Sau khi thái tử mất trí nhớ

Chương 203

Nhưng chỉ cần nghĩ đến những gì nàng đã trải qua ở kiếp trước, Ôn Như Thủy đột nhiên hiểu được vì sao nàng lại làm như vậy. Những việc nàng làm, chẳng qua chỉ muốn khiến thế giới mà mình đang sống trở nên hùng mạnh và tốt đẹp hơn thôi.
Hai người đứng bên bờ biển đón gió biển, dưới bầu trời xanh trong vắt, hai người bắt đầu bàn về việc phơi muối.
Tần Sương và Tần Tuyết đứng canh gác gần đó.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Lúc đầu, hai nữ ám vệ thấy hai người đứng đây đã lâu, sợ họ bị lạnh, định nhắc nhở họ trở về. Nhưng khi nghe nội dung cuộc trò chuyện, trong lòng các nàng ấy nổi sóng dữ dội, mất một lúc lâu vẫn không thể bình tĩnh lại.
Các nàng ấy nhìn Thái tử phi và Ôn Như Thủy bằng ánh mắt kính sợ, dường như họ đã hiểu được lý do vì sao Hoàng thượng và Thái tử lại coi trọng Thái tử phi đến vậy.
Và vì sao Thái tử phi lại tin tưởng Phúc Ninh Quận chúa đến thế?
Giữa các ám vệ cũng có sự liên hệ.
Mặc dù ám vệ Đông cung thuộc về Thái tử, chỉ làm việc theo lệnh của Thái tử nhưng trước đó họ cũng do người của Hoàng thượng đích thân huấn luyện nên vẫn có chút liên lạc với thủ lĩnh ám vệ bên cạnh Hoàng thượng.
Vì vậy, ám vệ Đông cung thỉnh thoảng cũng biết được vài tin tức từ ám vệ của Hoàng thượng.
Bọn họ biết Hoàng thượng vô cùng coi trọng Thái tử phi, dù cho Thái tử phi gả vào Đông cung hai năm vẫn chưa có tin vui, Hoàng thượng cũng không tức giận. Thậm chí ông ấy còn vì nàng mà gạt bỏ ý kiến của các đại thần muốn Thái tử nạp trắc phi, ban cho Thái tử phi sự tự do tuyệt đối, nàng đi đâu cũng không can thiệp…
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Hôm nay, hai ám vệ vô tình nghe được cuộc đối thoại giữa Thái tử phi và Phúc Ninh Quận chúa, trong đầu nảy ra một suy đoán.
Lẽ nào Thái tử phi là thần tiên sao?
Nếu không phải thần tiên, làm sao có thể mang đến cho Đại Vũ nhiều thứ tốt đẹp như vậy, một lòng một dạ vì Đại Vũ?
Cuối cùng, hai ám vệ vẫn lấy hết can đảm, lên tiếng nhắc nhở hai người.
"Thái tử phi, thời gian không còn sớm, đã đến giờ ăn trưa rồi."
Sau khi được bọn họ nhắc nhở, Bùi Chức và Ôn Như Thủy mới hoàn hồn, đều cảm thấy bụng đói cồn cào. Hai người nhìn nhau cười rồi cùng hai nữ thị vệ cưỡi ngựa đến trấn gần đó.
Gần đây có một trấn nhỏ, cưỡi ngựa chỉ mất khoảng nửa canh giờ.
Trấn này tên là trấn Vu Hải, diện tích rất nhỏ, nhìn qua chỉ có vài con phố, nhà cửa trong trấn thấp bé, chỉ có hai khách điếm. Vì ở gần biển nên các món ăn trong khách điếm chủ yếu là hải sản.
Đã có thị vệ đến thu xếp từ trước, các nàng vừa ngồi xuống, các thị vệ tự bưng những món hải sản đã chế biến xong lên.
Những món này đều do thị vệ vào tận nhà bếp giám sát đầu bếp làm, ngay cả nguyên liệu cũng do họ tự tay lựa chọn để đề phòng có kẻ lén lút động tay động chân.
Nhìn bàn hải sản trước mắt, cả Bùi Chức và Ôn Như Thủy đều thèm thuồng.
Hải sản chủ yếu được hấp, dù không cho nhiều gia vị nhưng vẫn giữ được hương vị nguyên bản, đồng thời cũng mang hương vị riêng.
Nhưng Ôn Như Thủy vẫn thích các món đậm đà, nhiều dầu và cay nồng hơn, đặc biệt là tôm cay, cua cay, lẩu hải sản, gỏi hải sản,... Món nào nàng ấy cũng thích.
