Trời càng ngày càng lạnh, thỉnh thoảng tuyết lại rơi, khi thì tuyết nhỏ lất phất, khi thì tuyết lớn như lông ngỗng.
Trong tiết trời như thế này, nếu không cần thiết thì người ta thường không ra ngoài mà chỉ muốn cuộn mình trong căn phòng ấm áp để tránh đông.
Song, cũng có những ngày hiếm hoi trời quang, bầu trời trong xanh không một gợn mây. Tuy không có mặt trời nhưng cũng không quá lạnh.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Nhân dịp thời tiết đẹp, Chiêu Nguyên Đế dẫn đoàn tùy tùng khởi hành đến núi Phượng Khâu.
Tin tức khoai tây đã có thể thu hoạch từ núi Phượng Khâu truyền về.
Chiêu Nguyên Đế luôn quan tâm đến việc này. Ngay khi nhận được tin thì ông ấy lập tức sai Khâm thiên giám xem xét thời tiết gần đây. Dự đoán sẽ có ba ngày trời quang, ông ấy bèn đưa việc xuất hành vào nghị sự.
Lần này, đoàn người đến núi Phượng Khâu đông hơn lần trước.
Ngoài nhóm của Bùi Chức ra thì còn có thêm vài vị trọng thần triều đình, Nhị Hoàng tử và Tam Hoàng tử. Chỉ có Thái hậu là vì tuổi cao và thời tiết lạnh giá nên lần này không đi cùng.
Bùi Chức và Ôn Như Thủy là hai nữ quyến duy nhất.
Nửa ngày sau, đoàn người đến núi Phượng Khâu.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Lần đầu Nhị Hoàng tử và Tam Hoàng tử đến sơn trang ở núi Phượng Khâu nên hai người không khỏi hiếu kỳ. Họ ngồi trên lưng ngựa, mải mê nhìn quanh.
Mùa đông tiêu điều, đồng ruộng quanh núi Phượng Khâu hoang vu, trên núi cũng khó thấy sắc xanh. Một cơn gió lạnh thổi qua khiến người ta không khỏi rùng mình.
Tuy hôm nay không có tuyết nhưng nhiệt độ chẳng hề ấm áp.
Không nói đến hai vị Hoàng tử, ngay cả các trọng thần triều đình nhìn cảnh đồng ruộng hoang vu quanh núi Phượng Khâu thì cũng không khỏi khó hiểu. Trong tiết đông lạnh giá thế này, làm sao có vụ mùa để thu hoạch được?
Lẽ nào sơn trang ở núi Phượng Khâu cũng dựng nhà kính, trồng cây trong đó?
Đoàn người tiến vào sơn trang theo Hoàng thượng với một đống thắc mắc.
Bọn họ dừng lại trước một dãy kiến trúc.
Trời lạnh lẽo, dù họ ngồi trong xe ngựa, ôm lò sưởi nhưng đường xa cũng khiến người ta mệt mỏi. Vì vậy, đoàn người quyết định vào trong nghỉ ngơi trước.
Quản sự sơn trang và Đào tiên sinh đến thỉnh an Hoàng thượng và Thái tử.
“Đào tiên sinh.”
Bùi An Bích được Bùi Chức dẫn theo vui vẻ bước đến thỉnh an Đào tiên sinh, nét mặt cậu ấy tràn đầy vẻ kính mến.
Đào tiên sinh thấy học trò của mình thì trong lòng thấy rất vui. Bùi An Bích không chỉ là đệ đệ ruột của Thái tử phi mà bản thân cậu ấy còn thông minh, chăm chỉ. Ai mà không yêu thích học trò như vậy? Nếu không vì Bùi An Bích còn nhỏ thì Đào tiên sinh đã muốn giữ cậu ấy cạnh mình để dạy dỗ kỹ lưỡng và nhận làm đệ tử.
Lần trước Bùi An Bích trở về Kinh thành từng kể với ngoại tổ phụ về Đào tiên sinh. Sầm Thượng thư rất kính trọng học thức của Đào tiên sinh, cho rằng ngoại tôn đi theo học ông ấy sẽ tốt hơn là ở lại học trong học đường Sầm gia.
Sau khi mọi người nghỉ ngơi, đoàn người nhân lúc trời còn sớm bèn tiến ra cánh đồng.
Một nhóm thị vệ cầm dụng cụ sắt đã chờ sẵn, chỉ cần Hoàng Thượng ra lệnh là họ lập tức bắt đầu đào khoai tây.
Khi những củ khoai tây hình bầu dục, to nhỏ không nhau đều được đào lên từ dưới đất, mọi người không kìm được bèn xúm lại xem.
