Sau khi thái tử mất trí nhớ

Chương 192

Sau khi ăn xong bữa sáng, mọi người ngự giá hồi kinh.
Do bữa sáng dùng canh bột khoai tây chua cay, nó không chỉ khai vị mà dường như cái vị cay nồng ấy xua tan được cái lạnh và ẩm ướt của mùa đông. So với vị cay của thù du và Tần tiêu (hoa tiêu) thì vị cay của ớt còn mạnh hơn. Nó mang một sức hút khó tả, khiến người ăn toát mồ hôi mà vẫn thấy vô cùng đã.
Vì thế, khi mọi người hồi kinh, dù cho gió bắc có gào rít thì mọi người chẳng cảm thấy lạnh lẽo là bao.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Song, đó là cảm nhận của những người ăn được cay. Một số người không chịu nổi thì chỉ ăn một miếng đã thấy khó chịu, nước mũi nước mắt chảy ròng nên vội vàng tìm nước để xoa dịu cảm giác đau rát trong miệng.
Các ngự trù chu đáo làm bột khoai tây nấu canh thanh cho họ.
Tuy nhiên, khi họ đã ngửi mùi cay nồng thơm lừng từ dầu ớt đỏ rực thì dường như canh thanh bột khoai tây thiếu đi chút gì đó.
Chiêu Nguyên Đế cũng cảm nhận được lợi ích của ớt.
Ông ấy là người ăn được cay. Mỗi mùa đông, ngự trù thường dùng thù du và Tần tiêu làm các món ngự thiện nặng vị để xua tan cái lạnh mùa đông. Đó là hai loại gia vị đậm đà mà người Đại Vũ hiện nay chấp nhận được.
Tuy nhiên, vị cay của ớt còn mãnh liệt hơn, khi nó kết hợp với dầu nóng thì sẽ tạo ra một hương vị cay thơm bá đạo khiến người ta khó quên.
Nếu ớt có công dụng tương tự thù du và Tần tiêu thì nếu thứ này được phổ biến, chắc chắn sẽ trở thành nguyên liệu được yêu thích nhất ở Đại Vũ.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Khi về đến Kinh thành, Chiêu Nguyên Đế không vào thành thẳng mà ra lệnh rẽ đường đến thôn Đào Hoa.
Đi thôn Đào Hoa làm gì? Dĩ nhiên vì thôn trang của Thái tử phi ở đó.
Các đại thần và tùy tùng lặng lẽ theo sát bước chân Hoàng thượng, không ai nỡ rời đi.
Bình thường, khu vực thôn Đào Hoa bị binh lính đại doanh ngoại thành bao vây kín kẽ, nếu người tinh ý thì chẳng ai dám đến gây rối. Dù bọn họ tò mò về thứ được trồng ở thôn trang của Thái tử phi thì họ cũng không dám dò xét một cách công khai.
Nay có cơ hội đến xem thì chẳng ai ngốc đến mức từ chối.
Thế là tất cả đại thần và Nhị Hoàng tử, Tam Hoàng tử đều giả vờ không thấy sắc mặt âm trầm đáng sợ của Thái tử. Bọn họ vào thôn trang thôn Đào Hoa theo Hoàng thượng.
Vào thôn trang, Chiêu Nguyên Đế thẳng tiến đến nhà kính.
Ông ấy không quên gọi Thái tử đến, hỏi về tình hình cây trồng trong nhà kính. Khi biết do trời lạnh giá, dù nhà kính đã cố gắng giữ nhiệt nhưng vụ mùa vẫn bị ảnh hưởng thì ông ấy không khỏi thở dài.
“Nếu trồng đúng thời điểm thì vụ mùa sẽ không chỉ có thế này, thật đáng tiếc.”
Khi nhìn thấy những trái bí ngô khổng lồ ẩn dưới lá và dây leo trong nhà kính trồng bí ngô, sự tiếc nuối ấy khiến mọi người không khỏi trợn tròn mắt.
“Trời ạ, đây là quả gì thế, to thế này à?”
“Đây không phải quả, trông nó giống một loại bí…”
“Vàng rực rỡ, nhìn cứ như rất ngon.”
“Không biết mùi vị thế nào.”