Nàng ấy vừa ăn vừa lẩm bẩm: "Thái tử phi, chúng ta phải nhanh chóng quảng bá ớt, phát triển ẩm thực của Đại Vũ để hệ thống ẩm thực của Đại Vũ phát triển toàn diện hơn... Đến lúc đó chúng ta có thể vừa đi vừa ăn, ăn từ Nam đến Bắc."
Ôn Như Thủy không biết người khác thế nào nhưng riêng nàng ấy thì chỉ có một mong ước là được ăn các món ngon khắp thiên hạ.
Chỉ là trước đây nàng ấy không có tiền nên không thể thực hiện được.
Bây giờ có tiền nhưng thời đại đã khác, nhiều món ngon trong ký ức của nàng ấy không có trong thời đại này.
Bùi Chức mỉm cười gật đầu, nhanh tay lẹ mắt gắp một con hàu béo ngậy, chấm vào chén nước giấm gừng của tiệm rồi bỏ vào miệng.
"Thái tử phi, để dành cho ta một con với." Ôn Như Thủy kêu lên.
Bùi Chức gắp cho nàng ấy một con nhỏ hơn.
Nhưng khi đang ăn, nàng bỗng phát hiện có gì đó không ổn, nhìn chằm chằm vào mặt Ôn Như Thủy: "A Thủy, mặt tỷ sao thế?"
Ôn Như Thủy ngơ ngác nhìn nàng, chớp mắt: "Sao cơ?"
Bùi Chức lấy một chiếc gương hình hoa to cỡ lòng bàn tay từ trong túi thuê đeo bên hông ra, trên mặt gương được khảm kính thủy tinh, có thể soi rõ từng chân tơ kẽ tóc.
Từ khi thủy tinh ra đời, loại gương nhỏ này rất được ưa chuộng ở Kinh thành, nhiều cô nương ra ngoài đều thích để một chiếc trong túi, vừa tiện mang theo, lại tốt hơn gương đồng rất nhiều.
Ôn Như Thủy nhận lấy xem thử, phát hiện khuôn mặt nhỏ nhắn xinh xắn của mình đã nổi đầy những nốt đỏ, sợ đến mức suýt chút nữa đã ném gương đi luôn.
"Sao lại thế này?" Vẻ mặt nàng ấy ủ rũ.
Bùi Chức gọi hai nữ vệ binh đang canh gác ngoài cửa vào.
Khi nhìn thấy mặt của Ôn Như Thủy, họ cũng ngơ ngác, vội vàng đi mời đại phu.
Ôn Như Thủy không còn tâm trạng nào để ăn hải sản nữa, hai tay nâng hờ khuôn mặt đã hoàn toàn biến dạng của mình, đột nhiên cảm thấy hơi ngứa, lại sợ gãi rách da sẽ khiến mình bị hủy dung, nước mắt chực trào ra. Bùi Chức an ủi nàng ấy: "A Thủy, tỷ đừng vội, có lẽ là dị ứng hải sản, tỷ chỉ bị phản ứng mạnh hơn người khác thôi, không sao đâu."
Ôn Như Thủy khổ sở gật đầu, trong mắt đong đầy nước mắt.
Không lâu sau, Tần Huyền dẫn một lão đại phu tới.
Trong lúc không ai để ý, hắn ta lo lắng nhìn Ôn Như Thủy đang co ro sau bình phong, chân hơi di chuyển nhưng cuối cùng vẫn không đi đến.
Lão đại phu bắt mạch cho Ôn Như Thủy, sau đó kiểm tra mặt của nàng ấy, khẳng định chắc chắn rằng nàng ấy bị dị ứng hải sản.
Trấn Vu Hải nằm gần biển, hải sản dồi dào, người ăn hải sản không ít nên các đại phu đều có kinh nghiệm, biết có một số người không ăn được hải sản, dễ xảy ra chuyện, nghiêm trọng hơn còn có thể mất mạng.
Lão đại phu vừa kê đơn vừa cười nói: "Tình trạng của cô nương này vẫn còn khá tốt, dù phản ứng rất mạnh nhưng mạch tượng vẫn ổn định, chỉ cần uống hai thang thuốc là khỏi."
Ôn Như Thủy với khuôn mặt đầy mẩn đỏ, mắt ngấn lệ, môi mím lại.
Thị vệ vội vàng theo lão đại phu đi bốc thuốc.
Vì sự cố ngoài ý muốn này, hải sản trên bàn mới ăn được hơn nửa đã nguội ngắt, mùi tanh tỏa ra nên Bùi Chức không ăn tiếp nữa.