“Đây là khoai tây sao? Sao trông kỳ quặc thế?”
“Nghe nói nó có nhiều tên, gọi là mã linh thự, trứng đất, hương sơn vu gì đó. Ta thấy tên trứng đất đúng là hợp, các ngươi xem, chẳng phải chúng giống những quả trứng quái lạ đào từ đất lên sao?”
“Không biết mùi vị thế nào.”
“Các ngươi nhìn xem, củ khoai tây này to thật, chắc phải một cân rưỡi? Nếu cả củ đều ăn được thì chẳng phải quá…”
“…”
Mọi người bàn tán sôi nổi, tuy chưa nếm thử hương vị khoai tây nhưng nhìn những củ khoai hình bầu dục được đào lên từng đám, ai nấy đều không kìm được niềm vui.
Không cần thống kê tỉ mỉ, chỉ nhìn bằng mắt thường cũng đủ biết sản lượng khoai tây cao đến mức nào.
Bùi Chức và Ôn Như Thủy cũng đang quan sát khoai tây.
Ôn Như Thủy cầm một củ nặng một cân rưỡi, ngẩn ngơ hỏi: “Thái tử phi, có phải những củ khoai này to quá không?”
Nàng ấy từng thấy khoai tây thông thường, tuy cũng có củ nặng đến một cân rưỡi, thậm chí là lớn hơn nhưng đó chỉ là số ít. Khoai trong ruộng này toàn là củ lớn, củ nhỏ chẳng có mấy.
Trông thật sự không bình thường chút nào cả.
“Không tốt sao?” Bùi Chức cười hỏi.
Ôn Như Thủy sờ củ khoai, nói nhỏ: “Trước đây ta chưa từng thấy củ khoai tây nào to như vậy…”
Nếu để những người quen thuộc khoai tây thời hiện đại đến đây thì chắc chắn họ sẽ nghĩ đây là giống biến dị, làm sao to như thế được?
[Hừ, đó là do kiến thức của ngươi nông cạn!] Hệ thống không nhịn được lên tiếng, không chấp nhận sự nghi ngờ của nàng ấy: [Nông sản do hệ thống tạo ra đều là sản phẩm chất lượng được vô số chuyên gia nông học cải tiến. Chúng đảm bảo năng suất cao, đồng thời giữ được hương vị và chất lượng cực kỳ tốt…]
Hệ thống thao thao bất tuyệt một tràng, muốn khiến ký chủ luôn nghi ngờ hệ thống vô dụng hiểu được rằng các vật phẩm trong khu mua sắm của hệ thống tuyệt vời đến nhường nào.
Hiển nhiên là năng suất khoai tây còn cao hơn cả ngô và khoai lang.
Ôn Như Thủy thì thầm, kể lại lời hệ thống cho Bùi Chức.
Bùi Chức mỉm cười, nói: “Xem ra hệ thống cũng rất hữu dụng, trước đây chúng ta hiểu lầm nó rồi.”
Hệ thống đắc ý: [Vẫn là nữ chính có mắt, nếu không thì sao nàng ấy là nữ chính được? Bia đỡ đạn mãi là bia đỡ đạn, dù cố gắng thế nào cũng không thể thành nữ chính… Quả nhiên có lý do.]
Ôn Như Thủy cảm thấy mình bị hệ thống ám chỉ nhưng thấy Bùi Chức mỉm cười nhìn mình với nụ cười tràn ngập ý tứ sâu xa, nàng ấy bèn biết Thái tử phi lại nhân cơ hội dạy dỗ hệ thống…
Theo lời hệ thống từng nói thì rõ ràng Thái tử phi đang thao túng tâm lý hệ thống. Điều đáng thương là nó còn chẳng nhận ra, được khen vài câu thôi mà nó đã ngây ngất rồi.
Ôn Như Thủy cười thầm, hệ thống à, ngươi cũng có ngày hôm nay.
Bên kia, Chiêu Nguyên Đế dẫn đám đại thần vào ruộng thu hoạch khoai tây. Họ nhặt những củ do thị vệ đào lên bỏ vào sọt, chẳng màng y phục dính bùn đất, tay chân bám đầy bụi.
Bình thường những vị đại thần nghiêm túc, luôn giữ phong thái đoan trang cũng chẳng khác gì.
Mỗi khi họ nhặt được củ khoai tây siêu to là họ đều reo hò với khuôn mặt rạng rỡ nụ cười vui vẻ.