“…”
Dù các triều thần và tùy tùng đã chứng kiến vụ mùa khoai tây nhưng khi họ thấy những trái bí ngô khổng lồ trong nhà kính thì vẫn không khỏi kinh ngạc.
Rốt cuộc Thái tử phi là thần tiên phương nào mà lại có thể trồng ra những loại lương thực kỳ diệu mà ngon miệng đến vậy.
Chiêu Nguyên Đế vô cùng yêu thích. Ông ấy nhìn bí ngô trong ruộng, đích thân sờ trái này, chạm trái kia như đang thử cảm giác.
Những người khác cũng vậy, khi họ nhìn những trái bí khổng lồ dưới chân thì nhất thời không bước nổi. Bọn họ ngồi xổm sờ tới sờ lui, vừa như thử cảm giác vừa như muốn tìm hiểu rốt cuộc đây là thứ gì.
“Chí nhi, bí ngô này vị thế nào?” Chiêu Nguyên Đế hỏi.
Tần Chí đáp: “Nghe Thái tử phi và Phúc Ninh Quận chúa nói, bí ngô ăn mềm mềm, hơi ngọt, hơi dẻo…”
“Vậy chẳng phải cũng giống khoai lang hay sao?” Chiêu Nguyên Đế ngạc nhiên, vui mừng. Ông ấy nhìn mảnh đất trồng bí ngô bằng mắt thường cũng thấy những trái bí rải rác chờ thu hoạch, bèn biết loại lương thực này có năng suất cũng không tệ.
“Chắc là vẫn có khác biệt, không ngọt bằng khoai lang.”
Một vài đại thần rảnh rỗi còn đích thân đếm số bí ngô trong nhà kính, đếm xong thì mừng rỡ khôn xiết, thi nhau tưởng tượng bí ngô có vị ra sao, có thể làm thành món ngon gì để no bụng.
Dĩ nhiên, điều quan trọng nhất vẫn là phải no bụng.
Chỉ khi bách tính giải quyết được vấn đề no ấm mới nghĩ đến hương vị món ăn. Nếu vừa no bụng vừa đảm bảo ngon miệng thì đó mới là điều tốt nhất.
Tần Chí nói: “Nghe Phúc Ninh Quận chúa bảo, bí ngô cũng có nhiều cách chế biến, có thể hấp, luộc, xào nướng… Bánh bí ngô, canh bí ngô, cháo bí ngô, màn thầu bí ngô… À, hạt bí ngô cũng là một loại hạt có thể ăn nhưng lứa bí này phải giữ hạt làm giống, các ngươi đừng mơ.”
Mọi người: “…” Điện hạ, chúng thần thật sự không nghĩ tới chuyện đó, thật mà!
Những người vểnh tai lắng nghe đều bày ra vẻ mặt nghiêm túc, không thừa nhận họ bị những món ăn mà Thái tử miêu tả làm thèm thuồng.
Sau khi nếm qua ngô, khoai lang, khoai tây, kỳ vọng của họ đối với bí ngô cao chưa từng có.
Hay nói đúng hơn, vì đây là thứ do Thái tử phi và Phúc Ninh Quận chúa cùng trồng nên họ tràn đầy tin tưởng, khiến họ cũng đặt kỳ vọng lớn vào bí ngô.
“Dường như Phúc Ninh Quận chúa biết rất nhiều.” Tam Hoàng tử bỗng quay sang nói với Nhị Hoàng tử.
Nhị Hoàng tử thờ ơ đáp: “Nàng ấy là người của Thái tử phi, chắc là do Thái tử phi dạy thôi.”
“Vậy sao Thái tử phi lại biết nhiều như thế?”
Nhị Hoàng tử: “…”
Nhị Hoàng tử không trả lời được câu hỏi này. Hắn ta sững người, quay lại nhìn Tam Hoàng tử rồi nhíu mày hỏi: “Lão tam, đệ nghi ngờ gì? Thật ra nếu có thắc mắc thì đệ có thể hỏi thẳng Thái tử điện hạ. Ta tin rằng huynh ấy sẽ rất vui lòng thưởng đệ một trận roi.”
