Ôn Như Thủy thấy Bùi Chức đi vào, nàng ấy đặt chén trà xuống rồi nhanh chóng đứng dậy.
"Thái tử phi, thế nào rồi? Tên đầu bếp kia có vấn đề gì không?" Nàng ấy sốt ruột hỏi, sợ mình suy nghĩ quá nhiều. Nhưng nghĩ đến tình hình gần đây của Đại Vũ, nàng ấy vẫn theo nguyên tắc không sợ việc to tát, chỉ sợ việc không may xảy ra bất ngờ nên mới chạy đến tìm Thái tử phi giúp đỡ.
Bùi Chức bình tĩnh nói: "Hắn ta chết rồi."
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
"Cái gì?" Vẻ mặt Ôn Như Thủy đầy kinh ngạc.
Bùi Chức kéo nàng ấy ngồi xuống, Cẩm Vân lại pha một ấm trà nóng rồi mang tới, bày thêm ít đồ ăn nhẹ, sau đó lặng lẽ lui xuống.
Sau khi uống một ngụm trà nóng, Bùi Chức nói: "Nghe nói sau khi tỷ đi, tên đầu bếp kia nói muốn về phòng suy nghĩ cách chế biến món ăn nhưng mãi vẫn không có động tĩnh gì. Khi thị vệ của Đông cung đi tìm thì phát hiện hắn ta đã chết trong phòng. Ám vệ Đông cung kiểm tra rồi, có lẽ hắn ta đã tự tử."
Ôn Như Thủy như chết lặng.
"Thật, thật sự là tự tử à? Tại sao hắn ta lại tự tử? Lẽ nào hắn ta thật sự có vấn đề?"
Bùi Chức gật đầu: "Theo tình hình hiện tại thì hắn ta quả thật có vấn đề."
Sau đó, nàng kể lại những gì ám vệ Đông cung điều tra được về tên đầu bếp kia cho Ôn Như Thủy nghe.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Tên đầu bếp kia họ Dư, vào cung từ mười lăm năm trước, ban đầu chỉ là học trò phụ việc cho đại trù trong ngự thiện phòng. Sau đó vì rất đam mê nghiên cứu các món ăn, còn làm món chay khá ngon nên được đề bạt lên làm một trong các ngự trù.
Lai lịch của Dư đầu bếp rất trong sạch, nếu không năm đó cũng không được chọn vào Ngự thiện phòng làm học trò.
Cho nên xét theo tình hình hiện tại, thân phận của Dư đầu bếp có hai khả năng. Một là được người ta sắp đặt đưa vào cung, vẫn luôn ẩn mình chờ thời cơ; hai là xuất thân của hắn ta quả thật trong sạch nhưng không biết vì lý do gì mà bị người ta mua chuộc, cố ý tiếp cận để thăm dò Ôn Như Thủy.
Vì thời gian quá ngắn nên ám vệ Đông cung không tra được nhiều, trước mắt chỉ có bấy nhiêu.
Ôn Như Thủy nghe đến ngây người, mặt đầy vẻ khó tin hỏi: "Tên đầu bếp kia bị ngốc à? Trước đó hắn ta cố ý hỏi ta những câu đó, chỉ cần là người có đầu óc bình thường đều sẽ nghi ngờ hắn ta có vấn đề mà?" Câu hỏi của hắn ta đi thẳng vào vấn đề quá rõ ràng, đến nỗi những ngự trù khác cũng cảm thấy có vấn đề, liên tục nháy mắt ra hiệu cho hắn ta, cũng là muốn cứu hắn ta một mạng.
Chỉ tiếc là hắn ta không biết trân trọng lòng tốt đó.
Bùi Chức mỉm cười, không lấy làm ngạc nhiên: "Cho nên mới nói hắn ta chỉ là kẻ mở đường được phái đến để thăm dò, một quân cờ hy sinh cho mục đích lớn hơn thôi."
Ôn Như Thủy cảm thấy cả người lạnh toát, nàng ấy rùng mình: "Quân cờ hy sinh cho mục đích lớn hơn? Hi sinh một mạng người chỉ để thăm dò vài tin tức không có thật ư?"