Nhất là Chiêu Nguyên Đế, lúc này ông ấy chẳng còn sự uy nghiêm của bậc đế vương. Mỗi lần ông ấy nhặt được củ khoai nặng hơn một cân rưỡi thì ông ấy đều lấy ra khoe với thị vệ và các đại thần xung quanh. Đám người tinh ý lập tức tung ra những lời khen ngợi không ngớt như chẳng tốn tiền.
Hoàng thượng cười vang, nét mặt tràn đầy vui vẻ.
Ai cũng thấy tâm trạng Hoàng thượng hôm nay tốt đến nhường nào, đương nhiên cũng nịnh nọt theo.
Thái tử, Nhị Hoàng tử và Tam Hoàng tử thấy phụ hoàng đã vào ruộng khoai nên ba người chẳng thể đứng ngoài nhìn, họ bèn đi theo sau nhặt khoai.
Một đám quý nhân từ Kinh thành đến cứ làm việc đồng áng trong ruộng như thế.
Bùi Chức và Ôn Như Thủy không có hứng thú như họ. Hai người thấy từng sọt khoai được chuyển đến bờ ruộng bèn bắt đầu nghĩ cách chế biến khoai tây.
Nói đến chuyện ăn uống, Ôn Như Thủy là người có thẩm quyền nhất, ngay cả Bùi Chức cũng không sánh bằng.
Kiếp trước, Ôn Như Thủy đến từ thế giới hiện đại hòa bình, nhiều món ăn là thứ bình thường trong đời sống. Không như Bùi Chức ở thời mạt thế, thiếu ăn thiếu mặc, ngay cả việc sống sót đã là xa xỉ nên làm gì có điều kiện.
Ôn Như Thủy kể một hơi ra hàng chục cách chế biến khoai tây.
Tuy nhiên, trời hôm nay đã muộn nên họ quyết định làm vài món đơn giản: khoai tây hấp, khoai tây nướng, khoai tây hầm thịt, khoai tây xào sợi, bánh khoai tây…
Hoàng thượng cố ý dẫn theo ngự trù đứng chờ bên cạnh. Bọn họ nghe Ôn Như Thủy phân phó thì ai nấy đều nhìn nàng ấy với vẻ sùng bái.
Quả nhiên Phúc Ninh Quận chúa là người sành ăn nhất, chẳng trách Thái tử phi coi trọng nàng ấy.
Ôn Như Thủy không biết trong mắt mọi người, mình đã trở thành kẻ ham ăn. Sau khi nàng ấy sắp xếp thực đơn thì gãi đầu, nói: “Thực ra, khoai tây có thể làm thành bột khoai, món canh bột khoai tây chua cay thì ngon tuyệt, chẳng qua là cần thời gian…”
Một ngự trù lập tức nhân cơ hội hỏi: “Quận chúa, người có thể nói cách làm bột khoai tây không?”
“Thật ra cũng giống như bột khoai lang…”
Ôn Như Thủy kể giản lược lại quy trình làm bột khoai tây. Nhớ lần trước thu hoạch khoai lang, tuy số lượng không ít nhưng phải giữ giống, còn phải để lại một ít cho người trong Kinh thành nếm thử nên đâu thể xa xỉ làm bột khoai lang. Dĩ nhiên là các ngự trù này không biết cách làm. Tuy nhiên, khoai tây thu hoạch trong lần này còn nhiều hơn, ngoài giữ giống ra thì chắc làm ít bột khoai tây vẫn được.
Ôn Như Thủy nhìn sang Bùi Chức. Nàng ấy thấy Bùi Chức cho phép bèn vui mừng hớn hở, nói rằng mong sáng mai được ăn một bát canh bột khoai tây chua cay.
May thay lần này họ có mang ớt theo, nguyên liệu đều đủ.
Ruộng khoai tây không lớn, lại có nhiều người làm nên chưa đến một canh giờ đã thu hoạch xong.
Mọi người nhìn những sọt khoai tây chất đầy bên bờ ruộng, tất cả họ đều cảm thấy thỏa mãn khó tả, tiếp đó chỉ chờ nếm thử hương vị là được. Nếu nó ngon như khoai lang thì đúng là phúc của Đại Vũ.
Dù là mùa đông giá rét nhưng mọi người bận rộn trong ruộng một phen, lại thêm tâm trạng kích động nên cả người nóng hừng hực. Cả người khí huyết dồi dào, thậm chí còn toát mồ hôi.
Đoàn người trở về tắm rửa. Sau đó, họ tụ tập tại một sảnh hoa trong sơn trang, nghe quan viên báo cáo thống kê vụ mùa khoai tây với Hoàng thượng.
