Vài ngày sau, Bùi Chức gặp người đến thỉnh an Thái hậu là Tề Ấu Lan tại Từ Ninh cung.
Tề Ấu Lan vẫn cung kính lễ độ với các bậc trưởng bối như thường lệ. Dường như nàng ấy không hề bị ảnh hưởng bởi chuyện của Ôn Như Thủy hôm ấy. Tuy nhiên từ ánh mắt thỉnh thoảng nhìn Bùi Chức của Tề Ấu Lan thì có thể thấy nàng ấy vẫn đang rối bời.
Khi rời Từ Ninh cung, Bùi Chức lên tiếng mời: “Nhị đệ muội, hôm nay thời tiết đẹp, chi bằng chúng ta đến ngự hoa viên dạo chơi. Gần đây hoa trong ngự hoa viên nở rộ rất đẹp, có thể hái ít về làm bánh hoa tươi.”
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Tề Ấu Lan nhìn nàng rồi hỏi ý Lệ Quý phi bằng cách ra hiệu bằng ánh mắt.
Lệ Quý phi mỉm cười: “Hiếm khi Thái tử phi mời, các con là người trẻ thì cứ vui chơi thoải mái. Mấy đứa không cần vội về đâu, cũng chẳng có việc gì gấp.”
Tề Ấu Lan ngoan ngoãn vâng lời.
Hai người đi về phía ngự hoa viên, sau lưng là đoàn cung nhân theo hầu đông đảo rầm rộ khiến người ta không khỏi chú ý.
Cung nhân biết Thái tử phi và Nhị Hoàng tử phi đến ngự hoa viên thưởng hoa nên đã đuổi hết những người không phận sự, tránh để họ làm phiền hai vị.
Hai người thong thả bước giữa lùm hoa, ánh nắng rực rỡ, bóng cây rợp mát cũng không quá oi bức.
“Gần đây nhị đệ muội sống thế nào?” Bùi Chức hỏi như trò chuyện bâng quơ.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Tề Ấu Lan đáp một câu “rất tốt” rồi không nói thêm gì.
Dường như Thái tử phi không để ý đến sự kiệm lời của nàng ấy, Bùi Chức tiếp tục bắt chuyện, chẳng mấy chốc đã nhắc đến việc Ôn Như Thủy mở tiệm kinh doanh. Nàng thong thả kể lại những việc Ôn Như Thủy đã làm.
Không biết từ lúc nào, Tề Ấu Lan đã nghe đến độ nhập tâm.
Đến khi nàng ấy tỉnh táo lại thì mới phát hiện mình có cảm giác khao khát. Có lẽ vì giọng nói của Thái tử phi quá dễ nghe, cách kể lại tỉ mỉ sâu sắc. Rõ ràng là chuyện vất vả, không hợp với việc nữ nhi nhà lành lộ diện nơi công cộng nhưng không thể phủ nhận, nó mang một sức hút kỳ lạ.
Đối với người cả đời sống theo khuôn phép như nàng ấy, nàng ấy vừa khao khát lại vừa e sợ.
Bởi nàng ấy chưa từng tiếp xúc với người như Ôn Như Thủy, không bị lễ giáo trói buộc, dũng cảm theo đuổi giấc mơ của mình.
Cho đến khi lời Bùi Chức dừng lại, Tề Ấu Lan mới bối rối nhìn nàng.
“Thái tử phi, ta hiểu ý muội. Có phải Ôn biểu muội nhờ muội đến khuyên ta không?”
Bùi Chức mỉm cười: “Quả nhiên nhị đệ muội thông minh. A Thủy biết nhị đệ muội quan tâm tỷ ấy, kỳ thực A Thủy cũng không nỡ khiến nhị đệ muội thất vọng. Nhưng mà hiện tại, tỷ ấy có việc muốn làm hơn, còn chuyện hôn sự hay danh tiếng thì tỷ ấy chẳng bận tâm.”
Tề Ấu Lan cắn môi, do dự nói: “Ta không hiểu lắm… Hơn nữa, chúng ta đều rõ con đường nàng ấy chọn khó khăn đến nhường nào. Thậm chí, nàng ấy có thể rơi vào cảnh vạn kiếp bất phục.”
Con đường ấy chẳng có hy vọng nào.
