Lúc Ôn Như Thủy bị Tần Sương gọi dậy, đầu óc vẫn còn đang mơ hồ. Nàng ấy liếc nhìn ra ngoài cửa sổ thấy bầu trời vẫn còn tối đen, gió đêm xuân thổi vù vù, chỉ có lác đác vài ngôi sao. Những hình ảnh ấy càng khiến màn đêm thêm lạnh lẽo và cô quạnh.
“Tần Sương, có chuyện gì sao?” Nàng ấy hỏi, giọng vẫn còn ngái ngủ.
Tần Sương nhìn là biết Ôn Như Thủy vẫn còn chưa tỉnh táo, dịu dàng nói: “Quận chúa, chẳng phải hôm nay người đã hẹn đi ngắm bình minh với Thái tử phi sao?”
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Ôn Như Thủy: “… À đúng rồi nhỉ?”
Nàng ấy nhìn đồng hồ, bây giờ khoảng bốn giờ sáng, dù nàng ấy buồn ngủ đến mức không mở nổi mắt nhưng lại không muốn công sức đổ sông đổ bể nên nửa tỉnh nửa mơ bò xuống giường, như hồn ma lang thang đi mặc y phục, vừa mặc vừa hỏi: “Thái tử phi dậy chưa?”
“Người yên tâm, Thái tử phi đã dậy rồi.” Tần Sương mỉm cười đáp.
Ở gian phòng bên cạnh, Bùi Chức cũng bị người ta đánh thức.
Người gọi nàng dậy chính là nam nhân bên cạnh, hắn ôm nàng trong lòng, thấy nàng mắt díp lại vì buồn ngủ thì không khỏi đau lòng: “Hay là thôi đi, chúng ta để mai hẵng đi ngắm bình minh nhé.”
Tối qua hai người bàn bạc chuyện phơi muối và cải cách thuế muối rất lâu, miễn cưỡng lắm cũng chỉ mới chợp mắt chưa đến hai canh giờ, Bùi Chức buồn ngủ như vậy cũng không thể trách được.
Quả thật Bùi Chức buồn ngủ đến mức hai mí mắt díu lại đến nơi nhưng vẫn cố gắng tỉnh táo một chút để nghĩ đến chuyện đã hứa, nàng lẩm bẩm nói: “Sao có thể được? Ta đã hẹn với A Thủy rồi, nhất định phải đi...”
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Thấy nàng cố gắng muốn dậy nhưng rõ ràng là không dậy nổi, Tần Chí chỉ đành bất lực.
Hắn đành phải bế nàng dậy, trước tiên giúp nàng mặc từng món y phục, sau đó mới chỉnh trang cho bản thân rồi gọi Tần Tuyết ngoài cửa vào hầu hạ.
Tần Tuyết bưng đồ rửa mặt vào phòng.
Thấy hai vị chủ tử đã chỉnh tề, nàng ấy vắt khăn tay tiến đến giúp họ rửa mặt. Dù sao hai nữ thị vệ cũng không phải nha hoàn chuyên hầu hạ người khác nên động tác có phần vụng về, may mắn là hai vị chủ tử không nổi giận khiến Tần Tuyết âm thầm thở phào nhẹ nhõm.
Ôn Như Thủy rửa mặt xong, cuối cùng cũng lấy lại tinh thần, mở cửa bước ra ngoài.
Nghe thấy cửa phòng bên cạnh mở ra, nàng ấy tươi cười quay đầu nhìn, vừa định lên tiếng chào hỏi thì lời nói chợt nghẹn lại trong cổ họng.
“Thái, Thái tử điện hạ?”
Ôn Như Thủy giật mình sửng sốt, trên mặt đầy vẻ khó tin. Thái tử đang ở phủ thành mà? Sao ngài ấy lại chạy đến làng chài nhỏ thế này? Ngài ấy phải yêu thương Thái tử phi đến mức nào mà không nỡ xa nàng dù chỉ một đêm chứ?
Rõ ràng chẳng phải tân hôn, vậy mà vẫn dính nhau như keo vậy?
Tất nhiên, nàng ấy chỉ dám lẩm bẩm trong lòng, còn bên ngoài vẫn tỏ ra vô cùng cung kính.
