Sau khi thái tử mất trí nhớ

Chương 190

Cuối cùng tuyết cũng ngừng rơi, Sầm lão phu nhân và Nhan thị bị kẹt lại trong thôn trang cũng có thể trở về phủ.
Biết hai người họ vẫn luôn lo lắng cho việc trong phủ, Bùi Chức cũng không giữ lại, đặc biệt sai người vào nhà kính hái hai giỏ dâu tây để họ mang về cho người nhà nếm thử.
Từ khi dâu tây bước vào giai đoạn thu hoạch, mỗi ngày đều có thể thu được những quả dâu tây chín mọng.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Thực ra diện tích nhà kính không lớn nhưng vì giống dâu tây là do hệ thống cung cấp, lại còn có hướng dẫn trồng trọt mua từ hệ thống, thêm vào đó có Ôn Như Thủy chỉ dẫn nên tình hình sinh trưởng của dâu tây vô cùng tốt, mỗi ngày thu hoạch đều mang đến niềm vui bất ngờ.
Những quả dâu tây này đỏ rực, quả nào quả nấy to căng, tuy không phải giống dâu tây sữa nhưng hương vị lại thuộc hàng thượng hạng.
Bản thân Ôn Như Thủy đã rất thích ăn dâu tây. Nàng ấy cảm thấy kiếp trước mình từng ăn không biết bao nhiêu loại dâu tây cũng chưa từng thấy loại nào có hương vị tuyệt vời như ở đây, ăn mỗi ngày không chán.
Nàng ấy cũng mang về hai giỏ, ngoài phần dành cho mẫu thân thì còn có phần cho ngoại tổ mẫu và Lệ Quý phi, để bọn họ cùng nếm thử hương vị tươi mới này.
Hôm ấy, Nhị Hoàng tử từ bên ngoài trở về, trong tay xách theo một cái giỏ nhỏ.
Tề Ấu Lan trong bộ váy áo rộng thùng thình bước ra đón, mỉm cười hỏi: “Điện hạ về rồi à? Đây là…” Nàng ấy nhìn thứ trong tay Nhị Hoàng tử.
Nhị Hoàng tử đặt giỏ lên bàn: “Đây là dâu tây, mẫu phi bảo ta mang về cho nàng nếm thử.”
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
“Dâu tây? Điện hạ, là loại này sao?”
Nhị Hoàng tử nhìn theo hướng nàng ấy chỉ rồi không khỏi sững người. Trên bàn đã có sẵn nửa đĩa dâu tây được bày trong đĩa sứ trắng, đỏ tươi bắt mắt, trông vô cùng đáng yêu.
“Từ đâu ra vậy?”
Nhị Hoàng tử khó hiểu, chẳng phải mẫu phi nói thứ này rất hiếm, ngay cả bà ấy cũng tiếc không dám ăn, bảo hắn ta mang về cho thê tử nếm thử trước. Thê tử hắn ta đang mang thai, Lệ Quý phi hết sức quan tâm, có thứ gì tốt đều đưa tới đây trước.
Tề Ấu Lan cười đáp: “Là phủ Trấn Bắc Hầu sai người đưa tới, nghe nói là Phúc Ninh Quận chúa mang từ thôn trang về.”
Nhị Hoàng tử nghe xong lập tức hiểu ra.
“Đây là thứ mới được Thái tử phi trồng trong thôn trang, nghe nói vị chua chua ngọt ngọt, rất hợp cho thai phụ ăn. Gần đây nàng ăn uống kém, ăn nhiều chút cũng tốt.”
Tề Ấu Lan khựng lại, vô thức đặt tay lên bụng, trong lòng dâng lên cảm xúc khó tả khi nghĩ đến những lời đồn bị Thái tử mạnh mẽ ngăn lại gần đây.
**
Tuy sản lượng dâu tây cao, mỗi ngày đều có thu hoạch bất ngờ nhưng vẫn không đủ cung ứng cho nhu cầu.
May mà Bùi Chức và Ôn Như Thủy trồng dâu tây không phải để bán lấy tiền mà chỉ để ăn, ngoài phần giữ lại cho mình, những phần còn lại đều biếu tặng người thân bạn bè, để mọi người cùng nếm thử hương vị mới lạ.