Nếu thất bại thì Ôn Như Thủy sẽ thân bại danh liệt, tiêu tan cả đời.
“Không đâu.” Bùi Chức quả quyết: “Vì A Thủy có ta, có Thái tử ủng hộ, nàng ấy sẽ không thất bại!”
Thái tử phi không dám chắc những chuyện khác nhưng nàng có thể bảo đảm thành công của Ôn Như Thủy. Điều duy nhất không thể đoán là Ôn Như Thủy sẽ đạt được thành công đến mức nào.
Tề Ấu Lan bị sự tự tin của nàng lây sang. Sau khi nàng ấy suy nghĩ kỹ lưỡng thì bỗng cảm thấy mình lo lắng quá đỗi vô cớ.
Quả thật, Ôn Như Thủy không đơn độc, nàng ấy có Thái tử phi hậu thuẫn, mà sau lưng Thái tử phi còn có Thái tử… Chỉ cần Ôn Như Thủy đạt được mục tiêu mà Thái tử phi kỳ vọng thì Thái tử phi sẽ không bỏ mặc nàng ấy.
Vị trí của Thái tử vững như bàn thạch, Thái tử phi lại được Thái hậu và Hoàng thượng yêu mến. Chỉ cần không xảy ra biến cố gì thì Thái tử ắt sẽ thuận lợi đăng cơ, Thái tử phi cũng sẽ trở thành Hoàng hậu.
Có hai người này chống lưng, tương lai của Ôn Như Thủy sẽ không quá tệ.
Ôn Như Thủy là người thông minh, nàng ấy đã chọn con đường có lợi hơn cho mình, tốt hơn nhiều so với việc tùy tiện gả vào một nhà môn đăng hộ đối.
Với thân phận không cao không thấp như nàng ấy hiện giờ, người có thể cầu hôn cũng chẳng phải quá xuất sắc. Chi bằng dốc lòng phấn đấu một phen.
Điều duy nhất đáng tiếc là chuyện hôn sự tạm thời chưa có lối đi.
Tề Ấu Lan thở dài, cười khổ: “Thái tử phi, mấy ngày nay ta cũng nghĩ nhiều. Ta hiểu Ôn biểu muội đã chọn con đường có lợi hơn cho nàng ấy. Chẳng qua là… nàng ấy sẽ rất vất vả…”
Triều đình và thương trường đều là thiên hạ của nam nhân, Ôn Như Thủy chen chân vào đó thì có thể tưởng tượng được những khó khăn sẽ gặp phải.
Dù Ôn Như Thủy có Thái tử phi hậu thuẫn thì nàng cũng không thể bảo đảm che chở nàng ấy chu toàn, chắc chắn nàng ấy phải đối mặt với nhiều phong ba và hiểm trở.
Bùi Chức nhìn nàng ấy rồi bỗng nói: “Tề biểu tỷ mà ta biết không phải là người nhát gan. Nàng ấy có thể tung hoành trên lưng ngựa, kéo cung bắn tên, biết cách giải quyết mâu thuẫn giữa các tỷ muội, ai nấy đều kính trọng và yêu mến nàng ấy…”
Tề Ấu Lan thoáng hiện vẻ thẹn thùng trên mặt.
Nàng ấy không cảm thấy mình lợi hại. Là trưởng tỷ trong nhà, dạy dỗ và yêu thương các đệ muội là việc nên làm. Nàng ấy chịu ảnh hưởng từ phụ thân và các huynh trưởng nên thật sự thích cưỡi ngựa bắn cung nhưng không dám đắm chìm quá mức. Bởi nàng ấy không thuộc về Bắc Cương, nàng ấy là quý nữ lớn lên ở Kinh thành, từ nhỏ đã biết tương lai mình sẽ gả cho Nhị Hoàng tử và trở thành một Hoàng tử phi đủ tư cách.
“Tề biểu tỷ chớ khiêm tốn.” Bùi Chức chân thành nói: “Ta thấy Tề biểu tỷ thật sự rất giỏi, mà với thân phận của tỷ thì còn có thể làm được nhiều việc hơn nữa.”
Đầu óc Tề Ấu Lan nhất thời chưa kịp xoay chuyển, nàng ấy vô thức hỏi: “Ta có thể làm gì?”