Tần Chí lạnh nhạt liếc Ôn Như Thủy một cái, khoác chiếc áo choàng lông chuột xám viền hồng thẫm lên người Bùi Chức, cẩn thận buộc dây áo cho nàng, sau đó nắm tay nàng.
“A Thức, chúng ta đi thôi.”
Thị vệ đã dắt ngựa đến sân.
Tần Chí bế Bùi Chức lên ngựa trước rồi nhảy lên theo, sau đó kéo nàng vào lòng, phất mở áo choàng trên người mình ra choàng kín người nàng không để cho gió lọt vào.
Ôn Như Thủy đi phía sau nhìn thấy cảnh ấy thì không khỏi cảm thấy ngưỡng mộ.
“Quận chúa, trời đang lạnh lắm, người mặc áo choàng vào đi.”
Ôn Như Thủy nghe thấy tiếng gọi thì quay đầu nhìn lại, thấy Tần Huyền đang ôm một chiếc áo choàng trong tay. Nàng ấy mở to hai mắt, định hỏi hắn ta lấy áo ở đâu ra nhưng sau đó lại nghĩ đến việc Tần Huyền được phái tới để bảo vệ nàng ấy, chắc mấy thứ này cũng đã được chuẩn bị sẵn bên chỗ hắn ta rồi...
Tần Sương lập tức đón lấy áo choàng từ tay Tần Huyền, đích thân khoác lên người Ôn Như Thủy rồi cẩn thận thắt dây lại.
Một nhóm người cưỡi ngựa trong đêm tối, hướng về phía bờ biển. Họ đến bãi biển mà ban ngày đã từng tới vui chơi rồi chọn một chỗ thoáng đãng ngồi xuống, bắt đầu chờ đợi bình minh.
Đêm lạnh sương rơi, sóng biển vỗ rì rào, phía xa xa là bầu trời đen đặc vô tận chỉ có thể mơ hồ thấy được đường viền của mặt biển, càng làm khung cảnh ấy thêm yên tĩnh.
Dân làng chài sống dựa vào việc đánh cá cũng đã dậy từ sớm nhưng khu vực này không phải nơi họ thường lui tới nên cũng không sợ có ai đến quấy rầy.
Bùi Chức tựa vào lòng Thái tử, mọi cảm giác lạnh giá đều được chiếc áo choàng chắn lại bên ngoài, nàng cảm nhận được hơi ấm từ cơ thể hắn, cơn buồn ngủ lại kéo đến.
Tần Chí điều chỉnh tư thế, ghé sát tai nàng rồi khẽ nói: “A Thức, nàng cứ ngủ đi, đợi đến lúc mặt trời mọc, ta sẽ gọi nàng dậy.”
Bùi Chức yên tâm ngủ thiếp đi.
Ôn Như Thủy cũng liên tục ngáp dài. Nàng ấy ngồi cách đôi phu thê kia một đoạn, không dám lại gần làm bóng đèn nên ngồi co ro một mình trên một tảng đá lớn, mắt nhắm mắt mở, mơ mơ màng màng buồn ngủ.
Vì sợ mình ngủ quên mà bỏ lỡ khoảnh khắc mặt trời mọc, nàng ấy dặn dò Tần Huyền đang đứng nghiêm bên cạnh: “Tần thị vệ, lát nữa khi mặt trời lên, ngươi nhớ gọi ta dậy nhé.”
Tần Huyền cụp mắt nhìn nàng ấy một cái, khẽ đáp lại.
Ôn Như Thủy siết chặt áo choàng, khóe mắt lướt nhìn nam nhân bên cạnh. Nàng ấy cảm thấy hắn ta giống như một cây tùng xanh trầm mặc, lại như một chàng kỵ sĩ lặng lẽ canh giữ.
Nàng ấy tựa cằm lên đầu gối, yên tâm chợp mắt một lát.
Chẳng bao lâu sau, Ôn Như Thủy và Bùi Chức cùng được người khác gọi dậy.
“Quận chúa, mặt trời mọc rồi.”
“A Thức, mặt trời mọc rồi.”