Nàng ấy không ngốc, cho dù không thể giải thích được vì sao mình biết cách chế biến ngô và khoai lang nhưng cũng có thể bịa đại ra một vài lý do. Bất kể ai đến dò hỏi, cũng chẳng thể moi ra được thông tin thực sự, cớ sao phải hi sinh một mạng người chứ?
Dù từng bị tính kế, suýt nữa thì mất mạng nhưng suy nghĩ của Ôn Như Thủy vẫn không hề thay đổi. Nàng ấy vẫn giữ được sự ngây thơ của người hiện đại, không thể thản nhiên làm ngơ trước sinh mạng được. Có lẽ cũng vì trong khoảng thời gian này, Bùi Chức đã bảo vệ nàng ấy quá tốt nên chỉ cần có Bùi Chức ở đây, nàng ấy không cần phải suy nghĩ gì cả. Thế giới trong mắt nàng ấy vẫn phồn hoa và bình yên, mọi thứ đều đang phát triển theo chiều hướng tốt đẹp.
Nhưng ở những nơi nàng ấy không nhìn thấy được thì thế giới lại không tốt đẹp đến vậy.
Cho đến lần này, một sinh mạng sống sờ sờ được lấy ra để thử nàng ấy khiến nàng ấy chịu cú sốc cực lớn.
Bùi Chức biết nàng ấy không có cách nào chấp nhận chuyện này, dịu dàng nói: "Kẻ đứng sau chắc cũng không tin lời tỷ, chỉ là một phép thử mà thôi. A Thủy, thế gian vốn là như vậy, sự xuất hiện của những loại cây nông nghiệp có sản lượng cao đủ để thay đổi tình hình của một đất nước. Kẻ dòm ngó chúng chắc chắn không ít, sau này tỷ sẽ còn gặp nhiều chuyện như thế này nữa."
Ôn Như Thủy lại rùng mình, lạnh đến run rẩy.
Mãi đến khi Bùi Chức đặt chén trà nóng vào tay nàng ấy, hơi ấm từ chén sứ truyền đến lòng bàn tay lạnh lẽo của nàng ấy. Nàng ấy nhìn vẻ mặt bình tĩnh và thản nhiên của Bùi Chức, trái tim căng thẳng mới dần thả lỏng.
Ôn Như Thủy uống hơn nửa chén trà nóng, lấy lại bình tĩnh rồi hỏi: "Thái tử phi, muội nghĩ ai phái Dư đầu bếp đến?"
"Ta không biết, có lẽ là những ngoại tộc đó."
Hiện tại, người có khả năng ra tay nhất cũng là những ngoại tộc này.
Ôn Như Thủy ngơ ngác hỏi: "Những ngoại tộc đó lợi hại đến vậy sao, từ mười mấy năm trước ngoại tộc đã cài người vào hoàng cung Đại Vũ rồi sao?" Trực giác của nàng ấy không tin điều đó, với thủ đoạn của Chiêu Nguyên Đế, sao có thể để cho phép ngoại tộc làm càn trên địa bàn của mình được?
Bùi Chức suy nghĩ một lúc rồi quyết định kể cho nàng ấy nghe một chuyện cũ năm xưa: "Tỷ biết chuyện Tiên Đế băng hà vào mười lăm năm trước không?"
"Tiên Đế?" Ôn Như Thủy thấy khó hiểu nên hỏi lại: "Ta từng nghe qua nhưng có chuyện gì vậy?"
Tại sao tự dưng nàng lại nhắc đến Tiên Đế?
Mười lăm năm trước, các nàng mới chỉ có một tuổi, khi Tiên Đế băng hà, các nàng hoàn toàn không có cảm giác gì, dù sao vẫn còn nhỏ tuổi nên chẳng ảnh hưởng gì đến các nàng.