Thị vệ lại bưng một bát mì hải sản và một bát cháo hải sản khác đến.
Ôn Như Thủy thèm thuồng nhìn Bùi Chức ăn ngon lành, còn mình chỉ có thể ngồi nhìn, nước mắt càng rơi nhiều hơn.
"A Thủy, tỷ thấy khó chịu lắm sao?" Bùi Chức quan tâm hỏi.
Ôn Như Thủy nức nở nói: "Ta, ta khó chịu trong lòng, ta cũng muốn ăn... Rõ ràng trước đây không hề bị thế này, tại sao chứ..."
Cái "trước đây" mà nàng ấy nói là chỉ kiếp trước. Kiếp trước nàng ấy ăn hải sản không hề dị ứng, cũng không say xe, vậy mà kiếp này lại yếu ớt, bệnh gì cũng có cả.
Lại so với Thái tử phi đang ăn ngon lành bên cạnh, nỗi bi thương càng dâng trào.
Bùi Chức muốn cười nhưng thấy nàng ấy đáng thương như vậy, nàng đành phải nhịn cười, cho người hầu trong phòng lui ra rồi đề xuất: "Hay là tỷ mua thuốc từ hệ thống uống đi, như vậy sẽ nhanh khỏi hơn."
Ôn Như Thủy nước mắt lưng tròng gật đầu, dùng một trăm điểm tích lũy mua thuốc từ hệ thống rồi uống.
Hệ thống nói với giọng hả hê: [Cái tội ngươi ham ăn, cái tội ngươi ham ăn này, bây giờ gặp báo ứng rồi chứ gì?]
Ôn Như Thủy không vui: [Sao ngươi không nói Thái tử phi? Nàng ấy ăn còn nhiều hơn ta, ta ăn có được bao nhiêu đâu? Ta chỉ ăn khẩu phần của người bình thường thôi, vả lại ra biển mà không ăn hải sản thì bảo ta ăn gì?]
[Người ta là nữ chính, ngươi là bia đỡ đạn, so được chắc?] Hệ thống nói một cách đầy lý lẽ.
Ôn Như Thủy chẳng biết đáp lại thế nào.
Ăn xong, hai người không rời đi ngay mà nghỉ ngơi trong phòng riêng của khách điếm.
Mãi cho đến khi thị vệ bưng thuốc đã sắc xong tới, Ôn Như Thủy uống thuốc xong, nàng ấy đội mũ sa* che mặt rồi cả hai mới ngồi kiệu rời đi.
*Mũ sa: một loại mũ rộng vành có gắn thêm một tấm màn hoặc vải mỏng rủ xuống xung quanh, che kín mặt và đôi khi cả thân trên của người đội.
Thực ra sau khi uống thuốc do hệ thống đưa, những nốt mẩn đỏ trên mặt Ôn Như Thủy đã bắt đầu biến mất, đến lúc rời đi, gần như đã hết hẳn. Nhưng để tránh người khác phát hiện tốc độ khỏi bệnh quá nhanh, Ôn Như Thủy đành phải đội mũ sa.
Buổi chiều, hai người vẫn ra bờ biển.
Lần này họ không phải đến để nghịch nước mà ra bãi biển để sắp xếp việc phơi muối, đồng thời cho nhóm thị vệ đi theo bắt tay vào làm cùng.
Các thị vệ nghe nói Thái tử phi muốn thử phơi muối từ nước biển, ai nấy đều hăng hái làm việc.
Dựa trên lòng tin đối với Thái tử phi, dù trước đây chưa có nhiều người thực hiện phương pháp phơi muối này nhưng họ vẫn tin chắc chắn sẽ thành công. Hơn nữa, Thái tử phi còn nói, nàng có cách để tạo ra loại muối trắng mịn như tuyết.
Muối của Đại Vũ ít nhiều đều có màu, còn loại muối trắng tinh mịn thì chẳng ai dám tưởng tượng. Điều này càng khiến các thị vệ hăng hái hơn, ai cũng muốn xem đến lúc đó liệu có thật sự làm ra được loại muối trắng mịn như tuyết hay không.
Đến gần tối, cả nhóm cuối cùng cũng xong việc, trở về làng chài nhỏ gần đó để nghỉ ngơi.
Làng chài này rất gần, cưỡi ngựa chỉ mất khoảng một khắc là tới.
Lúc này, nhà nhà trong làng đã nổi bếp nấu cơm, thị vệ đã sắp xếp cho họ nghỉ ngơi ở một tiểu viện lưng chừng núi. Đó là ngôi nhà gạch ngói xanh duy nhất trong làng, nghe nói là biệt viện do một viên ngoại xây dựng, nay được trưng dụng để Thái tử phi ở tạm.
