Giữa tháng hai tại phủ Thanh Hà, ánh mặt trời rực rỡ, cảnh sắc mùa xuân ấm áp chan hòa.
Khác hẳn với tiết trời se lạnh vào mùa xuân ở phương Bắc thì ngay lúc này ở Giang Nam lại là khung cảnh cỏ mọc oanh bay*, hoa xuân nở rộ, vó ngựa làm bùn đất bắn tung tóe, núi non trập trùng, sóng nước dập dềnh.
*Cỏ mọc oanh bay: Đây là một cụm từ dùng để chỉ cảnh xuân tươi đẹp, cỏ cây xanh tốt, chim oanh bay lượn ở Giang Nam.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Ở vùng ngoại ô là một bức tranh xuân tươi đẹp với hoa thắm liễu xanh, vì cảnh xuân quá đẹp nên Bùi Chức không nỡ đi quá nhanh, dần dần đi chậm lại, vừa đi vừa ngắm cảnh.
Chuyến đi này vốn không gấp gáp nên khi thấy nàng đi chậm lại, đám thị vệ cũng không thúc giục, giữ một khoảng cách không xa không gần đi theo hai người. Xung quanh đều có hộ vệ, chỉ có hai nữ thị vệ đi theo sát bên cạnh các nàng.
Hai nữ thị vệ này giống như Tần Huyền, vốn là ám vệ của Đông cung. Vì Phương Phỉ và các nha hoàn khác không biết cưỡi ngựa, không thể theo hầu nên Tần Chí để hai nữ ám vệ chuyển từ trong tối ra ngoài sáng, đi theo các nàng.
Nữ ám vệ đều được ban họ Tần.
Một người tên là Tần Sương, một người tên là Tần Tuyết.
Bùi Chức và Ôn Như Thủy tản bộ dọc đường, quãng đường vốn chỉ mất hơn nửa canh giờ lại bị bọn họ kéo dài tới hơn một canh giờ.
Hôm qua thị vệ đã đến trước dò đường, biết rõ tình hình ở bờ biển, hơn nữa đã có nhóm thị vệ đến trước, chuẩn bị sẵn chỗ nghỉ ngơi tại một làng chài gần đó.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Bùi Chức và đoàn người cưỡi ngựa đi thẳng đến bờ biển.
Từ phía xa đã cảm nhận được cơn gió từ biển cả thổi đến, gió càng lúc càng thổi mạnh hơn, trong gió xen lẫn mùi vị mằn mặn và ẩm ướt của biển cả.
"Thái tử phi, mau nhìn kìa, chúng ta đến bờ biển rồi!" Ôn Như Thủy vui mừng kêu lên.
Bùi Chức bỗng ghì chặt dây cương, con ngựa bên dưới đi chậm lại, cuối cùng dừng lại trên một sườn núi nhỏ phủ đầy cỏ xanh.
Phía dưới sườn núi là bãi biển phủ đầy sỏi đá, lớp sỏi ấy kéo dài về phía biển, những viên sỏi từ to biến thành nhỏ, cuối cùng là bãi cát vàng mịn màng.
Bầu trời trong xanh thăm thẳm, biển cả mênh mông vô tận.
Dưới ánh nắng mặt trời, mặt biển lấp lánh, từng con sóng xếp chồng lên nhau vỗ vào bãi cát vàng óng. Ở phía chân trời xa xăm, mặt biển và bầu trời như hòa làm một, có một vài con hải âu bay ngang qua.
Bùi Chức ngắm nhìn khung cảnh này hồi lâu.
Đã lâu lắm rồi nàng không được nhìn thấy một bãi biển bình yên đến thế.
Kiếp trước khi thảm họa tận thế ập đến, sinh vật biển đều đột biến, không thành zombie thì cũng dị biến, hiếm khi nào được thấy một bãi biển bình thường như thuở trước. Trong mắt nhân loại, bãi biển ở thời tận thế còn nguy hiểm hơn cả đất liền, không ai dám tùy tiện đến gần.
Kiếp này nàng sinh ra và lớn lên ở Kinh thành, vì giao thông khó khăn nên hiếm khi rời khỏi Kinh thành, chớ đừng không nói đến việc ra tận bờ biển.