Tam Hoàng tử: “…”
Nhị Hoàng tử tốt bụng nhắc nhở lão tam xong, trong lòng cũng thầm thì.
Thực ra, ai mà không biết những loại nông sản năng suất cao này xuất hiện kỳ lạ?
Dù Thái tử phi và Phúc Ninh Quận chúa vô tình phát hiện cũng không nên thành thạo cách chế biến đến vậy. Hai người làm như chúng đã được phát hiện từ lâu, trải qua vô số thử nghiệm mới tổng kết được nhiều cách ăn như thế.
Tuy nhiên, ngay cả phụ hoàng họ cũng không nói gì thì việc gì mà họ phải truy cứu?
Người đời ít nhiều cũng hiểu thái độ của Chiêu Nguyên Đế. Dù sao, nếu những nông sản này được phổ biến, khiến bách tính thiên hạ không còn đói khát, binh sĩ có đủ lương thực thì không sợ ngoại tộc.
Đây là việc lợi ích ngàn năm, dù họ biết rõ trong đó có điều kỳ lạ thì cũng chẳng muốn truy cứu.
Người thông minh đều biết cách tối đa hóa lợi ích. Thay vì nghi kỵ làm mất lòng Thái tử phi và Phúc Ninh Quận chúa thì chi bằng hồ đồ một chút, để họ tiếp tục làm việc, xem họ có thể tạo ra thêm thứ tốt đẹp gì.
Không chỉ Chiêu Nguyên Đế nghĩ vậy, các đại thần cũng thế, nếu không thì họ đã chẳng được Hoàng thượng dẫn theo.
Hơn nữa, dù là Thái tử phi hay Phúc Ninh Quận chúa thì họ đều là người Đại Vũ. Công lao của họ với Đại Vũ không hề thua kém nam nhân, sao phải nghi ngờ họ?
Chỉ cần Thái tử phi vẫn là Thái tử phi, nàng và Thái tử là một thể, vậy là đủ.
Đa số người đời nghĩ vậy, họ coi nữ nhân là người phụ thuộc của nam nhân là lẽ đương nhiên. Dù họ có tài năng đến đâu thì cũng chẳng cần lo lắng gì.
Trời muộn, mọi người lưu luyến trở về Kinh thành.
Dù chuyến đi hai ngày ngắn ngủi nhưng sự chấn động mang lại không hề nhỏ. Dù là người hoàng thất hay triều thần thì họ đều phấn chấn tinh thần, gió lạnh thổi tới cũng không thể dập tắt ngọn lửa hứng khởi trong lòng họ.
Lần này, Bùi Chức và Thái tử hồi cung.
Vì nữ chủ nhân Đông cung đi thôn trang nên thời gian qua không khí ở đây có phần tĩnh lặng. Thấy hai vị chủ tử trở về, mọi người đều vui vẻ bận rộn.
Hai người được cung nhân hầu hạ tắm rửa, thay y phục, cuối cùng là ngồi trên giường ấm và uống bát canh nóng.
Bùi Chức thoải mái thở dài, cười nói: “Quả nhiên ở nhà mình là thoải mái nhất.”
“Nếu nhà mình thoải mái thì sau này đừng tùy tiện ở lại thôn trang mười ngày nửa tháng nữa.” Tần Chí vươn tay kéo nàng vào lòng, không nhịn được ôm chặt.
Những ngày qua hắn bận rộn, phụ hoàng thường xuyên gọi đi nên rõ ràng thời gian bên Thái tử phi ít đi. Điều này khiến hắn rất không vui.
Giờ đây, Thái tử phi trở về Đông cung, ở nơi chạm tay là tới và được hắn ôm trong lòng. Điều này khiến lòng hắn an ổn hơn hẳn.
Bùi Chức cười, cố ý nói: “Không được, vụ mùa ở thôn trang không thể thiếu ta và A Thủy.”
Tần Chí không tin nàng, hắn tin rằng nàng đến thôn trang để tự do vui vẻ. Ở đó có nhiều rau quả tươi ngon để ăn, lại không lo người ngoài bàn tán, tự do hơn trong cung.
Hắn hôn nhẹ lên gáy Bùi Chức, vuốt ve gò má mịn màng của nàng rồi khẽ nói: “Sang năm cô không bận lắm, cô sẽ dành thời gian đưa nàng ra ngoài Kinh thành chơi.”