Càng thu hoạch lâu, càng có nhiều gia đình trong Kinh thành được nếm dâu tây. Dâu tây cũng trở thành loại trái cây được yêu thích nhất mùa đông năm nay.
Mùa đông vốn ít hoa quả, dâu tây xuất hiện bất ngờ lập tức chiếm trọn trái tim mọi người.
Thậm chí, trong những buổi thơ hội, tụ họp văn nhân hay yến tiệc của các phủ, mọi người ngồi lại với nhau, phần lớn câu chuyện cũng xoay quanh dâu tây. Nếu chủ nhà có dâu tây đãi khách thì vừa có thể diện vừa khiến khách khứa hài lòng.
Nhiều văn nhân mặc khách cũng đã sáng tác không ít thơ từ ca tụng dâu tây, nghe vô cùng tao nhã thi vị.
Một lần Ôn Như Thủy dự yến tiệc, nghe thấy các công tử tiểu thư tụ tập làm thơ về dâu tây, suýt chút nữa bị sặc.
Sau khi trở về, nàng ấy kể lại cho Bùi Chức nghe, cảm thán sự tao nhã của thời đại này.
Có lẽ sau này những bài thơ ấy sẽ trở thành chứng cứ chứng minh dâu tây xuất hiện từ thời đại này.
Cùng với sự nổi tiếng của dâu tây, Thái tử phi Bùi Chức lại một lần nữa trở thành tâm điểm.
Hiện giờ ai ai cũng biết thứ quả mới lạ dâu tây là do thôn trang dưới danh nghĩa của Thái tử phi trồng ra. Khi Thái tử phi vui vẻ sẽ biếu tặng dâu tây cho người thân bạn bè, thậm chí thưởng cho cả đám hạ nhân bên dưới. Nghe nói những người đó đã ăn dâu tây đến phát ngán rồi.
Rất nhiều người đều ước gì được hầu hạ Thái tử phi, để cũng được ăn dâu tây đến chán như vậy.
Hồi đầu thu, vì khoai lang và ngô được đưa ra, Thái tử phi và Ôn Như Thủy đã nổi danh khắp Kinh thành, giờ lại xuất hiện thêm dâu tây khiến danh tiếng của Thái tử phi một lần nữa được nâng cao.
Không ít người không khỏi thầm thắc mắc: Chẳng lẽ Thái tử phi có duyên với ruộng vườn ư?
Người thích ngô, khoai lang và dâu tây thì nhiều nhưng những kẻ ôm lòng ghen tị cũng không ít. Bọn họ không khỏi chua chát nghĩ thầm, đường đường là Thái tử phi, không làm Thái tử phi lại đi làm một nông phụ, thật không biết Thái tử phi đang nghĩ gì nữa.
Các sứ thần ngoại quốc đang lưu lại Kinh thành nghe nói về dâu tây cũng muốn tìm cách nếm thử.
Đầu tiên, bọn họ tìm đến quan viên Hồng lư tự phụ trách tiếp đãi khách ngoại quốc, bày tỏ nguyện vọng của mình nhưng lại bị đối phương khéo léo chối từ. Quan viên Đại Vũ thầm cười lạnh trong lòng, đến họ còn chưa từng được ăn dâu tây, cớ sao phải giúp đám người ngoại tộc này xin dâu tây từ Thái tử phi?
Dĩ nhiên lý do từ chối vẫn rất khách khí, rằng dâu tây là sản vật trong thôn trang Thái tử phi, số lượng không nhiều, bọn họ không thể tự tiện quyết định việc này, nếu muốn thì hãy tìm đến Nhị Hoàng tử hoặc Tam Hoàng tử.
Nghe vậy, sứ thần ngoại tộc lại tìm đến Nhị Hoàng tử và Tam Hoàng tử.
Bọn họ vô cùng tò mò với mọi thứ mới lạ của Đại Vũ, đặc biệt là lương thực, thứ gì cũng muốn thử.
Những ngày lưu lại Kinh thành, bọn họ không chỉ học được tiếng phổ thông của Đại vũ mà còn nắm rõ tình hình Kinh thành, biết rằng dù là khoai lang, ngô hay dâu tây đều do Thái tử phi và kẻ theo chân nàng là Phúc Ninh Quận chúa làm ra. Nếu không phải người Đại Vũ giám sát nghiêm ngặt, bọn họ đã sớm tìm cách tiếp xúc với hai người này.
