ dẫn người đánh lui mà còn đích thân dẫn quân đến đảo hải tặc, tiêu diệt lũ ấy.
Chuyện này lan khắp Giang Nam khiến ai nấy đều ca ngợi, danh tiếng của Thái tử ở Giang Nam càng thêm lẫy lừng.
Thậm chí, một số bách tính từng bị hải tặc hại còn mong Thái tử nán lại Giang Nam lâu hơn để tiêu diệt hết bọn chúng.
Các phu nhân ở phủ Thanh Hà nghe tin Thái tử phi về hành cung đều muốn đến thăm nhưng bị Thái tử gia thẳng thừng từ chối bảo về, hắn cũng nói với mọi người bên ngoài là Thái tử phi cần tĩnh dưỡng.
Tại sao Thái tử phi phải tĩnh dưỡng? Lẽ nào nàng xảy ra chuyện gì rồi?
Chưa kịp để các phu nhân đoán mò, họ được biết Thái tử phi bị hoảng sợ do bọn hải tặc lên bờ.
Mọi người: “…” Trông Thái tử phi không giống người yếu đuối như vậy.
Dù lý do này nghe khá gượng ép nhưng Thái tử gia đã lên tiếng, mọi người cũng không tiện đến hành cung quấy rầy Thái tử phi tĩnh dưỡng. Điều này giúp hành cung yên tĩnh, không bị bên ngoài làm phiền.
Hôm đó, Ôn Như Thủy trở về với vẻ mặt có phần kỳ lạ.
“Thái tử phi, hôm nay ta đi xem cáo thị của quan phủ. Ta vốn muốn xem tội trạng bọn hải tặc được ban bố nhưng không ngờ lại nghe được một tin.”
Bùi Chức đang đọc sách, thấy sắc mặt nàng ấy là lạ bèn cười hỏi: “Tin gì?”
“Chính là…” Ôn Như Thủy cẩn thận quan sát nàng: “Nghe nói Thái tử muốn nạp một nữ nhân từ đảo hải tặc đưa về vào Đông cung…”
Bùi Chức khựng lại.
Ôn Như Thủy lo lắng nhìn nàng, vội nói: “Ta thấy đây không phải sự thật đâu! Tuy nhiên, đám người đó nói cứ như đúng rồi, rằng có người tận mắt thấy Thái tử điện hạ tự ôm một nữ nhân từ đảo hải tặc trở về… Có thể khiến Thái tử không để người khác chạm vào thì chắc chắn nữ nhân đó rất xinh đẹp. Hẳn là Thái tử đã động lòng, không muốn người khác động vào người đó…”
Ôn Như Thủy càng nói càng thấy vô lý.
Sao Thái tử có thể nạp nữ nhân khác được? Trông hắn không giống kẻ đa tình. Nếu muốn tam thê tứ thiếp thì thiếu gì người để chọn, cần gì tìm nữ nhân từ ổ hải tặc làm gì?
Ôn Như Thủy không tin nhưng đám người kia nói với vẻ chắc chắn như tận mắt chứng kiến khiến nàng ấy cũng hơi lo lắng.
Bùi Chức buồn cười hỏi: “Tỷ nghe tin này từ đâu vậy?”
“Ở tửu lâu đó.” Ôn Như Thủy nói: “Ta đến tửu lâu ăn cơm thì gặp một đám người. Ta có nhận ra vài người, bọn họ chính là mấy công tử con quan viên phủ Thanh Hà từng gặp ở tiệc tiếp đãi. Nghe ý họ thì tin này truyền ra từ phụ thân họ…”
Nghe đến đây, Bùi Chức đã hiểu chuyện gì xảy ra.
“Thật ra người đó là ta đấy.”
Ôn Như Thủy ù ù cạc cạc, ngơ ngác nhìn nàng.
Bùi Chức cười: “Người Thái tử ôm từ đảo hải tặc lên bờ là ta. Lúc đó ta đang ngủ say nên bị người ta hiểu lầm…” Ngoài Triệu Hạc và thân tín của ông ấy ra thì không có nhiều người biết việc nàng đến đảo hải tặc, nếu bị hiểu lầm thì cũng là chuyện bình thường.
Ôn Như Thủy ngẩn ra, nàng ấy phản ứng lại rồi bật cười ha hả.
Nghĩ đến đám người kia truyền tin ra vẻ chân thật, thậm chí có vài nhà muốn trèo cao. Khi bọn họ nghe được tin này thì còn ước thiếu điều dâng nữ nhi cho Thái tử, nàng ấy không nhịn được bèn bật cười.
Quả nhiên lời đồn chỉ hại người thôi.
Hai người đang cười nói thì nghe tin Thái tử trở về.
Ôn Như Thủy vội ngừng cười. Nàng ấy đứng dậy ngay ngắn, định rời đi thì thấy Thái tử bước vào.
Còn có một nam tử trẻ tuổi đến cùng Thái tử.
Ôn Như Thủy quan sát, thấy người này có dáng vẻ thư sinh, thân hình gầy gò, diện mạo tuấn tú, trông yếu đuối, không phải kiểu nàng ấy thích.
Thấy Thái tử dẫn khách đến, nàng ấy không tiện rời đi ngay nên bèn đứng sang một bên, tò mò nhìn nam tử này. Có thể được Thái tử gia dẫn đến thì hẳn là thân phận không tầm thường.
Chàng công tử trẻ bước lên, cung kính thỉnh an: “Tham kiến Thái tử phi.”
Bùi Chức cười nói: “Sao ngươi lại đến đây?”
Chàng công tử trẻ Hạ Thành Minh rụt rè đáp: “Hôm qua thảo dân đã đến phủ Thanh Hà, không ngờ tình cờ gặp Triệu đại nhân của Phủ doãn phủ Thanh Hà nên tạm thời ở tại phủ Triệu đại nhân. Hôm nay thảo dân gặp Thái tử điện hạ ở đó nên bèn cả gan theo đến thỉnh an Thái tử phi.”
Lời này ẩn chứa nhiều thông tin, Bùi Chức ngạc nhiên nhìn Thái tử gia.
Tần Chí ngồi xuống bên nàng, nhấp một ngụm trà thanh mà cung nữ dâng lên rồi nói: “Mẫu thân Hạ Thành Minh là Hạ thị có quan hệ với Triệu đại nhân. Bà ấy là biểu muội của ông ấy.”
“Gì cơ?” Bùi Chức khựng lại, vô thức nhìn Hạ Thành Minh, không ngờ thế gian này lại nhỏ bé như vậy?
Trên mặt Hạ Thành Minh không có biểu cảm gì, có lẽ hơn mười năm sống trên đảo hải tặc đã mài mòn một số cảm xúc trong lòng khiến y quen giấu mọi tâm tình vào đáy lòng.
Hạ Thành Minh thấy Thái tử phi nhìn sang bèn nở nụ cười chua xót. Sau đó, Hạ Thành Minh từ từ kể về thân thế và những chuyện của mẫu thân Hạ thị đã trải qua cho nàng nghe.