Bùi Chức tỉnh táo rất nhanh, vừa mở mắt đã nhìn thấy một tia sáng rạch ngang đường chân trời trên mặt biển, xé rách màn đêm, tiếp theo là mây mù dần dần được nhuộm bởi sắc màu rực rỡ, báo hiệu mặt trời sắp ló rạng.
...
Ngắm xong cảnh bình minh, trời cũng dần sáng lên.
Cả nhóm người cùng đến trấn Vu Hải gần đó dùng bữa sáng.
Trấn Vu Hải tuy nhỏ nhưng lại là trấn duy nhất trong khu vực mấy thôn làng lân cận, buổi sáng có nhiều người đến họp chợ, người đến người đi tràn ngập hơi thở của cuộc sống dân dã nơi phố phường.
Trên đường đi có khá nhiều hàng quán bán bữa sáng lại còn có nhiều món điểm tâm đặc trưng của vùng này.
Bùi Chức vô cùng thích món bánh cá biển của một sạp nhỏ ven đường. Đó là món được làm từ một loại cá biển nhỏ trộn với bột gạo, mang đi chiên giòn vàng ruộm, lớp ngoài giòn rụm, bên trong mềm thơm, hương cá quyện với mùi thơm của bột chiên cực kỳ hấp dẫn. Ngay cả Ôn Như Thủy cũng có thể ăn một lúc năm cái, huống hồ là vị Thái tử phi nổi tiếng là “thùng cơm” như Bùi Chức.
Tần Sương và Tần Tuyết chạy đi mua mấy túi lớn về, gần như quét sạch cả sạp bánh cá của người ta.
Bánh cá được gói trong giấy dầu, xếp chồng lên nhau còn bốc hơi nóng nghi ngút. Tần Chí chỉ ăn mấy miếng, Ôn Như Thủy thì ăn hết năm cái, phần còn lại đều là của Bùi Chức.
Dưới sự che chở của hai người kia cùng đám thị vệ giả vờ không thấy, Bùi Chức quét sạch chỗ bánh cá còn lại, ăn xong vẫn còn thòm thèm.
“Nếu nàng thích thì mai chúng ta lại đến ăn nữa.” Tần Chí đưa cho nàng một chén trà thanh, ánh mắt dịu dàng.
Thái tử phi ăn khỏe như vậy mà Thái tử chẳng chê bai chút nào.
Ôn Như Thủy thầm nghĩ, Thái tử phi có biết bao khuyết điểm thế mà Thái tử vẫn có thể làm như không thấy hoặc chẳng bận tâm, chắc chắn là tình yêu từ tận đáy lòng rồi.
Mọi người dùng bữa sáng xong, trời cũng đã sáng hẳn.
Tần Chí cũng phải quay về phủ thành, Bùi Chức tiễn hắn ra tận đầu trấn. Hai người khoác trên mình bộ trang phục sang trọng khác biệt hẳn với dân thường nên đã lập tức thu hút ánh nhìn của nhiều người dân trong trấn. Thế nhưng khí chất cao quý toát ra từ trong xương tủy khiến dân chúng vô thức né tránh, sợ mình vô ý đụng chạm đến bậc quyền quý. Cho nên dù có nhận ra trong trấn bỗng xuất hiện một nhóm người đến từ phủ thành thì người dân cũng chỉ âm thầm đoán già đoán non, không ai dám đến thăm dò hỏi han.
Bùi Chức như một tiểu thê tử hiền lành dịu dàng, buộc dây áo choàng giúp Thái tử, nhẹ nhàng nói: “Tối nay điện hạ có đến nữa không?”
“Có chứ.” Tần Chí nắm lấy tay nàng, sao hắn có thể không đến được? Thời gian đi về cũng không lâu, cùng lắm chỉ tốn khoảng một canh giờ rưỡi, chẳng đáng là gì.
Bùi Chức mỉm cười nhìn hắn: “Nếu tối nay điện hạ tới, ta sẽ có một bất ngờ dành cho chàng.”
“Bất ngờ gì thế?” Hắn nhướng mày hỏi.
Bùi Chức chỉ cười không đáp, đã gọi là bất ngờ thì nói ra trước còn gì là bất ngờ nữa?