Nay lại được trông thấy biển cả vừa rộng lớn vừa yên bình, giống hệt như khung cảnh đã chôn sâu trong ký ức khiến mắt nàng vô thức ươn ướt.
"…"
Ôn Như Thủy cũng đang thưởng thức cảnh biển, đang định hỏi Bùi Chức xem nàng có muốn xuống không thì chợt thấy khóe mắt nàng ngấn lệ, suýt nữa còn tưởng mình nhìn nhầm.
Sao một người mặt thiện tâm ác như nàng lại khóc được chứ?
Mãi cho đến khi nàng ấy nhận ra dù vẻ mặt của đối phương bình thản nhưng lại ẩn chứa một nỗi bi thương nào đó, khóe môi thì lại cong lên, nở một nụ cười nhẹ. Không biết nàng ấy đang nghĩ đến điều gì mà cũng bỗng dưng im lặng.
[Hệ thống, nếu thế giới này xảy ra tận thế thì có phải biển cả sẽ có sự thay đổi lớn không?]
[Đó là điều tất nhiên.] Hệ thống nói: [Theo ghi chép, ngày tận thế ập đến thực chất là một cuộc tuyển chọn lại theo quy luật kẻ mạnh tồn tại, kẻ yếu bị đào thải đối với các loài sinh vật trên hành tinh. Tất cả các loài đều phải tham gia vào quá trình chuyển đổi này, nhân loại cũng không phải là ngoại lệ. Ai tiến hóa thành công sẽ giành được tấm vé tham gia cuộc cạnh tranh sinh tồn, kẻ nào không thể tiến hóa, chắc chắn sẽ bị đào thải.]
Sau khi có được đáp án, trong lòng Ôn Như Thủy cảm thấy hơi khó chịu.
Nàng ấy chợt nhớ đến những thông tin về tận thế mà Bùi Chức từng vô tình tiết lộ trước đó rồi lại nhìn dáng vẻ hiện tại của nàng, đột nhiên cảm thấy đau lòng đến quặn thắt lại.
Không ai sinh ra đã mạnh mẽ, mặt thiện tâm ác cũng không phải tự nhiên mà có. Nàng đã phải trải qua quá nhiều chuyện, thậm chí hy sinh chính mình để đổi lấy cuộc sống bình yên, khoẻ mạnh ở kiếp này.
Nàng ấy chợt hiểu vì sao Bùi Chức làm bất cứ việc gì cũng không mấy hứng thú, chỉ thích một cuộc sống nhàn nhã, bình yên.
Bùi Chức chỉ mất bình tĩnh trong chốc lát rồi nhanh chóng thu lại cảm xúc đó.
Ngoại trừ Ôn Như Thủy thì không ai phát hiện ra khoảnh khắc mà tâm trạng của nàng mất kiểm soát.
Nàng cưỡi ngựa xuống sườn núi, đi thẳng về phía bờ biển, đến khi dừng lại trên bãi cát mịn màng mới xoay người xuống ngựa, hai chân giẫm lên cát.
Ôn Như Thủy và hai nữ thị vệ cũng vội vã chạy tới.
Các nàng cũng xuống ngựa, hai nữ thị vệ lập tức đứng canh gác, cảnh giác nhìn bốn phía.
Bờ biển này rất yên tĩnh, ngoài họ ra thì không có lấy một bóng người. Bùi Chức dứt khoát cởi giày và tất ra, nàng đi chân trần trên cát như đang dùng bước chân để đo chiều dài của bãi cát, thỉnh thoảng lại giẫm lên sóng biển.
Tần Sương và Tần Tuyết không tán thành, khuyên nàng: "Thái tử phi, thời tiết vẫn còn lạnh, người mau mang giày vào đi, đừng để chân bị lạnh."
"Không sao đâu, nước biển ấm lắm." Bùi Chức cười nói: "Các ngươi cũng có thể xuống nghịch nước với ta."
Tất nhiên Tần Sương và Tần Tuyết sẽ từ chối, hai nữ thị vệ này rất cứng đầu, bọn họ là thị vệ bảo vệ Thái tử phi, sao có thể xuống chơi cùng được? Dù cho nơi này không có gì nguy hiểm thì bọn họ cũng không dám lơ là.
Bùi Chức thấy bọn họ không nghe lời thì đành bất lực, lại không thể ra lệnh bắt họ chơi, như vậy thì họ chơi cũng chẳng vui vẻ gì.