Bùi Chức hạ giọng: "Nghe nói năm xưa lúc Tiên Đế còn tại vị, vốn chẳng ưa gì phụ hoàng, từng muốn phế Thái tử. May mà Phụ hoàng là đích trưởng tử, lại lập công ở Tây Nam, được nhiều triều thần ủng hộ, tự lập được thế lực của riêng mình. Sau đó phụ hoàng đoạt quyền, ép Tiên Đế thoái vị, Tiên Đế không còn cách nào khác đành phải lui về Cừ Xuân viên ở ngoại ô phía Tây..."
Ánh mắt Ôn Như Thủy đờ đẫn.
Đây là bí mật của hoàng thất, dù nàng ấy không có ký ức của kiếp trước nhưng cũng biết những chuyện này không được tùy tiện bàn luận, nếu không cũng không đến mức chưa bao giờ nghe qua.
Liệu Thái tử phi nói chuyện này cho nàng ấy biết như vậy có ổn không?
Dù nàng nói rất súc tích và ngắn gọn nhưng vẫn tưởng tượng được quá trình bức vua thoái vị, đoạt quyền năm đó kịch liệt đến mức nào. Tuy Chiêu Nguyên Đế là người giành chiến thắng nhưng ông ấy phải thận trọng tiến từng bước mới đi đến ngày hôm nay.
"Thái, Thái tử phi, chuyện này có liên quan gì đến Dư đầu bếp?" Ôn Như Thủy bối rối hỏi.
Bùi Chức thản nhiên nói: "Lúc Tiên Đế còn tại vị, quốc lực Đại Vũ suy yếu, ngoại tộc bủa vây bốn phía, hoàng cung giống như một cái sàng lớn, đâu đâu cũng là lỗ hổng. Nghe nói khi ấy thám tử ngoại tộc đã nhân cơ hội cài không ít người lẻn vào Kinh thành và hoàng cung..."
Cuối cùng Ôn Như Thủy cũng hiểu ra.
Có lẽ Dư đầu bếp là ngoại tộc được cài vào hoàng cung từ mười mấy năm trước.
Giống như hồi tháng ba, khi nàng ấy bị thám tử ngoại tộc lợi dụng để hãm hại Nhị Hoàng tử. Thám tử Bắc Man không tiếc dùng một nhóm người đã cài cắm vào hoàng cung từ trước để hãm hại Tam Hoàng tử, trả thù dòng dõi của Trấn Bắc Hầu…
Sau khi Chiêu Nguyên Đế đăng cơ, ông ấy đã tiến hành nhiều cuộc thanh trừng lớn trong hoàng cung và Kinh thành, xử lý không ít nội gián do thám tử ngoại tộc cài vào.
Cũng nhờ hành động quyết đoán và nhanh gọn của ông ấy đã dọa đám người ngoại tộc vốn tung hoành khắp nơi dưới thời Tiên đế phải khiếp sợ. Ngoài những kẻ đã bị trừ khử ra thì những kẻ còn lại càng ẩn náu sâu hơn, không dám tùy tiện ra tay nhằm chờ thời khắc quan trọng để phát huy tác dụng.
Dư đầu bếp chính là loại người như vậy.
Ôn Như Thủy ôm mặt, bối rối nói: "Tiên Đế vô dụng đến thế sao?"
Địa bàn của mình mà lại để ngoại tộc xem như hậu hoa viên, dễ dàng cài cắm người vào. Rõ ràng ông ta đã băng hà mười mấy năm rồi mà vẫn để lại biết bao hậu họa, cuối cùng người chịu khổ vẫn là con cháu, cũng như giang sơn xã tắc của Đại Vũ.
Ôn Như Thủy cảm thấy mình không tài nào hiểu nổi suy nghĩ của Tiên Đế, song nàng ấy cũng may mắn vì mình không sinh ra vào thời Tiên Đế tại vị. Nếu Hoàng đế hiện tại là Tiên Đế, làm sao các nàng dám thoải mái nghiên cứu lương thực được chứ?
Chẳng cần Tiên Đế ra tay, đám thám tử trà trộn trong Kinh thành đã đủ gây ra cho các nàng vô vàn phiền phức, làm gì được nhàn hạ như bây giờ?
Bùi Chức nói: "Ta chưa từng gặp Tiên Đế, những chuyện này đều do ngoại tổ phụ kể lại, không rõ ông ta là người như thế nào."