“Đi đâu?” Mắt Bùi Chức sáng lấp lánh nhìn hắn.
Thái tử điện cúi đầu cười: “Sang năm phụ hoàng định để cô đi tuần phủ Thanh Hà, cô có thể đưa nàng theo.”
“Thật sao?”
Bùi Chức lập tức vui mừng, nàng nhớ lại bản đồ Đại Vũ từng xem. Phủ Thanh Hà nằm ở phía đông Đại Vũ, gần biển, đến lúc đó nàng còn có thể thưởng thức hải sản.
Thái tử phi mừng rỡ ôm hắn: “Điện hạ, chàng nói rồi đấy nhé, chàng nhất định phải đưa ta đi.”
Tần Chí thấy nàng vui vẻ như vậy cũng mừng nhưng ngoài mặt vẫn giả bộ nghiêm túc, hỏi: “Cô đưa nàng đi thì nàng định thưởng cho cô thế nào?”
Bùi Chức không nói nhiều, nàng lập tức kề sát hôn lên má, lên môi hắn mấy cái.
Nàng hôn như đang hôn cún vậy!
Thái tử điện hạ bất mãn: “Mấy cái hôn này là muốn đuổi cô đi sao?”
“Vậy chàng muốn thế nào?” Bùi Chức nép vào lòng hắn, chớp mắt nhìn, ánh mắt sáng ngời, nụ cười rạng rỡ, dáng vẻ vừa thanh thuần vừa mỹ lệ khiến người ta khó lòng kiềm chế.
Ánh mắt Tần Chí tối lại, hắn ôm chặt eo nàng, kề sát bên cổ rồi thì thầm vài câu thân mật.
Bùi Chức: “…”
Thái tử gia như không thấy vẻ mặt khó tả của nàng, dịu dàng nói: “Chỉ cần A Thức thương cô nhiều hơn thì cô đã mãn nguyện.”
Mặt Thái tử phi có không biểu cảm nào, nàng nói: “Điện hạ, thiếp thấy có lẽ chàng nên đến chỗ phụ hoàng xin ít roi hổ để bồi bổ, thật đấy!”
Tần Chí: “…”
**
Vì mong ngóng chuyện sang năm tuần phủ Thanh Hà nên Bùi Chức không quá quan tâm đến yến tiệc trong cung sắp tới, chỉ một lòng mong mùa đông mau qua.
Thế nhưng nàng vốn giỏi che giấu, dù tâm hồn treo ngược thì cũng chẳng ai nhìn ra.
Về cung, Bùi Chức trở lại cuộc sống thường nhật của Thái tử phi là đến thỉnh an Thái hậu.
Thái hậu thấy nàng bèn tươi cười, kéo nàng hỏi han về cuộc sống ở thôn trang. Bà ấy nghe nàng kể về cây trồng trong nhà kính thì chăm chú thích thú.
Các phi tần khác cũng vô cùng tò mò, muốn nghe thêm, để khi Hoàng thượng đến còn có chuyện để trò chuyện, giữ ông ấy ở lại cung mình lâu hơn.
Để Hoàng thượng nán lại thêm chút, các phi tần cũng dốc hết sức mình.
“Hóa ra thôn trang của cháu thú vị như vậy, sớm biết thế thì ai gia cũng đến ở vài ngày rồi.” Thái hậu tiếc nuối nói.
Mai Quý phi và Lệ Quý phi vội nói: “Mẫu hậu, bên ngoài trời lạnh, nghe nói mặt đường còn đóng băng, đi lại không tiện, người tuyệt đối đừng ra ngoài.”
“Đúng vậy, người là định hải thần châm trong cung, người không ở đây, tỷ muội chúng con chẳng có ai để trò chuyện, trong lòng đều không yên.”
Thái hậu trách yêu: “Các con đừng nói ngọt thế, chẳng lẽ muốn dỗ ai gia à?”
“Sao lại là dỗ người, tỷ muội chúng con thật sự không thể thiếu người.”