“Việc tỷ có thể làm nhiều lắm.” Bùi Chức đáp: “Như Dưỡng Tế viện, Dục Anh đường, xưởng cháo… đều cần chúng ta quan tâm hơn. Tương lai còn có thể mở nữ tư thục, dạy dỗ nữ tử đọc sách biết chữ, giúp họ tự nuôi sống bản thân…”
Tề Ấu Lan kinh ngạc nhìn Thái tử phi đang thao thao bất tuyệt, nghi ngờ mình nghe lầm.
Thái tử phi hỏi ngược lại: “Chẳng lẽ bình thường tỷ không để tâm đến Dưỡng Tế viện hay những nơi như thế?”
“Có chứ.” Tề Ấu Lan vội đáp: “Cứ cách một thời gian là phủ Trấn Bắc Hầu lại phái người gửi ít lương thực và y phục cũ đến đó. Vào các dịp lễ tết, chúng ta cũng đến phát cháo bố thí…”
Chẳng qua, phàm là gia đình có chút danh tiếng thì đều sẽ sắp xếp thực hiện những việc thiện này.
Bởi họ cần danh tiếng và để những vị đứng ở vị trí trên cao nhìn xem.
“Đúng thế.” Bùi Chức khẳng định: “Trước đây là gia tộc làm, sau này tỷ có thể tự làm. Đó là lựa chọn của tỷ.”
Tề Ấu Lan trầm ngâm: “Nữ tư thục mà Thái tử phi nhắc đến là thế nào?”
Bùi Chức mỉm cười: “Đây chỉ là một ý tưởng tạm thời của ta. Ta muốn nhân danh các quý nhân trong cung để lập nữ tư thục, dạy nữ tử đọc sách viết chữ, giúp họ sống tốt hơn chứ không phải bị người khác kiềm chế cả đời …”
Tuy Tề Ấu Lan là đích trưởng nữ cao quý của Hầu phủ nhưng nàng ấy cũng hiểu rõ nỗi khổ của nữ tử trong thiên hạ. Những lúc đến Dưỡng Tế viện và những nơi tương tự, nàng ấy đã chứng kiến khá nhiều tình cảnh. Nhất là những nữ tử xuất thân từ dân chúng tầm thường, sống trong cảnh khốn khó mà người ta khó lòng tưởng tượng.
Phần lớn số mệnh của nữ tử trên đời bi thảm, chỉ cần có lòng là có thể nhận ra.
Cùng là nữ tử nên đương nhiên Tề Ấu Lan đồng cảm với họ. Tuy nhiên, những gì nàng ấy có thể làm được lại cực kỳ hữu hạn nên không khỏi thấy xót xa.
Cuối cùng, Tề Ấu Lan trở về với đầy tâm sự.
Tư tưởng của nàng ấy không còn xoay quanh chuyện Ôn biểu muội dám đi ngược lễ giáo, không màng hôn sự nữa. Bây giờ Tề Ấu Lan nghĩ đến những nữ tử số phận gập ghềnh trong thiên hạ quá nhiều, nàng ấy phải làm thế nào để giúp họ tốt hơn?
Tầm nhìn của nàng ấy bỗng chốc được nâng cao.
Lần tiếp theo Ôn Như Thủy vào cung thì đã phát hiện sự thay đổi của biểu tỷ, nàng ấy không khỏi ngạc nhiên đến độ ngây người.
Lần đầu tiên nàng ấy biết, hóa ra miệng lưỡi của Thái tử phi lại lợi hại đến vậy, có thể khiến một khuê tú chuẩn mực thời cổ đại thay đổi đến mức này.
Tề Ấu Lan nắm tay nàng ấy, áy náy nói khẽ: “Ôn biểu muội, là ta không đúng. Mỗi người đều có suy nghĩ và cách hành xử riêng, ta không nên áp đặt ý mình với muội.”
Ôn Như Thủy ngỡ ngàng: “… Tề biểu tỷ hiểu muội thật sự là chuyện quá tốt!”
Tề Ấu Lan mỉm cười: “Ngay cả tổ mẫu cũng hiểu được, đương nhiên tỷ cũng có thể hiểu.”