Ngược lại chỉ có Ôn Như Thủy không chút do dự lập tức vứt giày tất đi, vui vẻ chạy ra chơi với sóng, thậm chí còn vừa nghịch vừa hát.
Tiếng hát vọng lại theo gió, Tần Sương và Tần Tuyết chỉ cảm thấy giai điệu này hơi kỳ lạ nhưng lại hay đến lạ lùng. Bùi Chức bừng tỉnh thoát khỏi dòng ký ức xa xăm, nhận ra bài hát này chính là bài "Đạp sóng" nghe nhiều đến mức thuộc lòng trước khi tận thế.
Nàng nhìn dáng vẻ vui sướng của Ôn Như Thủy thì bật cười.
Nếu không có tận thế, có lẽ nàng cũng sẽ giống như Ôn Như Thủy, trải qua một kiếp người bình dị, chăm chỉ học hành đến khi thi đỗ đại học rồi bước vào xã hội làm việc, sống cuộc đời bình thường.
Gió biển se se lạnh nhưng nước biển lại ấm áp.
Gió biển thổi vào người lâu sẽ thấy lành lạnh nhưng chỉ cần vận động một tí thì lại chẳng thấy lạnh nữa.
Có lẽ vì nơi này hiếm có người đến nên trên bãi biển có nhiều vỏ sò và cua biển bò lên bờ, trong những khe đá bị nước biển làm ướt cách đó không xa, còn có khá nhiều hải sản đang lẩn trốn.
Ôn Như Thủy vô cùng hứng thú đi tìm kho báu, quả nhiên đào được không ít thứ hay ho.
"Thái tử phi, hôm nay chúng ta ăn hải sản đi." Nàng ấy vui vẻ giơ một con cua biển thật to lên nhưng suýt chút nữa thì bị cái càng đang giương nanh múa vuốt của con cua biển kẹp trúng, sợ tới mức vội vàng ném nó đi.
Con cua biển to được tự do, vênh váo bò về phía biển.
Ôn Như Thủy hét lên: "Úi, đừng để nó chạy mất."
Tần Tuyết tung người nhảy tới, nhanh tay lẹ mắt bắt được con cua biển, tiện tay bứt một nhánh cỏ, buộc nó lại một cách gọn gàng.
Ôn Như Thụy nhìn một loạt động tác của nàng ấy, hai mắt mở to, giơ ngón tay cái lên, sùng bái nói: "Tần Tuyết, ngươi thật lợi hại, ngươi biết võ công à! Các thị vệ của Đông cung đều lợi hại như vậy sao?"
Ánh mắt nàng ấy đảo qua đảo lại giữa Tần Sương và Tần Tuyết.
Tần Tuyết khiêm tốn nói: "Tỷ muội chúng nô tỳ vẫn còn kém xa, có nhiều người còn lợi hại hơn... Chẳng hạn như Tần Huyền."
Nàng ấy lấy Tần Huyền ra làm ví dụ, vì Tần Huyền cũng là ám vệ từ trong tối chuyển ra ngoài sáng, là ví dụ thích hợp nhất. Tiếc là trong lòng Ôn Như Thủy có tật giật mình, nghe nàng ấy nhắc đến Tần Huyền, trong lòng vừa rạo rực lại có chút xấu hổ.
Bùi Chức đi tới, liếc nhìn Ôn Như Thủy, bất giác cảm thấy hơi buồn cười.
Ánh nắng dần trở nên gay gắt, nàng hơi nheo mắt lại, nhìn mặt biển khẽ lăn tăn trong gió rồi lại nhìn về phía bãi cát.
"A Thủy, tỷ thấy bãi cát này thế nào?"
Ôn Như Thủy tỏ vẻ khó hiểu nhìn nàng: "Khá tốt, bãi cát ở đây thật sự rất sạch sẽ, không thua kém gì những nơi được mệnh danh là bãi biển hàng đầu mà ta từng đi. Mà nghĩ cũng phải thôi, dù sao ở thời cổ đại cũng không bị ô nhiễm. Muội xem đường bờ biển dài như vậy, nếu có thể khai thác thì chắc chắn sẽ trở thành thánh địa nghỉ dưỡng nổi tiếng gần xa..."
Bùi Chức chỉ yên lặng lắng nghe, không hề ngắt lời nàng ấy.