Khi quan viên trình bày kết quả thống kê, mọi người kích động đến độ mặt đỏ rực, mắt sáng rỡ nhìn quan viên, một hồi lâu sau vẫn chưa thể bình tĩnh.
Trời tối, bữa tối cũng đã chuẩn bị xong.
Đoàn người ngồi trong một noãn các dùng bữa. Bọn họ nhìn từng món ăn làm từ khoai tây được dọn lên, ai nấy đều nôn nóng nếm thử.
Không ngoài dự đoán, khoai tây đã chinh phục vị giác của mọi người. Ngay cả Ôn Như Thủy và Bùi Chức vốn không lạ lẫm với khoai tây cũng phải công nhận hương vị khoai tây này thật sự tuyệt vời, làm món gì cũng ngon.
Quan trọng nhất là ăn nó rất no bụng.
Trên bàn ăn, quy tắc ăn không bình luận, ngủ không nói chuyện thường ngày bị phá vỡ, mọi người vừa ăn vừa bàn về khoai tây. Thậm chí, một vị đại thần tài hoa dạt dào còn hứng khởi làm thơ về khoai tây.
Ôn Như Thủy suýt nữa bị sặc.
Nàng ấy đã quen với sự ngây ngô của đám người này, mỗi lần có thứ gì mới mẻ là họ đều phải làm thơ. Đã thế, dù là người không rành thơ từ cũng nhận ra thơ họ làm cực kỳ tao nhã.
Nàng ấy đã có thể tưởng tượng, các sử gia ở thế hệ sau sẽ dựa vào những bài thơ này để bình phẩm về triều Đại Vũ thế nào…
Ôn Như Thủy nói tâm tư phức tạp vi diệu của mình với Bùi Chức.
“Chẳng phải rất tốt sao?” Bùi Chức cười: “Đến lúc đó, chắc các sử gia cũng sẽ để ý đến tỷ rồi bình phẩm vài câu. A Thủy, xem ra tỷ sẽ lưu danh thiên cổ.”
Ôn Như Thủy đỏ mặt, vội xua tay: “Ta chỉ là kẻ tầm thường, hơn nữa đều nhờ hệ thống mới làm ra được những thứ này…”
Sau đó, nàng ấy lại lo lắng: “Thái tử phi, liệu người hậu thế có đoán được chúng ta là người xuyên không không? Nếu không thì sao có thể tạo ra nhiều thứ vượt thời đại như vậy…”
“Không sao, họ đoán thì cứ đoán. Đến lúc đó chúng ta đã chết không biết bao nhiêu năm rồi, đâu quản được hậu thế nghĩ gì?”
Bùi Chức nói hờ hững xen lẫn vài phần phóng khoáng kiểu “ta chết rồi, nào quản hồng thủy ngập trời”.
Ôn Như Thủy ngượng ngùng, cảm thấy mình suy nghĩ lệch lạc.
Chẳng lẽ chỉ vì sợ người khác phát hiện thân phận người xuyên không mà không lấy ra những loại lương thực năng suất cao như ngô, khoai lang, khoai tây này ư? Rõ ràng là việc lợi quốc lợi dân, chỉ vì nhát gan mà không dám dùng cả kim chỉ nam…
Nàng ấy bỗng thấy may mắn vì gặp được Bùi Chức.
Nếu không có sự ủng hộ của Bùi Chức thì e rằng nàng ấy chỉ xem hệ thống của mình là một hệ thống cứu vớt bia đỡ đạn. Ngoài việc nó giúp nàng ấy sống sót và sống tốt hơn người khác ở thời đại này ra thì chẳng có tác dụng gì.
So với điều đó, nàng ấy thà dùng hệ thống để thay đổi thế giới này, khiến nó trở nên tốt đẹp hơn.
Bởi vì trời đã quá muộn nên mọi người nghỉ lại sơn trang một đêm rồi mới về kinh.
Sáng hôm sau, bữa sáng của họ là canh bột khoai tây chua cay.
Nếu tối qua họ đã bị yến tiệc khoai tây chinh phục thì canh bột khoai tây chua cay hôm nay lại đẩy lòng yêu thích khoai tây của họ lên đỉnh điểm.
Khoai tây thực sự quá ngon, không chỉ làm no bụng mà còn có cách chế biến đa dạng như có khả năng tương thích vô hạn. Nó kết hợp với nguyên liệu nào cũng hợp, nhất là thịt. Khoai tây hầm thịt quả là tuyệt vời.
Chiêu Nguyên Đế nhân lúc mọi người đang hứng khởi, ông ấy bèn đề xuất ban thưởng cho Thái tử phi và Ôn Như Thủy.
Sau khi thái tử mất trí nhớ