Nếu có thể mang được một trong hai về nước, chẳng phải sẽ mang lại lương thực sản lượng cao cho quốc gia họ hay sao?
Ý nghĩ này vừa nảy mầm là không sao dập tắt được.
Bọn họ chỉ hận không thể lập tức bắt hai người đó về nước nhưng tiếc thay, Đại Vũ đâu phải hạng dễ bắt nạt. Người âm thầm bảo vệ hai nàng không ít, hoàn toàn không thể tiếp cận.
Tất nhiên cũng có người không tin.
Cùng lắm là hai nữ nhân, có thể làm nên trò trống gì? Bọn họ càng tin rằng đây là Đại Vũ cố ý bày mưu, không chừng Thái tử phi chỉ là kẻ cướp công lao của người khác.
Đại Vũ có thể đưa một Thái tử phi ra để che mắt thiên hạ đủ để thấy đã dụng tâm sâu đến nhường nào.
Dù nghĩ thế nào thì mặt ngoài, đám sứ thần ngoại tộc vẫn giữ thái độ nhiệt tình, nhiệt tình học tiếng phổ thông, nhiệt tình xin Hoàng đế Đại Vũ ban cho bọn họ chút ân huệ.
Không thì họ sẽ không chịu rời đi.
Quan viên Đại Vũ biết rõ bọn họ cố tình ở lại nhưng cũng không tiện đuổi thẳng.
Sau khi hai vị Hoàng tử biết ý định của bọn họ, Nhị Hoàng tử lập tức từ chối thẳng thừng: “Mỗi ngày chỉ có từng ấy dâu tây, đến người trong nhà còn không đủ ăn thì làm sao có thể cho các ngươi?”
Câu này cực kỳ không khách khí, hết sức thô lỗ.
Tam Hoàng tử thấy vậy thì biến sắc, vội vàng chữa lời cho Nhị Hoàng tử: “Ý của nhị ca ta là sản lượng dâu tây ít, lại khó chăm sóc, thu hoạch mỗi ngày chẳng đáng là bao, trừ phần dâng vào cung thì không còn thừa lại bao nhiêu. Vì thế thật sự không thể thỏa mãn yêu cầu của chư vị, thật xin lỗi.”
Nghe xong, các sứ thần ngoại tộc đều lộ vẻ thất vọng.
Có người bèn đề nghị, vậy có thể cho bọn họ đến thôn trang của Thái tử phi xem thử không. Bọn họ rất hứng thú với dâu tây, cũng rất tò mò về nhà kính, không biết làm cách nào mà nhà kính có thể trồng được lương thực vào mùa đông.
Lần này, ngay cả Tam Hoàng tử cũng không biết phải trả lời thế nào.
Sao đám sứ thần ngoại tộc này có thể trơ mặt đề xuất yêu cầu như vậy? Chẳng lẽ bọn họ nghĩ người Đại Vũ ngốc đến nỗi sẽ đồng ý yêu cầu như thế ư?
Từ khi Thái tử phi chuyển vào thôn trang ở thôn Đào Hoa, nơi đây cũng được Hoàng thượng phái trọng binh canh giữ như thôn trang ở núi Phượng Khâu, ngày đêm đều có binh sĩ tuần tra, người không phận sự tuyệt đối không được tới gần.
Đám người tạp nham không nói làm gì, đến những thế gia huân quý trong Kinh thành cũng chẳng dám tùy tiện lại gần, chỉ sợ bị binh lính đóng ở đó coi là kẻ có mưu đồ bất chính mà xử lý ngay.
Từ đó cũng có thể nhìn ra thái độ của Hoàng thượng.
Ngay cả bản thân Nhị Hoàng tử và Tam Hoàng tử còn không dám tùy tiện tiếp cận thì há lại ngu ngốc tới mức dắt đám người ngoại tộc này qua đó.
Nhị Hoàng tử thẳng thừng từ chối một lần nữa, tỏ vẻ bọn họ bất lực.
Hắn ta chẳng muốn dây dưa thêm với đám sứ thần ngoại tộc này, bèn để lại cho Tam Hoàng tử ứng phó, còn mình thì nhanh chân chuồn mất.