Nàng ta được Tề lão phu nhân nuôi dưỡng tỉ mỉ, đương nhiên không thể đối nghịch với tổ mẫu. Huống hồ, những ngày qua nàng ấy đã suy nghĩ rất nhiều và cảm thấy Thái tử phi nói đúng. Ôn biểu muội được làm điều mình yêu thích, quả thực tốt hơn nhiều so với bị giam cầm trong hậu trạch.
Kỳ thực, nữ tử có thành thân hay không thì có gì hệ trọng, chỉ cần họ có thể tự nuôi sống bản thân, sống một đời rực rỡ là đủ.
“Ta sẽ giúp muội khuyên nhủ bên phía mẫu phi.” Tề Ấu Lan mỉm cười nói: “Kỳ thực, ta thấy mẫu phi còn cởi mở hơn ta nhiều. Người từng đến Bắc Cương chứng kiến bao cảnh đời bi hoan ly hợp nên càng hiểu nỗi khó khăn của nữ tử.”
Đây cũng là điều Tề Ấu Lan phát hiện khi gần đây dè dặt trò chuyện với Lệ Quý phi.
Bà mẫu phi này của nàng ấy có niềm kiêu hãnh của nhà họ Tề cùng với sự can đảm và cởi mở của dòng dõi ấy.
Ôn Như Thủy mừng rỡ khôn xiết, không kìm được lao đến ôm chặt lấy nàng ấy.
Đúng lúc ấy, Lệ Quý phi bước đến, thấy dáng vẻ đùa vui của hai biểu tỷ muội bèn cười trêu: “Một thời gian không gặp, tình cảm của hai đứa đã tốt đến vậy rồi sao?”
Ôn Như Thủy ôm Tề Ấu Lan, cười tươi rói: “Di mẫu, cháu và biểu tỷ không gặp mấy ngày, cháu nhớ tỷ ấy lắm!”
Sau khi Ôn Như Thủy ngồi lại ở Chung Túy cung một lúc thì nàng ấy đến Đông cung tìm Bùi Chức.
Gặp Bùi Chức, nàng ấy kể lại sự thay đổi của Tề Ấu Lan, vui vẻ nói: “Quả nhiên Thái tử phi có cách, sau này Tề biểu tỷ sẽ đứng về phía ta, ta vào cung cũng tiện hơn nhiều.”
Nàng ấy chưa từng quên việc còn rất nhiều nông sản chưa được đổi ra, cần nàng ấy thỉnh thoảng vào cung cùng Bùi Chức để tích lũy điểm hệ thống.
Tuy nhiên, Ôn Như Thủy chẳng phải là tức phụ hoàng thất, cũng không phải Công chúa hay Quận chúa. Nếu nàng ấy thường xuyên vào cung tìm Bùi Chức, e rằng sẽ gây ra lời ra tiếng vào.
Song, nếu có Lệ Quý phi và Nhị Hoàng tử phi hỗ trợ thì mọi chuyện sẽ khác.
Ôn Như Thủy cũng đang có ý này.
“Đó là do vốn dĩ Tề biểu tỷ thông tình đạt lý.” Bùi Chức mỉm cười nói: “Sau này có họ giúp đỡ, áp lực của tỷ cũng sẽ giảm bớt.”
Ôn Như Thủy thầm cảm động.
Hóa ra Thái tử phi luôn hết lòng quan tâm đến cảm xúc và tâm tư của nàng ấy, giúp nàng ấy có được sự ủng hộ từ người nhà, để nàng ấy an tâm hơn khi ra ngoài gây dựng sự nghiệp.
Ôn Như Thủy báo cáo với Bùi Chức về việc mở tiệm.
Tiệm son phấn đã khai trương, phản hồi rất tốt. Tiếp theo là tiệm y phục và tiệm trang sức, cửa tiệm cũng đã trang hoàng xong, chỉ đợi hàng hóa đầy đủ là có thể mở cửa.
Đáng tiếc là cả ba loại hàng này đều hướng đến người có tiền, còn tiệm dành cho dân chúng bình thường thì vẫn chưa thể mở.
“Thái tử phi, ta nghĩ chúng ta có thể mở một tiệm vải.” Ôn Như Thủy nói: “Nguồn vải dễ kiếm, nếu cải tiến khung cửi, nâng cao sản lượng thì giá vải cũng sẽ giảm theo. Việc này sẽ giúp nhiều dân chúng được dùng vải tốt mà giá rẻ.”