Mặc dù Sầm Thượng thư nói những chuyện này với ngoại tôn nữ nhưng ông ấy là một sĩ phu* phong kiến điển hình, dẫu Tiên Đế có làm không tốt thì cũng không đến lượt đám thần tử như bọn họ bàn luận. Hơn nữa Tiên Đế đã băng hà, người chết là lớn nhất, lại càng không nên bàn luận.
*Sĩ phu: là người trí thức có danh tiếng trong xã hội phong kiến.
Bùi Chức tự tổng kết ra những chuyện này qua lời nói của ngoại tổ phụ.
Tóm lại, nếu Tiên Đế tại vị lâu hơn, nói không chừng Đại Vũ đã không phải là Đại Vũ của hiện tại mà sẽ là một triều đại bị hư hại nặng nề, dân chúng lầm than. Khi ấy Chiêu Nguyên Đế sẽ phải mất nhiều thời gian hơn để hồi phục mới có thể khiến nó khôi phục lại như cũ.
Sau khi hiểu rõ mọi chuyện, Ôn Như Thủy lo lắng hỏi: "Thái tử phi, bọn họ lựa chọn hi sinh một người đã ẩn náu mười mấy năm để thử ta, chẳng lẽ bọn họ còn có phương án dự phòng nào khác sao?"
"Có lẽ vậy." Bùi Chức nói: "Mấy ngày tới, nếu tỷ ra ngoài thì đừng đi lung tung, ta sẽ để Tần Huyền đến bảo vệ tỷ."
Mặt Ôn Như Thủy chợt đỏ ửng, nàng ấy vân vê sợi tua rua trên vạt áo: "Tần Huyền à... Chẳng phải dạo gần đây hắn ta bận rộn lắm sao? Nghe nói bên chỗ cao su có tin mới, có lẽ sang năm cao su sẽ được mang về Kinh thành..."
Bùi Chức nhìn khuôn mặt hơi ửng đỏ của nàng ấy, nhướng mày, dửng dưng nói: "Hắn ta cũng không bận lắm đâu. Gần đây trời lạnh nên hắn ta không có việc gì cần làm ngay, vừa hay qua đó bảo vệ tỷ. Sao, tỷ không thích hắn ta à? Vậy để ta đổi người khác..."
"Không, không phải! Tần Huyền rất tốt!" Ôn Như Thủy vội vàng nói: "Cứ, cứ để hắn ta đi."
Bùi Chức "ồ" lên rồi nhìn nàng ấy một lúc, Ôn Như Thủy chột dạ cúi đầu xuống.
…
Buổi chiều, Tần Chí vội vàng đi vào Đông cung, ánh mắt nhìn lướt xung quanh thì thấy Bùi Chức đang nằm trên ghế quý phi đọc sách, hắn lập tức sải bước đi đến bế nàng lên.
Vi bất ngờ bị nhấc bổng lên nên Bùi Chức theo phản xạ đặt tay lên vai hắn, cả người dựa vào lòng hắn.
"Điện hạ, sao thế?"
Cung nhân đang hầu hạ trong phòng thấy cảnh này thì vội vàng lui xuống.
Chẳng mấy chốc, trong phòng chỉ còn lại hai phu thê.
Tần Chí bóp eo nàng, đặt nàng lên giường sưởi, mắt phượng nhìn chằm chằm vào nàng: "Cô nghe nói trong cung xảy ra chuyện..."
Bùi Chức không nhịn được được bật cười, vậy là người này còn chưa hỏi cho rõ ràng đã vội vã chạy về sao?
Nàng vòng tay qua cổ hắn, hôn nhẹ lên môi hắn, dịu dàng nói: "Điện hạ, ta không sao, người gặp chuyện không phải là ta! Mà là A Thủy..."
Nàng kể lại sơ qua chuyện ngày hôm nay.
Tần Chí nhíu mày, trong mắt thoáng hiện vẻ chán ghét: "Lại là lũ sâu mọt đáng ghét này!"