Tần Chí thấy vậy cũng không hỏi thêm, hắn khẽ vuốt ve má nàng một cái rồi xoay người lên ngựa, dẫn tùy tùng rời khỏi trấn Vu Hải.
Tiễn Thái tử đi, Bùi Chức cùng đoàn người trở về bãi biển tiếp tục công việc dang dở từ hôm qua.
Bùi Chức sai thị vệ đi đào muối, hôm nay tiếp tục phơi muối.
Ngoài việc phơi muối, nàng còn chuẩn bị chưng cất muối.
So với công đoạn phơi muối, chưng cất muối tốn ít thời gian hơn nhưng lại tiêu hao rất nhiều nhân lực và vật tư. May mà mục đích của Bùi Chức không phải để phổ biến phương pháp chưng cất muối, cách này trong thời đại này đã khá phổ biến, giá trị ứng dụng không còn cao. Nàng chỉ muốn nhanh chóng tinh luyện ra muối trắng mịn như tuyết.
Thế là một ngày bận rộn lại trôi qua.
Buổi chiều, cuối cùng bọn họ đã thu được một giỏ muối trắng mịn như tuyết. Khi nhìn thấy những hạt muối trắng tinh, mịn màng như hoa tuyết ấy, các thị vệ gần như nín thở, say mê nhìn chằm chằm vào chúng. Họ cẩn thận dùng tay bốc nhẹ một chút, sau đó bỏ vào miệng nếm thử, ai nấy đều mắt tròn mắt dẹt.
Thực sự không có chút mùi lạ nào cả!
Thì ra muối thật sự có thể trắng mịn như hoa tuyết, ngoài vị mặn vốn có thì không có chút tạp vị nào.
Bùi Chức và Ôn Như Thủy đều rất hài lòng. Các nàng vốn quen với chuyện muối phải như vậy nhưng trong thời đại này, do kỹ thuật và phương pháp chế biến còn hạn chế, dù là muối dành cho tầng lớp quý tộc cũng thường lẫn màu, thậm chí có chút vị đắng hoặc mùi lạ.
Phương pháp làm muối trong thời đại này vẫn chưa biết cách loại bỏ tạp chất và mùi hôi, chưa thể tinh luyện ra loại muối trắng mịn như kia.
…
Tối hôm đó, Tần Chí đến làng chài nhỏ, cuối cùng cũng được thấy món quà bất ngờ mà Bùi Chức nói đến.
“Đây là muối sao?”
Hắn kinh ngạc hỏi rồi bốc một ít muối lên quan sát, sau đó bỏ vào miệng nếm thử, phản ứng của hắn cũng giống hệt như các thị vệ trước đó.
Ôn Như Thủy đứng bên cạnh, thấy Thái tử hiếm khi mất bình tĩnh như thế, cuối cùng nàng ấy cũng sinh ra vài phần cảm giác ưu việt của người hiện đại.
Bùi Chức mỉm cười gật đầu, thuận tiện nói luôn phương pháp tinh luyện muối cho Tần Chí biết, cũng xem như một cách giao nộp phương pháp lên triều đình để triều đình có thể áp dụng và phổ biến rộng rãi.
Dù sao muối và sắt đều là vật phẩm do triều đình quản lý, nghiêm cấm kinh doanh hoặc buôn bán tư nhân, Bùi Chức cũng không định nhúng tay vào mấy chuyện đó.
Nàng thích nhất là mượn tay triều đình để thực hiện những chuyện có ích cho dân chúng, vừa tiết kiệm công sức lại bớt phiền phức. Tuy không kiếm được lợi ích gì nhưng chỉ cần thế giới này ngày càng trở nên tốt đẹp hơn, tương lai nàng có thể tiếp tục sống nhàn nhã, không bon chen, vậy là nàng đã mãn nguyện rồi.
Những ngày sau đó, Bùi Chức và Ôn Như Thủy đều ở lại làng chài nhỏ, bận rộn với công việc. Còn Tần Chí thì ngày nào cũng qua lại giữa làng chài và phủ thành, không hề thấy mệt.
Sau khi thái tử mất trí nhớ