Ôn Như Thủy nói liến thoắng một tràng dài, rất hùng hồn, toàn nói những điều mà người hiện đại nào cũng biết, dù không biết thì chỉ cần lên mạng tra một tí là biết được. Tóm lại, toàn là những lời vô nghĩa.
Đến khi nàng ấy phản ứng lại, tự thấy xấu hổ, vội nói: "Thái tử phi, ta chỉ nói bừa thôi, muội đừng để ý..." Những chuyện nàng ấy biết thì tất nhiên Bùi Chức cũng biết.
Nhưng mỗi lần bất kể nàng ấy nói gì, Bùi Chức đều kiên nhẫn lắng nghe, không bao giờ đột ngột ngắt lời nàng ấy.
Sự tự tin của Ôn Như Thủy được vun đắp từng chút một thông qua những lần lắng nghe và khích lệ thầm lặng ấy, mới có nàng ấy của ngày hôm nay.
Nhận ra điều này, trong lòng Ôn Như Thủy vô cùng cảm động, cảm thấy bản chất của Thái tử phi quả thực là một tiểu tỷ tỷ dịu dàng.
Bùi Chức mỉm cười với nàng ấy, hỏi: "A Thủy, tỷ có thấy nơi này thích hợp để phơi muối không?"
"Phơi muối?" Đầu tiên Ôn Như Thủy ngẩn người, sau đó hai mắt sáng rực hẳn lên.
Muối là thứ không thể thiếu trong mỗi nhà, không thể thiếu trong ba bữa một ngày. Nhưng nó lại quá đỗi bình thường đến mức Ôn Như Thủy chưa từng để ý đến tầm quan trọng của muối ở thời cổ đại.
Sau khi được Bùi Chức nhắc nhở, cuối cùng nàng ấy cũng nhớ ra kỹ thuật làm muối của thời đại này còn rất thô sơ, lượng muối khai thác được không nhiều. Muối ở Đại Vũ chủ yếu là muối giếng, muối hồ hay muối biển thì cực kỳ hiếm thấy, dẫn đến việc nhiều bách tính không đủ tiền mua muối. Thuế muối ở thời cổ đại cũng rất cao.
Muối ở thời đại này đắt đỏ đến mức làm người ta chết khiếp.
Vì đã quen với giá muối rẻ như bèo ở thời hiện đại, siêu thị nào cũng có bán nên nàng ấy chẳng hề để ý đến sự đặc biệt của nó.
Trước đây khi học lịch sử, nàng ấy từng nghe nói bá tánh thời cổ đại không mua nổi muối để ăn, nàng ấy còn lấy làm kinh ngạc. Sau này tìm hiểu về tình hình thời cổ đại, nàng ấy mới hiểu vì sao lại như vậy.
Bây giờ, nghe Bùi Chức đề cập đến chuyện phơi muối, tâm trạng Ôn Như Thủy hăng hái hắn lên.
"Đúng vậy, Thái tử phi, chúng ta có thể phơi muối để bá tánh Đại Vũ đều được ăn muối với giá rẻ!" Nàng ấy kích động nắm tay Bùi Chức, sau đó đột nhiên hiểu ra: "Thái tử phi, lần này muội đến bãi biển, chẳng lẽ vì chuyện này sao?"
"Ừ, cũng gần như vậy."
Bùi Chức cười lên trông rất đẹp, đây là một trong những lý do, lý do còn lại là vì nàng thèm hải sản.
Ôn Như Thủy lập tức lộ vẻ ngưỡng mộ. Quả nhiên ở vị trí nào thì phải lo việc của vị trí ấy, sau khi Bùi Chức trở thành Thái tử phi, nàng hào phóng tặng miễn phí thủy tinh, xà phòng, xi măng và nhiều thứ khác cho Thái tử để phát triển Đại Vũ. Dù phải bóc lột hệ thống, mục đích cũng là vì Đại Vũ…
Chẳng trách nàng là Thái tử phi, còn nàng ấy chỉ là một Quận chúa, đây chính là sự khác biệt giữa người với người.
Nói nàng ngốc ư? Rõ ràng nàng tài giỏi đến thế nhưng lại chẳng hề mưu cầu quyền lực và lợi ích cho bản thân.
Sau khi thái tử mất trí nhớ