Tam Hoàng tử: “…” Đáng ghét! Lão nhị chẳng có nghĩa khí gì cả!
Cuối cùng, khi sứ thần ngoại tộc vào cung bái kiến Hoàng đế Đại Vũ, bọn họ đã đặc biệt nêu ra nguyện vọng này.
Chiêu Nguyên Đế không hề do dự mà từ chối, hơn nữa lý do rất chính đáng, hiện tại Thái tử phi đang ở thôn trang, ông ấy không thể để ai quấy rầy nàng.
Các đại thần trên triều chỉ cúi đầu im lặng.
Bọn họ bỗng vỡ lẽ, thì ra Hoàng thượng cố ý để Thái tử phi ở thôn trang còn có công dụng này, quả nhiên tâm tư Hoàng thượng không ai đoán thấu.
Đám sứ thần ngoại tộc còn biết làm sao?
Bọn họ đang có việc cầu xin Đại Vũ, tư thái vốn đã thấp hơn. Nếu Hoàng đế Đại Vũ không bằng lòng, bọn họ cũng chẳng có cách nào.
Thế là bọn họ lại hạ thấp yêu cầu: “Không biết chúng thần có thể diện kiến Thái tử phi hay không?”
“Thái tử phi của quý quốc là bậc nữ trung hào kiệt, xưa nay chúng thần vẫn hết lòng ngưỡng mộ, nếu có thể gặp mặt thì thật là may mắn ba đời.”
“…”
Mấy sứ thần ngoại tộc dùng thứ tiếng phổ thông Đại Vũ vừa mới học được, cất lời tán dương bằng âm điệu quái lạ khiến mọi người nghe mà sa sầm nét mặt.
Thái tử phi của Đại Vũ đâu thể để đám người ngoại tộc các ngươi muốn gặp thì gặp?
Đừng tưởng bọn họ không biết đám người này đang tính toán gì, bởi Hoàng thượng cố tình treo lửng bọn họ, không đáp ứng những yêu cầu của bọn họ nên mới định bắt đầu từ Thái tử phi.
Rất nhiều người cho rằng Thái tử phi có thể trồng ra ngô và khoai lang thì ắt hẳn còn có thể trồng ra những giống lương thực sản lượng cao hơn. Ai nấy đều đầy khát khao, thậm chí đã nảy sinh tà niệm muốn bắt nàng mang về nước.
Hạt giống lương thực sản lượng cao quả thật đáng để những nước khác liều mạng.
Lần này Chiêu Nguyên Đế không từ chối bọn họ. Ông ấy quyết định mở tiệc chiêu đãi đám sứ thần ngoại tộc đến từ phương xa này, tổ chức yến tiệc trong cung, tới khi ấy Thái tử phi cũng sẽ dự, bảo bọn họ đừng vội.
Có điều, thời gian được ấn định là một tháng sau.
Trước đây, khi đám sứ thần ngoại tộc này tới Kinh thành, do không rõ thời gian đến nên Chiêu Nguyên Đế cũng không quá để tâm. Nay thấy bọn họ cứ dây dưa ở Kinh thành mãi không chịu đi, lại còn nêu ra yêu cầu như vậy, Chiêu Nguyên Đế quyết định vẫn nên làm tròn nghĩa vụ chủ nhà.
Hiển nhiên các đại thần trên triều không có dị nghị gì, chỉ là trong lòng thầm lấy làm lạ, sao phải định vào một tháng sau?
Sau khi bãi triều, mấy vị lão đại thần đức cao vọng trọng cùng Hoàng thượng vào Cần Chính điện nghị sự.
Thái tử, Nhị Hoàng tử và Tam Hoàng tử đều có mặt.
Tuyết đã rơi liên tục mấy ngày, thi thoảng lại có tin nạn tuyết, việc này vốn đã quá quen thuộc, mọi người nhanh chóng đưa ra đối sách.
Bàn xong chuyện này, có một vị lão đại thần hỏi: “Hoàng thượng, vì sao phải đợi đến một tháng sau mới tổ chức cung yến? Thần quan sát ý tứ của đám sứ thần ngoại tộc kia thì mục đích của bọn họ không chỉ là gặp Thái tử phi.”