Thị vệ đã đến sắp xếp từ trước, dù họ chỉ ở lại một đêm nhưng mọi vật dụng trong phòng đều phải là đồ mới.
Mặc dù vậy, Tần Sương và Tần Tuyết vẫn cảm thấy có lỗi với Thái tử phi, vẻ mặt áy náy, đau lòng vì để Thái tử phi phải chịu khổ.
Bùi Chức: "…" Thật sự không cần đến mức này đâu.
Ôn Như Thủy thì vô tư hơn, cảm thấy thị vệ Đông cung thực sự quá tài giỏi. Dù chỉ là căn nhà ở thôn quê nhưng không có chút mùi lạ nào, chăn ga đều đồ mới, thậm chí còn được xông hương, nằm lên cứ như đang ở nhà mình.
Hôm nay bôn ba cả ngày, lại thêm vụ dị ứng hải sản, Ôn Như Thủy mệt lả, chẳng mấy chốc đã ngủ say.
Phòng của Bùi Chức và Ôn Như Thủy ở cạnh nhau.
Sau khi Ôn Như Thủy đi ngủ, Bùi Chức vẫn chưa ngủ, nàng sai người mài mực, ngồi dưới đèn viết một bản kế hoạch.
Tần Sương và Tần Tuyết đứng hầu bên cạnh, cầm đèn cho nàng. Hai người vô tình liếc qua bản kế hoạch, sợ đến mức không dám nhìn nữa, chỉ sợ mình thấy chuyện triều chính không nên thấy rồi sẽ bị diệt khẩu.
Bên ngoài đột nhiên vang lên tiếng ồn ào.
Tần Sương hơi nhíu mày, cảm thấy hơi không vui, chỉ sợ chuyện bên ngoài làm phiền đến Thái tử phi, nàng ấy ra hiệu cho Tần Tuyết rồi tự đi ra ngoài xem thử.
Nàng ấy vừa ra đến sân, một bóng người cao lớn đã đi thẳng tới.
Nhờ ánh đèn lồng trên tay thị vệ, khi nhìn rõ người đó, Tần Sương vội vàng quỳ xuống hành lễ.
Người đó không để ý đến nàng ấy, đi thẳng về phía căn phòng vẫn còn sáng đèn.
Cửa chỉ khép hờ, đẩy nhẹ một cái là mở.
Nghe thấy tiếng mở cửa, Tần Tuyết quay đầu nhìn, cũng nhanh chóng ngây người, đang định hành lễ thì thấy người đó phất tay, nàng ấy biết ý lập tức lui xuống.
Nam nhân thay thế vị trí của Tần Tuyết, cầm đèn đứng bên cạnh bàn, ánh mắt tham lam nhìn người đang cúi đầu viết, tầm mắt chuyển dần từ khuôn mặt của nàng xuống tờ giấy.
Khi nhìn rõ những gì nàng đang viết, hắn sững người một lúc rồi nhanh chóng tập trung đọc.
Trong phòng lặng ngắt như tờ.
Một lúc lâu sau, Bùi Chức dừng viết, ngẩng đầu lên, đôi mắt sáng rực, vui vẻ nhảy bật dậy ôm chầm lấy hắn.
"A Chí, sao chàng lại ở đây?"
Tần Chí ôm eo nàng, tay còn lại đặt đèn xuống rồi ôm nàng vào lòng vuốt ve, giọng nói có hơi khàn: "Cô ở một mình không ngủ được."
Bùi Chức cắn môi cười, quả nhiên là nàng có cách dạy dỗ, ban đêm Thái tử gia không ôm nàng thì không ngủ được.
"Ngày mai điện hạ cùng ta đi ngắm mặt trời mọc nhé?" Nàng cười hỏi.
Tần Chí ừ một tiếng, cúi đầu hôn lên trán và mi mắt của nàng: "Ngắm mặt trời mọc xong, cô sẽ lập tức quay về phủ Thanh Hà... A Thức, có phải sắp tới nàng định ở lại đây không?"
Bùi Chức ngước mắt nhìn hắn: "Điện hạ biết rồi sao?"
Tần Chí lại ừ một tiếng, ôm chặt nàng hơn.
Phương pháp phơi muối là chuyện quan trọng, ám vệ đi theo không dám tự quyết nên đã nhanh chóng bẩm báo chuyện này cho hắn, đồng thời cũng đặt kỳ vọng rất lớn vào việc phơi muối từ nước biển này.