“Đúng thế…”
Đám phi tần ríu rít nói, khéo léo lấy lòng Thái hậu. Ngay cả Mai Quý phi thường kiêu ngạo ngang ngược thì trước mặt Thái Hậu cũng hóa thành một mỹ nhân kiều diễm, giọng nói mềm mại, quyến rũ lạ thường.
Lần này đến lượt Bùi Chức nhìn thích thú.
Trong cung tuy không tự do nhưng mỗi ngày xem các phi tần diễn cung tâm kế cũng khá thú vị. Huống chi họ đều xinh đẹp, mỗi người một vẻ khiến người ta mãn nhãn, ăn cơm cũng ăn được thêm vài bát.
Chớp mắt đã đến ngày yến tiệc chiêu đãi sứ thần ngoại quốc. Khoai tây và bí ngô được chuyển từ thôn trang về một phần, dùng để chuẩn bị cho cung yến tiếp đãi khách.
Các triều thần biết về hai loại lương thực này cũng rất mong chờ.
Vì thế, Ôn Như Thủy cố ý vào cung, nói những gì nàng ấy biết về cách chế biến khoai tây và bí ngô cho các ngự trù. Nàng ấy còn viết một cuốn sổ tay, ghi lại các cách làm món ăn từ ngô, khoai tây, khoai lang và các loại lương thực khác.
Các ngự trù như có được bảo vật nên rất có hảo cảm với Phúc Ninh Quận chúa.
“Quận chúa biết nhiều thật.” Một ngự trù ngây ngô cảm thán: “Ngô, khoai lang, khoai tây đều là thứ chúng ta lần đầu tiếp xúc, chẳng biết làm thế nào, còn tưởng sẽ bị Hoàng thượng trách phạt…”
Người nói vô tâm, người nghe hữu ý.
Các ngự trù xung quanh không ngờ tên này thiếu tinh ý, dám nói ra lời như vậy bèn vội vàng nháy mắt ra hiệu.
Ôn Như Thủy khựng lại, thấy các ngự trù khác ngượng ngùng, cẩn thận, trong lòng nàng ấy hơi rùng mình nhưng ngoài mặt giả vờ không để ý, cười nói: “Có gì đâu? Trước đây ta vô tình đọc được một cuốn cổ tịch chuyên ghi chép thực phổ, cổ tịch ấy rách nát, chẳng biết từ triều đại nào, bên trong ghi lại nhiều thứ mới lạ, ta cũng biết từ đó…”
Nàng ấy vừa cố gắng bịa chuyện, vừa thầm cảm thán Thái tử phi liệu sự như thần.
Không, phải nói cả hai đều đã nghĩ đến chuyện này, chỉ vì chưa ai hỏi nên nàng ấy không để ý lắm, tưởng rằng chỉ cần Hoàng thượng không hỏi thì không cần giải thích.
Tuy nhiên, Thái tử phi vẫn nhắc nàng ấy, bảo nàng ấy chuẩn bị sẵn trong lòng, bịa một cái cớ hợp lý, kẻo ngày sau bất ngờ bị hỏi thì lý do bịa vội sẽ quá qua loa.
Ngự trù hỏi han nghe xong thì bừng tỉnh đại ngộ, vội hỏi: “Quận chúa, không biết có thể cho thần mượn cuốn cổ tịch người nói để xem được không…” Hắn ta ngượng ngùng nói: “Thần chẳng có tật gì, chỉ thích làm các món mỹ vị, thích nghiên cứu các món ăn ghi trong cổ tịch…”
Ôn Như Thủy lộ vẻ áy náy: “Cuốn cổ tịch ấy thật sự quá nát, ta xem xong cho người cất đi, gần đây tìm lại, không ngờ nó đã thành đống giấy vụn, chữ viết mờ nhạt, chẳng nhìn rõ. Nếu ngươi không ngại, ta rảnh sẽ mang đến cho ngươi xem.”
“Không ngại, không ngại, Quận chúa chịu cho thần xem là phúc của thần.” Người kia cười chất phác.
Ôn Như Thủy cũng đáp lại một nụ cười.
Tuy nhiên, khi Ôn Như Thủy rời đi thì nụ cười trên mặt nàng ấy đã biến mất. Sau đó, nàng ấy vội vàng đi tìm Thái tử phi.