Lão đại thần kín đáo nhắc nhở Hoàng thượng, đừng để bị đám sứ thần kia lừa gạt.
Chiêu Nguyên Đế mỉm cười: “Một tháng sau, có hai loại lương thực mới sẽ thu hoạch được, vừa hay có thể dùng để chiêu đãi đám sứ thần này.”
Lương thực là từ nhạy cảm, tức thì mọi người trong điện đều sáng mắt nhìn Hoàng thượng chăm chú, muốn biết đó là loại lương thực gì mà khiến Hoàng thượng đặc biệt nhắc đến.
“Hoàng thượng, có phải là ngô và khoai lang không? Chẳng lẽ lại tiếp tục trồng rồi?” Binh bộ Thượng thư là người thô kệch, không rõ thời gian gieo trồng hai loại lương thực này, còn tưởng mùa đông cũng có thể tiếp tục trồng.
Chiêu Nguyên Đế lắc đầu: “Hai loại lương thực này không thể trồng vào mùa đông, phải đợi đến mùa xuân năm sau mới có thể gieo trồng tiếp.”
Mọi người nghe ra hàm ý trong lời ông ấy, chẳng lẽ còn có loại lương thực nào có thể trồng vào mùa đông?
“Cũng không hẳn.” Chiêu Nguyên Đế mỉm cười: “Có một loại là Thái tử phi cho người xây dựng nhà kính để trồng, nhiệt độ trong nhà kính cao, giống như noãn các vậy, dùng để trồng những loại cây trái trái mùa rất tốt.”
Mọi người lập tức hết hứng thú.
Xây nhà kính không khó, dù sao giá kính cũng không đắt. Nhưng nếu dùng nhà kính để trồng lương thực thì đúng là xa xỉ. Không phải ai cũng có thể bắt chước cách làm của Thái tử phi, hào phóng mà dựng vài nhà kính trong thôn trang chỉ để trồng lương thực.
Cuối cùng, các đại thần vẫn không đoán ra Hoàng thượng định dùng hai loại lương thực nào để chiêu đãi sứ thần ngoại tộc, nhưng cũng không ngăn bọn họ tiếp tục suy đoán.
Không phải ngô cũng không phải khoai lang, chẳng lẽ còn có loại lương thực nào vừa có sản lượng cao vừa ngon miệng?
Thái tử phi đảm đang quá rồi nhỉ?
Chẳng trách đám sứ thần ngoại tộc kia động lòng muốn gặp Thái tử phi. Ngay cả bọn họ cũng nảy sinh ý muốn được diện kiến nàng.
Sau khi các đại thần lui xuống, Chiêu Nguyên Đế giữ lại ba nhi tử, hỏi han công việc gần đây của bọn họ rồi nhân tiện chỉ dạy vài câu.
Nhị Hoàng tử và Tam Hoàng tử đều cung kính lắng nghe lời dạy bảo của ông ấy.
“Được rồi, các con lui xuống hết đi.” Chiêu Nguyên Đế nói với Nhị Hoàng tử và Tam Hoàng tử.
Hai vị Hoàng tử cung kính lui ra.
Trong điện chỉ còn lại hai cha con, Chiêu Nguyên Đế nói với Thái tử: “Nghe ý Thái tử phi thì khoai tây và bí đỏ đều sẽ chín vào tháng sau, khoai tây chắc sẽ thu hoạch không tệ. Chỉ là nhà kính không lớn, e là sản lượng của bí đỏ không nhiều.”
Tần Chí đáp vâng.
Chiêu Nguyên Đế thong thả bước trong điện: “Trẫm thấy đám sứ thần ngoại tộc kia ôm tâm tư bất chính, có cần trẫm phái thêm cấm vệ nội đình bảo vệ Thái tử phi không?”
“Không cần.” Tần Chí nói: “Phụ hoàng yên tâm, chuyện này nhi thần tự biết lo liệu.”
Chiêu Nguyên Đế thấy hắn đã nắm chắc thì không nói thêm gì, kéo tay nhi tử thao thao bất tuyệt về khoai tây và bí đỏ. Không biết hai loại lương thực này trông thế nào, ông ấy đã nóng lòng muốn đích thân đi xem.