Bùi Chức gật đầu, mỉm cười: “Cải tiến khung cửi quả thực không khó, việc này có thể giao cho tỷ.”
“Ta?” Ôn Như Thủy ngẩn ra: “Ta… Ta không biết cải tiến đâu, ta hoàn toàn không rành về khung cửi. Muội không thể cải tiến sao?”
“Ta cũng không quá rành.” Bùi Chức thầm nghĩ, nếu để nàng nghiên cứu kỹ thì quả thực có thể cải tiến trên nền tảng hiện có. Tuy nhiên, nàng muốn tạo cơ hội cho Ôn Như Thủy lập công: “Tỷ có thể dùng điểm từ hệ thống để đổi khung cửi đã cải tiến.”
Ôn Như Thủy tuy không quá thông minh nhưng qua lại với Bùi Chức nhiều cũng đoán được đại khái ý nàng.
Nàng quả là một người mặt thiện tâm ác tràn ngập khí phách nhưng chỉ cần không ai chọc giận thì nàng vẫn rất dễ nói chuyện.
Quan trọng hơn là nàng rất che chở cho người của mình.
Là một trong những người được Bùi Chức che chở, Ôn Như Thủy cảm thấy vô cùng an tâm.
Nàng ấy cười nói: “Thái tử phi, cứ để ta lo chuyện cải tiến khung cửi, muội còn bao nhiêu việc phải bận, mà điểm tích lũy cũng chẳng đủ dùng đâu.”
Điểm hiện tại chủ yếu dùng cho các việc liên quan đến nông sản, đến khoai tây còn chưa đổi được đây.
**
Thấy nàng ấy muốn nói lại thôi, Bùi Chức hỏi: “Có chuyện gì thì tỷ cứ nói thẳng.”
Ôn Như Thủy mím chặt môi: “Thái tử phi, ta muốn thương lượng với muội. Muội có thể chia cho ta chút điểm tích lũy không?”
“Tỷ muốn dùng để làm gì?” Bùi Chức ngạc nhiên hỏi.
“Ta muốn đổi một ít thuốc để trị bệnh tâm thần.”
Bùi Chức sững người, không ngờ lại là câu trả lời này. Nàng nhìn sang: “Là vì Tề phu nhân cần sao?”
Ôn Như Thủy gật đầu, mặt đầy vẻ u sầu: “Hẳn là muội cũng biết chuyện mẫu thân ta bệnh tật triền miên quanh năm, đúng không? Bà ấy quả thực mắc bệnh nhưng không phải bệnh thân thể mà là bệnh tâm lý… Với thuốc men thời này thì hoàn toàn không thể chữa khỏi. Ta đã hỏi hệ thống rồi, hệ thống có thuốc phù hợp, chỉ cần bà ấy uống là có thể mở lòng ra và sẽ sớm bình phục.”
Bùi Chức lặng lẽ nghe xong, nàng nhìn đôi mắt lấp lánh nước của nàng ấy thì không khỏi hỏi: “A Thủy, tình cảm giữa tỷ và Tề phu nhân sâu đậm lắm sao?”
Ôn Như Thủy là người xuyên không nửa đường, với Tiểu Tề thị cũng chỉ là mẹ con giữa chừng.
Lẽ ra, tình cảm hai người không nên sâu sắc đến vậy nhưng nhìn Ôn Như Thủy, nàng ấy thật sự xem Tiểu Tề thị như mẹ ruột, thậm chí còn cam chịu những tổn thương mà bà ta gây ra khi bà ta lên cơn điên loạn. Ôn Như Thủy không dám nói với ai, chỉ sợ người khác coi Tiểu Tề thị là kẻ điên.
Ôn Như Thủy hiểu ý nàng ấy.
“Mẫu thân ta… giống hệt mẹ ta.” Nàng ấy cười gượng: “Chắc Thái tử phi chưa biết chuyện kiếp trước của ta, đúng không? Kiếp trước, mẹ ta là mẹ đơn thân, một mình cực khổ nuôi ta khôn lớn, trong người có đủ thứ bệnh. Sau khi ta thi đại học xong, bà ấy đã qua đời.”