Hắn biết rõ chuyện dưới thời Tiên Đế, thậm chí còn biết nhiều và chi tiết hơn người ngoài. Nhưng phận làm con cháu, đối với con người và hành vi của hoàng tổ phụ, hắn không thể xen vào, dù trong lòng ít nhiều vẫn có những lời oán trách không tiện nói ra.
Nếu không phải Tiên Đế làm việc không ngay thẳng thì làm sao để lại nhiều hậu họa đến thế được?
"Chắc là đám ngoại tộc kia sốt ruột quá rồi." Bùi Chức khẽ nói: "Bọn chúng đều muốn nhanh chóng có được hạt giống ngô và khoai lang. Nhưng nhìn thái độ của phụ hoàng thì trong ba năm tới sẽ không cho thuê, dù có cho thuê cũng sẽ bắt bọn chúng phải trả một cái giá thật đắt..."
Tần Chí ừ một tiếng: "Cho nên bọn chúng mới muốn nhanh chóng lấy được hạt giống để cải thiện tình hình trong nước nhưng lại không muốn đồng ý yêu cầu của phụ hoàng, chỉ muốn đi đường tắt."
Bùi Chức gật đầu, vuốt ve khuôn mặt rắn rỏi và tuấn tú của hắn, không nhịn được hôn lên đuôi mắt hơi xếch lên đầy quyến rũ kia.
Nam nhân này quả thực rất đẹp, mỗi một đường nét như trùng với khiếu thẩm mỹ của nàng.
Tần Chí được nàng hôn đến mức trái tim như tan thành vũng nước xuân, không nhịn được mà ôm nàng hôn đáp lại…
Một lát sau, bên Cần Chính điện cử người đến mời Thái tử qua đó.
Bùi Chức nghe thấy tiếng động, ý thức hơi tỉnh táo lại, mới phát hiện lúc này hai người đang nằm trên giường sưởi, trên giường trải một tấm da thỏ mềm mại, hai người đắp chung một chiếc chăn lông, dưới chăn là thân thể không mảnh vải che thân đang ôm nhau.
Nàng dựa vào lồng ngực ấm áp của hắn, lắng nghe nhịp tim mạnh mẽ của hắn, lười biếng không muốn dậy.
"Điện hạ, phụ hoàng tìm chàng kìa." Nàng ngáp một cái, giọng điệu uể oải.
Tần Chí ừ một tiếng, miễn cưỡng ngồi dậy, vén chăn lên bước xuống giường sưởi rồi vội vàng đắp chăn lại cho kỹ, sợ nàng bị lạnh.
Bùi Chức liếc mắt nhìn hắn, thấy hắn chưa mặc gì mà đã đi xuống giường sưởi, mặt nàng vô thức nóng lên, vội vàng nói: "Điện hạ, mau mặc y phục vào, kẻo bị cảm lạnh đấy."
"Không sao, địa long cháy rất mạnh, cô không lạnh." Thái tử điện hạ không biết xấu hổ là gì, đi qua đi lại trước mặt nàng, nhặt y phục dưới đất lên.
*Địa long: Hệ thống sưởi sàn thời xưa, dẫn khí nóng từ lò sưởi qua các đường ống dưới nền nhà để làm ấm cả căn phòng.
Bùi Chức: "..."
Hắn nhìn dáng vẻ xấu hổ của nàng, trong lòng nóng lên, không nhịn được ghé sát lại hôn lên cổ nàng, dịu dàng nói: "Cô đi gặp phụ hoàng, lát nữa sẽ về dùng bữa tối với nàng."
"Không cần, ta tự ăn một mình được rồi." Bùi Chức vẫy tay với hắn: "Chàng ở lại dùng bữa với phụ hoàng đi."
Với mức độ dính nhau của hai phụ tử này, Chiêu Nguyên Đế chắc chắn sẽ giữ hắn lại dùng bữa.
Thái tử gia cũng biết phụ hoàng mình quả thực sẽ làm chuyện này, không ở lại cũng không được, chỉ đành bất đắc dĩ hôn nàng thêm mấy cái nữa rồi mới đi thay y phục sạch sẽ.
Sau khi thái tử mất trí nhớ