Nói đến đây, mũi và mắt Ôn Như Thủy đỏ hoe.
Con muốn phụng dưỡng nhưng ba mẹ không còn là điều tiếc nuối nhất, huống hồ là người mẹ đã nương tựa lẫn nhau từ khi mình nhỏ. Làm sao bản thân có thể chấp nhận được chuyện như thế?
Nàng ấy bị hệ thống đưa đến thời cổ đại, khoảnh khắc mở mắt ra, người đầu tiên nàng ấy thấy chính là gương mặt lo lắng của Tiểu Tề thị giống hệt mẹ nàng ấy ở thời hiện đại, ngay cả một vài thói quen nhỏ cũng tương đồng.
Đó chính là mẹ nàng ấy!
Cũng vì có Tiểu Tề thị, Ôn Như Thủy mới không dám hành động sai trái, sợ quyết định của mình sẽ hại hai mẹ con, khiến mẫu thân phải chịu lời ra tiếng vào. Dù Tiểu Tề thị thường nói những lời viển vông nhưng đó là vì bà ta bị bệnh. Nếu bà ta khỏe mạnh thì tuyệt đối sẽ không ép buộc nữ nhi như vậy.
Bùi Chức nói: “A Thủy, điểm tích lũy tỷ cũng có phần, tỷ có thể tự do lấy dùng.”
Ôn Như Thủy nở nụ cười: “Đa tạ Thái tử phi.”
**
Sau khi Tề Ấu Lan thành thân với Nhị Hoàng tử, nàng ấy cư ngụ tại Đông Ngũ Sở trong hoàng cung.
Những Hoàng tử sống nơi đây gồm Nhị Hoàng tử, Tam Hoàng tử, Tứ Hoàng tử. Vì Ngũ Hoàng tử còn nhỏ nên tạm thời ở cùng mẫu phi.
Sau khi Tề Ấu Lan trở về Đông Ngũ Sở, nàng ấy sai người mang đến cho mình kha khá sách.
Nàng ấy xếp chồng những cuốn sách lên bàn rồi cẩn thận mở ra và đọc kỹ từng cuốn một.
Nhị Hoàng tử trở về từ bên ngoài phát hiện thê tử vốn thường ra nghênh đón nay không thấy xuất hiện. Hắn ta bèn hỏi: “Hoàng tử phi đâu?”
“Bẩm điện hạ, Hoàng tử phi đang đọc sách ở thư phòng.”
Nhị Hoàng tử vừa bước đến thư phòng đã thấy Tề Ấu Lan đang cúi đầu bên án thư. Nàng ấy chăm chú đọc sách đến độ không hề nhận ra hắn ta đã đến.
Nhị Hoàng tử tiến lại gần, tò mò nhìn sang thì phát hiện sách trên bàn lộn xộn đủ loại, chẳng rõ nàng ấy đang tìm kiếm điều gì.
“Ấu Lan, nàng đang đọc gì vậy?”
Cuối cùng Tề Ấu Lan cũng hồi thần. Nàng ấy thấy hắn ta thì vội đứng dậy: “Gần đây không có việc gì, ta chỉ xem qua loa thôi.”
Nhị Hoàng tử nhìn nàng ấy với vẻ thắc mắc, thấy nàng ấy không muốn nói nhiều bèn kéo nàng ấy đi dùng bữa tối.
Sau bữa tối, Nhị Hoàng tử đến thao trường, còn Tề Ấu Lan sai người chuẩn bị nước, chờ hắn ta về tắm rửa.
Trời tối dần, Nhị Hoàng tử trở về với mồ hôi nhễ nhại.
Cung nhân vội tiến đến hầu hạ hắn ta tắm rửa.
Nhị Hoàng tử nhìn đám cung nhân vây quanh, hắn ta ngó ra ngoài rồi phẩy tay: “Ấu Lan đâu? Gọi nàng ấy đến đây.”
Một cung nữ có dung mạo kiều diễm cắn môi, tủi thân nói: “Bẩm Nhị điện hạ, Hoàng tử phi sai nô tì đến hầu hạ ngài.”
Nhị Hoàng tử lạnh lùng trừng nàng ta: “Cút!”
Sau khi thái tử mất trí nhớ